Vô tiên chi đạo
Chương 498

Hồng Trần Vô Ngã: Ánh Sáng Nơi Đế Đô

2899 từ
Mục tiêu: Khẳng định vai trò của Lâm Nhất như một biểu tượng sống của sự bình an và trí tuệ, nơi sự hiện diện của hắn tự nó đã truyền cảm hứng và hàn gắn vết thương lòng.,Minh chứng cho sự lan tỏa của 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua những hành động bình dị, không lời nói mà vẫn sâu sắc, tác động đến tâm hồn con người.,Dẫn dắt mạch truyện đến sự chú ý của Thái Tử Lưu Ly, thiết lập tiền đề cho việc Lâm Nhất hỗ trợ về đạo lý trị quốc.,Tiếp tục khắc họa bối cảnh thế giới đang dần hồi sinh sau đại chiến ('Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ'), nhưng vẫn còn những vết sẹo cần được chữa lành.,Củng cố sự viên mãn nội tại của Lâm Nhất, cho thấy hắn đã thực sự hòa mình vào hồng trần và vạn vật.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Lý Ngọc Hà, Chu Thanh Huyền, Tiểu Linh Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Thư Sinh Nghèo (Mạnh Quân), Bà Lão Bán Nước (Mai Bà)
Mood: Bình yên, chiêm nghiệm, hy vọng, sâu sắc, trầm tư
Kết chương: [object Object]

Sau những ngày chữa lành vết thương lòng và vật chất cho ngôi làng nhỏ bé, gieo những hạt mầm hy vọng trên mảnh đất cằn cỗi của cuộc đời, đoàn người Lâm Nhất lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, hướng về Đại Càn Đế Đô. Những nụ cười, những ánh mắt biết ơn của người dân làng còn mãi đọng lại trong tâm trí mỗi người, như một minh chứng sống động cho sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu. Giờ đây, họ đang đứng trước cổng thành sừng sững của kinh đô, nơi được mệnh danh là trái tim của thiên hạ, nhưng cũng là nơi chất chứa vô vàn nỗi lo toan và vết sẹo chiến tranh chưa kịp lành.

Giữa trưa hè nắng gắt, từng đợt hơi nóng hầm hập phả vào mặt, làm cho không khí nơi cửa thành càng thêm oi bức. Tường thành cao ngất bằng đá xanh sẫm màu, với những tháp canh vươn mình lên trời, gợi lên vẻ uy nghiêm nhưng cũng chất chứa sự nặng nề của quyền lực và thời gian. Đường phố lát đá hoa cương rộng lớn bên trong thành, vốn dĩ phải rực rỡ và phồn hoa, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi khó tả, dù vẫn không thiếu tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch trên nền đá, hay tiếng nhạc từ các tửu lâu vọng lại. Những tượng đá chạm khắc tinh xảo và đèn lồng rực rỡ hai bên đường dường như cũng mất đi phần nào vẻ tráng lệ vốn có, chỉ còn lại sự trơ trọi dưới ánh nắng chói chang. Mùi đồ ăn thức uống phong phú trộn lẫn với mùi hương liệu quý giá, mùi mồ hôi của đám đông và mùi khói từ những hàng quán, tạo nên một tổng thể vừa sầm uất vừa ngột ngạt. Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung xa xa vang vọng, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của một quyền lực tối cao, nhưng cũng không thể xoa dịu đi những lo âu hằn sâu trên khuôn mặt của những người dân đang vất vả mưu sinh.

Lâm Nhất bước đi trầm tĩnh, phù trần mộc được hắn nhẹ nhàng gác trên cánh tay, tựa như một phần của cơ thể mà không hề gây vướng víu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ lướt qua từng gương mặt lo âu, từng ánh nhìn mệt mỏi của những tiểu thương, những người phu khuân vác đang vật vã dưới sức nặng của gánh hàng. Hắn không nói lời nào, nhưng sự bình an toát ra từ mỗi bước chân, từ mỗi cử chỉ của hắn dường như có một sức mạnh vô hình, làm dịu đi không khí nặng nề đang bao trùm. Mộ Dung Uyển Nhi bước bên cạnh hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn khẽ quét qua những cảnh đời trước mặt, nàng cảm nhận được một nỗi mệt mỏi chung đang đè nặng lên kinh thành này, một vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tô Mạt Nhi, vốn tính hoạt bát, nhìn quanh rồi khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo chút xót xa: "Đế Đô còn nhiều người khổ quá, ca ca à. Con người ta cứ nghĩ kinh thành là nơi sung túc, nào ngờ..." Nàng chưa kịp dứt lời, Vương Đại Phúc đã tiếp lời, khuôn mặt phúc hậu của hắn giờ đây cũng thoáng chút ưu tư: "Đúng vậy, kinh thành phồn hoa nhưng vết sẹo của cuộc chiến vẫn còn hằn sâu trong lòng người. Bề ngoài thì rực rỡ, nhưng bên trong thì vẫn còn lắm chật vật. Làm ăn buôn bán cũng khó khăn hơn trước nhiều."

Lâm Nhất chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả những tầng lớp bụi thời gian và nỗi đau chất chồng trong lòng người. Hắn không nói lời nào, bởi lẽ, có những điều không cần phải nói ra thành lời, chỉ cần cảm nhận và thấu hiểu. Tuy nhiên, chính cái gật đầu nhẹ nhàng ấy, cùng với sự hiện diện bình yên của hắn, lại như một làn gió mát lành thổi qua giữa cái nóng oi bức, làm dịu đi không khí xung quanh một chút, như thể một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa được nhóm lên trong lòng những người bạn đồng hành. Lý Ngọc Hà, với dáng người mảnh mai nhưng tháo vát, đã nhanh chóng quan sát những hàng quán, những vật dụng bày bán, trong đầu nàng đã bắt đầu tính toán những việc cần làm để hỗ trợ những mảnh đời khó khăn. Tiểu Linh Nhi, với khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi mắt to tròn, bẽn lẽn bám sát Lâm Nhất, nàng không hiểu hết những lời người lớn nói, nhưng nàng cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ ca ca mình, và nàng cũng tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh. Trong khi đó, Chu Thanh Huyền vẫn lặng lẽ đứng một góc, cây bút lông trên tay không ngừng lướt trên trang giấy trắng tinh của cuốn sách cổ. Hắn ghi chép lại từng lời nói, từng ánh mắt, từng biểu cảm của những người dân, và cả những quan sát của mình về sự khác biệt giữa các vùng đất đã hồi sinh nhờ "Vô Tiên Chi Đạo" và kinh thành phồn hoa nhưng vẫn còn mang nặng vết thương này. Hắn biết, đây không chỉ là những ghi chép đơn thuần, mà là những thước phim sống động về hành trình của 'Chân Đạo', một sự so sánh đối chiếu cần thiết để hiểu rõ hơn về cách thức mà nó sẽ tiếp tục lan tỏa.

**

Khi chiều tà dần buông, mang theo nắng dịu và những cơn gió nhẹ mang theo bụi đường, đoàn người Lâm Nhất đi sâu vào khu chợ Phàm Nhân Thị Trường, nơi được coi là trái tim của cuộc sống thường nhật tại Đế Đô. Không khí ở đây sầm uất, ồn ào và náo nhiệt hơn hẳn so với những con phố chính, với vô số quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, tạo thành một mê cung của những âm thanh và mùi hương. Tiếng người mua bán rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã và tiếng bánh xe ngựa lạch cạch, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi của đám đông và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động và chân thực về sự tồn tại.

Lâm Nhất vẫn bước đi trầm tĩnh, hắn không rao giảng, không hô hào, không cần phải cất lời để thể hiện sự hiện diện của mình. Hắn chỉ đơn giản là ở đó, hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, và chính sự hiện diện của hắn đã tạo nên những gợn sóng bình yên, dù nhỏ bé, nhưng sâu sắc. Hắn dừng lại bên một quầy hàng nhỏ, nơi một Thư Sinh Nghèo tên Mạnh Quân đang bày bán những bức thư pháp viết bằng nét chữ thanh thoát nhưng đã ngả màu ố vàng. Khuôn mặt chàng thư sinh xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì học hành và lo toan cuộc sống, ánh mắt tràn đầy vẻ u uất và tuyệt vọng. Y phục của Mạnh Quân cũ kỹ nhưng sạch sẽ, tay ôm cuốn sách, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào dòng người qua lại, mong chờ một vị khách hiếm hoi. Lâm Nhất khẽ đặt vài đồng tiền vào giỏ tre rỗng tuếch bên cạnh chàng thư sinh, không nói một lời. Mạnh Quân giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng bỗng bắt gặp ánh mắt thấu hiểu của Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, một cảm giác ấm áp, bình yên khó tả dâng lên trong lòng chàng thư sinh, như thể một tảng đá nặng trĩu vừa được gỡ bỏ. Hắn muốn nói lời cảm ơn, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, chỉ có thể thốt lên một cách run rẩy: "Đa tạ... tiên nhân." Tiếng "tiên nhân" này không phải là sự ca ngợi về thần thông, mà là sự tôn kính đối với một tâm hồn cao đẹp, một tấm lòng nhân ái.

Đi thêm vài bước, Lâm Nhất lại khẽ cúi người xuống, vuốt nhẹ mái tóc bạc phơ của một Bà Lão Bán Nước tên Mai Bà đang ngủ gục bên gánh hàng. Chiếc nón lá che nắng đã bị gió thổi lệch, để lộ khuôn mặt hiền lành, phúc hậu nhưng đầy nếp nhăn của thời gian và sự vất vả. Hắn giúp bà chỉnh lại chiếc nón, che đi cái nắng chói chang đang chiếu thẳng vào mặt bà. Bà lão giật mình tỉnh dậy, đôi mắt móm mém mở ra, thấy Lâm Nhất mỉm cười hiền từ. Trong ánh mắt của bà, bao nhiêu mệt mỏi, bao nhiêu cam chịu dường như tan biến, như thể một luồng sinh khí ấm áp vừa truyền vào cơ thể bà. Nước mắt rưng rưng, bà lão run rẩy nói: "Khách quan... người thật tốt bụng." Những lời nói đơn giản ấy, không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành và biết ơn từ tận đáy lòng. Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy, bà Mai vẫn thường nói thế, nhưng hôm nay, chính bà mới là người được Lâm Nhất làm cho "mát lòng".

Tô Mạt Nhi, chứng kiến tất cả, khẽ thì thầm với Mộ Dung Uyển Nhi, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ và yêu mến: "Ca ca không cần nói, chỉ cần ở đó thôi... là đã đủ rồi." Nàng hiểu rằng, đôi khi, sự hiện diện và một hành động nhỏ bé còn có sức mạnh hơn vạn lời nói suông. Mộ Dung Uyển Nhi chỉ khẽ gật đầu, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nàng đã đi theo Lâm Nhất đủ lâu để hiểu rằng, "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở chính những hành động bình dị, những sự thấu hiểu sâu sắc như thế này. Vương Đại Phúc, vốn là một thương nhân thực tế, cũng không khỏi xúc động. Hắn biết, những đồng tiền, những vật chất hắn có thể cung cấp chỉ là tạm thời, nhưng cái mà Lâm Nhất mang lại là sự hàn gắn tâm hồn, là hy vọng, là thứ vô giá.

Và Chu Thanh Huyền, hắn vẫn không ngừng ghi chép. Ngòi bút lông của hắn lướt đi thoăn thoắt trên trang giấy, cố gắng nắm bắt từng khoảnh khắc, từng chi tiết của sự 'chữa lành' không lời này. Hắn ghi lại những lời thốt lên của Mạnh Quân, những giọt nước mắt của Mai Bà, và cả lời thì thầm của Tô Mạt Nhi. Hắn viết: "Sự bình an tự thân, lan tỏa vô hình... Đạo lý không cần phải giảng giải bằng lời, chỉ cần được sống, được thể hiện qua hành động, qua ánh mắt thấu hiểu, qua cái chạm tay ấm áp. Đây chính là cách 'Vô Tiên Chi Đạo' gieo mầm vào lòng người, không ồn ào, không khoa trương, nhưng lại có sức mạnh lay động đến tận sâu thẳm." Hắn biết, những câu chuyện này, những minh chứng sống động này, sẽ là nền tảng vững chắc cho việc truyền bá 'Chân Đạo' cho các thế hệ mai sau, bởi sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống.

**

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, những tia nắng cuối cùng rải vàng lên mái ngói cong vút của những cung điện trong Hoàng cung Đại Càn. Gió heo may khẽ thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm về, nhưng cũng cuốn đi phần nào sự oi bức của ban ngày. Trên ban công cao nhất của Càn Thanh Cung, nơi có thể bao quát toàn bộ Đại Càn Đế Đô đang dần chìm vào màn đêm, Thái Tử Lưu Ly đứng đó, dáng người tuấn tú nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, mệt mỏi. Khuôn mặt hắn vẫn còn mang nét thư sinh, nhưng đôi mắt đã hằn sâu những vết chân chim của sự lo lắng và gánh nặng quốc gia. Mái tóc đen dài được vấn gọn gàng bằng kim quan, trang phục hoàng bào thêu rồng sang trọng, nhưng tất cả đều không thể che giấu đi nỗi niềm trăn trở trong lòng hắn.

Binh đao đã dứt, 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' đã qua đi, nhưng hậu quả của nó vẫn còn hằn sâu trên mảnh đất Đại Càn, và đặc biệt là trong lòng dân chúng. Tái thiết đất nước không chỉ là xây dựng lại nhà cửa, cung điện, mà còn là hàn gắn những vết rạn nứt trong tâm hồn con người. Nỗi lo lắng về việc làm sao để thực sự xoa dịu lòng dân, làm sao để gieo lại hạt giống hy vọng trong một xã hội đã quá mệt mỏi vì chiến tranh và đói khổ, luôn đè nặng trong tâm trí Thái Tử. Hắn nhìn xuống kinh thành đang lên đèn, những đốm sáng lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian, nhưng chúng cũng không thể xua tan đi bóng tối của sự bất an đang bao trùm.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn bị thu hút bởi một điểm sáng lạ thường, không phải là ánh đèn, mà là một thứ ánh sáng vô hình, một luồng khí tức bình yên nổi bật giữa dòng người tấp nập bên dưới. Hắn thấy một đạo sĩ trẻ tuổi, thân hình gầy gò, trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, đang di chuyển một cách chậm rãi, trầm tĩnh. Hắn không có vẻ ngoài của một cường giả tu tiên với khí phách ngút trời, hay một quyền quý với sự xa hoa phú quý. Hắn chỉ là một đạo sĩ bình dị, nhưng lạ lùng thay, nơi nào hắn đi qua, những gương mặt ưu tư, mệt mỏi dường như đều giãn ra, những tiếng than phiền, tiếng thở dài nhỏ dần, thay vào đó là những nụ cười nhẹ, những ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự biết ơn. Thái Tử Lưu Ly quan sát hồi lâu, không chớp mắt. Hắn đã gặp vô số tu sĩ, đạo nhân, cường giả từ khắp nơi trên thiên hạ, nhưng chưa bao giờ hắn cảm nhận được một luồng khí tức bình yên, thanh tịnh đến lạ thường như thế này. Luồng khí ấy không mang theo sức mạnh thần thông, không có vẻ uy hiếp hay phô trương, mà chỉ đơn thuần là sự bình an, thấu hiểu, và một lòng nhân ái sâu sắc. Nó khác hẳn với mọi cường giả hay tu sĩ mà hắn từng gặp, những người thường truy cầu sức mạnh hoặc địa vị.

"Hắn là ai? Tại sao chỉ một người lại có thể mang đến sự bình an đến vậy?" Thái Tử Lưu Ly thầm hỏi, lòng hắn dậy sóng những suy nghĩ. "Binh đao đã dứt, nhưng lòng người vẫn còn loạn. Dân chúng cần nhiều hơn những bức tường thành hay kho thóc đầy... họ cần một thứ gì đó để hàn gắn tâm hồn, để tìm lại niềm tin vào cuộc sống." Một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn, như một tia sáng xé toạc màn đêm u tối: 'Có lẽ, đây chính là thứ mà Đế Đô này, và cả Đại Càn, đang thực sự cần.' Hắn quay người lại, ánh mắt tràn đầy suy tư và một tia hy vọng mới, không còn vẻ mệt mỏi như trước.

Hắn nhìn về phía một thị vệ đang đứng gần đó, giọng nói trầm ổn nhưng đầy quyền uy: "Hãy điều tra xem, dạo gần đây trong thành có xuất hiện những nhân sĩ kỳ lạ nào không? Đặc biệt là những người có khả năng xoa dịu lòng dân, mang lại sự bình an cho những người gặp gỡ họ. Hãy làm một cách kín đáo, ta muốn biết rõ về những người này." Vị thị vệ khẽ cúi đầu, nhận lệnh rồi nhanh chóng lui đi. Thái Tử Lưu Ly lại nhìn ra phía kinh thành một lần nữa, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng vừa được nhóm lên, cháy bập bùng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước. Hắn tin rằng, giữa hồng trần gian nan này, vẫn có những 'Chân Nhân' mang theo 'tiên đạo tại tâm', và có lẽ, Đại Càn đã đến lúc cần một triết lý sống mới, không chỉ để trị quốc, mà còn để trị lòng người.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ