Vô tiên chi đạo
Chương 53

Hồng Trần Vạn Tượng: Đạo Của Kẻ Gian, Lòng Người Chân Thành

3492 từ
Mục tiêu: Tiếp tục hành trình của Lâm Nhất vào thế giới rộng lớn, khám phá những khía cạnh phức tạp của hồng trần sau khi rời Thanh Khê Thôn.,Giới thiệu Quan Lại Tham Nhũng (Lý Tri Huyện) như một biểu tượng của sự bất công và tha hóa trong xã hội, đối lập với lý tưởng của Lâm Nhất.,Giới thiệu Người Bán Cơm (Bà Cơm) như một hình ảnh đối trọng, thể hiện sự lương thiện, cần cù và lòng trắc ẩn của người dân thường.,Làm sâu sắc thêm sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về 'Đạo' thông qua những trải nghiệm thực tế, nhận ra 'tiên đạo' không chỉ là tu luyện mà còn là cách đối diện với thiện ác trong nhân gian.,Thúc đẩy Lâm Nhất củng cố niềm tin và lý tưởng về tiên đạo trong hồng trần, đồng thời bắt đầu chuẩn bị hành trang cụ thể cho những chuyến đi xa hơn, phản ánh giai đoạn 'falling action' và chuẩn bị cho sự bùng nổ sắp tới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Quan Lại Tham Nhũng (Lý Tri Huyện), Người Bán Cơm (Bà Cơm), Lam Điệp Nữ (Tôn Tiểu Điệp)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, có chút buồn bã và căng thẳng nhưng kết thúc bằng sự kiên định và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng bóng dáng gầy gò của tiểu đạo sĩ vào trong lòng. Lâm Nhất bước đi, không còn vội vã, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên định lạ thường, một ý chí lặng lẽ nung nấu sau những chiêm nghiệm sâu sắc bên bờ suối. Hắn rời khỏi Tiểu An Trấn nhỏ bé, nơi đã gieo vào lòng hắn những hạt giống đầu tiên về “Đạo” trong ẩm thực và tình người, để dấn thân vào một thế giới rộng lớn hơn, một bức tranh hồng trần muôn màu muôn vẻ đang chờ đợi hắn khám phá. Ánh trăng còn sót lại trên nền trời tím thẫm như một lời hứa hẹn, một lời mời gọi về những chân trời mới, những thử thách mới mà hắn, bằng một tâm hồn đang dần khai mở, đã sẵn sàng đối mặt.

Hành trình của hắn tiếp tục qua những con đường mòn, qua những cánh đồng trải dài và những khu rừng thưa, cho đến khi một thị trấn lớn hơn hiện ra trước mắt, sầm uất và nhộn nhịp hơn Tiểu An Trấn rất nhiều. Đó là Hưng Long Phủ, một trung tâm thương mại tấp nập với những con phố lát đá xanh mướt, những cửa hàng san sát nhau và dòng người qua lại không ngớt.

Khi Lâm Nhất đặt chân vào Phàm Nhân Thị Trường, cảm giác đầu tiên ập đến với hắn là một sự choáng ngợp đến lạ lùng. Khác xa với sự bình yên, giản dị của Thanh Khê Thôn hay vẻ tĩnh lặng của Huyền Nguyên Quan, nơi đây là một dòng chảy không ngừng của cuộc sống, một bản giao hưởng của âm thanh và màu sắc. Những con phố rộng lớn hơn, những ngôi nhà cao tầng được xây bằng gạch đá vững chãi, mái ngói đỏ tươi ẩn hiện dưới ánh nắng ban trưa, tạo nên một bức tranh kiến trúc hùng vĩ, lộng lẫy hơn hẳn những gì hắn từng thấy. Khắp nơi, những tấm biển hiệu rực rỡ với đủ hình thù, màu sắc đua nhau phô trương hàng hóa, từ những tấm lụa là gấm vóc óng ánh, những món đồ gốm sứ tinh xảo, cho đến các loại dược liệu quý hiếm tỏa mùi hương thoang thoảng.

Tiếng người ồn ào như thủy triều vỗ bờ, hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ âm thanh đặc trưng của chốn đô hội: tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương, tiếng mặc cả oang oang của khách mua, tiếng leng keng của tiền đồng va vào nhau, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường đá, và cả những tiếng cười nói rộn ràng, những lời than vãn vu vơ. Mùi hương cũng là một bản hòa tấu phức tạp: mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn, mùi hương liệu quý phái từ các tiệm trang sức, mùi mồ hôi của những người lao động vất vả, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi cỏ dại còn vương vấn từ những gánh hàng rong mang theo từ ngoại ô. Tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí sống động, tràn đầy năng lượng nhưng cũng có chút ngột ngạt.

Lâm Nhất đi bộ chậm rãi qua chợ, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình. Hắn nhìn những người nông dân gánh rau củ quả tươi rói, những người thợ thủ công tỉ mẩn với từng món đồ, những thương nhân bận rộn với sổ sách, và cả những kẻ ăn xin rách rưới co ro bên góc tường. Mỗi người một số phận, mỗi người một câu chuyện, tất cả đều đang vật lộn, đang sống, đang tồn tại trong dòng chảy của hồng trần. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường giữa biển người mênh mông ấy, nhưng đồng thời, một ngọn lửa tò mò cũng bùng cháy trong tâm khảm hắn, thôi thúc hắn tìm hiểu, chiêm nghiệm. "Thế giới này quả thực rộng lớn hơn Thanh Khê Thôn nhiều," hắn thầm thì trong lòng, giọng nói trầm lắng như hòa vào tiếng gió. "Mỗi bước chân là một cảnh đời khác biệt, mỗi ánh mắt là một cuốn sách đang mở ra."

Hắn dừng lại bên một gánh hàng bán đồ chạm khắc gỗ, ngắm nhìn những bức tượng nhỏ tinh xảo. Bỗng nhiên, một âm thanh quen thuộc, nhẹ nhàng và thanh thoát, lướt qua thính giác hắn, như một làn gió mát lành xua tan đi sự ồn ào náo nhiệt xung quanh. Đó là tiếng đàn cổ cầm. Dù chỉ là một khúc nhạc rất khẽ, rất xa, nhưng Lâm Nhất vẫn nhận ra ngay. Nó không phải là bản nhạc cuồng nhiệt hay bi tráng, mà là một giai điệu êm đềm, thanh khiết, tựa như dòng suối trong vắt chảy qua khu rừng trúc, mang theo chút vấn vương, chút u hoài nhưng cũng đầy sự tự do, phóng khoáng. Tâm hồn hắn lắng đọng lại giữa sự ồn ào của chợ, như một bông hoa sen khẽ nở giữa vũng bùn. Khúc nhạc đó, hắn đã nghe thấy một lần, trong khoảnh khắc hắn rời Huyền Nguyên Quan để bắt đầu hành trình. Đó là tiếng đàn của Lam Điệp Nữ, Tôn Tiểu Điệp. Hắn không thấy bóng dáng nàng đâu, có lẽ nàng đang ở một góc khuất nào đó của thành phố này, hoặc có thể đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một khúc nhạc tương tự được ai đó chơi lên. Nhưng dù là gì đi nữa, nó cũng gợi cho hắn nhớ về một khía cạnh khác của "Đạo", một "Đạo" không nằm trong kinh thư, không nằm trong phép tắc, mà nằm trong nghệ thuật, trong sự giao thoa giữa tâm hồn và âm thanh. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, để giai điệu ấy thấm sâu vào từng tế bào, như một lời nhắc nhở rằng dù hồng trần có phức tạp đến đâu, vẫn luôn có những vẻ đẹp tinh khôi, những giá trị thanh cao ẩn mình đâu đó. Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây không chỉ còn là sự tò mò, mà đã pha lẫn một chút trầm tư, một chút chiêm nghiệm về sự đa dạng của Đạo, về những con đường mà con người có thể theo đuổi để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những điều hắn cần học hỏi còn rất nhiều.

***

Bước chân Lâm Nhất dẫn hắn đến một góc khuất của thị trường, nơi mùi thơm của thức ăn bốc lên nồng nàn, đánh thức cái bụng đang réo của hắn. Đó là một quán cơm bình dân, nhỏ bé nhưng sạch sẽ, với vài chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt bên ngoài, phục vụ những món ăn đơn giản nhưng hấp dẫn. Bên trong, một người phụ nữ có thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu với nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi, đang thoăn thoắt múc cơm, chan canh cho khách. Đó là Bà Cơm, một hình ảnh quen thuộc của những người phụ nữ lam lũ, cần cù nơi chốn thị thành. Bà mặc chiếc tạp dề trắng đã ngả màu vì thời gian và công việc, đôi tay thoăn thoắt, đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ hiền từ. Mùi cá kho thơm lừng, mùi canh chua thoang thoảng và mùi cơm nóng dẻo bay quyện vào nhau, tạo nên một sức hút khó cưỡng.

"Khách quan, mời vào! Cơm nóng, canh ngọt, ăn vào là khỏe người!" Bà Cơm cất giọng hiền hậu, nụ cười tươi rói khi thấy Lâm Nhất bước đến. Giọng bà ấm áp, như một luồng gió mát lành giữa cái ồn ào, xô bồ của chợ. Lâm Nhất khẽ gật đầu, gọi một suất cơm đơn giản với cá kho và rau luộc. Hắn ngồi xuống một chiếc bàn trống, quan sát khung cảnh xung quanh. Khách hàng của quán chủ yếu là những người lao động, tiểu thương, những người phàm tục bận rộn với cuộc mưu sinh. Họ ăn uống vội vã, nhưng trên gương mặt ai cũng ánh lên sự hài lòng với bữa ăn giản dị của mình. Tiếng đũa bát va vào nhau lách cách, tiếng trò chuyện râm ran về chuyện làm ăn, chuyện gia đình, những lo toan bộn bề của cuộc sống. Trong không khí ấy, Lâm Nhất cảm nhận được một sự chân thành, một vẻ đẹp bình dị mà sâu sắc của tình người. Bà Cơm không chỉ bán cơm, bà còn bán cả sự ấm áp, sự quan tâm. Mỗi bát cơm, mỗi chén canh đều được bà chăm chút, như thể đó là những món quà bà gửi gắm tấm lòng mình vào đó.

Hắn vừa ăn, vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm của khách hàng. Có người than thở về giá cả, có người vui mừng vì bán được hàng, có người lại kể chuyện con cái học hành. Dù là chuyện gì đi nữa, Lâm Nhất cũng cảm nhận được sự chân thật, sự lương thiện trong từng lời nói. Hắn chợt nhớ đến lời sư phụ đã dạy về "Vô Tiên chi Đạo", về việc tu tâm dưỡng tính giữa chốn hồng trần. Có lẽ, đây chính là một phần của "Đạo" mà hắn đang tìm kiếm, một "Đạo" nằm trong sự cần cù, trong lòng tốt và sự sẻ chia của những con người bình thường.

Đúng lúc ấy, một tiếng quát tháo lớn bỗng vang lên, cắt ngang bầu không khí yên bình của quán cơm. Một đoàn người hống hách xuất hiện ở đầu chợ, dẫn đầu là một kẻ có thân hình béo tốt, khuôn mặt gian xảo, đôi mắt ti hí, đang mặc bộ quan phục sang trọng, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Đó chính là Lý Tri Huyện, kẻ đại diện cho quyền lực và sự tham lam, bất công. Hắn đi theo sau là vài tên lính lệ thô lỗ, mặt mũi bặm trợn.

Lý Tri Huyện không ngừng to tiếng, chỉ trỏ vào các sạp hàng, đòi hỏi nộp thuế quá mức. Tiếng hắn khàn khàn, pha lẫn vẻ ngạo mạn và tham lam, vang vọng khắp chợ. "Thuế! Thuế đâu? Hôm nay chưa nộp đủ thì đừng hòng mở hàng! Các ngươi nghĩ quan gia đây rảnh rỗi mà đi đếm từng đồng của các ngươi sao? Quyền lực là để kiếm tiền! Đừng hòng chây ỳ, nếu không, quan gia đây sẽ cho các ngươi biết thế nào là phép tắc!" Hắn nói, tay phe phẩy quạt, đôi mắt ti hí quét một lượt qua những gương mặt sợ hãi, cúi gằm của các tiểu thương.

Không khí chợ đang nhộn nhịp bỗng chốc trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Tiếng cười nói tắt ngấm, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng, những tiếng thở dài cam chịu. Người dân hoảng sợ, vội vã đóng cửa hàng hoặc cúi đầu tránh né ánh mắt hống hách của hắn. Một vài tiểu thương yếu thế hơn bị đám lính lệ kéo ra, kiểm tra hàng hóa một cách thô bạo.

Đến lượt quán cơm của Bà Cơm, Lý Tri Huyện dừng lại, đôi mắt gian xảo lướt qua những bát cơm, những nồi canh đang bốc khói. "Hừm, quán ăn nhỏ bé này mà cũng dám làm ăn sao? Thuế má đâu? Chắc hẳn kiếm được không ít đâu nhỉ, Bà Cơm?" Hắn cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. Bà Cơm, với vẻ mặt tái mét, vội vàng đặt tiền lên bàn, đôi tay run run. "Bẩm quan gia, tiểu nữ đã nộp đủ rồi ạ. Xin quan gia rộng lòng."

"Đủ ư? Ta thấy chưa đủ!" Lý Tri Huyện hất cằm, phì cười một cách trơ trẽn. "Mấy bát cơm ghẻ này mà cũng đòi đủ thuế sao? Mau, nộp thêm gấp đôi! Nếu không, ngày mai ta sẽ cho đóng cửa quán ngươi!" Hắn buông lời hăm dọa, hành động tham lam, khiến không khí chợ càng trở nên nặng nề. Người dân xung quanh nhìn nhau, ánh mắt đầy căm phẫn nhưng không ai dám lên tiếng. Họ đã quá quen với cảnh tượng này, với sự bất công của kẻ có quyền.

Lâm Nhất chứng kiến tất cả. Bát cơm trong tay hắn bỗng trở nên vô vị. Một luồng khí nóng bốc lên trong lòng, một cảm giác phẫn nộ dâng trào. Hắn siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự thô ráp của thân gỗ, như đang cố gắng kiềm chế một xung động nào đó. Hắn nhớ lại lời sư phụ đã nói về "tiên đạo giả tạo" và những "cám dỗ" bên ngoài. Có lẽ, đây chính là một trong những "cám dỗ" lớn nhất của hồng trần – sự tha hóa của quyền lực, sự chà đạp lên lẽ phải. "Tại sao lại có những kẻ như vậy?" Lâm Nhất tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm trầm lắng đầy nỗi ưu tư. "Sư phụ nói 'tiên đạo' là tu tâm, nhưng lòng người lại khó lường đến thế sao? 'Đạo' của Lý Tri Huyện là gì? Và 'Đạo' của Bà Cơm lại thanh khiết đến thế nào?" Hắn nhận ra, sự phức tạp của hồng trần không chỉ nằm ở những điều huyền diệu hay sâu xa, mà còn nằm ở chính sự thiện ác, sự đúng sai hiển hiện ngay trước mắt. Hắn muốn đứng dậy, muốn can thiệp, nhưng một phần lý trí lại nhắc nhở hắn về lời dặn dò của sư phụ, về con đường tu thân mà hắn đang theo đuổi. Hắn hiểu rằng, để thực sự thay đổi được điều gì đó, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể xác mà còn về trí tuệ, về sự thấu hiểu lẽ nhân sinh.

***

Sau cảnh tượng đau lòng ở chợ, Lâm Nhất không còn tâm trí để tiếp tục lang thang. Hắn tìm đến Khinh Vân Khách Điếm, một nhà trọ khang trang hơn nhiều so với những nơi hắn từng nghỉ chân trước đây, với kiến trúc hai tầng được chạm khắc tinh xảo, mái ngói xanh cổ kính và những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Hắn thuê một phòng nhỏ, đơn giản nhưng sạch sẽ, rồi ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống.

Ngoài kia, ánh trăng tròn vành vạnh như một đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh sáng huyền ảo lên những mái nhà, những con phố. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya và âm thanh rì rào của những tán cây. Từ xa, tiếng ồn ào của chợ đã dịu đi nhiều, chỉ còn lại những âm thanh văng vẳng của cuộc sống về đêm: tiếng chó sủa, tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là tiếng chân người lướt qua trên phố. Trong phòng, mùi gỗ cũ và nến thơm thoang thoảng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, rất thích hợp cho sự chiêm nghiệm.

Lâm Nhất đặt chiếc Phù Trần Mộc lên bàn, nhẹ nhàng vuốt ve thân gỗ thô ráp, cảm nhận sự vững chãi của nó trong lòng bàn tay. Ánh mắt hắn nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm, nhưng tâm trí hắn lại đang quay cuồng với những hình ảnh ban chiều. Cảnh Bà Cơm hiền lành, vất vả, đôi tay run run đặt tiền thuế lên bàn, và hình ảnh Lý Tri Huyện béo tốt, khuôn mặt gian xảo, buông lời hăm dọa với giọng điệu ngạo mạn. Hai hình ảnh ấy đối lập nhau một cách gay gắt, như hai thái cực của "Đạo" trong hồng trần. Hắn nhớ lại lời Lão Đạo Quán Chủ đã từng nói về "tiên đạo giả tạo" và những "cám dỗ" bên ngoài. Giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của những lời ấy. "Tiên đạo giả tạo" không chỉ là những phép tắc hư ảo, mà còn là sự tha hóa của lòng người, sự lạm dụng quyền lực để chà đạp lên những giá trị đạo đức cơ bản nhất. Còn "cám dỗ" không chỉ là danh vọng, lợi lộc, mà còn là sự bất lực trước cái ác, sự cám dỗ buông xuôi, chấp nhận thực tại tàn khốc.

Hắn tự hỏi, "chân đạo" mà sư phụ thường nhắc đến, liệu có thể tồn tại được giữa những bất công ấy không? Liệu một người tu đạo có thể chỉ mãi giữ mình thanh tịnh, lẩn tránh hồng trần khi nhìn thấy những cảnh đời thương tâm như vậy? Lâm Nhất nhận ra rằng, để thực sự "hồng trần luyện tâm", hắn không thể chỉ ngồi yên chiêm nghiệm. "Sư phụ nói, 'chân đạo' ẩn chứa trong lòng người. Vậy 'đạo' của Lý Tri Huyện là gì? Và 'đạo' của Bà Cơm lại thanh khiết đến thế nào?" hắn thầm thì, giọng nói nội tâm chất chứa đầy ưu tư. Hắn hiểu rằng, để giữ vững bản tâm, để bảo vệ những điều mình trân trọng, hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, và quan trọng hơn, hắn cần phải mạnh mẽ hơn rất nhiều. Sức mạnh không chỉ để tự bảo vệ mình, mà còn để bảo vệ những người yếu thế, để gìn giữ những giá trị mà hắn tin tưởng.

Đây chính là một bước ngoặt trong nhận thức của hắn. Nếu trước đây, hắn chỉ quan tâm đến việc tu luyện phép tắc, đến sự thanh tịnh của bản thân, thì giờ đây, hắn đã nhìn thấy một mục đích cao cả hơn cho con đường của mình. "Nếu muốn giữ vững bản tâm, bảo vệ những điều mình trân trọng, thì không thể chỉ ngồi yên chiêm nghiệm. Phải bước đi, phải học hỏi, phải tìm ra con đường của riêng mình," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm.

Lâm Nhất kiểm tra lại hành trang của mình. Chiếc đạo bào vải thô, chiếc Phù Trần Mộc, một vài cuốn kinh thư giản dị, và chút bạc lẻ. Hắn quyết định sáng hôm sau sẽ đi mua thêm lương thực khô, một tấm bản đồ chi tiết hơn và một vài vật phẩm đơn giản cần thiết cho những chuyến đi dài ngày hơn. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt chỉ biết nhìn thế giới qua khung cửa Huyền Nguyên Quan hay những con chữ trong kinh thư. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và hồng trần đã bắt đầu tôi luyện hắn.

Quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt hắn, mạnh mẽ như ánh trăng vằng vặc ngoài kia. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn gian nan, còn nhiều Lý Tri Huyện khác sẽ xuất hiện, những kẻ đại diện cho sự bất công và tha hóa mà hắn sẽ phải đối mặt. Nhưng hắn cũng tin rằng, bên cạnh đó, vẫn sẽ có những Bà Cơm, những Trần Đại Sư, những Lam Điệp Nữ, những con người bình dị mà lòng thiện lương như ánh sáng soi rọi giữa màn đêm u tối. Và chính những con người ấy, những mảnh ghép của cuộc đời ấy, sẽ là nguồn động lực để hắn tiếp tục bước đi, để tìm thấy "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn thì thầm, khắc ghi lời dạy của sư phụ vào sâu thẳm tâm hồn. Hắn tin rằng, chỉ khi nào giữ vững được chân tâm ấy, hắn mới có thể thực sự tìm thấy con đường của mình giữa vô vàn "Đạo" giả tạo và những cám dỗ bên ngoài.

Lâm Nhất đứng dậy, bóng dáng hắn đổ dài trên sàn nhà dưới ánh trăng. Hắn không còn cảm thấy buồn bã hay bất lực, thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ đi, sẽ trải nghiệm, sẽ chiêm nghiệm, và sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân của mình, không phải bằng cách lẩn tránh hồng trần, mà bằng cách dấn thân vào nó, để "luyện tâm" và thấu hiểu lẽ nhân sinh, để rồi một ngày nào đó, hắn có thể thực sự đứng lên bảo vệ những điều mà hắn trân trọng. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Nhất đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ