Vô tiên chi đạo
Chương 6

Bất Lực Hồng Trần, Đạo Lý Thâm Tâm

3249 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự trăn trở sâu sắc của Lâm Nhất sau khi chứng kiến bất công và nghèo đói ở Đại Càn Đế Đô.,Lão Đạo Quán Chủ bắt đầu truyền dạy những đạo lý giản dị về cách đối diện nghịch cảnh, giữ vững tâm hồn lương thiện và định hướng lại nhận thức của Lâm Nhất về 'Đạo' chân chính.,Giới thiệu Bà Lão Bán Nước (Mai Bà) và Tán Tu Mất Phương Hướng (Hàn Phong), mang đến những góc nhìn khác nhau về cuộc đời và 'tiên đạo'.,Đưa Lâm Nhất đến Thảo Dược Điếm (Đế Đô) và Luyện Khí Đường (Thanh Vân Tông - trong bối cảnh sơ khai), mở rộng thế giới quan và cung cấp chất liệu cho những chiêm nghiệm về 'Đạo' từ Lão Đạo.,Củng cố mối liên kết giữa Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lão Đạo Quán Chủ.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Tô Mạt Nhi, Bà Lão Bán Nước (Mai Bà), Tán Tu Mất Phương Hướng (Hàn Phong), Thương Nhân Thảo Dược, Luyện Khí Sư Trẻ
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, triết lý, có chút hy vọng le lói.
Kết chương: [object Object]

Đêm xuống, Đại Càn Đế Đô tráng lệ chìm vào giấc ngủ muộn màng, nhưng với Lâm Nhất, màn đêm ấy lại đặc quánh những hình ảnh ám ảnh, những thanh âm bi thương vương vấn mãi trong tâm trí. Hắn nằm trên tấm ván gỗ lạnh lẽo của quán trọ tồi tàn, nhưng tuyệt nhiên không sao chợp mắt được. Ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo trên tường hắt bóng hắn lên vách, soi rõ khuôn mặt gầy gò, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đong đầy vẻ trăn trở, ưu tư. Gió đêm mơn man thổi qua khe cửa sổ đã sứt sẹo, mang theo chút hơi lạnh len lỏi vào phòng, nhưng không thể xua đi cái nóng hầm hập trong lòng hắn.

Bên cạnh, Tô Mạt Nhi thỉnh thoảng lại khẽ trở mình, tiếng thở đều đặn của nàng như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ hắn về với thực tại, ngăn hắn chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Nhưng những gì hắn chứng kiến ban ngày, những tiếng la hét xé lòng, những đòn roi quất xuống thân thể gầy guộc của người nông dân, và đặc biệt là ánh mắt tuyệt vọng của Lý Ngọc Hà, tất cả cứ như những lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào tâm can hắn không ngừng. Hắn nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh ấy càng hiện rõ hơn, chân thực đến mức hắn ngỡ như mình vẫn đang đứng giữa Phàm Nhân Thị Trường hỗn loạn đó, bất lực nhìn mọi thứ diễn ra.

Hắn ngồi bật dậy, bó gối, ánh mắt vô định nhìn ra ô cửa sổ mờ ảo, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa kịp len lỏi qua tầng mây dày đặc. "Con đường Đạo của con... không lẽ chỉ để ngồi nhìn sao? Nhìn những kẻ yếu thế bị chà đạp, bị hành hạ một cách vô nhân đạo như thế này sao?" Hắn thầm thì, nhưng giọng nói khản đặc của hắn lại vang vọng như tiếng nức nở trong căn phòng nhỏ. "Sư phụ nói Đạo không phải phép màu, không phải trốn tránh. Đạo là hành trình tìm kiếm và giữ gìn bản tâm. Nhưng nếu bản tâm con đau đớn đến tận cùng, nếu nó muốn gào thét, muốn vùng vẫy để bảo vệ những người vô tội, thì đó có phải là giữ gìn bản tâm không?"

Lâm Nhất quay đầu lại, nhìn về phía góc phòng. Lão Đạo Quán Chủ vẫn ngồi tĩnh tọa trên tấm bồ đoàn cũ kỹ, đôi mắt ông khẽ hé mở, tựa như hai vì sao xa xăm, thấu tỏ mọi suy nghĩ trong lòng hắn. Ông không nói gì, chỉ chậm rãi đưa cây Phù Trần Mộc trong tay lên, khẽ gõ nhẹ xuống nền đất. Tiếng "cốc... cốc" nhỏ bé, trầm đục, như một nhịp điệu chậm rãi của thời gian, khẽ khàng len lỏi vào tâm hồn đang dậy sóng của Lâm Nhất, kéo hắn ra khỏi những suy tư hỗn loạn.

"Linh hồn con người, đôi khi còn phức tạp hơn cả hồng trần vạn trượng," Lão Đạo Quán Chủ cất tiếng, giọng ông khàn khàn, chậm rãi, nhưng mỗi chữ như chứa đựng ngàn vạn năm kinh nghiệm. "Con thắc mắc tại sao người tốt lại phải chịu khổ, Đạo ở đâu khi bất công tràn lan, phải không, Lâm Nhất?"

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt đầy vẻ mong chờ, khao khát một lời giải đáp có thể xoa dịu nỗi đau trong hắn.

"Đạo không phải là phép màu để biến mất mọi đau khổ, cũng chẳng phải là con đường để trốn tránh khỏi những gai góc của cuộc đời. Đạo là hành trình tìm kiếm và giữ gìn bản tâm giữa dòng đời nghiệt ngã," Lão Đạo Quán Chủ tiếp lời, đôi mắt hiền từ nhìn sâu vào Lâm Nhất. "Nó không hứa hẹn một cuộc sống không sóng gió, mà hứa hẹn một trái tim không bị nhấn chìm giữa phong ba bão táp. Con thấy những đau khổ, những bất công, đó là bởi vì con có một trái tim nhân ái, một bản tâm lương thiện. Đừng để những điều đó làm con mất đi ánh sáng bên trong, mà hãy để chúng trở thành ngọn đuốc soi đường cho con. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Vô tiên chi đạo... chính là Đạo ở ngay trong lòng con người, con à."

Lời nói của Lão Đạo như một dòng nước mát lạnh dội vào tâm hồn đang bốc lửa của Lâm Nhất. Hắn cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. "Đạo ở ngay trong lòng người..." Một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ dâng lên, nhưng vẫn còn đó những trăn trở sâu xa. Liệu hắn có đủ sức giữ vững bản tâm mình giữa dòng đời nghiệt ngã này không? Liệu hắn có thể tìm thấy con đường cho riêng mình, một con đường không chỉ để tu thân mà còn để hành hiệp, để xua đi những bóng tối đang bao trùm lên hồng trần? Đêm đó, Lâm Nhất không ngủ được trọn vẹn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một hạt mầm của sự kiên định đã được gieo trồng, lặng lẽ nảy mầm trong câm lặng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa kịp len lỏi qua mái ngói rêu phong của Đại Càn Đế Đô, ba thầy trò đã rời khỏi quán trọ tồi tàn, hòa mình vào dòng người tấp nập trên Phàm Nhân Thị Trường. Không khí buổi sáng nơi đây khác hẳn vẻ u ám của đêm qua. Nắng nhẹ trải vàng trên những sạp hàng đủ sắc màu, gió mát thổi bay những mùi hương hỗn tạp của thức ăn, gia vị, và mùi mồ hôi của người phàm tục. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng cười nói xôn xao, và tiếng bước chân dồn dập tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuộc sống mưu sinh.

Lão Đạo Quán Chủ dẫn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến một gánh nước chè nhỏ nằm nép mình dưới gốc cây bàng cổ thụ. Đó là gánh của Bà Lão Bán Nước, người mà mọi người vẫn quen gọi là Mai Bà. Mai Bà có khuôn mặt hiền lành, phúc hậu, nụ cười móm mém luôn thường trực trên môi. Bà mặc chiếc áo nâu sồng đã sờn cũ, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Chiếc ấm đồng cũ kỹ đặt trên bếp than hồng rực, nước chè xanh nghi ngút khói, tỏa ra mùi hương thanh mát, dịu nhẹ, xua tan đi sự mệt mỏi của những lữ khách đường xa.

"Mời ba vị dùng nước chè!" Mai Bà cất giọng hiền từ, rót ba chén nước chè xanh biếc, sóng sánh như ngọc. "Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy. Đời này, ai mà chẳng có lúc khó khăn, quan trọng là giữ cho lòng mình đừng nguội lạnh."

Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu của trà lan tỏa, làm dịu đi cổ họng khô khốc và phần nào những ưu phiền trong lòng. Hắn nhìn Mai Bà, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thán phục. Người phụ nữ chất phác này, không tu luyện phép tắc thần thông nào, nhưng lời nói của bà lại ẩn chứa một triết lý sống giản dị mà sâu sắc, không khác gì những lời giảng của sư phụ.

Ở một góc gánh nước chè, có một người đàn ông gầy gò, rách rưới, mái tóc bù xù, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và tuyệt vọng. Hắn mặc đạo bào đã cũ nát, nhưng những vết vá víu cẩu thả và sự tiều tụy trên thân thể cho thấy hắn đã trải qua một hành trình gian nan, đầy gió sương. Hắn liên tục rót rượu tự uống từ một bầu rượu cũ, vẻ mặt u uất, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, thi thoảng lại tự lẩm bẩm những điều khó hiểu.

"Tiên đạo? Chỉ là một giấc mơ hão huyền!" Người đàn ông đó bất chợt cất tiếng, giọng hắn khàn đặc vì rượu và nỗi bi quan. "Cả đời ta truy cầu, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ bỏ đi. Tiên nhân nào có, chỉ có cường quyền và sự bóc lột! Những kẻ mặc đạo bào rực rỡ, khoác lên mình danh xưng 'tiên nhân' kia, chúng chỉ là những con ác quỷ đội lốt, chúng vùi dập ta, hủy hoại ta. Cuộc đời này, làm gì có tiên đạo chân chính nào!"

Lâm Nhất giật mình. Hắn nhận ra người đàn ông này chính là Tán Tu Mất Phương Hướng mà hắn đã nghe danh. Lời lẽ đầy cay đắng, bi quan của Hàn Phong như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào những hoài nghi còn vương vấn trong lòng Lâm Nhất. "Hắn ta đã mất niềm tin... Liệu mình có đi đến bước đường đó không?" Lâm Nhất thầm hỏi, một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dấy lên trong hắn. Hắn lắng nghe từng lời của Hàn Phong, rồi lại nhìn sang Lão Đạo Quán Chủ.

Lão Đạo Quán Chủ nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt hiền từ vẫn không rời Lâm Nhất. Ông không phản bác lời của Hàn Phong, chỉ khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng chuông chùa cổ: "Đạo không ở trên trời, cũng chẳng ở trong sách. Đạo ở ngay trong lòng người, trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương."

Tô Mạt Nhi, với bản tính lương thiện của mình, đã không thể ngồi yên. Nàng khẽ kéo tay Lâm Nhất, rồi lặng lẽ lấy một phần bánh bao của mình, đặt xuống bên cạnh một đứa trẻ ăn xin đang đứng nép mình gần gánh nước chè, đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ xót xa. Hành động nhỏ bé ấy của Tô Mạt Nhi như một luồng gió mát, xua đi phần nào không khí nặng nề đang bao trùm. Lâm Nhất nhìn nàng, rồi lại nhìn Mai Bà, nhìn Hàn Phong. Hắn hiểu rằng, hồng trần vạn trượng này có muôn vàn hình thái của sự sống, của niềm tin và sự tuyệt vọng. Con đường Đạo mà hắn đang tìm kiếm, có lẽ chính là con đường để dung hòa tất cả những điều đó.

***

Buổi trưa, nắng ấm áp hơn, xua đi những ưu tư buổi sáng. Lão Đạo Quán Chủ dẫn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến một Thảo Dược Điếm lớn ở trung tâm thành. Khác hẳn với Dược Phường nhỏ bé, sơ sài ở Tiểu An Trấn, nơi đây là một ngôi nhà gạch hai tầng bề thế, với tấm biển hiệu gỗ lớn được chạm khắc tinh xảo. Vừa bước vào, một mùi hương dễ chịu của thuốc bắc nồng nhẹ, pha lẫn với mùi các loại thảo dược khô và một chút linh khí từ những dược liệu quý hiếm, đã tràn ngập không gian.

Bên trong, các kệ tủ gỗ cao được sắp xếp ngay ngắn, chất đầy những loại thảo dược đủ màu sắc, hình dáng, được phân loại cẩn thận. Tiếng giã thuốc nhẹ nhàng, tiếng cân thuốc lách cách, tiếng khách hàng hỏi mua và tiếng chủ tiệm tư vấn tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, chuyên nghiệp nhưng không kém phần sống động.

Một vị Thương Nhân Thảo Dược trung niên, với y phục gọn gàng, cử chỉ điềm đạm và đôi mắt tinh anh, đang cần mẫn phân loại dược liệu trên một chiếc bàn gỗ lớn. Hắn nhẹ nhàng cân đo từng vị thuốc, gói ghém cẩn thận, từng động tác đều toát lên sự tỉ mỉ, trân trọng đối với những gì mình đang làm.

"Mỗi loại thảo mộc đều có công dụng riêng, có sinh mệnh riêng," Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, ánh mắt ông lướt qua những kệ thuốc. "Chúng chữa lành thân thể, nhưng đôi khi, tâm bệnh còn cần những liều thuốc khác."

Thương Nhân Thảo Dược ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào Lão Đạo Quán Chủ, trong ánh mắt hắn không giấu được vẻ kính trọng. "Khách quan nói rất phải. Thuốc hay đến mấy cũng chỉ chữa được phần xác, chứ không thể chữa được tâm bệnh. Hãy xem, đây là linh chi ngàn năm, có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Nhưng nó cũng chỉ là vật ngoại thân, không thể đổi lấy sự an yên trong tâm hồn." Hắn đưa ra một cành linh chi khô héo nhưng vẫn tỏa ra một chút linh khí, màu sắc nâu đỏ rực rỡ, như một lời khẳng định cho giá trị của nó.

Lâm Nhất tiến lại gần, khẽ chạm tay vào một nhánh thảo mộc khô trên kệ. Hắn cảm nhận được sự khô cằn của nó, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự sống tiềm ẩn, một sức mạnh vô hình vẫn còn ngủ yên bên trong. Hắn nghĩ về những lời của Lão Đạo Quán Chủ, về lời của Thương Nhân Thảo Dược. "Dù là thuốc chữa bệnh hay linh chi ngàn năm, đều chỉ là vật chất. Vậy 'Đạo' thực sự là gì?" Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí hắn. Nếu vật chất không thể mang lại sự an yên, không thể giải quyết tận gốc những bất công, thì con đường Đạo mà hắn tìm kiếm phải nằm ở đâu?

Lão Đạo Quán Chủ bán đi một vài loại thảo dược quý hiếm mà họ đã hái được trên núi, thu về một ít bạc đủ để chi trả cho những ngày ở lại Đế Đô và mua sắm một vài vật dụng cần thiết. Mỗi đồng bạc ông nhận được, dường như đều nặng trĩu những suy tư về cuộc sống, về hồng trần gian nan.

***

Buổi chiều tà, nắng đã dần gay gắt hơn, không khí oi ả bốc lên từ những con đường lát đá. Sau khi rời Thảo Dược Điếm, Lão Đạo Quán Chủ không trở về quán trọ ngay. Ông dẫn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến một khu vực phía Bắc thành, nơi tiếng búa đập chan chát và tiếng lửa reo vang vọng từ xa. Đó là một công xưởng lớn, nơi những người thợ rèn tài hoa, trong thời đại Thượng Cổ này, chế tác ra những vũ khí, công cụ tinh xảo và cả những pháp khí sơ khai.

Khi đến gần, hơi nóng từ những lò rèn hầm hập phả ra, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Mùi khói, mùi kim loại nồng nặc quyện vào nhau. Bên trong xưởng, những người thợ rèn vạm vỡ, mặt lấm lem tro bụi, đang hăng say làm việc. Tiếng búa đập chan chát vào sắt thép đỏ rực, tia lửa bắn tung tóe, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng tráng vừa dữ dội.

Trong số đó, có một Luyện Khí Sư trẻ tuổi, thân hình rắn rỏi, đôi mắt sáng rực như chứa đựng ngọn lửa đang cháy trong lò. Hắn đang hăng say rèn đúc một thanh kiếm, từng nhát búa xuống đều mạnh mẽ, dứt khoát, toát lên sự tập trung cao độ và niềm kiêu hãnh của người làm chủ kỹ thuật.

Lâm Nhất đứng lặng trước khung cảnh ồn ào và rực lửa ấy. Hắn cảm nhận được sức mạnh to lớn đang được tạo ra từ kim loại và lửa, một sức mạnh có thể thay đổi thế giới, có thể định đoạt số phận. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn: "Đây có phải là 'Đạo' không? Đạo của sức mạnh, của quyền năng?"

"Con thấy không, đây là sức mạnh do con người tạo ra," Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, giọng ông trầm ấm, như muốn kéo Lâm Nhất ra khỏi những suy tư nguy hiểm. "Sức mạnh của kim loại, của lửa. Nó có thể thay đổi thế giới, nhưng cũng có thể hủy diệt."

Lâm Nhất quay sang nhìn sư phụ, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. "Vậy 'Đạo' của chúng ta không phải là chế tạo ra những thứ mạnh mẽ như vậy sao, thưa Sư phụ? Chẳng phải có sức mạnh thì mới có thể bảo vệ, mới có thể thay đổi được những bất công sao?"

Lão Đạo Quán Chủ lắc đầu nhẹ, nụ cười hiền từ vẫn vương trên môi. "Sức mạnh bên ngoài chỉ là phù du, con ạ. Nó có thể lớn mạnh đến đâu, rồi cũng sẽ có lúc suy yếu, có lúc bị thứ khác mạnh hơn chế ngự. Sức mạnh chân chính nằm ở chỗ con có thể giữ được tâm mình không bị lay động bởi những cám dỗ, không bị biến chất bởi nghịch cảnh. Tiên đạo không phải là phép tắc thần thông, không phải là những pháp khí cường đại. Tiên đạo không phải là truy cầu sức mạnh bên ngoài, mà là tìm thấy sự thật trong chính mình, và kiên định với sự thật ấy, dù hồng trần có nghiệt ngã đến đâu."

Ông khẽ đưa cây Phù Trần Mộc trong tay lên, nhẹ nhàng phẩy một cái, như muốn xua đi những tạp niệm, những suy nghĩ về quyền lực vật chất đang vây bủa Lâm Nhất. Một luồng khí mát mẻ, thanh tịnh khẽ lướt qua, làm dịu đi cái nóng hầm hập và sự bối rối trong lòng hắn.

Tô Mạt Nhi đứng cạnh, khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất. Nàng nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. "Lâm Nhất ca ca, huynh đừng nghĩ nhiều quá. Chỉ cần huynh luôn là huynh, vậy là tốt rồi." Giọng nàng trong trẻo, líu lo, như một lời nhắc nhở giản dị nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh an ủi phi thường.

Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Lão Đạo Quán Chủ. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những cám dỗ và thử thách. Giữa những lời lẽ bi quan của Hàn Phong về 'tiên đạo là giấc mơ hão huyền', và những lời giảng của Lão Đạo về 'sức mạnh chân chính bên trong', hắn biết mình phải lựa chọn. Hắn không muốn trở thành một kẻ lạc lối, mất niềm tin. Hắn cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy của sức mạnh vật chất mà quên đi bản tâm. Ngọn lửa trắc ẩn trong lòng hắn vẫn cháy, nhưng giờ đây nó đã được định hình bởi những lời giảng sâu sắc của sư phụ và sự trong trẻo của Tô Mạt Nhi. Con đường 'Vô tiên chi đạo' không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, thấu hiểu nó, và dùng chính bản tâm mình để soi sáng những góc tối, dù biết rằng điều đó sẽ vô cùng gian nan. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ