Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, nhuộm vàng Huyền Nguyên Quan cổ kính. Sương sớm còn vương trên những mái ngói rêu phong, trên những tàng cây xanh biếc, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc như cõi tiên cảnh lạc giữa hồng trần. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, điểm xuyết vào sự tĩnh mịch, nhưng không làm phá vỡ đi cái không khí thâm trầm, u hoài của đạo quán. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện với mùi gỗ mục lâu năm, mùi đất ẩm và sương sớm, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng, vừa quen thuộc vừa mang chút xa xăm của thời gian.
Lâm Nhất thức dậy trên chiếc phản gỗ quen thuộc, nơi hắn đã trải qua bao nhiêu đêm trăng thanh, bao nhiêu giấc mộng, và bao nhiêu lần chiêm nghiệm về lẽ đời. Hắn chậm rãi vươn vai, cảm nhận cái lạnh nhẹ của buổi sớm lùa qua song cửa, cái lạnh thấm vào da thịt nhưng lại làm tâm hồn trở nên tỉnh táo lạ thường. Hắn tự mình sắp xếp lại chiếc đạo bào vải thô đã cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn được giữ gìn sạch sẽ, gọn gàng. Đôi tay hắn thoăn thoắt buộc lại mái tóc đen dài thành búi gọn gàng, động tác thuần thục như đã làm hàng ngàn lần. Mỗi sợi tóc được vuốt ve cẩn thận, như thể hắn đang sắp xếp lại cả những suy nghĩ, những quyết định đã qua.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một tia sáng lạ lùng, vừa quyết tâm vừa chất chứa nỗi buồn ly biệt. Hắn chậm rãi bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang quen thuộc, từng bước chân như đang cố níu giữ lại chút dư vị cuối cùng của nơi này. Hắn dừng lại trước mỗi góc nhỏ của đạo quán, nơi đã nuôi dưỡng hắn từ thuở ấu thơ, nơi đã chứng kiến hắn từ một tiểu tử mồ côi gầy gò, trưởng thành thành một thanh niên mang trong mình những hoài bão lớn lao. Mỗi viên gạch lát sân, mỗi cành cây khô gieo mình trước gió, mỗi bức tường bạc màu thời gian, đều cất chứa vô vàn kỷ niệm.
Hắn nhớ về những buổi sáng sớm cùng sư phụ quét lá, tiếng chổi xào xạc trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhớ những buổi tối ngồi bên bếp lửa, nghe sư phụ kể những câu chuyện cổ tích, những đạo lý thâm sâu về hồng trần, về nhân sinh. Hắn nhớ những lần cùng Tô Mạt Nhi trèo cây hái quả, chạy nhảy khắp sân, tiếng cười hồn nhiên vang vọng. Tất cả như một cuốn phim quay chậm, lướt qua tâm trí hắn. Trong lòng hắn, một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào: nỗi buồn ly biệt với những gì đã gắn bó, sự háo hức về một thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và một quyết tâm sắt đá để theo đuổi con đường mình đã chọn.
"Mười mấy năm... như một giấc mộng," hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió. "Nhưng giấc mộng này đã cho ta một cái tâm, một con đường. Một cái tâm không nhuốm bụi trần, một con đường hướng về chân lý." Hắn hít thở thật sâu, cố gắng thu hết không khí cuối cùng của Huyền Nguyên Quan vào lồng ngực, như thể muốn mang theo cả linh hồn của nơi này cùng hắn trên hành trình sắp tới. Mùi trầm hương thoang thoảng, mùi gỗ mục ấm áp, mùi sương sớm tinh khiết... tất cả sẽ trở thành ký ức, thành sức mạnh nâng bước hắn. Đôi bàn tay hắn siết chặt, cảm nhận sự mòn nhẵn của Phù Trần Mộc mà sư phụ đã trao, như một lời nhắc nhở về bản chất của "Vô Tiên chi Đạo" không nằm ở thần thông hay phép tắc, mà ở chính cái tâm kiên định, không bị vẩn đục bởi hồng trần. Hắn biết, từ nay trở đi, mỗi bước chân hắn đi sẽ không còn là bước chân của một tiểu đạo sĩ Huyền Nguyên Quan đơn thuần nữa, mà là bước chân của một người đang truy tầm Đạo, một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi gian nan, thử thách của thế gian.
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, những tia nắng dịu dàng hắt qua cửa chính đại điện, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền gạch lạnh lẽo. Không khí trong đại điện vẫn tĩnh mịch như mọi khi, nhưng hôm nay lại chất chứa một sự trang nghiêm, trầm mặc hơn. Mùi trầm hương từ lư hương cổ kính vẫn vấn vít, quyện vào không gian, mang theo sự thanh tịnh và cổ xưa.
Trong đại điện, Lão Đạo Quán Chủ đã ngồi tĩnh tọa trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ. Thân hình gầy gò của ông ẩn trong chiếc đạo bào vá víu, cũ kỹ, nhưng lại toát lên một vẻ an nhiên, tự tại. Râu tóc bạc phơ dài đến ngực, như những dải lụa trắng xóa vắt qua năm tháng. Lâm Nhất bước vào, tiếng bước chân nhẹ nhàng đến mức hầu như không nghe thấy, nhưng Lão Đạo Quán Chủ dường như đã biết trước. Ông khẽ mở mắt, đôi mắt thâm trầm nhưng hiền từ, chứa đựng cả một đại dương kinh nghiệm và sự từng trải, nhìn thẳng vào đồ đệ.
Lâm Nhất quỳ gối xuống trước mặt sư phụ, đầu cúi thấp, lòng tràn đầy sự kính trọng và biết ơn vô hạn. Hắn không nói một lời, chỉ đơn giản là quỳ đó, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh vô hình tỏa ra từ người thầy. Cuộc đối thoại không dài, nhưng mỗi lời của Lão Đạo Quán Chủ đều như khắc sâu vào tâm khảm Lâm Nhất, không phải là những phép tắc thần thông cao siêu, mà là những bài học về "tâm", về "Đạo" trong hồng trần muôn mặt.
"Con đã thấy 'Đạo' trong hồng trần, đã biết 'lực' không chỉ là sức mạnh," Lão Đạo Quán Chủ khẽ nói, giọng khàn khàn, chậm rãi vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như những lời răn vàng ngọc. "Hành trình phía trước sẽ gian nan, nhưng chân lý nằm ở chính cái tâm con. Chớ cầu phàm tục, chớ mê thần thông. Tiên đạo tại tâm, hồng trần luyện tính, đó mới là con đường chân chính."
Ông dừng lại, rồi khẽ đưa tay, chiếc Phù Trần Mộc đã sờn cũ, cán gỗ mòn nhẵn vì năm tháng, được trao vào tay Lâm Nhất. Chiếc Phù Trần này không hề có chút linh khí hay sức mạnh huyền ảo nào, nó chỉ là một vật dụng đơn thuần của đạo sĩ, nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa. "Phù Trần này, không phải để chống đỡ tai ương, mà để xua đi bụi trần trong lòng. Hãy nhớ, giữ được bản tâm, ấy là tiên đạo." Ánh mắt Lão Đạo Quán Chủ nhìn xa xăm, như thể nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu cả tương lai của đồ đệ. "Đừng quên gốc rễ của mình, đừng để những phù phiếm bên ngoài làm mờ đi chân tâm. Sức mạnh đích thực không phải là pháp thuật hay thần thông, mà là sự kiên định của tâm hồn, là lòng nhân ái, là trí tuệ để phân biệt thiện ác, là ý chí để bảo vệ lẽ phải. Con sẽ gặp những kẻ tự xưng là 'tiên nhân', có pháp lực siêu phàm, nhưng tâm hồn lại vẩn đục, tham lam và tàn bạo hơn cả phàm nhân. Đó là 'tiên đạo' giả tạo, là ảo ảnh mê hoặc lòng người. Hãy dùng đôi mắt của con để nhìn thấu, dùng trái tim của con để cảm nhận."
Lâm Nhất siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự mòn nhẵn của nó, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay sư phụ truyền sang. Mỗi lời nói của Lão Đạo đều thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn. Đây không chỉ là lời dặn dò, mà là một hành trang quý giá hơn bất cứ pháp bảo nào. "Đồ nhi ghi nhớ lời sư phụ. Con sẽ không làm ngài thất vọng." Giọng Lâm Nhất trầm xuống, nhưng vang lên một sự kiên định rõ ràng. Hắn không hứa hẹn điều gì to tát, chỉ là một lời khẳng định chân thành từ tận đáy lòng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm trở, nhưng với những lời dạy của sư phụ, với chiếc Phù Trần Mộc trong tay, hắn có thêm niềm tin và sức mạnh để bước đi. Hắn sẽ không quên Huyền Nguyên Quan, không quên những đạo lý đã học, và quan trọng nhất, không quên cái tâm ban sơ của mình.
Buổi sáng đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên con đường mòn dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn. Gió nhẹ lay động những tán lá, mang theo hương cỏ dại và đất ẩm, tạo nên một không khí trong lành, tươi mới nhưng cũng chất chứa một nỗi niềm ly biệt.
Tại cổng Huyền Nguyên Quan, Tô Mạt Nhi đã đứng đợi từ lâu, đôi mắt to tròn long lanh đã đỏ hoe vì khóc, nhưng nàng cố gắng nén lại, muốn tiễn biệt Lâm Nhất bằng một nụ cười, dù nụ cười ấy có chút gượng gạo, chút nghẹn ngào. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng giờ đây nhuốm một vẻ ưu tư, không còn vẻ hoạt bát, lanh lợi thường ngày. Mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con đã bung ra, khẽ bay trong gió. Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, tuy đơn giản nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, giờ đây lại mang một vẻ cô đơn, yếu ớt.
Lâm Nhất bước ra, lòng hắn nặng trĩu. Hắn biết mình không nên quay đầu lại, không nên để những giọt nước mắt của người ở lại làm lung lay ý chí đã định. Nhưng nhìn thấy Tô Mạt Nhi đứng đó, một hình ảnh quen thuộc đã gắn bó với hắn từ thuở bé thơ, lòng hắn không khỏi xao động.
"Huynh đi rồi, ai sẽ bảo vệ muội? Ai sẽ kể chuyện cho muội nghe?" Tô Mạt Nhi cất tiếng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nghẹn lại, run rẩy, dù nàng cố gắng thốt ra một cách vui vẻ. Nàng đưa cho hắn một chiếc khăn tay thêu đơn giản, trên đó thêu hình một đóa hoa dại nhỏ, những đường kim mũi chỉ không quá tinh xảo nhưng lại chứa đựng tất cả tâm ý của nàng. "Huynh phải giữ gìn cẩn thận, không được quên muội đâu đấy!" Ánh mắt nàng không rời khỏi hắn, như muốn khắc sâu hình bóng hắn vào tâm trí.
Lâm Nhất khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Tô Mạt Nhi, một cử chỉ dịu dàng nhưng cũng đầy dứt khoát. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của nàng, đôi mắt đã chứng kiến bao buồn vui cùng hắn. "Ta sẽ trở về. Hãy đợi ta." Lời hứa hẹn nhẹ nhàng nhưng kiên định, chứa đựng tất cả tình cảm của hắn, tất cả sự trân trọng hắn dành cho người bạn thơ ấu này. Hắn không nói nhiều, vì hắn biết, càng nói nhiều càng khó rời. Hắn biết nàng hiểu hắn, hiểu quyết tâm của hắn, hiểu con đường hắn phải đi.
Tô Mạt Nhi hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược nước mắt vào trong. "Huynh phải tìm được 'Đạo' của mình, rồi kể cho muội nghe. Nhưng đừng quên, 'Đạo' của huynh vẫn là 'Đạo' của Huyền Nguyên Quan." Nàng muốn nói rằng, dù đi đâu, làm gì, hắn cũng đừng quên đi những giá trị, những đạo lý mà Lão Đạo Quán Chủ đã dạy, đừng quên đi cái tâm thiện lương đã được vun đắp từ nơi này.
Lâm Nhất chỉ khẽ gật đầu, siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay còn lại. Đó là lời hứa, là lời thề. Hắn hít một hơi thật sâu lần nữa, quay lưng bước đi mà không dám ngoảnh lại. Hắn sợ, chỉ cần một cái ngoái đầu, hắn sẽ không thể rời đi. Bóng dáng hắn dần khuất sau con đường mòn, sau những rặng cây cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu lần tiễn biệt.
Tô Mạt Nhi đứng đó, bất động, nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ rồi hoàn toàn biến mất. Nàng vẫn đứng đó, như một pho tượng đá giữa nắng vàng. Khi bóng hắn đã hoàn toàn khuất dạng, nàng mới khẽ đưa tay lên che miệng, những tiếng nức nở kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa, hòa vào tiếng gió xào xạc và tiếng chim hót xa xăm. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt chiếc khăn tay mà nàng đã tự tay thêu, chiếc khăn tay mang theo tất cả sự lưu luyến và hy vọng của một người con gái nhỏ bé. Nàng biết, từ nay, Huyền Nguyên Quan sẽ vắng đi một bóng dáng quen thuộc, và trái tim nàng cũng sẽ mang theo một khoảng trống khó lấp đầy.
Con đường mòn dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn giờ đây đã trải dài dưới bước chân Lâm Nhất. Nắng đã lên cao, rực rỡ và ấm áp, xua đi chút sương sớm còn vương. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, trải rộng mênh mông như chính tương lai đang chờ đợi hắn. Gió nhẹ lướt qua, mơn man trên tóc, mang theo hương vị của tự do, nhưng cũng mang theo gánh nặng của hành trình sắp tới. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận không khí của thế giới bên ngoài, một thế giới rộng lớn, vô định và đầy rẫy những điều chưa biết. Nỗi buồn ly biệt vẫn còn vương vấn trong lòng, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự háo hức, một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây là con đường hắn phải đi, con đường để truy tìm "Vô Tiên chi Đạo" thực sự, không chỉ là lời nói suông.
Hắn bước đi, từng bước chân vững chãi trên con đường đất. Thanh Khê Thôn đã khuất dạng sau những rặng cây, chỉ còn là một ký ức xa xăm, một điểm tựa vững chắc trong tâm hồn hắn. Hắn không ngoảnh lại, vì hắn biết, những gì cần mang theo đã ở trong tim, trong khối óc hắn. Chiếc Phù Trần Mộc trong tay như một lời nhắc nhở không ngừng về những lời dạy của sư phụ, về cái tâm ban sơ không vướng bụi trần.
Đang bước đi giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên, bỗng nhiên, từ một khoảng rừng thưa gần con suối, một khúc nhạc cổ cầm du dương, trong trẻo vang vọng tới. Tiếng đàn như những giọt sương mai tinh khiết rơi trên lá, như tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, như tiếng gió thì thầm qua những hàng tre xanh. Âm điệu ấy vừa phóng khoáng, tự tại, lại vừa chứa đựng một nỗi ưu tư thầm kín, một sự hoài niệm nhẹ nhàng, như tiếng lòng của hồng trần đang kể một câu chuyện cổ xưa. Tiếng đàn không dồn dập, không phô trương, mà uyển chuyển, tinh tế, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Lâm Nhất bị thu hút một cách lạ kỳ. Hắn bước chậm lại, rồi dừng hẳn. Tiếng nhạc như có ma lực, kéo bước chân hắn về phía nó. Hắn men theo con đường mòn nhỏ dẫn vào rừng, tiến về phía tiếng nhạc đang vang lên. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí huyền ảo do tiếng đàn tạo ra.
Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to lớn, cành lá sum suê như che phủ cả một khoảng trời, một cô gái mặc y phục màu xanh lam, tay ôm cây cổ cầm, đang say sưa với âm nhạc của mình. Nàng chính là Lam Điệp Nữ, Tôn Tiểu Điệp. Dáng người nàng thanh thoát, tựa như một tiên tử lạc bước trần gian. Khuôn mặt nàng xinh đẹp, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây khép hờ, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới âm nhạc do chính nàng tạo ra. Những ngón tay nàng lướt trên dây đàn một cách mềm mại, uyển chuyển, như những cánh bướm xanh đang nhảy múa. Y phục màu xanh lam của nàng hòa mình vào màu xanh của cây lá, tạo nên một bức tranh hài hòa, đẹp đến nao lòng. Nàng hoàn toàn đắm chìm, không hề hay biết có người đang quan sát. Ánh mắt nàng khi mở hé, nhìn xa xăm, như thể đang gửi gắm tất cả tâm tư, tất cả nỗi niềm vào từng nốt nhạc, để chúng bay bổng theo gió, hòa vào vũ trụ.
Lâm Nhất đứng đó, bất động, lắng nghe. Hắn cảm thấy khúc nhạc này rất hòa hợp với "Đạo" mà Lão Đạo Quán Chủ đã dạy hắn, cái "Đạo" của sự thanh tịnh, của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu. Nhưng nó lại mang một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp của sự tự do, của tâm hồn nghệ sĩ, một vẻ đẹp vượt thoát khỏi những phép tắc, những quy củ. Đây là một "Đạo" mà hắn chưa từng thấy, một "Đạo" của tình cảm và sự thấu cảm, đang mở ra trước mắt hắn. Âm nhạc là ngôn ngữ của tâm hồn, là cầu nối giữa người với người, là tiếng vọng của vũ trụ. Lâm Nhất từng nghĩ, "Đạo" nằm trong những cuốn kinh thư, trong những lời dạy của sư phụ, trong những chiêm nghiệm tĩnh lặng của bản thân. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, "Đạo" còn nằm trong tiếng đàn, trong vẻ đẹp của thiên nhiên, trong tâm hồn phóng khoáng của một người nghệ sĩ. Nó là một phần của hồng trần, nhưng lại siêu thoát khỏi hồng trần.
Hắn đứng đó, quên đi cả thời gian, quên đi cả hành trình phía trước, chỉ còn lại sự giao hòa tuyệt đối giữa tâm hồn hắn và khúc nhạc. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sự đa dạng, sự phong phú của "Đạo" trong thế gian. Hồng trần muôn mặt, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và "Đạo" cũng có muôn hình vạn trạng. Cuộc hành trình của hắn, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ lẽ phải, mà còn là khám phá những khía cạnh vô tận của "Đạo", để chân lý không chỉ nằm trong những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong vẻ đẹp của cuộc sống và trong chính tâm hồn con người.