Ánh trăng vằng vặc ngoài kia đã dần khuất sau rặng núi, nhường chỗ cho những vệt rạng đông đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ. Đêm qua, Lâm Nhất đã trải qua một đêm không ngủ, tâm trí hắn quay cuồng với những hình ảnh đối lập của hồng trần, về sự thiện lương và cái ác, về "tiên đạo giả tạo" và "chân đạo" ẩn sâu trong lòng người. Hắn đã nhìn thấy con đường mình phải đi, không phải là trốn tránh, mà là dấn thân, để "hồng trần luyện tâm". Sáng sớm, khi sương còn giăng mắc trên những tán cây, Lâm Nhất đã thức dậy, thu dọn hành trang một lần nữa. Lương thực khô, một tấm bản đồ cũ kỹ mua vội ở chợ, vài vật phẩm thiết yếu cho chuyến đi dài ngày, tất cả đều được xếp gọn gàng trong chiếc túi vải thô đã sờn cũ. Chiếc Phù Trần Mộc của sư phụ hắn vẫn được đặt cẩn thận ở một bên, tựa như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứa đựng bao lời răn dạy mà hắn hằng khắc ghi. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt chỉ biết nhìn thế giới qua khung cửa Huyền Nguyên Quan hay những con chữ trong kinh thư. Hắn đã dấn thân vào hồng trần, và hồng trần đã bắt đầu tôi luyện hắn. Quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt hắn, mạnh mẽ như ánh trăng vằng vặc đêm qua, giờ đây được thắp sáng bởi ánh bình minh đang dần hé lộ. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Trong khi Lâm Nhất đang chuẩn bị cho chuyến hành trình của mình, một nơi nào đó cách xa Thanh Khê Thôn hàng ngàn dặm, trong một cổ miếu đổ nát, hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một khoảng trời u ám. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát theo thời gian, mái ngói vỡ vụn để lộ ra những khoảng trống hoác như đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời. Bên trong, tượng thần bị phong hóa bởi nắng mưa và thời gian, bàn thờ cũ kỹ rêu phong, chỉ còn vương vấn mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu và mùi gỗ mục. Gió rít qua các khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu. Không khí nơi đây u tịch, hoang tàn, mang theo một vẻ bí ẩn đến rùng rợn.
Giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người ấy, một bóng người cao lớn, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ cuồng nhiệt, kiên quyết đang đứng sừng sững. Hắn ta là Đông Phương Hùng, một tu sĩ thuộc một tông phái lớn, khoác trên mình đạo bào màu lam thẫm, tay cầm một cây phất trần trắng muốt. Phía sau hắn là vài môn đồ, những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa sự lạnh lùng đến đáng sợ. Trước mặt họ, một nhóm người ăn mặc lam lũ, quỳ rạp dưới đất, run rẩy không ngừng. Tiếng gió rít bỗng mạnh hơn, như tiếng than khóc của linh hồn.
"Các ngươi dám đi ngược lại chính đạo, gieo rắc mê hoặc. Dị đoan phải bị diệt trừ, đó là con đường duy nhất đến chân lý!" Giọng Đông Phương Hùng vang lên, trầm đục và kiên quyết, không một chút dao động. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua những thân người đang run rẩy như những chiếc lá trước gió bão. Hắn không thấy sự sợ hãi, không thấy sự tuyệt vọng, chỉ thấy những "mầm mống tà đạo" cần phải được "thanh tẩy". Đối với y, những kẻ này là những con sâu làm rầu nồi canh, những kẻ đã lạc lối khỏi "chân lý" mà tông môn y hằng theo đuổi. "Chân lý" của y là một con đường thẳng tắp, không chấp nhận bất kỳ sự sai lệch nào, bất kỳ tiếng nói nào dám đi ngược lại giáo điều.
Tiếng la hét vang vọng, hòa lẫn vào tiếng gió, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng phất trần vung vẩy. Đông Phương Hùng không ra tay trực tiếp, nhưng mỗi cử chỉ của y, mỗi ánh nhìn lạnh lùng của y đều là lệnh bài cho những môn đồ phía sau hành động. Mùi khét nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí ẩm mốc, ám ảnh đến từng ngóc ngách của cổ miếu. Những gương mặt môn đồ phía sau cũng không chút biểu cảm, họ làm theo mệnh lệnh một cách vô thức, tựa như những cỗ máy đã được lập trình sẵn cho một mục đích duy nhất: diệt trừ "dị đoan". Cảnh tượng ấy tàn nhẫn và lạnh lùng đến độ, ngay cả những tia nắng hoàng hôn cuối cùng cũng không dám chiếu rọi vào, như muốn né tránh sự cuồng tín đến điên rồ của con người. Đông Phương Hùng đứng đó, sừng sững như một pho tượng, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên quyết, tự phụ và tàn nhẫn. Y tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang dọn dẹp những chướng ngại vật trên con đường đến "chân lý", không chút mảy may nghi ngờ về hành động của mình. Hồng trần gian nan, không chỉ bởi những kẻ tham lam, mà còn bởi những kẻ cuồng tín, tự cho mình là đại diện cho lẽ phải, sẵn sàng chà đạp lên sinh mạng và những giá trị nhân văn mà không hề mảy may hối hận. Cảnh tượng này, dù Lâm Nhất chưa từng chứng kiến, nhưng nó lại là một phần của thế giới mà hắn sắp dấn thân vào, một thế giới đầy rẫy những định kiến và sự tàn bạo ẩn dưới lớp vỏ bọc của "chân lý" và "chính đạo" giả tạo.
Trở lại Thanh Khê Thôn, đêm đã buông xuống. Ánh trăng sáng vằng vặc rải bạc lên những mái nhà tranh, những con đường đất quen thuộc. Mùi khói bếp đã tan, nhường chỗ cho mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mùi lúa chín thoảng đưa từ cánh đồng xa xa, và mùi hoa dại ven suối. Tiếng gà đã im bặt, tiếng chó sủa thưa thớt, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách như một khúc ca ru ngủ. Không khí bình yên, giản dị và ấm cúng bao trùm khắp thôn làng, tạo nên một cảm giác an toàn và thân thuộc đến lạ. Lâm Nhất, sau khi hoàn tất việc chuẩn bị, bước ra khỏi Huyền Nguyên Quan. Dáng người hắn gầy gò, khoác trên mình đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng bước chân lại kiên định và vững chãi hơn bao giờ hết. Hắn đi giữa những con đường quen thuộc, lòng nặng trĩu. Mỗi bước chân đều gợi lên bao kỷ niệm, bao tháng ngày ấu thơ gắn bó với nơi này. Từ nhỏ, hắn đã lớn lên trong vòng tay của sư phụ, và sự chăm sóc thầm lặng của Tô Mạt Nhi. Nàng, người bạn thuở nhỏ, luôn ở bên hắn, dù là trong những trò nghịch ngợm hay những buổi chiều trầm tư bên bờ suối.
Hắn tìm đến ngôi nhà nhỏ của Tô Mạt Nhi. Qua ô cửa sổ bằng gỗ đơn sơ, hắn thấy nàng đang ngồi bên bàn, ánh trăng chiếu lên bóng hình nhỏ nhắn, cô đơn. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra khoảng không vô định, như đang đợi chờ, như đang lo lắng. Vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một nỗi ưu tư vương vấn trên gương mặt thanh tú. Lòng Lâm Nhất khẽ thắt lại. Hắn biết, quyết định rời đi của mình sẽ mang đến cho nàng nhiều lo lắng, nhiều buồn bã. Nhưng hắn cũng hiểu, đây là con đường hắn phải đi, là "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang kiếm tìm. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Hắn nhẹ nhàng bước tới, bóng dáng đổ dài trên nền đất. Tô Mạt Nhi dường như cảm nhận được sự hiện diện của hắn, nàng quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, họ đã hiểu thấu lòng nhau. Nàng đứng dậy, bước ra khỏi nhà, cùng hắn đi về phía gốc cây cổ thụ lớn bên bờ suối, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai người. Dưới ánh trăng bạc, hai bóng người nhỏ bé ngồi cạnh nhau, không nói lời nào. Tiếng suối chảy róc rách như tiếng lòng thổn thức. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ tóc Tô Mạt Nhi, khiến nàng rụt mình lại một chút. Lâm Nhất khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên vai nàng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng bao sự an ủi và quan tâm.
"Mạt Nhi, huynh phải đi rồi," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm chất chứa nỗi buồn chia ly. Hắn không muốn nàng phải lo lắng, nhưng hắn cũng không muốn giấu giếm sự thật.
Tô Mạt Nhi không trả lời ngay, nàng tựa đầu vào vai hắn, hít một hơi thật sâu, như muốn ghi nhớ mùi hương quen thuộc ấy vào tận đáy lòng. "Huynh hứa sẽ trở về, đúng không? Dù hồng trần có khắc nghiệt đến mấy, huynh cũng đừng quên nơi này, đừng quên những gì huynh đã học được ở đây..." Giọng nàng nghẹn ngào, pha lẫn chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. "Đừng quên sư phụ, đừng quên những người dân hiền lành ở Thanh Khê Thôn, và... đừng quên muội."
Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc nàng. "Huynh sẽ nhớ. Và mang theo ánh sáng của muội đi khắp nơi, như một vì sao dẫn lối trong đêm tối mịt mờ của hồng trần." Hắn biết, lời hứa này không chỉ là lời an ủi, mà còn là một lời thề nguyện, một điểm tựa tinh thần cho chính hắn. Trong trái tim hắn, Tô Mạt Nhi không chỉ là một người bạn, mà còn là biểu tượng của sự chân thành, của lòng thiện lương mà hắn muốn bảo vệ.
Đêm dần khuya, trăng đã gần tàn, chỉ còn lại một vành bạc mờ ảo treo lơ lửng trên đỉnh núi. Không khí se lạnh hơn, nhưng hơi ấm từ cái tựa đầu của Tô Mạt Nhi trên vai Lâm Nhất vẫn lan tỏa, xua đi một phần nào đó cái lạnh lẽo của sự chia ly. Họ đã tâm sự rất nhiều, về những ngày tháng đã qua ở Thanh Khê Thôn, về những ước mơ giản dị của nàng, và về con đường đầy chông gai mà hắn đã chọn. Tô Mạt Nhi kể lại những câu chuyện về làng, về những đứa trẻ, về cây cổ thụ già, như muốn khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất từng chi tiết nhỏ nhất của nơi chốn bình yên này. Nàng lo lắng cho hắn, cho những hiểm nguy mà hắn có thể gặp phải ở thế giới bên ngoài.
"Thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, huynh phải cẩn thận," Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Đừng để những thứ giả dối làm mờ mắt, đừng để những phù hoa làm lung lay bản tâm của huynh." Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại chạm đúng vào những suy tư sâu sắc của Lâm Nhất về "tiên đạo giả tạo" mà sư phụ hắn đã từng cảnh báo. Hắn đã chứng kiến sự bất công của Lý Tri Huyện, giờ đây nàng lại nhắc nhở hắn về những điều giả dối. Điều đó càng củng cố thêm quyết tâm của hắn.
Lâm Nhất nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, bàn tay nhỏ bé, mềm mại của Tô Mạt Nhi nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, truyền đi một hơi ấm dịu dàng. "Huynh sẽ không. Chính muội, sư phụ, và những người dân ở đây đã dạy huynh thế nào là chân lý. Huynh sẽ mang theo nó, như mang theo một ngọn đèn soi sáng con đường." Hắn nói, ánh mắt kiên định, không chút do dự. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Sư phụ đã dạy huynh như vậy, và muội đã giúp huynh hiểu sâu sắc hơn về điều đó."
Tô Mạt Nhi mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười pha lẫn chút buồn bã nhưng cũng đầy tin tưởng. Nàng từ từ lấy ra một chiếc khăn tay được thêu hình đóa hoa dại, những cánh hoa nhỏ li ti màu trắng muốt, tinh khiết như chính tâm hồn nàng. "Đây là khăn tay muội tự thêu. Huynh mang theo nó, để khi nào mệt mỏi, hãy nhìn vào nó, và nhớ về Thanh Khê Thôn, nhớ về những ngày tháng bình yên nơi đây." Chiếc khăn tay mềm mại, mang theo hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Tô Mạt Nhi. Đó không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một lời hứa, một sự ràng buộc vô hình, một ánh sáng dẫn lối cho Lâm Nhất trên con đường xa lạ phía trước.
Lâm Nhất đón lấy chiếc khăn, trân trọng đặt vào ngực áo. Hắn biết, mỗi sợi chỉ thêu trên đó đều chứa đựng bao tình cảm, bao lời gửi gắm của nàng. "Huynh sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Và sẽ trở về, Mạt Nhi. Chắc chắn là như vậy." Tiếng suối vẫn chảy, như lời thề nguyện của núi sông. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn thì thầm, khắc ghi lời dạy của sư phụ và cả những lời dặn dò của Tô Mạt Nhi vào sâu thẳm tâm hồn. Hắn tin rằng, chỉ khi nào giữ vững được chân tâm ấy, hắn mới có thể thực sự tìm thấy con đường của mình giữa vô vàn "Đạo" giả tạo và những cám dỗ bên ngoài.
Bình minh đã thực sự ló rạng, nhuộm hồng cả một góc trời. Tiếng gà gáy đã vang lên, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tô Mạt Nhi đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng gương mặt đã bớt đi vẻ ưu tư. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi mỉm cười lần cuối. "Huynh đi đường cẩn thận."
Lâm Nhất gật đầu. Hắn không nói thêm lời nào, bởi mọi điều cần nói, cần hứa hẹn, đã được trao gửi trong đêm trăng tàn. Hắn quay người, bước đi, bóng dáng gầy gò của hắn in trên con đường đất ẩm ướt, hướng về phía đông, nơi ánh mặt trời đang lên, nơi thế giới rộng lớn đang chờ đợi hắn. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo hình bóng của Tô Mạt Nhi, mang theo hơi ấm của chiếc khăn tay thêu hoa dại, và mang theo niềm tin vững chắc vào "chân đạo" ẩn chứa trong lòng người. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn Đông Phương Hùng cuồng tín, còn nhiều Lý Tri Huyện tham lam, nhưng Lâm Nhất đã sẵn sàng. Hắn sẽ đi, sẽ trải nghiệm, sẽ chiêm nghiệm, và sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân của mình, không phải bằng cách lẩn tránh hồng trần, mà bằng cách dấn thân vào nó, để "luyện tâm" và thấu hiểu lẽ nhân sinh, để rồi một ngày nào đó, hắn có thể thực sự đứng lên bảo vệ những điều mà hắn trân trọng. Ánh sáng phía chân trời không chỉ là ánh bình minh của một ngày mới, mà còn là ánh sáng của một hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời của tiểu đạo sĩ Lâm Nhất.