Vô tiên chi đạo
Chương 52

Tiếng Đàn Vang Xa, Hương Vị Trần Thế

3076 từ
Mục tiêu: Tiếp tục hành trình của Lâm Nhất vào thế giới rộng lớn hơn sau khi rời Thanh Khê Thôn, khám phá những khía cạnh mới của hồng trần.,Làm sâu sắc thêm sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về 'Đạo' thông qua những trải nghiệm đời thường và các cuộc gặp gỡ mới, đặc biệt là 'Đạo' trong ẩm thực và tình người.,Giới thiệu nhân vật Đầu Bếp Quán Ăn (Trần Đại Sư) một cách ấn tượng, thể hiện triết lý sống của ông qua nghề nghiệp.,Củng cố nội tâm của Lâm Nhất, sự kiên định vào con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, dù đối mặt với sự bao la và phức tạp của thế giới.,Khắc họa sự chuyển biến trong nhận thức của Lâm Nhất từ một tiểu đạo sĩ sống tách biệt sang một người dấn thân vào hồng trần để 'luyện tâm'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lam Điệp Nữ (Tôn Tiểu Điệp), Đầu Bếp Quán Ăn (Trần Đại Sư)
Mood: Chiêm nghiệm, trầm tư, bỡ ngỡ nhưng kiên định, có chút hy vọng và lãng mạn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng đàn cổ cầm lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn ngân vọng mãi trong tâm hồn Lâm Nhất, như một tiếng chuông chùa buổi sớm len lỏi vào cõi mộng. Hắn đứng đó, dưới tán cây cổ thụ già cỗi, nơi Lam Điệp Nữ vừa ngồi, không gian vẫn còn vương vấn một làn hương dịu nhẹ, thanh khiết, như mùi của những cánh hoa mới nở sau cơn mưa. Đôi mắt hắn khẽ khép lại, cảm nhận cái tĩnh lặng bao trùm sau bản nhạc, một sự tĩnh lặng không phải là trống rỗng, mà là sự lắng đọng của muôn vàn cảm xúc. Hắn đã thấy nàng, Tôn Tiểu Điệp, với dáng vẻ thanh thoát, y phục xanh lam hòa cùng màu lá biếc, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới âm nhạc của riêng mình. Rồi nàng biến mất, như một cánh bướm xanh nhẹ nhàng bay đi, để lại một dấu ấn khó phai trong tâm trí hắn.

"Đạo... trong tiếng đàn," hắn thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá. "Một 'Đạo' của tình cảm, của sự tự do, của tâm hồn nghệ sĩ." Lời sư phụ lại vẳng bên tai hắn, về "Vô Tiên chi Đạo" không nằm ở thần thông phép tắc, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong vẻ đẹp của cuộc sống và trong chính tâm hồn con người. Giờ đây, hắn hiểu thêm một tầng ý nghĩa. Cái "Đạo" mà hắn hằng tìm kiếm, không chỉ là sự kiên định của ý chí, sự thấu hiểu lẽ nhân sinh như sư phụ đã dạy, mà còn là sự thấu cảm, sự giao hòa với vạn vật qua những điều bình dị nhất, như một khúc nhạc, như một hơi thở.

Hắn lại bước đi, con đường mòn dẫn hắn rời xa khu rừng thưa, xa rời nơi tiếng đàn vừa ngân. Tâm hồn hắn vẫn còn chút bâng khuâng, tiếc nuối, nhưng cũng tràn đầy một sự hứng khởi lạ thường. Thế giới này, rộng lớn hơn những gì hắn từng tưởng tượng, và "Đạo" cũng muôn hình vạn trạng, phong phú hơn những gì hắn từng biết. Mỗi bước chân của hắn trên con đường đất giờ đây không còn nặng trĩu nỗi buồn ly biệt, mà mang theo sự háo hức của một kẻ lữ hành vừa tìm thấy một chân trời mới để khám phá. Thanh Khê Thôn đã lùi lại rất xa, chỉ còn là một ký ức ấm áp, một nền tảng vững chắc cho hành trình của hắn. Chiếc Phù Trần Mộc trong tay hắn, giờ đây, không chỉ là lời nhắc nhở về lời dạy của sư phụ, mà còn là biểu tượng của sự kiên định, của cái tâm ban sơ không vướng bụi trần mà hắn phải giữ gìn giữa muôn trùng biến ảo của hồng trần.

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, nhuộm vàng con đường mòn. Cảnh vật dần thay đổi. Những rặng cây rậm rạp nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, rồi xa hơn nữa là những mái nhà gạch đỏ, mái ngói nâu san sát nhau, báo hiệu một khu dân cư đông đúc. Một làn khói bếp bảng lảng bay lên từ phía xa, mang theo mùi hương quen thuộc của cơm gạo và gỗ cháy, đánh thức khứu giác và cả sự đói cồn cào trong dạ dày hắn. Hắn biết, mình đã đến Tiểu An Trấn.

Tiểu An Trấn hiện ra trước mắt hắn như một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Những con phố nhỏ lát đá cuội, gồ ghề nhưng sạch sẽ, uốn lượn giữa những ngôi nhà mái ngói cổ kính, tường gạch mộc mạc hoặc vách gỗ sẫm màu. Tiếng người mua bán tấp nập nhưng không quá ồn ào, chỉ là những tiếng rao hàng nhỏ nhẹ, tiếng mặc cả vui vẻ, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít bên hè, và xa xa là tiếng xe bò kéo lạch cạch trên đường lớn. Mùi hương của đất ẩm, của cỏ cây hòa quyện với mùi khói bếp, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ăn ven đường, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống, một thứ "hương vị" mà hắn chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế ở Thanh Khê Thôn yên bình. Bầu không khí nơi đây trong lành, mang theo một cảm giác an toàn, thân thiện, như một vòng tay ấm áp chào đón kẻ lữ hành xa lạ.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi trên con đường đá cuội, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quan sát mọi vật với vẻ tò mò nhưng vẫn giữ nét trầm tư cố hữu. Hắn thấy những người phụ nữ gánh hàng rau tươi, những người đàn ông đẩy xe chất đầy củi khô, những đứa trẻ con chạy nhảy, đuổi bắt nhau, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc phố. Mỗi một khuôn mặt, mỗi một cử chỉ, mỗi một chi tiết nhỏ đều là một phần của cái "hồng trần" mà hắn đang dấn thân vào để "luyện tâm". Hắn siết nhẹ Phù Trần Mộc trong tay, như nhắc nhở bản thân về mục đích của chuyến đi, về lời dặn dò của sư phụ.

Đột nhiên, từ một con hẻm nhỏ bên cạnh, một khúc nhạc cổ cầm quen thuộc lại văng vẳng vọng tới. Không rõ nét như bản nhạc trong rừng, âm điệu này mờ ảo hơn, như tiếng vọng của một giấc mơ, nhưng vẫn đủ để Lâm Nhất nhận ra. Hắn thoáng giật mình, ánh mắt lướt nhanh về phía âm thanh. Giữa đám đông đang tấp nập qua lại, hắn thấy một bóng dáng thanh thoát, y phục màu xanh lam, chỉ là một thoáng chốc, như một cánh bướm khẽ lướt qua. Bóng dáng ấy nhanh chóng khuất dạng sau một góc phố, để lại trong hắn một chút ngỡ ngàng, một chút hụt hẫng khó tả.

"Thế giới này... rộng lớn hơn ta tưởng," hắn thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy một sự bỡ ngỡ nhẹ nhàng dâng lên. "Mỗi bước chân đều là một khởi đầu mới, và mỗi khởi đầu lại ẩn chứa những điều bất ngờ." Tiếng đàn cổ cầm, dù đã xa, vẫn như một lời chào từ thế giới rộng lớn mà hắn vừa dấn thân vào, một lời chào đầy bí ẩn và cuốn hút. Hắn không đuổi theo, vì hắn biết, con đường của mình còn dài, và những cuộc gặp gỡ, dù là hữu duyên hay vô tình, đều là một phần của định mệnh, không cần phải cưỡng cầu. Hắn tiếp tục bước đi, chiêm nghiệm về sự trùng hợp kỳ lạ, về cái "Đạo" trong âm nhạc dường như đang dẫn lối cho hắn.

Bụng hắn réo lên một tiếng, kéo hắn trở về với thực tại. Đã lâu rồi hắn chưa ăn gì kể từ khi rời Thanh Khê Thôn. Mùi đồ ăn thơm lừng từ một quán ăn nhỏ ven đường chợt ập vào khứu giác, khiến hắn không thể không dừng bước. Đó là một mùi hương tổng hợp của thịt kho tàu, canh xương hầm, và rau xào tỏi, một mùi hương ấm áp, đậm đà, gợi lên sự thèm muốn bản năng của một con người. Hắn bước vào, không chút do dự.

Quán ăn không quá lớn, nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc được kê sát tường, vài ba vị khách đang dùng bữa, tiếng nói chuyện râm ran hòa cùng tiếng chảo xèo xèo, tiếng muỗng đũa va chạm lách cách. Ngay giữa quán, bên một cái bếp lò lớn đỏ lửa, một người đàn ông thân hình mập mạp, khuôn mặt hồng hào, đôi mắt sáng ngời, đang thoăn thoắt đảo chảo. Hắn mặc một chiếc tạp dề trắng tinh, trên tay cầm một cái muỗng lớn, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng lại đầy uyển chuyển, như một nghệ nhân đang sáng tạo tác phẩm của mình. Đó chính là Trần Đại Sư, vị đầu bếp mà hắn đã nghe danh từ những người dân Thanh Khê Thôn khi họ ghé qua Tiểu An Trấn.

Trần Đại Sư ngẩng đầu lên, thấy Lâm Nhất đang đứng ở cửa, nở một nụ cười tươi rói, thân thiện như đã quen biết từ lâu. Nụ cười ấy chân thành, xua tan đi mọi sự bỡ ngỡ còn vương trong lòng hắn. "Tiểu đạo trưởng đến rồi!" Giọng ông sang sảng, ấm áp, vang vọng khắp gian quán. "Mời vào, mời vào! Món ăn ngon nhất là món ăn được nấu bằng cả tấm lòng. Huynh cứ nếm thử xem, lão Trần này cả đời chỉ biết nấu ăn, nhưng cái 'Đạo' của bếp núc cũng chẳng kém gì tu hành đâu!"

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đáp lại bằng một nụ cười mỉm nhẹ. Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ bếp lò lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của buổi sáng sớm. Hắn gọi một món ăn đơn giản, chỉ là một tô mì thịt băm và một đĩa rau xào. Trong lúc chờ đợi, hắn lặng lẽ quan sát Trần Đại Sư. Ông không chỉ đơn thuần là nấu ăn, ông dường như đang trò chuyện với từng nguyên liệu, từng ngọn lửa, từng gia vị. Động tác của ông không hề vội vã, mà đầy sự thành kính, sự chăm chút, như thể mỗi món ăn là một lễ vật dâng lên cho thực khách. Hắn thấy ông trò chuyện với một bà lão đang ngồi ăn ở bàn bên cạnh, hỏi han về sức khỏe, về những đứa cháu. Hắn thấy ông tươi cười với một đứa trẻ đang bẽn lẽn nhìn vào bếp, đưa cho nó một miếng bánh nhỏ.

"Đạo... trong từng hạt gạo, từng món rau," Lâm Nhất thầm nghĩ, lời sư phụ lại vang vọng. "Sư phụ đã nói, vạn vật đều là Đạo." Giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy. Cái "Đạo" mà hắn đang tìm kiếm không chỉ nằm trong những cuốn kinh thư cổ xưa hay những lời dạy uyên thâm của sư phụ, mà còn hiện hữu trong từng khoảnh khắc đời thường, trong sự tận tâm của một người đầu bếp, trong nụ cười của một bà lão, trong ánh mắt hiếu kỳ của một đứa trẻ. Đó là một "Đạo" giản dị, gần gũi, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, sức mạnh của tình người, của sự sẻ chia, của tấm lòng chân thành.

Món mì thịt băm và đĩa rau xào được đặt trước mặt hắn, bốc khói nghi ngút. Mùi hương ngào ngạt, hấp dẫn. Lâm Nhất cầm đũa lên, nếm thử. Vị nước dùng ngọt thanh, đậm đà từ xương hầm, sợi mì dai ngon, miếng thịt băm thấm vị, và đĩa rau xào vừa chín tới, giữ được độ giòn ngọt tự nhiên. Không phải sơn hào hải vị, nhưng hương vị này lại khiến hắn cảm thấy ấm lòng một cách lạ kỳ. Nó không chỉ là thức ăn, mà còn là sự gửi gắm, sự chăm chút của người đầu bếp. Hắn ăn một cách chậm rãi, vừa thưởng thức hương vị món ăn, vừa chiêm nghiệm về cái "Đạo" trong ẩm thực mà Trần Đại Sư đã nói.

Khi hắn gần ăn xong, Trần Đại Sư, sau khi đã hoàn thành một lượt món ăn cho các vị khách, lại tiến đến bàn hắn, nở nụ cười rạng rỡ. "Thế nào, tiểu đạo trưởng? Món ăn của lão Trần có hợp khẩu vị không?"

Lâm Nhất ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn ánh lên một sự thấu hiểu. "Rất ngon, Trần Đại Sư. Món ăn này không chỉ làm no bụng, mà còn làm ấm lòng người."

Trần Đại Sư cười ha hả, vỗ nhẹ lên vai hắn. "Ấm lòng là tốt rồi! Cuộc đời này, cái gì cũng vậy, làm bằng cái tâm, cái lòng thì tự khắc sẽ có giá trị. Nấu ăn cũng vậy, tu hành cũng vậy, hay là đi tìm cái 'Đạo' của riêng mình cũng vậy thôi." Ông nói, giọng điệu chất phác, nhưng lại hàm chứa những triết lý sâu sắc. "Có người cả đời truy cầu tiên thuật, thần thông, nhưng quên mất cái 'Đạo' giản dị nhất lại nằm ngay trong những điều ta làm mỗi ngày. Cái 'Đạo' của lão Trần là thổi hồn vào từng món ăn, khiến người ăn cảm thấy vui vẻ, ấm áp. Cái 'Đạo' của tiểu đạo trưởng, lão Trần tin rằng cũng là để mang lại những điều tốt đẹp cho hồng trần này."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ của Trần Đại Sư, cảm thấy như có một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn. Lời ông nói, tuy khác về hình thức, nhưng lại đồng điệu với lời dạy của sư phụ hắn, về cái "Vô Tiên chi Đạo" không nằm ở những điều hư ảo xa vời, mà nằm trong chính cuộc sống, trong chính con người. Hắn gật đầu, ánh mắt long lanh một tia sáng. "Đa tạ Trần Đại Sư đã chỉ dạy. Đạo của Trần Đại Sư đã khiến Lâm Nhất khai ngộ thêm rất nhiều."

Trần Đại Sư xua tay, cười hiền. "Nói gì mà chỉ dạy. Chỉ là chút kinh nghiệm của lão già này thôi. Tiểu đạo trưởng còn trẻ, con đường phía trước còn dài. Cứ đi đi, cứ trải nghiệm đi, rồi sẽ thấy, cái 'Đạo' của mình nằm ở đâu." Ông nói xong, lại quay về với bếp lửa và những chiếc chảo đang chờ đợi.

Rời khỏi quán ăn của Trần Đại Sư, Lâm Nhất cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, và cái bụng cũng đã no căng. Những lời nói chất phác mà sâu sắc của vị đầu bếp đã gieo vào lòng hắn thêm một hạt giống của sự chiêm nghiệm, một góc nhìn mới về "Đạo". Hắn tiếp tục bước đi, không vội vã, để những điều mình vừa trải qua lắng đọng trong tâm trí.

Hắn tìm một góc yên tĩnh bên bờ suối chảy qua rìa trấn, nơi có vài cây liễu rủ bóng, những cành lá xanh mướt lay động theo làn gió nhẹ. Dòng nước suối trong vắt, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà đang dần buông, tiếng nước chảy róc rách như một khúc ca êm đềm của thiên nhiên. Những chú chim sẻ chuyền cành, hót líu lo, như đang kể cho nhau nghe những câu chuyện của một ngày dài. Khứu giác hắn cảm nhận mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi hoa dại từ những bụi cây ven bờ.

Lâm Nhất ngồi xuống một tảng đá phẳng lì, đặt chiếc Phù Trần Mộc bên cạnh. Hắn nhìn dòng nước trôi, nhìn những chiếc lá khô xuôi theo dòng, rồi nhìn lên bầu trời, nơi mặt trời đang dần nhuộm đỏ cả một khoảng không gian rộng lớn, tạo nên một bức tranh hoàng hôn rực rỡ. Trong tâm trí hắn, lời sư phụ về "Vô Tiên chi Đạo" hòa quyện một cách kỳ lạ với khúc nhạc tự do của Lam Điệp Nữ và những triết lý bình dị mà sâu sắc của Trần Đại Sư.

Hắn nhận ra, "Đạo" không chỉ nằm trong kinh thư hay trên đỉnh núi cao, không chỉ là những phép tắc thần thông hay những lời dạy uyên thâm. "Đạo" còn hiện hữu trong từng khoảnh khắc đời thường, trong tấm lòng của người đầu bếp, trong khúc nhạc của một tâm hồn nghệ sĩ, trong tiếng chim hót, trong dòng nước chảy, trong ánh hoàng hôn rực rỡ. "Hồng trần vạn tượng, mỗi người mỗi 'Đạo'," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió. "Ta đã chọn con đường của mình, và nó bắt đầu từ đây, từ những điều giản dị nhất, từ những cuộc gặp gỡ bình thường nhất."

Nỗi bỡ ngỡ ban đầu khi đối mặt với thế giới rộng lớn hơn Thanh Khê Thôn đã vơi đi nhiều, nhưng sự chiêm nghiệm về sự phức tạp của hồng trần lại càng sâu sắc hơn. Hắn vẫn còn cảm thấy mình nhỏ bé, yếu kém trước muôn vàn biến động của thế sự, nhưng sự kiên định trong tâm hồn hắn thì chưa bao giờ lay chuyển. Hắn nhớ về sư phụ, về Tô Mạt Nhi, về lời hứa sẽ trở về mạnh mẽ hơn, để bảo vệ những người hắn yêu thương. Gánh nặng ấy không khiến hắn sợ hãi, mà càng thôi thúc hắn tiến lên.

Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự thô ráp của thân gỗ, như cảm nhận sự bền bỉ của chính bản thân mình. Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất bóng, để lại vệt sáng cuối cùng trên nền trời tím thẫm. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách và những điều chưa biết, nhưng Lâm Nhất giờ đây đã sẵn sàng. Hắn sẽ đi, sẽ trải nghiệm, sẽ chiêm nghiệm, và sẽ tìm thấy "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình, không phải bằng cách lẩn tránh hồng trần, mà bằng cách dấn thân vào nó, để "luyện tâm" và thấu hiểu lẽ nhân sinh. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn tin rằng, chỉ khi nào giữ vững được chân tâm ấy, hắn mới có thể thực sự tìm thấy con đường của mình giữa vô vàn "Đạo" giả tạo và những cám dỗ bên ngoài mà sư phụ đã từng cảnh báo.

Hắn đứng dậy, bóng dáng gầy gò của một tiểu đạo sĩ chìm dần vào màn đêm đang buông xuống, mang theo một trái tim tràn đầy quyết tâm và một tâm hồn đang dần khai mở. Hành trình của hắn, chỉ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ