Ánh bình minh mờ ảo vừa hé rạng phía chân trời, nhuộm hồng những áng mây bồng bềnh, xua đi màn sương đêm còn vương vấn trên những ngọn Thanh Trúc Cốc. Ba bóng người, một trầm tĩnh, hai thanh thoát, từ từ rời khỏi thung lũng, bước chân khẽ khàng như sợ làm kinh động giấc ngủ của vạn vật. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tiếp tục hành trình, nhưng giờ đây, mỗi bước đi của hắn đã mang một ý nghĩa khác, một sự tĩnh tại thâm sâu mà trước kia chưa từng có. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm, mà đã là người thấu triệt, là hiện thân của cái mà hắn hằng truy cầu.
Con đường mòn gồ ghề, uốn lượn như một dải lụa cũ kỹ vắt qua sườn đồi, dẫn họ ra khỏi chốn tĩnh mịch của Thanh Trúc Cốc. Hai bên đường, những cánh đồng lúa đã trải qua bao mùa nắng hạn, giờ đây vẫn còn khô cằn một phần, đất đai nứt nẻ thành từng mảng, phơi bày những vết thương mà hồng trần gian nan đã hằn lên. Xa xa, núi Thanh Vân sừng sững vươn mình giữa tầng không, xanh thẳm một màu, như một người khổng lồ trầm mặc dõi theo từng bước chân của nhân thế. Tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi đất khô và mùi cỏ dại thoang thoảng, làm lay động những tàu lá cây xào xạc, tạo nên bản nhạc buồn thiu của buổi sớm. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo vang vọng từ tán cây cổ thụ, nhưng cũng thưa thớt, như thể chúng cũng đang nín thở trước cảnh vật mang chút u buồn này. Bước chân của ba người nhẹ nhàng, đều đặn, không vội vã, không trì trệ, như thể họ đang hòa mình vào nhịp thở của đất trời.
Khi ánh nắng dần lên cao, rải những sợi vàng óng ả xuống mặt đất, họ bắt gặp một bóng người quen thuộc. Dưới gốc cây cổ thụ cổ thụ ven ruộng, Lão Nông Phu Trần Bá đang ngồi nghỉ, lưng còng gập xuống, dáng vẻ tiều tụy, như thể gánh nặng của đất trời đã đè nặng lên đôi vai gầy gò của y. Làn da y rám nắng, chai sần vì dãi dầu mưa nắng, đôi tay gân guốc nắm chặt lấy chiếc nón lá cũ kỹ. Khuôn mặt y khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và lo toan, ánh mắt nhìn về phía những luống đất nứt nẻ với vẻ tuyệt vọng và u sầu. Hắn thở dài, tiếng thở mang nặng nỗi niềm của một đời người gắn bó với đồng áng mà vẫn chưa thoát khỏi vòng xoáy của nghèo khó.
Lâm Nhất bước đến gần, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng cả một đại dương thấu hiểu. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt một nắm đất khô từ bờ ruộng, dùng ngón tay thon dài xoa nhẹ. Cảm giác khô khan, rời rạc của đất truyền qua đầu ngón tay hắn, như thể hắn đang cảm nhận được sự mệt mỏi của cả mảnh đất này, của cả hồng trần này. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt của lão nông, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như làn gió sớm, nhưng lại mang một sức mạnh khôn tả, xoa dịu những ưu phiền trong lòng người nghe.
"Đất trời có quy luật của nó, lão bá," Lâm Nhất khẽ nói, "Mùa vụ khắc nghiệt, thiên tai hoành hành, đó là lẽ tự nhiên mà con người khó lòng can thiệp. Nhưng lão bá ơi, lòng người cũng có thể gieo mầm hy vọng. Mỗi hạt mầm, dù nhỏ bé đến đâu, dù nằm sâu dưới lòng đất khô cằn đến mấy, đều ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, một ý chí vươn lên không ngừng nghỉ."
Lão Trần Bá ngước nhìn hắn, đôi mắt đục ngầu vì năm tháng giờ đây ánh lên một tia kinh ngạc. Y đã nghe nhiều lời an ủi, nhưng chưa bao giờ có ai nói với y như thế, những lời không hoa mỹ, không hứa hẹn điều gì xa vời, nhưng lại thấm sâu vào lòng, chạm đến tận cùng nỗi tuyệt vọng của y. Y buông tiếng thở dài, giọng nói khàn đặc vì sương gió: "Khó lắm, tiểu đạo sĩ. Đất không cho, trời không thương, thì lấy gì mà gieo? Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Mà giờ đây, mồ hôi đổ xuống rồi, gạo có ra đâu?"
Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng bước đến, đặt bàn tay thanh tú của nàng lên vai lão Trần Bá. Bàn tay nàng mát lạnh nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp lạ kỳ, như dòng suối trong lành xoa dịu những vết nứt trong tâm hồn. Nàng không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng trong veo nhưng lại chất chứa sự thấu cảm sâu sắc, như muốn nói rằng nàng hiểu, nàng sẻ chia. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lanh lợi, nhìn thấy gàu nước trống không của lão nông, liền không nói không rằng, nhanh nhẹn xách lấy, chạy về phía con suối nhỏ cách đó không xa. Dáng người nhỏ nhắn, hoạt bát của nàng như một đốm lửa nhỏ, mang đến chút sinh khí cho khung cảnh trầm buồn.
Lâm Nhất nhìn theo bóng dáng Tô Mạt Nhi, rồi lại quay sang lão Trần Bá. "Chính vì khó khăn, lão bá à, mà sự kiên cường của nhân sinh mới hiển lộ. Tiên đạo không ở trên cao, cũng không phải là phép màu biến đất khô thành ruộng lúa xanh tốt ngay lập tức. Tiên đạo, nó ở trong chính cái tâm không ngừng hy vọng, không ngừng nỗ lực của lão bá. Nó ở trong cái nhìn mà lão bá dành cho hạt mầm, tin rằng nó sẽ nảy nở. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Cái chân tâm ấy, chính là thứ giúp lão bá vượt qua những gian nan của hồng trần này." Hắn khẽ đặt nắm đất khô xuống, như thể muốn trả lại cho đất mẹ, cho vòng tuần hoàn bất tận của sự sống và cái chết. "Dù đất đai có khô cằn, dù mùa màng có thất bát, nhưng lòng người không được phép khô héo. Bởi vì, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tình người chính là nguồn nước tưới mát cho những hạt mầm hy vọng trong ta."
Lão Trần Bá nhìn chằm chằm vào nắm đất khô trên tay Lâm Nhất, rồi lại nhìn đôi mắt hắn, như thể muốn tìm kiếm một điều gì đó. Tia sáng trong mắt y dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là sự kinh ngạc đơn thuần, mà là một sự chiêm nghiệm, một sự bừng tỉnh chậm rãi. Y khẽ gật đầu, như đang tự nói với chính mình, rồi lại nhìn về phía cánh đồng, lần này không phải với ánh mắt tuyệt vọng, mà là một ánh nhìn xa xăm hơn, mang theo một chút suy tư. Tô Mạt Nhi đã quay lại, mang theo gàu nước đầy ắp, đưa cho lão Trần Bá. Nàng mỉm cười, nụ cười trong trẻo, chân thật, như xua đi một phần u ám. Lão nông đón lấy gàu nước, bàn tay y khẽ run, như thể y đang cầm lấy không chỉ là nước, mà là một phần hy vọng mà ba con người xa lạ này vừa mang đến.
Họ không ở lại quá lâu. Lâm Nhất khẽ cúi đầu chào lão nông, rồi cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tiếp tục hành trình. Bước chân của hắn vẫn thanh thoát, nhưng giờ đây, trên gương mặt hắn hiện lên một nụ cười nhẹ, không phải nụ cười vui vẻ đơn thuần, mà là nụ cười của sự viên mãn, của một người đã thấu triệt được lẽ đời. Phù Trần Mộc, cây gậy đơn sơ mà hắn luôn mang theo, khẽ chạm vào mặt đất, mỗi tiếng chạm nhẹ nhàng như một lời khẳng định về con đường hắn đang đi, con đường của 'Vô Tiên Chi Đạo' giữa lòng hồng trần.
***
Khi ánh nắng mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải xuống những tia vàng rực rỡ, ba người đã đến Tiểu An Trấn. Không khí ở đây tuy bình yên hơn so với những vùng quê hẻo lánh, nhưng vẫn còn vương vấn những dấu vết của 'Thiên Hạ Đại Loạn' nhỏ. Các ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản, mộc mạc, đường phố lát đá cuội đã sờn mòn theo năm tháng. Một khu chợ nhỏ tấp nập hơn một chút so với vùng quê, tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa vang vọng đâu đó, tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường đá, và tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường. Mùi đồ ăn từ các quán nhỏ, mùi khói bếp, mùi đất ẩm sau những cơn mưa hiếm hoi, và thoang thoảng mùi cỏ cây hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Tuy nhiên, đằng sau sự bình yên bề ngoài ấy, vẫn có một bầu không khí u ám nhẹ, một sự nặng nề vô hình len lỏi trong ánh mắt của những người dân, như thể họ vẫn đang mang trong lòng những vết thương chưa lành, những nỗi lo toan chưa tan.
Tại một góc chợ vắng vẻ hơn, gần một ngôi miếu nhỏ thờ thần linh đã cũ kỹ, Thầy Lang Làng Mạnh Y Sĩ đang bối rối thăm khám cho vài người bệnh. Dáng người ông gầy gò, khuôn mặt khắc khổ hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên sự tận tâm không ngừng. Bên cạnh ông là chiếc túi thuốc và kim châm cũ kỹ, đã theo ông đi qua bao nhiêu năm tháng cứu chữa cho dân làng. Những người bệnh, phần lớn là người già và trẻ nhỏ, nằm co ro trên tấm chiếu trải tạm, ho khan, sốt cao, hoặc mang những vết thương do lao động nặng nhọc. Ông lang sờ trán người này, bắt mạch người kia, nhưng khuôn mặt ông lộ rõ vẻ bất lực. Thuốc men thiếu thốn, bệnh dịch hoành hành, y thuật tuy nhỏ bé của ông dường như không đủ để gánh vác mọi tai ương đang đổ xuống đầu dân làng.
Lâm Nhất dừng lại, không vội vàng bước đến, mà lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt bệnh nhân, từng cử chỉ của Mạnh Y Sĩ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi đang bao trùm lấy không gian này. Hắn không can thiệp ngay lập tức, bởi hắn hiểu rằng, đôi khi, sự hiện diện và thấu hiểu còn quan trọng hơn bất kỳ lời nói hay hành động nào. Sau một hồi lâu, khi Mạnh Y Sĩ buông tiếng thở dài, lau đi những giọt mồ hôi trên trán, Lâm Nhất mới nhẹ nhàng bước đến. Hắn không chen lấn, không gây chú ý, chỉ lặng lẽ đứng cạnh Mạnh Y Sĩ, ánh mắt từ hòa như dòng suối mát lành, mang theo sự bình yên.
"Mạnh Y Sĩ," Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại có sức lay động lòng người, "Y thuật tuy nhỏ, nhưng lòng người là quan trọng nhất. Thân xác có bệnh, nhưng tâm hồn cũng cần được xoa dịu."
Mạnh Y Sĩ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Nhất. Ông nhận ra tiểu đạo sĩ trẻ tuổi với dáng vẻ thanh thoát này đã đứng đó tự bao giờ. Ông nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và bối rối. "Tiểu đạo trưởng... ngài nói phải. Nhưng bệnh tật hoành hành, thuốc men khan hiếm, lão hủ dù có tận tâm đến mấy cũng chỉ như muối bỏ biển. Lòng người sợ hãi, hoang mang, lão hủ biết làm sao đây?" Ông lại thở dài, tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực của một người thầy thuốc.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị, Mạnh Y Sĩ. Những cơn ho, cơn sốt này, một phần là do gió lạnh, do thời tiết, nhưng một phần cũng là do nỗi lo lắng, sợ hãi đã gặm nhấm lòng người. Y Sĩ có thể chữa thân bệnh, nhưng xin hãy đừng quên chữa cả tâm bệnh. Hãy nói cho họ nghe về sự kiên cường của mầm sống, về hy vọng không bao giờ tắt. Hãy nói cho họ nghe về sự gắn kết giữa người với người, về tình làng nghĩa xóm, về sự sẻ chia trong hoạn nạn." Hắn khẽ đưa mắt nhìn về phía những người bệnh, ánh mắt hắn như xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm hồn họ, gieo vào đó một hạt mầm bình yên. "Tiên đạo không chỉ là phép tắc thần thông, mà là sự thấu hiểu và yêu thương vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Khi lòng người an yên, khi họ tin vào hy vọng, thì sức sống trong họ sẽ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và chính đó sẽ là liều thuốc quý giá nhất."
Mộ Dung Uyển Nhi, với sự nhạy cảm của một người cũng có y thuật, đã hiểu ý Lâm Nhất. Nàng nhẹ nhàng bước đến bên Mạnh Y Sĩ, đôi tay thanh tú của nàng bắt đầu sắp xếp lại các loại thảo dược trong túi của ông, phân loại chúng một cách ngăn nắp và khoa học. Nàng không nói nhiều, nhưng hành động của nàng đã thể hiện sự thấu hiểu và ủng hộ tuyệt đối. Tô Mạt Nhi cũng nhanh nhẹn phụ giúp, nàng dùng khăn sạch lau những vết bẩn trên sàn, rồi rót nước ấm đưa cho những người bệnh, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo sự quan tâm chân thành. Hai nàng, một thì tỉ mỉ, một thì hoạt bát, đã tạo nên một bức tranh hài hòa, bổ trợ cho lời nói của Lâm Nhất.
Mạnh Y Sĩ nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn hai cô nương đang lặng lẽ giúp đỡ. Ông khẽ giật mình, như thể vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài. Những lời của Lâm Nhất không phải là phương thuốc, nhưng lại là liều thuốc tinh thần mạnh mẽ, xua tan đi sự bối rối và bất lực trong lòng ông. Ông mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau bao ngày lo toan, đôi mắt ông ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. "Tiểu đạo trưởng nói phải... Lão hủ đã quá chú tâm vào bệnh tật mà quên mất lòng người. Cảm ơn tiểu đạo trưởng đã khai sáng." Ông khẽ cúi đầu, lòng tràn đầy sự kính trọng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, những hạt mầm hy vọng đã được gieo xuống, giờ đây chỉ cần thời gian để chúng nảy nở. Họ không ở lại quá lâu, chỉ một thoáng chốc như cơn gió thoảng, để lại phía sau một không khí nhẹ nhõm hơn, một Mạnh Y Sĩ đầy hy vọng và những người bệnh được an ủi phần nào.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam rực rỡ, hắt lên những ngôi nhà cũ kỹ của Tiểu An Trấn một vẻ đẹp trầm mặc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà. Ba người họ đi qua một con phố nhỏ vắng vẻ hơn trong trấn, nơi những ngôi nhà đã cũ kỹ, hiên nhà phủ đầy rêu phong, và những bức tường đã bong tróc từng mảng vữa. Tiếng gió thổi vi vu qua những mái nhà, tiếng chó sủa xa xa, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng nơi đây. Mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và mùi khói bếp vương vấn đâu đó, tạo nên một bầu không khí cô quạnh, trầm buồn, như thể nơi này là nơi ẩn chứa những số phận nhỏ bé, bị lãng quên giữa dòng đời.
Dưới bậc thềm của một ngôi nhà đổ nát, nơi ánh hoàng hôn chỉ còn le lói chiếu tới, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi co ro. Đó là Tiểu Linh Nhi, một cô bé gầy gò, thân hình nhỏ thó như một cành cây khô, quần áo rách rưới, vá víu. Khuôn mặt cô bé nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu thẳm, ánh mắt thất thần nhìn về phía xa xăm, nơi mặt trời đang dần lặn xuống. Dáng vẻ cô độc của cô bé, sự yếu ớt và lạc lõng của một tâm hồn non nớt giữa cõi hồng trần gian nan, khiến Lâm Nhất khẽ dừng bước. Trái tim hắn, sau bao chiêm nghiệm và giác ngộ, giờ đây càng trở nên thấu cảm và từ bi hơn bao giờ hết.
Hắn không nói một lời nào lớn lao, không dùng phép thuật, cũng không hứa hẹn một điều gì kỳ diệu. Hắn chỉ chậm rãi bước đến, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô bé, không hề do dự hay e ngại. Bàn tay hắn, thon dài và ấm áp, khẽ đặt lên đôi vai nhỏ bé, gầy gò của Tiểu Linh Nhi. Cảm giác ấm áp từ bàn tay hắn truyền qua lớp áo mỏng manh, như một luồng điện xoa dịu nỗi sợ hãi và lạnh lẽo trong lòng cô bé. Ánh mắt hắn tràn ngập sự thấu hiểu và sẻ chia, không một chút phán xét, không một chút thương hại, chỉ đơn thuần là sự đồng cảm sâu sắc.
Tiểu Linh Nhi giật mình, đôi mắt to tròn ngây thơ ngước lên nhìn hắn. Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy được sự nhút nhát, sự sợ hãi và cả nỗi cô độc chất chứa trong ánh mắt ấy. Cô bé không nói gì, nhưng đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại, như thể đang cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào.
"Không sợ hãi, tiểu cô nương," Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói của hắn dịu dàng như tiếng gió thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh bình yên lạ thường. "Con đường phía trước luôn có hy vọng. Dù bóng tối có bao trùm, dù đêm tối có dài đến mấy, thì bình minh vẫn sẽ luôn đến. Giống như những nụ hoa kia, dù đã trải qua mùa đông giá rét, vẫn sẽ hé nở khi xuân về. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm, và chân tâm ấy sẽ dẫn lối cho con."
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây cũng long lanh những giọt lệ. Nàng thì thầm an ủi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự xót xa: "Tiểu Linh Nhi đừng sợ, có ca ca đây rồi. Ca ca sẽ không để tiểu muội một mình đâu." Nàng nhanh nhẹn lấy từ trong túi ra một chiếc bánh bao nhỏ, vẫn còn ấm nóng, đưa cho cô bé. Chiếc bánh bao, dù giản dị, lại mang theo sự ấm áp của tình người. Mộ Dung Uyển Nhi, với sự dịu dàng vốn có, khẽ vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Tiểu Linh Nhi, động tác của nàng nhẹ nhàng và trìu mến, như thể đang vuốt ve một đóa hoa yếu ớt cần được che chở.
Tiểu Linh Nhi nhìn chiếc bánh bao trong tay Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự sợ hãi tột cùng, mà thay vào đó là một tia ấm áp, một chút tin tưởng nhỏ nhoi. Nàng khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt, rồi từ từ cầm lấy chiếc bánh. Sự ấm áp từ chiếc bánh, từ bàn tay Lâm Nhất, từ lời nói của hắn, từ sự vuốt ve của Mộ Dung Uyển Nhi, từ nụ cười của Tô Mạt Nhi, đã hòa quyện vào nhau, xua tan đi một phần lạnh lẽo trong lòng cô bé. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn Lâm Nhất, như thể muốn hỏi một điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
"Ca ca, tiên nhân có thật không ạ?" Câu hỏi nhỏ bé, ngây thơ của Tiểu Linh Nhi bất chợt vang lên, mang theo một chút hy vọng mong manh.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười. "Tiên nhân không ở trên trời, tiểu cô nương. Tiên nhân ở trong chính lòng người. Khi con biết yêu thương, biết sẻ chia, biết kiên cường vượt qua gian khó, thì con chính là một tiên nhân. Tiên đạo tại tâm, đó chính là chân lý." Hắn không hứa hẹn về một tương lai xa hoa, nhưng gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự tự tin và lòng nhân ái.
Khi bóng tối dần bao trùm, ba người họ đứng dậy, để lại phía sau một Tiểu Linh Nhi không còn co ro trong sự cô độc, mà đã có một chiếc bánh bao ấm nóng trong tay và một tia hy vọng le lói trong lòng. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tiếp tục hành trình của mình. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những hạt mầm hy vọng mà Lâm Nhất đã gieo vào lòng người dân, từ lão nông khắc khổ đến thầy lang tận tâm, từ cô bé mồ côi lạc lõng, sẽ lặng lẽ nảy nở, báo hiệu sự lan tỏa rộng khắp của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hồng trần gian nan này.
Họ bước đi trên con đường đá cuội, dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng họ hòa vào màn đêm, nhưng ánh sáng của 'Chân Đạo' mà họ mang theo lại càng rực rỡ hơn bao giờ hết. Mối liên kết giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngày càng bền chặt, họ không chỉ là những người đồng hành, mà đã trở thành những trụ cột quan trọng trong việc truyền bá 'Chân Đạo' cho thế hệ sau. Mỗi bước chân của họ giờ đây không chỉ là sự di chuyển, mà là sự gieo mầm, là sự kiến tạo, là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng 'Vô Tiên Chi Đạo' đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường vĩnh cửu giữa dòng đời chảy trôi.