Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, đoàn người Lâm Nhất đã trở về Huyền Nguyên Quan. Nắng chiều dịu nhẹ, không khí trong lành mang theo chút se lạnh của hoàng hôn. Huyền Nguyên Quan, giờ đây, không còn là một đạo quán hoang tàn, u ám như xưa. Nó đã được phục hồi, dọn dẹp sạch sẽ, và trở thành một trung tâm nhỏ cho những người muốn tìm hiểu 'Chân Đạo'. Những bức tường gạch cũ kỹ đã được tu sửa, sân đạo quán được quét dọn phong quang, và những ngọn đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp trong không gian.
Trong sân đạo quán, một nhóm người dân từ các làng lân cận đang ngồi thành vòng tròn, chăm chú lắng nghe Chu Thanh Huyền giảng giải. Hắn, với dáng vẻ thư sinh, thanh tú, vẫn luôn mang theo một cuốn sách cổ và chiếc bút lông, giờ đây đang trầm tĩnh nói về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà Lâm Nhất đã khai sáng.
"...Tiên đạo không nằm ở thần thông phép thuật, mà nằm ở chính tâm hồn chúng ta," Chu Thanh Huyền nói, giọng hắn trầm ấm và rõ ràng, "ở cách chúng ta đối xử với hồng trần này, với vạn vật xung quanh. Nó là sự thấu hiểu, là lòng nhân ái, là sự hòa hợp. Không cần cầu kỳ hay xa hoa, tiên đạo nằm ngay trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương của mỗi người."
Những người dân ngồi đó, không ai quỳ lạy hay tung hô, chỉ có những ánh mắt đầy kính trọng và những nụ cười bình dị. Họ lắng nghe, suy ngẫm, và cảm nhận. Lâm Nhất bước vào sân, không một lời chào hỏi ồn ào. Hắn chỉ lặng lẽ đi qua, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từng tâm hồn đang tìm kiếm chân lý. Hắn biết, những hạt mầm hắn gieo đã nảy nở, và Chu Thanh Huyền đang giúp chúng bén rễ sâu hơn, vững chắc hơn.
Hắn đi thẳng vào điện thờ, nơi chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ của hắn vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trên nền gạch lạnh lẽo. Chiếc bồ đoàn đã theo hắn qua biết bao gian nan, chứng kiến bao thăng trầm của hồng trần, giờ đây vẫn lặng lẽ chờ đợi. Hắn ngồi xuống, không một tiếng động. Đôi mắt hắn khẽ khép hờ, một nụ cười an nhiên, tự tại hiện trên môi. Hắn nhìn ra cửa, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang nhuộm đỏ cả một góc trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm.
Bên ngoài, tiếng giảng của Chu Thanh Huyền vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những tán trúc xanh mướt, tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng gọi bầy. Mùi trầm hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian điện thờ, mang theo sự thanh tịnh và bình an. Lâm Nhất cảm nhận sự hòa quyện hoàn toàn với vạn vật, với tiếng gió, tiếng chim, tiếng người nói chuyện, tất cả đều là một phần của hắn, không còn là một cá thể độc lập mà là một dòng chảy bất tận của sự sống.
Hồng trần là ta, ta là hồng trần. Không còn giới hạn, không còn phân biệt. Không cần phi thăng, không cần trường sinh. Đây chính là 'Vô Tiên Quy Nguyên', là viên mãn của một Chân Nhân. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường dẫn đến tiên giới hư ảo, mà là con đường hòa mình vào hồng trần, thấu hiểu mọi lẽ nhân sinh, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với tình yêu thương vô bờ. Những hạt mầm 'Chân Đạo' đã được gieo, những 'ốc đảo bình yên' đã được dựng xây, và Chu Thanh Huyền đang hệ thống hóa những triết lý ấy, chuẩn bị cho một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không ngừng được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ. Hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, và hắn, Lâm Nhất, đã trở thành một phần không thể thiếu của hành trình ấy, một ngọn hải đăng soi rọi cho những tâm hồn lạc lối giữa biển đời.
***
Đêm dần buông sâu, bao trùm Huyền Nguyên Quan trong một màn sương mờ ảo, huyền hoặc. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng giữa tầng không đen thẫm, soi rọi từng góc nhỏ của điện thờ, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh trên nền gạch lạnh lẽo. Gió đêm lùa qua những khe cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh và tiếng lá trúc xào xạc ngoài sân, tựa như lời thì thầm của vạn vật đang kể về một câu chuyện ngàn năm. Trong không gian tĩnh mịch ấy, mùi trầm hương vẫn thoảng nhẹ, quyện cùng mùi đất ẩm và cỏ cây sau cơn mưa phùn ban chiều, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ lùng.
Lâm Nhất vẫn tĩnh tọa trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, thân hình gầy gò của hắn như hòa làm một với bóng đêm và ánh trăng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ khép hờ, gương mặt thư sinh ẩn chứa vẻ trầm tư nhưng lại toát lên sự an nhiên, tự tại. Bàn tay hắn khẽ lần từng hạt trên Chuỗi Hạt Bồ Đề đã mòn nhẵn qua bao năm tháng, mỗi hạt như chứa đựng một câu chuyện, một mảnh ký ức về hành trình dài đằng đẵng hắn đã đi qua. Hắn chìm sâu vào cõi vô thức, tâm hồn phiêu du giữa hư vô, nơi ranh giới giữa thực và ảo dường như tan biến.
Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức về 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' hiện về như một cuốn phim quay chậm. Đó là những cảnh lầm than, chết chóc, những con đường ngập tràn máu và nước mắt, những ngôi làng bị tàn phá chỉ còn lại tro tàn. Hắn thấy những gương mặt khắc khổ, ánh mắt thất thần của những người dân mất đi tất cả, những tiếng khóc ai oán vang vọng trong đêm trường. Nỗi đau ấy, sự tuyệt vọng ấy, từng chút một thấm vào tâm can hắn, khiến trái tim hắn thắt lại. Nhưng xen lẫn vào đó, lại là những khoảnh khắc của tình người, của sự kiên cường và lòng trắc ẩn. Hắn nhớ nụ cười của một bà lão chia sẻ nắm cơm cuối cùng, ánh mắt kiên định của một người mẹ che chở con mình, bàn tay run rẩy của Thầy Lang Làng Mạnh Y Sĩ cố gắng cứu vớt một sinh linh bé nhỏ. Những hình ảnh ấy, đối lập nhau một cách đau đớn, nhưng lại cùng nhau khắc họa nên bức tranh chân thực nhất về hồng trần – nơi có cả địa ngục và thiên đường, nơi thiện ác đan xen, nơi sự sống và cái chết hòa quyện.
Hắn tự hỏi, 'Tiên đạo... rốt cuộc là gì? Là siêu thoát hồng trần, rũ bỏ mọi phiền não để bước vào cõi hư vô chăng? Hay là hòa mình vào hồng trần để chữa lành nó, để xoa dịu những vết thương, để gieo những hạt mầm hy vọng trên mảnh đất khô cằn này?' Những câu hỏi ấy đã từng day dứt hắn qua bao đêm dài, khi hắn còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi nơi Huyền Nguyên Quan hoang tàn, hay khi hắn dấn thân vào cõi đời muôn mặt.
Giờ đây, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của màn đêm, hắn cảm nhận được câu trả lời đang dần hé mở. Hắn không còn truy cầu những phép tắc thần thông hay cảnh giới siêu thoát. Cái gọi là tiên, cái gọi là đạo, không nằm ở những điều xa vời hay huyền ảo. Chân lý không ở đâu xa, mà ở ngay trong từng hạt cát li ti dưới chân, từng giọt nước mắt lăn dài trên má kẻ khốn cùng, từng nụ cười hồn nhiên của một đứa trẻ vừa thoát khỏi cảnh đói khổ. Nó nằm trong hơi thở của vạn vật, trong nhịp đập của trái tim con người, trong sự kết nối thiêng liêng giữa mọi sinh linh.
Lâm Nhất cảm nhận sự giao hòa sâu sắc với từng ngọn gió lùa qua mái ngói, từng tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài kia, từng hạt bụi lơ lửng trong ánh trăng. Hắn không còn là một cá thể độc lập, mà là một phần không thể tách rời của bức tranh cuộc sống rộng lớn. Mọi đau khổ, mọi niềm vui, mọi sự tồn tại đều là một phần của hắn, và hắn là một phần của tất cả. Đây chính là cảnh giới 'Hồng Trần Luyện Tâm' sâu sắc nhất, nơi tâm hồn hắn được gột rửa, được tôi luyện qua những gian nan, thử thách của hồng trần, để rồi cuối cùng đạt đến sự thanh tịnh, viên mãn và bình yên tuyệt đối.
Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát hiện trên môi hắn. Hắn đã hiểu. 'Vô Tiên' không phải là không có tiên, mà là trở thành 'tiên' ngay trong hồng trần này, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu. Nó là sự chấp nhận vô thường, là sự sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, là sự cống hiến không ngừng nghỉ cho vạn vật. Tiên đạo, rốt cuộc, là đạo làm người, là đạo của lòng nhân ái, là đạo của sự hòa hợp.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng, xua tan màn sương mờ ảo còn vương vấn trên những mái ngói cũ kỹ của Huyền Nguyên Quan, Lâm Nhất khẽ mở đôi mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây trong trẻo đến lạ, không còn vương vấn chút bụi trần hay ưu phiền nào, chỉ còn lại sự giác ngộ sâu sắc và vẻ bình yên tự tại. Hơi thở hắn nhẹ nhàng, đều đặn, hòa mình vào không khí trong lành mang theo mùi sương sớm và nhựa cây. Ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ, hắn thấy bầu trời chuyển mình từ sắc xanh thẫm sang hồng cam rạng rỡ, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới từ những tán cây cổ thụ ngoài sân, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía sau núi, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.
Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như một làn khói, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ vẫn nằm đó, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc chuyển mình của hắn. Hắn khẽ vuốt ve Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mòn nhẵn của từng hạt, như cảm nhận từng dấu vết của thời gian và trải nghiệm đã khắc sâu vào linh hồn mình.
Bước ra khỏi điện thờ, Lâm Nhất nhìn thấy Lão Đạo Quán Chủ đang chậm rãi quét dọn sân đạo quán. Thân hình gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ của lão hòa vào ánh bình minh, tạo nên một hình ảnh đầy chất thơ và sự an yên. Dáng đi của lão trầm ổn, mỗi nhát chổi đều mang theo sự thong dong của người đã thấu hiểu lẽ đời. Mùi lá khô và đất ẩm thoảng nhẹ trong không khí, quyện cùng mùi khói bếp yếu ớt từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Lâm Nhất tiến lại gần, không nói lời nào, chỉ khẽ cúi đầu chào. Lão Đạo Quán Chủ ngẩng lên, đôi mắt hiền từ, thâm trầm, chứa đựng sự từng trải của năm tháng khẽ nheo lại dưới ánh nắng. Lão mỉm cười, nụ cười ấy như làn gió xuân, xua đi mọi ưu phiền.
"Con đã hiểu rồi sao?" Giọng nói khàn khàn, chậm rãi của lão vang lên, nhưng lại mang một sức nặng của trí tuệ.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng: "Vâng, Sư phụ. Con đã hiểu. Vô Tiên không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên ngay trong hồng trần này, dùng tình yêu thương để chữa lành và dẫn lối. Tiên đạo chân chính là hòa hợp với vạn vật, là không phân biệt phàm tiên, là sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của hồng trần."
Lão Đạo Quán Chủ ngừng tay chổi, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ của lão. "Con đã tìm thấy chân lý của riêng mình, Lâm Nhất. Đại Đạo vô hình, nhưng đạo lý thì ở ngay trong lòng người. Con đường của con, tuy khó khăn, nhưng chính là con đường mà đạo quán này đã luôn tìm kiếm, là cái gốc rễ mà 'Vô Tiên Chi Đạo' cần để bén sâu vào lòng đất." Lão khẽ đưa tay, từ trong tay áo rút ra một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, không hề có chữ viết trên đó. "Đây là Kinh Thư Vô Tự, thứ đã được truyền lại qua bao đời quán chủ. Nó không chứa đựng bất kỳ phép tắc thần thông hay lời răn nào, vì chân lý không thể gói gọn trong chữ nghĩa. Giờ đây, nó đã tìm được chủ nhân đích thực. Hãy dùng nó để ghi lại những gì con đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận, để triết lý của con được lưu truyền, không phải bằng lời nói giáo điều, mà bằng chính những câu chuyện về tình người, về sự hồi sinh của hồng trần."
Lâm Nhất cung kính đón nhận cuốn Kinh Thư Vô Tự, cảm nhận sự cũ kỹ và sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một di sản, một trách nhiệm. "Con sẽ không phụ lòng Sư phụ."
"Hãy đi, và gieo mầm thiện lương," Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao. "Hồng trần còn nhiều vết thương, nhưng cũng đầy hy vọng. Hãy để con đường của con soi sáng cho những người lạc lối."
Sau đó, Lâm Nhất tập hợp Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và các đồng minh khác tại sân trước đạo quán. Ánh nắng ban mai dát vàng lên những gương mặt thân thuộc, đầy vẻ hân hoan. Mộ Dung Uyển Nhi với dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng giờ đây rạng ngời niềm tin, đứng cạnh hắn. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, không giấu được vẻ ngưỡng mộ và quyết tâm. Vương Đại Phúc phốp pháp, phúc hậu, Lý Ngọc Hà tháo vát, Chu Thanh Huyền thư sinh, Tiểu Linh Nhi ngây thơ, tất cả đều tề tựu, ánh mắt hướng về hắn.
Lâm Nhất nhìn họ, ánh mắt tràn đầy sự bình yên và quyết tâm. "Hồng trần còn nhiều vết thương," hắn trầm giọng nói, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại, "chúng ta sẽ đi, để gieo những hạt mầm hy vọng, để chứng minh rằng ngay cả trong cảnh loạn lạc, tình yêu thương vẫn có thể nảy nở, và sự hồi sinh luôn có thể đến."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng chất chứa tình yêu thương và sự thấu hiểu. "Thiếp sẽ luôn bên chàng, cùng chàng chữa lành thế gian. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, nhưng thiếp tin, với chàng, mọi vết thương đều có thể lành."
Tô Mạt Nhi hăng hái vung tay: "Ta cũng vậy, Lâm Nhất ca! Chúng ta sẽ làm cho thế gian này tốt đẹp hơn! Chắc chắn là vậy!"
Vương Đại Phúc gật gù: "Phú quý sinh lễ nghĩa, nhưng tình nghĩa lại là cái gốc. Có đạo huynh dẫn đường, Vương mỗ nguyện dốc sức mình, dù chỉ là chút của cải mọn, cũng mong góp phần nhỏ bé vào việc gieo mầm phúc đức."
Lý Ngọc Hà mỉm cười hiền hậu: "Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại những mái nhà, những cánh đồng, để người dân có nơi ăn chốn ở, có miếng ăn no đủ."
Chu Thanh Huyền thì lặng lẽ gật đầu, cây bút lông trong tay hắn khẽ khàng lướt trên cuốn sách cổ, ghi lại từng lời nói, từng khoảnh khắc quý giá này. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống. Đạo của Lâm huynh sẽ là pho sử vĩ đại nhất, ghi dấu trong lòng người đời."
Lâm Nhất nhìn những người bạn đồng hành của mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan, nhưng hắn không đơn độc. 'Chân Đạo' mà hắn đã tìm thấy không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những tâm hồn đồng điệu này, cùng nhau lan tỏa, cùng nhau chữa lành.
***
Đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hành trình, rời Huyền Nguyên Quan trong ánh nắng ban trưa nhạt nhòa, theo con đường mòn quen thuộc dẫn về phía những ngôi làng đã từng bị chiến loạn tàn phá. Gió nhẹ lay động những tán cây ven đường, mang theo mùi đất khô và chút hương hoa dại còn sót lại sau cơn loạn lạc. Không khí trầm lắng, nhưng không còn là sự u ám của tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng của chiêm nghiệm và hy vọng. Những vết sẹo của 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' vẫn còn hằn sâu trên cảnh vật – những mái nhà đổ nát, những cánh đồng hoang hóa, những con đường rêu phong vắng bóng người.
Họ đến một ngôi làng nhỏ nằm gần Thanh Khê Thôn, nơi từng là một trung tâm giao thương sầm uất, nhưng giờ đây chỉ còn lại vẻ hoang tàn và tiêu điều. Những ngôi nhà xiêu vẹo, tường đất nứt nẻ, mái ngói vỡ vụn. Một mùi ẩm mốc, mục ruỗng bao trùm không gian, hòa lẫn với mùi tanh của bệnh tật và chút khói bếp yếu ớt từ vài căn nhà còn sót lại. Cảnh tượng ấy khiến lòng người không khỏi chùng xuống.
Dọc theo con đường đất, họ thấy Thầy Lang Làng Mạnh Y Sĩ đang ngồi bên một túp lều tạm bợ, cố gắng chữa trị cho một người bệnh đang ho khan yếu ớt. Dáng người gầy gò của Mạnh Y Sĩ càng thêm khắc khổ dưới ánh nắng, khuôn mặt ông hằn rõ những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo toan, đôi mắt trũng sâu nhưng vẫn ánh lên sự tận tâm. Túi thuốc và kim châm cũ kỹ của ông đặt bên cạnh, những vị thuốc bắc nồng nhẹ tỏa ra, cố gắng xoa dịu nỗi đau của con người.
"Khó khăn lắm, Lâm công tử," Mạnh Y Sĩ ngẩng đầu lên, nhận ra Lâm Nhất và những người bạn. Giọng ông khàn khàn, đầy vẻ bất lực. "Dịch bệnh vẫn còn hoành hành, mà thuốc men thì thiếu thốn, người dân mất hết hy vọng rồi. Mỗi ngày, ta lại thấy thêm vài người ra đi, ta thật sự không biết phải làm gì nữa." Ánh mắt ông tràn ngập sự tuyệt vọng, sự kiên cường đã bị bào mòn bởi bao ngày tháng chiến đấu với cái chết và bệnh tật.
Không xa đó, bên vệ đường, một thân ảnh gầy guộc ngồi co ro. Đó là Người Ăn Mày Cụt Tay, Lão Cụt. Hắn ta tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ đã khô héo, một cánh tay cụt ngủn chỉ còn lại phần vai, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt thất thần, vô hồn nhìn vào khoảng không. Ánh mắt ấy không còn chút tia sáng nào của hy vọng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau âm ỉ. Quần áo rách rưới, bám đầy bụi bẩn, hắn ta như một phần của cảnh hoang tàn xung quanh, một minh chứng sống động cho nỗi khổ đau mà 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' đã để lại.
Lâm Nhất tiến đến gần Lão Cụt, không một lời nói, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn. Hắn không dùng bất kỳ phép thuật nào, chỉ bằng sự hiện diện bình yên và ánh mắt từ bi. Hắn khẽ đặt bàn tay lên vai Lão Cụt, hơi ấm từ bàn tay hắn truyền qua lớp áo vải thô cũ kỹ, như một dòng suối nhỏ chảy vào tâm hồn khô cằn của Lão Cụt. Lão Cụt giật mình, đôi mắt vô hồn khẽ chuyển động, nhìn Lâm Nhất.
"Tuy tay đã cụt, nhưng ánh sáng trong tâm hồn không bao giờ tắt, Lão Cụt à," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, tựa như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xua tan đi màn sương mù dày đặc trong tâm trí Lão Cụt. Hắn khẽ lần trên Chuỗi Hạt Bồ Đề, từng hạt trơn nhẵn như mang theo lời nguyện cầu thầm kín, như gieo vào lòng Lão Cụt một tia hy vọng mong manh. "Cuộc đời vẫn còn những điều đáng để hy vọng, và chúng ta sẽ cùng nhau tìm lại nó. Nỗi đau này, nó sẽ qua đi. Hãy tin vào ngày mai, tin vào lòng người."
Lão Cụt nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, đôi mắt hắn từ từ lấy lại được chút linh khí. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của hắn, không phải vì đau khổ, mà vì một cảm xúc đã lâu không còn tồn tại – sự cảm động và một tia hy vọng nhỏ bé vừa được nhóm lên.
"Chúng ta không thể chữa lành mọi vết thương chỉ bằng lời nói, nhưng chúng ta có thể hành động," Lâm Nhất nói, quay sang nhìn Mạnh Y Sĩ và những người bạn đồng hành. "Hồng trần gian nan, nhưng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta sẽ cùng nhau vực dậy nơi đây."
Ngay lập tức, đoàn người Lâm Nhất bắt tay vào hành động một cách thiết thực. Mộ Dung Uyển Nhi, với túi thuốc và kim châm luôn mang theo, nhanh chóng phối hợp cùng Thầy Lang Làng Mạnh Y Sĩ. Nàng dịu dàng kiểm tra mạch cho người bệnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc. "Để thiếp xem có thể dùng những thảo dược tìm được ở vùng lân cận, kết hợp với kiến thức của Mạnh Y Sĩ, để bào chế những loại thuốc phù hợp, giúp đẩy lùi dịch bệnh này." Mạnh Y Sĩ gật đầu lia lịa, trong ánh mắt ông hiện lên tia sáng hy vọng đã tắt từ lâu.
Lý Ngọc Hà, với dáng người mảnh mai nhưng tháo vát, đã bắt đầu khảo sát những mảnh đất trống. "Đất đai nơi đây tuy cằn cỗi, nhưng vẫn có thể cải tạo. Chúng ta có thể giúp họ xây dựng lại, dạy họ cách trồng trọt mới, tạo ra nguồn sống bền vững. Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng." Nàng bắt đầu hướng dẫn những người dân còn lại, những người đang nhìn họ với ánh mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng không kém phần tò mò, cách khai hoang và gieo hạt.
Vương Đại Phúc, với vẻ phú quý và tấm lòng nhân ái, không hề do dự. Hắn lập tức sai người mang đến những bao lương thực, những vật dụng cần thiết từ gánh hàng của mình. "Mùa màng chưa kịp gặt, bụng đói làm sao mà sống đây? Cứ ăn no cái đã, rồi tính chuyện lâu dài. Vương mỗ sẽ cung cấp lương thực và một ít vật liệu để họ dựng lại nhà cửa tạm bợ." Giọng nói sang sảng của hắn như xua đi cái không khí ảm đạm.
Tô Mạt Nhi thì nhanh nhẹn chạy tới chạy lui, giúp đỡ những đứa trẻ đang co ro vì sợ hãi, mang đến cho chúng những miếng bánh nhỏ, những nụ cười hồn nhiên. "Tiểu tử/cô nương, đừng sợ hãi! Có Lâm Nhất ca ở đây rồi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi!" Ánh mắt lanh lợi của nàng mang theo sức sống, thổi bùng lên niềm vui nhỏ nhoi giữa cảnh hoang tàn.
Tiểu Linh Nhi, với khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi mắt to tròn ngây thơ, bẽn lẽn nép sau lưng Lâm Nhất, nhưng cũng không ngừng tò mò nhìn những người dân. Ánh mắt nàng từ từ mất đi nỗi sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự hiếu kỳ và cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa.
Và Chu Thanh Huyền, hắn vẫn lặng lẽ đứng một góc, cây bút lông trên tay không ngừng lướt trên trang giấy trắng tinh của cuốn sách cổ. Hắn ghi chép lại từng lời nói, từng hành động, từng ánh mắt của Lâm Nhất và các đồng minh. Bởi hắn biết, đây không chỉ là những hành động đơn lẻ, mà là những minh chứng sống động cho 'Vô Tiên Chi Đạo' đang dần khai mở. Đây là những câu chuyện về sự hồi sinh của hồng trần, về sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu, những câu chuyện sẽ được lưu truyền mãi về sau, trở thành nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, và những gì đang diễn ra trước mắt hắn, chính là pho sử vĩ đại nhất.
Lâm Nhất nhìn quanh, nhìn những người bạn của mình đang miệt mài cống hiến, nhìn những tia hy vọng le lói dần hiện lên trong ánh mắt của người dân. Hắn biết, đây chính là 'tiên đạo' mà hắn đã tìm kiếm. Không phải là những phép tắc huyền ảo hay cảnh giới xa vời, mà là sự hiện diện, sự chữa lành, sự sẻ chia ngay trong chính hồng trần này. 'Vô Tiên' không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên, một 'Chân Tiên' sống giữa nhân gian, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh rằng, tình yêu thương và sự thấu hiểu là sức mạnh vĩ đại nhất, có thể xoa dịu mọi nỗi đau, và gieo những hạt mầm hy vọng trên mảnh đất khô cằn của cuộc đời. Hành động của hắn và những người bạn không chỉ là chữa lành vết thương thể xác, mà còn là hàn gắn những vết rạn nứt trong tâm hồn, thắp lại ngọn lửa niềm tin vào cuộc sống, vào con người. Và đó, chính là sự khai mở của 'Đạo Vô Tiên'.