Vô tiên chi đạo
Chương 50

Hồng Trần Biến Động: Khi Đạo Gặp Đao

3272 từ
Mục tiêu: Thúc đẩy Lâm Nhất đến một bước ngoặt quan trọng, khiến hắn nhận ra đã đến lúc phải rời Thanh Khê Thôn để thực sự tìm kiếm 'Vô Tiên chi Đạo'.,Minh họa sự cần thiết của 'sức mạnh' để bảo vệ những giá trị 'Đạo' mà Lâm Nhất đã chiêm nghiệm, không chỉ là sức mạnh thể chất hay phép thuật mà còn là sự kiên định về ý chí và trí tuệ.,Giới thiệu Kẻ Đồ Tể Ác Độc (Trương Đồ Tể) như một hiện thân của sự tàn bạo, bất công trong hồng trần và là chất xúc tác cho hành động của Lâm Nhất.,Giới thiệu Người Bán Rau (Cô Tươi) như một biểu tượng của sự yếu đuối, cần được bảo vệ, làm nổi bật lòng trắc ẩn của Lâm Nhất.,Củng cố mối quan hệ thầy trò và sự thấu hiểu giữa Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ, người sẽ chấp thuận quyết định của đồ đệ.,Kết thúc chương với quyết tâm rõ ràng của Lâm Nhất, tạo tiền đề cho hành trình mới trong các chương tiếp theo của arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Kẻ Đồ Tể Ác Độc (Trương Đồ Tể), Người Bán Rau (Cô Tươi), Tô Mạt Nhi, Dân làng Thanh Khê
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng (trong cảnh xung đột), kiên định, hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất hẳn sau những ngọn cây. Không gian thư quán chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn dầu lấp lánh, soi rõ nét khắc khổ trên gương mặt Mạnh Quân và sự trầm tư nơi đôi mắt Lâm Nhất. Lời của thư sinh nghèo cứ vương vấn mãi trong tâm trí hắn, như một hạt mầm gieo xuống mảnh đất khô cằn của những hoài nghi, bắt đầu nảy nở những chồi non của nhận thức mới. "Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu," hắn đã tự nhủ như thế, khi bóng đêm nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày, và hắn bước ra khỏi Văn Hiên Các, mang theo mình một thế giới quan rộng mở hơn, một ý chí kiên định hơn.

Sáng sớm hôm sau, khi những giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá, Lâm Nhất đã rời Tiểu An Trấn, bước chân thong thả trên con đường mòn quen thuộc trở về Thanh Khê Thôn. Ánh nắng ban mai như tơ vàng rắc trên những mái nhà tranh, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những họa tiết lung linh trên lối đi đất. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh đón chào ngày mới, và xa hơn nữa là tiếng suối chảy róc rách, như một bản hòa ca bình yên muôn thuở. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi lúa chín trĩu bông và mùi hoa dại ven đường, tất cả tạo nên một bức tranh thôn dã an lành, ấm cúng đến lạ.

Hắn chậm rãi bước đi, không còn vội vã như những lần trước, mà ánh mắt lại trầm tư dõi theo từng cảnh vật, từng con người đang bắt đầu ngày mới. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ với hàng rào tre bao quanh, cây cổ thụ già nua giữa làng nơi lũ trẻ thường tụ tập, cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp... Tất cả vẫn vậy, vẫn một vẻ bình yên đến nao lòng. Nhưng giờ đây, trong mắt Lâm Nhất, sự bình yên ấy lại hiện lên mong manh đến lạ. Hắn chợt nhớ lời của Lý Bá về sự cần thiết của thực lực để bảo vệ đạo nghĩa, và lời của Mạnh Quân về sức mạnh của tri thức và ý chí có thể soi sáng con đường, thay đổi số phận. Cái gọi là "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn hằng theo đuổi, liệu có thể thực sự tồn tại nếu hắn chỉ mãi ẩn mình trong sự tĩnh lặng của đạo quán, không đối mặt với những gian nan, thử thách của hồng trần?

Hắn đi qua cổng làng, nơi vài người phụ nữ đang ngồi giặt giũ bên bờ suối, tiếng cười nói rộn ràng. Vài đứa trẻ con đang nô đùa đuổi bắt nhau trên con đường đất, tiếng reo hò trong trẻo như tiếng chim non. Rồi hắn bắt gặp Tô Mạt Nhi. Cô bé đang giúp mẹ bày hàng rau cải tươi non trước hiên nhà, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lanh lợi, trong sáng, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, chiếc áo vải thô màu xanh ngọc tuy đơn giản nhưng lại càng tôn lên vẻ hoạt bát, thanh tú của cô. Nụ cười hồn nhiên của Tô Mạt Nhi, tiếng líu lo trêu chọc mẹ của cô bé, chợt khiến lòng Lâm Nhất nhói lên một nỗi niềm khó tả. Sự trong sáng ấy, sự bình yên này, liệu có thể được bảo vệ trước những hiểm nguy tiềm tàng, những bất công rình rập trong hồng trần? Hắn chợt nhận ra sự yếu ớt của bản thân, dù đã học được những phép tắc của Huyền Nguyên Quan, nhưng dường như vẫn chưa đủ để trở thành một ngọn núi vững chãi, che chở cho những điều hắn trân trọng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – câu nói ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Chân lý không chỉ nằm ở sự chiêm nghiệm, mà còn ở sự hành động, ở việc tôi luyện bản thân để có đủ "lực" bảo vệ "Đạo". Lâm Nhất khẽ thở dài, bước chân hướng về Huyền Nguyên Quan, nhưng tâm trí hắn đã không còn an trú trong sự tĩnh lặng vô vi.

***

Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Phàm Nhân Thị Trường, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Lâm Nhất, sau khi thu dọn vài việc vặt vãnh trong đạo quán, quyết định xuống chợ một chuyến, không chỉ để mua sắm những vật dụng cần thiết mà còn để tiếp tục quan sát, chiêm nghiệm cái "Đạo" của hồng trần mà Lý Bá và Mạnh Quân đã gợi mở. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, tạo thành những lối đi chật hẹp, đông đúc. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe ngựa lọc cọc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của chốn phàm trần. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng xen lẫn mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm bốc lên từ mặt đường lát đá, tạo nên một không gian sống động, đầy sức sống.

Giữa đám đông ồn ào ấy, Lâm Nhất chợt nhìn thấy Cô Tươi. Dáng người nhỏ nhắn của nàng lọt thỏm giữa những gánh hàng to lớn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt sáng chăm chú nhặt từng cọng rau cải tươi non cho khách. Chiếc áo bà ba bạc màu nhưng sạch sẽ, đôi tay thoăn thoắt, cần mẫn. Nàng khẽ cười khi khách khen rau tươi, tiếng nói nhỏ nhẹ, chân chất: "Rau tươi sạch, nhà trồng đó ạ!" Hình ảnh ấy, sự giản dị và lương thiện ấy, khiến lòng Lâm Nhất chợt thấy bình yên. Hắn đứng từ xa quan sát, cảm nhận cái "Đạo" của sự cần mẫn, của cuộc sống mưu sinh.

Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ chợt xuất hiện, phá tan bầu không khí bình yên đó. Trương Đồ Tể. Hắn bước ra từ phía lò mổ, thân hình to lớn, vạm vỡ, chiếc áo nhuốm máu tanh tưởi vẫn còn vương những vết ố đáng sợ. Khuôn mặt dữ tợn, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, ánh lên vẻ hung hãn và ngạo mạn. Hắn tay cầm con dao phay lớn, lững thững tiến thẳng về phía gánh rau của Cô Tươi, bước chân nặng nề như muốn nghiền nát mọi thứ trên đường. Mùi tanh nồng của máu tươi từ lò mổ bám trên người hắn xộc thẳng vào mũi, khiến những người xung quanh phải lùi lại, tránh xa.

"Rau cỏ mục nát này thì làm được gì? Đưa đây hết!" Trương Đồ Tể gầm gừ, giọng nói khàn khàn, thô lỗ, vang vọng khắp khu chợ. Hắn không nói không rằng, vung tay hất mạnh, khiến một rổ rau cải xanh mướt đổ văng xuống đất, lăn lóc khắp nơi. Cô Tươi giật mình, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt ngấn nước nhìn gánh rau của mình bị tàn phá. Nàng lắp bắp: "Đại... đại ca... xin ngài... rau của con..." Nhưng lời nói của nàng bị nghẹn lại, không thể thốt ra thành tiếng. Trương Đồ Tể cười khẩy một tiếng thô tục, rồi lại vươn tay định hất đổ thêm những rổ rau khác.

Dân làng xung quanh khiếp sợ, ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng, cũng chẳng ai dám lên tiếng can ngăn. Họ đã quá quen với thói ngang ngược, hung hãn của tên đồ tể này. Lòng tốt, sự lương thiện dường như trở nên yếu ớt, vô dụng trước sự tàn bạo, cường quyền. Lâm Nhất đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn. Không phải là sự phẫn nộ của một kẻ muốn dùng võ lực để trấn áp, mà là sự phẫn nộ của một tâm hồn đã chiêm nghiệm về Đạo, về lẽ phải, về sự bình yên cần được bảo vệ. Hắn siết chặt tay, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ kiên quyết lạ thường. Hắn đã hiểu, cái "lực" để bảo vệ "Đạo" không chỉ nằm ở pháp thuật hay quyền uy, mà còn nằm ở sự kiên định của ý chí, ở trí tuệ, và ở một trái tim không chịu khuất phục trước cái ác.

***

Không một lời nói, không một tiếng động dư thừa, Lâm Nhất chậm rãi bước qua đám đông đang run sợ, tiến thẳng về phía gánh rau đổ nát. Hắn đứng chắn giữa Trương Đồ Tể và Cô Tươi, thân hình gầy gò của hắn dường như lại trở nên cao lớn lạ thường trong khoảnh khắc ấy. Khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ ngầu của tên đồ tể, không hề nao núng. Hắn không hề rút pháp khí, cũng không hề vận dụng bất kỳ phép thuật nào, chỉ đơn thuần là đứng đó, nhưng lại toát ra một khí chất khiến người khác phải dè chừng.

Trương Đồ Tể, ban đầu còn khinh khỉnh, định hất đổ nốt gánh rau còn lại, nhưng khi thấy Lâm Nhất đứng chắn, hắn khựng lại. "Thằng nhãi ranh! Ngươi muốn chết sao?" Hắn gầm gừ, giọng nói như tiếng lợn bị chọc tiết, đầy vẻ uy hiếp. Hắn giơ cao con dao phay dính máu, ánh mắt tóe lửa. Dân làng xung quanh hoảng loạn, có người đã định kéo Lâm Nhất lại, sợ hắn chuốc họa vào thân. Cô Tươi nấp sau lưng Lâm Nhất, run rẩy bấu chặt vào vạt áo đạo bào cũ kỹ của hắn, đôi mắt đẫm lệ.

Lâm Nhất không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào Trương Đồ Tể, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, từng chữ như găm vào tâm trí kẻ đối diện: "Đạo của con người là gì, ngươi có biết không? Con dao của ngươi có thể cắt thịt, nhưng không thể cắt đứt lòng người. Ngươi dùng sức mạnh để chèn ép kẻ yếu, dùng uy quyền để tước đoạt miếng cơm manh áo của người lương thiện. Đó không phải là Đạo, đó là tà ác. Lòng tham của ngươi, cơn giận dữ của ngươi, đang làm mờ mắt ngươi. Ngươi có thể giết được một thân xác, nhưng không thể giết được lẽ phải."

Lời nói của Lâm Nhất không lớn, nhưng lại có sức nặng phi thường, như tiếng chuông chùa giữa chốn phàm trần ồn ã. Trương Đồ Tể sững sờ. Hắn đã quen với những lời nịnh bợ, những ánh mắt sợ hãi, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn bằng một giọng điệu như thế, bằng một khí chất bình thản đến đáng sợ như thế. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình từ người đạo sĩ gầy gò trước mặt, một loại áp lực không đến từ gân cốt, mà từ một ý chí kiên định, một tâm hồn trong sáng mà hắn chưa từng đối mặt. Con dao phay trên tay hắn khẽ run lên.

"Máu tươi mới là thứ ta thích! Ngươi dám dạy đời ta?" Hắn cố gắng gầm gừ thêm lần nữa, nhưng giọng nói đã yếu đi phần nào, sự hung hãn ban đầu đã bị thay thế bằng vẻ bối rối, tức giận, và có cả một chút sợ hãi khó hiểu. Hắn xông tới, nhưng không phải là một cú ra đòn quyết liệt, mà chỉ là một động tác bộc phát của sự tức tối. Lâm Nhất vẫn đứng yên, chỉ khẽ nghiêng người, tránh né. Hắn không đánh trả, chỉ dùng ánh mắt thâm thúy và sự trầm tĩnh của mình để đối chọi. Trương Đồ Tể cảm thấy mình như đang đối đầu với một bức tường vô hình, một cái gì đó còn đáng sợ hơn cả những nắm đấm. Hắn chợt nhận ra, sự bình tĩnh của đạo sĩ không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh không thể lay chuyển.

Cuối cùng, Trương Đồ Tể, với bản tính hèn nhát khi đối mặt với sự kiên định thực sự, không chịu nổi áp lực vô hình ấy. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ nhưng trống rỗng, vứt con dao phay xuống đất tạo ra một tiếng va chạm chói tai, rồi quay người bỏ đi, dáng vẻ vội vã, đầy tức tối và sỉ nhục. Hắn không dám quay đầu lại, bước chân nặng nề khuất dần vào đám đông.

Cả khu chợ chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ, rồi vỡ òa trong tiếng thở phào nhẹ nhõm. Dân làng nhìn Lâm Nhất với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa biết ơn vô hạn. Họ không hiểu vì sao một kẻ hung hãn như Trương Đồ Tể lại có thể bỏ đi dễ dàng như vậy, nhưng họ biết, Lâm Nhất đã cứu Cô Tươi, đã bảo vệ một lẽ phải nhỏ nhoi giữa cuộc đời đầy bất công này. Cô Tươi nức nở, quay sang cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất: "Đạo huynh... Đa tạ đạo huynh đã ra tay nghĩa hiệp..." Lâm Nhất khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một làn sóng cảm xúc dữ dội đang cuộn trào. Hắn đã hành động, không bằng võ lực, không bằng phép thuật, mà bằng sự kiên định của chính mình, bằng cái "Đạo" mà hắn đã chiêm nghiệm. Nhưng hắn cũng nhận ra, đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một giọt nước trong biển cả bất công của hồng trần.

***

Màn đêm buông xuống, phủ một tấm chăn đen huyền bí lên Huyền Nguyên Quan. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua điện thờ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và tiếng xào xạc của những tán cây cổ thụ. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện với mùi gỗ mục lâu năm, tạo nên một bầu không khí bình yên, giản dị, nhưng cũng chất chứa sự thâm trầm của thời gian và những đạo lý sâu xa. Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch lạnh lẽo.

Lâm Nhất bước vào đại điện, thấy Lão Đạo Quán Chủ đang ngồi thiền trên bồ đoàn, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ dài đến ngực, thân hình gầy gò ẩn trong chiếc đạo bào vá víu. Lão Đạo Quán Chủ mở mắt, đôi mắt thâm trầm nhưng hiền từ nhìn Lâm Nhất, như thể đã biết trước hắn sẽ đến.

"Sư phụ..." Lâm Nhất quỳ xuống trước mặt Lão Đạo Quán Chủ, đầu cúi thấp. Hắn kể lại toàn bộ sự việc ở chợ, không giấu giếm cảm xúc phẫn nộ ban đầu, và cả nhận thức mới mẻ của mình. Hắn nói về sự yếu ớt của lòng tốt khi không có "lực" để bảo vệ, về những lời của Lý Bá và Mạnh Quân, và về cái "Đạo" không chỉ nằm trong tĩnh lặng mà còn ở trong biến động của hồng trần.

"Con đã hiểu. Đạo không chỉ ở trong tĩnh lặng, mà còn ở trong biến động. Con đã nhận ra rằng chỉ tu tâm dưỡng tính trong đạo quán này là không đủ để con thực sự thấu hiểu 'Đạo' và bảo vệ những điều con trân trọng," giọng hắn trầm xuống, chất chứa sự day dứt và quyết tâm. "Con đã thấy sự yếu đuối của bản thân, sự giới hạn của Huyền Nguyên Quan trong việc trang bị cho con một cái nhìn toàn diện về thế gian. Để 'Vô Tiên chi Đạo' không chỉ là lời nói suông, con cần phải dấn thân vào hồng trần rộng lớn hơn, trải nghiệm và rèn luyện bản thân trong mọi hoàn cảnh. Con cần phải đi, để tìm kiếm 'lực' của Đạo, để bảo vệ những điều con tin tưởng."

Lão Đạo Quán Chủ im lặng lắng nghe, đôi mắt khép hờ, bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ chòm râu bạc. Ông không trách mắng, không một lời ngăn cản, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc tràn ngập trong ánh mắt. Sau một hồi lâu, ông khẽ thở dài, giọng nói khàn khàn, chậm rãi vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đạo quán, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng: "Con đã trưởng thành rồi, Lâm Nhất. Ta biết con sẽ có ngày phải rời khỏi nơi này. Huyền Nguyên Quan chỉ là nơi gieo mầm, còn con đường của con, phải tự con đi mà vun đắp."

Ông dừng lại, rồi tiếp tục, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang vẽ nên những hình ảnh mờ ảo: "Đường phía trước đầy gian nan, con ạ. Hồng trần muôn mặt, lòng người khó đoán. Con sẽ gặp những điều tốt đẹp, nhưng cũng sẽ đối mặt với vô vàn cạm bẫy, những cám dỗ. Con sẽ thấy những kẻ tự xưng là 'tiên nhân', có pháp lực siêu phàm, nhưng tâm hồn lại vẩn đục, tham lam và tàn bạo hơn cả phàm nhân. Đó là 'tiên đạo' giả tạo, là ảo ảnh mê hoặc lòng người. Hãy nhớ, chân lý nằm ở chính con đường con đi, không phải ở đích đến. Sức mạnh đích thực không phải là pháp thuật hay thần thông, mà là sự kiên định của tâm hồn, là lòng nhân ái, là trí tuệ để phân biệt thiện ác, là ý chí để bảo vệ lẽ phải."

Lão Đạo Quán Chủ khẽ đặt bàn tay gầy gò lên vai Lâm Nhất, một sự chạm nhẹ nhưng lại ẩn chứa biết bao tình yêu thương và kỳ vọng. "Hãy nhớ, tâm thiện lương là ngọn đuốc sáng nhất, soi đường cho con giữa đêm tối mênh mông của hồng trần. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, con hãy dùng đôi mắt của mình để nhìn thấu, dùng trái tim của mình để cảm nhận. Đừng quên gốc rễ của mình, đừng để những phù phiếm bên ngoài làm mờ đi chân tâm."

Lâm Nhất ngẩng đầu, đôi mắt đã không còn vẻ bất an, phẫn nộ, mà thay vào đó là sự kiên định và một chút thanh thản. Hắn quỳ xuống, cúi đầu sâu hơn nữa, tấm lòng tràn đầy lòng biết ơn vô hạn đối với người sư phụ đã dành cả đời để dẫn dắt hắn. Hắn biết, đây không phải là một lời từ biệt, mà là một sự khởi đầu mới, một bước ngoặt lớn trong hành trình truy tìm 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm trở, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ dấn thân, sẽ học hỏi, sẽ tôi luyện bản thân để trở thành một con người toàn diện hơn, một người có đủ 'lực' để bảo vệ 'Đạo', trước khi nghĩ đến việc thành tiên. Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ