Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đã ló rạng, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông, nơi Lâm Nhất đã hướng bước chân mình. Dù đã cất bước rời xa bóng hình Tô Mạt Nhi cùng lời hẹn ước dưới trăng, nhưng tâm hồn hắn vẫn còn vương vấn những sợi tơ lòng bịn rịn. Hắn không đi thẳng vào con đường xa thẳm của hồng trần như một người lữ khách vô định. Thay vào đó, hắn đi một vòng qua những rặng tre xanh rì rì, băng qua con suối nhỏ vẫn chảy róc rách như lời thề nguyện muôn thuở, để rồi trở lại Huyền Nguyên Quan cũ kỹ, nơi sư phụ đang chờ đợi. Hắn biết, trước khi thật sự dấn thân vào cõi đời vạn dặm, còn một bài học cuối cùng, một lời dặn dò thâm sâu mà chỉ có Lão Đạo Quán Chủ mới có thể trao truyền.
Hoàng hôn lại một lần nữa buông xuống, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt còn sót lại trên mái ngói rêu phong của Huyền Nguyên Quan. Cái không khí tĩnh mịch, trầm lắng thường nhật của đạo quán dường như càng thêm phần cô tịch trong khoảnh khắc chuyển giao giữa ngày và đêm. Lâm Nhất bước vào chính điện, nơi hương trầm đã phai tàn từ lâu, chỉ còn vương vấn mùi gỗ mục và bụi thời gian. Hắn thấy Lão Đạo Quán Chủ đang tĩnh tọa trên bồ đoàn cũ kỹ, bóng lưng gầy guộc, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, in hằn lên vách tường loang lổ, tạo thành một bức tranh tịch liêu đến nao lòng. Hình ảnh đó, vừa quen thuộc, vừa mang một vẻ xa xăm lạ lùng, như thể người đã hòa mình vào hư vô, chỉ còn lại một lớp vỏ phàm trần mỏng manh.
Lâm Nhất không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quỳ xuống phía sau sư phụ, cung kính cúi đầu. Hắn không cần nói, Lão Đạo Quán Chủ dường như đã thấu tỏ mọi suy tư, mọi trăn trở trong lòng hắn. Trong chuyến đi ngắn ngủi vừa qua, chứng kiến sự tham lam của Lý Tri Huyện, sự quằn quại của dân nghèo, và cả sự cuồng tín đến tàn nhẫn của Đông Phương Hùng, hắn đã mang theo vô vàn câu hỏi, những gút mắc về lẽ thiện ác, về bản chất của "tiên đạo" mà sư phụ thường nhắc nhở. Những hình ảnh về hồng trần vạn tượng, về lòng người muôn mặt, cứ xoáy sâu trong tâm trí hắn, khiến cái thế giới quan đơn thuần mà hắn từng biết bỗng trở nên phức tạp đến khó lường. Hắn nhận ra, sự bình yên của Thanh Khê Thôn, của Huyền Nguyên Quan, chỉ là một góc nhỏ bé, một điểm tựa để hắn nhìn ra bức tranh rộng lớn và khắc nghiệt hơn nhiều. Cơn gió chiều rít nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh se sắt của đất trời, như một tiếng thở dài của tạo hóa, hòa vào nỗi trầm tư của Lâm Nhất.
Một lúc lâu sau, khi bóng tối đã hoàn toàn bao trùm chính điện, chỉ còn ánh sáng leo lét của vài ngọn đèn dầu mờ ảo, Lão Đạo Quán Chủ mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt người tuy đã hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng lại ánh lên vẻ thâm trầm, chứa đựng sự minh triết của cả một đời người. Người không quay đầu lại, giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên, như tiếng suối chảy qua ghềnh đá, nhẹ nhàng mà ẩn chứa sức mạnh: "Con đã về." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một sự thấu hiểu vô ngôn.
Lâm Nhất rụt rè đáp: "Dạ, con đã về. Con đã thấy... thiện ác khó phân, lòng người biến đổi. Vậy 'tiên đạo' mà người vẫn nói, rốt cuộc là gì, thưa sư phụ?" Giọng hắn mang theo sự bối rối và khao khát được giải đáp, như một đứa trẻ lạc giữa mê cung.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió thoảng qua cành cây khô. "Tiên đạo không ở trên cao, cũng chẳng ẩn trong thần thông. Nó nằm ngay trong mỗi hơi thở, mỗi bước đi của con ở hồng trần này." Người ngưng lại một chút, như để lời nói thấm sâu vào tâm trí đệ tử. "Con thấy đấy, thiện và ác vốn không thể tách rời, chúng đan xen vào nhau, tồn tại trong cùng một con người, trong cùng một sự việc. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Kẻ tự xưng là thiện có khi lại gieo mầm ác, người bị coi là ác đôi khi lại ẩn chứa một hạt mầm lương thiện sâu thẳm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng tình ấy, linh ấy, lại bị che mờ bởi dục vọng, bởi chấp niệm. Tiên đạo chân chính, không phải là thứ để thoát ly khỏi hồng trần, mà là để thấu hiểu nó, để tìm thấy sự thanh tịnh giữa ô trọc, sự tĩnh tại giữa biến động. Đó là con đường của tâm hồn, không phải của thể xác hay thần thông." Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng chữ của sư phụ, như nuốt lấy từng giọt cam lồ. Mỗi câu nói đều chạm đúng vào những suy tư, những khúc mắc mà hắn đang mang trong lòng. Hắn cảm thấy như một bức màn che phủ đang dần được vén lên, để lộ ra một phần chân lý mà hắn hằng tìm kiếm.
Đêm khuya thanh vắng, chỉ còn tiếng gió lùa qua mái hiên và tiếng côn trùng rỉ rả từ xa vọng lại, càng làm nổi bật giọng nói trầm ấm của Lão Đạo Quán Chủ. Người tiếp tục giảng giải, không phải bằng những lời lẽ cao siêu, mà bằng những ví dụ giản dị, gần gũi với lẽ sống phàm trần. Người nói về 'Vô Tiên chi Đạo' – con đường tu thân dưỡng tính, hồng trần luyện tâm. Người kể về thời Thượng Cổ, khi 'Đạo' không phải là sự cầu trường sinh hay sức mạnh, mà là sự hoàn thiện nhân cách, hòa hợp với vạn vật. "Xưa kia, người tu đạo không tranh đoạt linh khí, không luyện đan dược, mà họ tu tâm, dưỡng tính, để tâm hồn mình trong trẻo như nước suối đầu nguồn, để thân thể mình hòa cùng vạn vật. Họ sống thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm. Mỗi hơi thở là một lần thấu hiểu bản thân, mỗi bước đi là một lần cảm ngộ lẽ trời đất. Chân đạo là thuận theo tự nhiên, là thấu hiểu lẽ nhân sinh. Hồng trần là lò lửa, tôi luyện tâm tính con. Con phải dấn thân vào đó, phải chạm vào nó, phải đau khổ vì nó, để rồi từ trong đau khổ mà tìm thấy sự giải thoát, từ trong biến động mà nhận ra sự vĩnh hằng."
Lão Đạo Quán Chủ chậm rãi vươn tay, từ trong vạt áo cũ kỹ lấy ra một chuỗi hạt. Đó là một chuỗi hạt bồ đề sờn cũ, những hạt gỗ đã mòn đi nhiều theo năm tháng, không còn bóng bẩy mà thay vào đó là một vẻ thô mộc, nhuốm màu thời gian. Hơi ấm từ những hạt gỗ truyền sang tay Lâm Nhất khi Lão Đạo đặt nó vào lòng bàn tay hắn. "Chuỗi hạt này, hãy giữ lấy... nó sẽ trấn an tâm con giữa phong ba, nhắc nhở con về bản chất của tu thân, về sự kiên định của bồ đề tâm." Người nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu xa cho đệ tử. "Kinh Thư Vô Tự mà ta trao cho con... nó không phải là những dòng chữ, những phép tắc. Nó là một tấm gương, phản chiếu tâm hồn con. Chỉ khi con thực sự thấu hiểu hồng trần, thực sự tìm thấy 'Đạo' của riêng mình, tấm gương ấy mới hé lộ chân lý. Đó là chân lý không lời, chỉ có thể cảm ngộ."
Lâm Nhất siết chặt chuỗi hạt trong tay, cảm nhận hơi ấm và sức nặng của lời dặn dò, của cả một đời người gói gọn trong vật phẩm giản dị ấy. Hắn cúi đầu thật sâu, giọng nói run run nhưng đầy kiên định: "Con sẽ không phụ lòng sư phụ. Con sẽ đi, để tìm... để hiểu. Con sẽ giữ vững chân tâm, sẽ mang theo lời dạy của người và cả những gì con đã thấy, đã cảm nhận, để tìm ra con đường của riêng mình." Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là tiểu đạo sĩ ngây thơ thuở nào, mà đã là một người mang trong mình sứ mệnh, một hành trang không chỉ là vật chất mà còn là cả một thế giới quan, một triết lý sống. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lập lòe trong chính điện, soi rõ khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất. Hắn ôm chặt chuỗi hạt bồ đề, cảm nhận từng vết mòn trên bề mặt gỗ, như cảm nhận từng nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ của sư phụ. Mỗi hạt bồ đề dường như đang thì thầm những lời cổ vũ, những bài học về sự kiên nhẫn, về lòng từ bi, về sự an nhiên giữa dòng đời xuôi ngược. Hắn biết, đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một sợi dây liên kết vô hình, gắn kết hắn với Huyền Nguyên Quan, với Lão Đạo Quán Chủ, với cội nguồn của mình.
Bình minh còn chưa kịp ló rạng, khi màn đêm vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây, Tô Mạt Nhi đã lén lút đến Huyền Nguyên Quan. Nàng bước đi trên con đường đất ẩm ướt, đôi chân nhỏ nhắn thoăn thoắt, mang theo cả nỗi lo lắng và một chút bồn chồn. Nàng biết, ngày chia ly đã điểm, nhưng vẫn muốn được nhìn thấy Lâm Nhất thêm một lần nữa, để nói thêm những lời chưa kịp nói, để khắc sâu thêm hình bóng hắn vào trái tim mình. Mùi đất ẩm và cỏ non buổi sớm phả vào không khí, mang theo một cảm giác se lạnh, khiến lòng nàng càng thêm nặng trĩu.
Nàng tìm thấy Lâm Nhất đứng lặng lẽ dưới gốc đa cổ thụ trước sân đạo quán, nơi mà bao nhiêu năm qua họ đã cùng nhau chia sẻ biết bao câu chuyện, bao nhiêu ước mơ. Bóng dáng hắn gầy gò, trầm mặc, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định lạ thường, một vẻ trưởng thành mà nàng chưa từng thấy. Tim nàng thắt lại, biết rằng hắn đã không còn là tiểu đạo sĩ chỉ biết quẩn quanh bên mình nữa.
"Lâm Nhất huynh!" Giọng nàng trong trẻo nhưng không giấu nổi sự nghẹn ngào.
Lâm Nhất quay lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một tia buồn bã khi nhìn thấy nàng. Hắn bước đến gần, bàn tay khẽ chạm vào mái tóc đen dài mượt mà của nàng. "Mạt Nhi, muội đến đây làm gì? Trời còn sớm, sương lạnh lắm."
Tô Mạt Nhi lắc đầu, đôi mắt to tròn long lanh đã đỏ hoe, nhưng gương mặt nàng đã bớt đi vẻ ưu tư của đêm qua, thay vào đó là một sự quyết tâm. "Muội... muội muốn tiễn huynh. Muội biết huynh sẽ đi xa, đi đến những nơi mà muội không thể đến. Hồng trần ngoài kia đáng sợ lắm, huynh phải cẩn thận đấy." Nàng không còn trách móc hay ghen tỵ như những lần trước, chỉ còn lại sự lo lắng chân thành và tình cảm sâu đậm. "Huynh đi rồi, ai sẽ bảo vệ con suối, ai sẽ kể chuyện cho những đứa trẻ, ai sẽ cùng muội ngắm trăng khuya nữa?" Giọng nàng thì thầm, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc mỏng manh này.
Lâm Nhất nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, cái ôm bịn rịn, truyền đi hơi ấm cuối cùng trước khi chia xa. Hắn vỗ nhẹ lên lưng nàng, cảm nhận sự nhỏ bé, yếu ớt của nàng, và cũng cảm nhận được sức mạnh của tình cảm mà nàng dành cho hắn. "Ta sẽ trở về, Mạt Nhi. Nàng hãy chờ ta. Ta đi là để hiểu rõ hơn về thế giới này, để có thể bảo vệ những gì ta trân trọng, bảo vệ những người ta yêu thương, bảo vệ cả Thanh Khê Thôn này. Huynh sẽ mang theo lời dặn dò của sư phụ, mang theo những gì huynh đã học được, và mang theo cả hình bóng của muội trong tim. Đó sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường, là niềm tin để huynh vượt qua mọi thử thách."
Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, như muốn khắc sâu từng nét trên khuôn mặt hắn vào trí nhớ. Nàng lấy ra một vật nhỏ từ trong túi áo, đó là chiếc khăn tay nàng đã thêu từ rất lâu, với những đóa hoa dại nhỏ li ti màu trắng muốt, tinh khiết như chính tâm hồn nàng. "Đây là khăn tay muội đã thêu, huynh hãy mang theo nó. Khi nào huynh nhớ nhà, nhớ muội, hãy nhìn vào nó. Nó sẽ nhắc huynh nhớ về Thanh Khê Thôn, về những ngày tháng bình yên nơi đây." Chiếc khăn tay mềm mại, mang theo hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Tô Mạt Nhi, không chỉ là một vật kỷ niệm, mà còn là một lời hứa, một sự ràng buộc vô hình, một ánh sáng dẫn lối cho Lâm Nhất trên con đường xa lạ phía trước.
Lâm Nhất đón lấy chiếc khăn, trân trọng đặt vào ngực áo, nơi chuỗi hạt bồ đề vẫn còn vương hơi ấm. Hắn gật đầu, cố gắng nén lại nỗi xúc động đang trào dâng. "Huynh sẽ giữ gìn nó cẩn thận. Và sẽ trở về, Mạt Nhi. Chắc chắn là như vậy." Hắn nhìn về phía chân trời đang ửng hồng, nơi ánh bình minh đang dần xé tan màn đêm, trong lòng tràn ngập cả nỗi buồn chia ly và sự kiên định. Hắn biết, chuyến đi này sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời hắn, một hành trình để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của "Vô Tiên chi Đạo."
Mặt trời đã thực sự lên cao, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên lên Thạch Bích Quan – một cửa ải hùng vĩ chắn ngang con đường dẫn đến thế giới rộng lớn. Tường thành đá cao lớn, sừng sững vươn mình giữa đất trời, cổng thành bằng sắt kiên cố, nhuốm màu thời gian, cùng những tháp canh và doanh trại lính bố trí dày đặc, tạo nên một cảnh tượng uy nghiêm, bất khả xâm phạm. Gió mạnh thổi qua vách đá, mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của vùng núi, hòa lẫn với tiếng lính gác tuần tra, tiếng cờ xí phấp phới và tiếng vó ngựa đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của chiến trường và sự đề phòng. Không khí ở đây mang mùi đá lạnh, mùi sắt, mùi mồ hôi và mùi bụi, hoàn toàn khác biệt với sự thanh tịnh của Huyền Nguyên Quan hay sự bình yên của Thanh Khê Thôn.
Lâm Nhất, giờ đây đã không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi đơn thuần. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô đã cũ, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường, không chút sợ hãi. Trên tay hắn là cây Phù Trần Mộc, biểu tượng của người tu đạo, và quanh cổ hắn là chuỗi hạt bồ đề sờn cũ, vật phẩm mà sư phụ đã trao, mang theo những lời dặn dò thâm sâu. Mỗi bước chân của hắn trên con đường sỏi đá đều vững vàng, không chút do dự, như thể đã định sẵn từ ngàn năm. Hắn một mình bước đến Thạch Bích Quan, cửa ngõ cuối cùng trước khi dấn thân vào cõi hồng trần muôn trùng.
Tại cổng ải, một lão nhân nhỏ thó, lưng hơi còng, đang ngồi gác. Đó là Người Gác Cổng, Lão Trình. Khuôn mặt lão hiền lành nhưng đôi mắt lại hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng, ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự từng trải, như đã chứng kiến biết bao thăng trầm của nhân thế. Lão mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, màu đã bạc phếch, ngồi bất động như một bức tượng đá. Lão Trình quan sát Lâm Nhất bằng ánh mắt dò xét, một ánh mắt không mang theo sự phán xét, mà chỉ là sự chiêm nghiệm, sự thấu hiểu về những số phận đã đi qua cánh cửa này.
"Cánh cửa này đã mở ra bao nhiêu số phận..." Giọng Lão Trình khàn khàn, trầm đục, như tiếng đá lăn dưới đáy vực sâu. "Có kẻ vào rồi không ra, có kẻ ra rồi không về. Ngươi, tiểu đạo sĩ, muốn đi đâu?" Lão không hỏi về đích đến, mà hỏi về khao khát, về mục đích của kẻ lữ hành. Lời nói của lão như một lời cảnh báo, một sự tiên liệu về những hiểm nguy và thử thách đang chờ đợi phía trước, gợi lên hình ảnh của những kẻ cuồng tín như Đông Phương Hùng hay những kẻ tham lam như Lý Tri Huyện mà Lâm Nhất đã gặp.
Lâm Nhất đứng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng vào Lão Trình, không chút né tránh. Hắn cúi đầu nhẹ, giọng nói ôn hòa mà kiên định: "Con muốn đi tìm 'Đạo' của riêng mình, trong hồng trần vạn dặm." Câu trả lời của hắn không phải là một địa điểm cụ thể, mà là một hành trình của tâm hồn, một lời tuyên bố về mục đích sống.
Lão Trình gật đầu nhẹ, một nụ cười thoáng hiện trên môi lão, như thể hắn đã trả lời đúng câu hỏi mà lão đã đặt ra cho biết bao nhiêu người. "Tốt. Vậy thì đi đi." Lão chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cánh cổng gỗ nặng nề. Tiếng kẽo kẹt của cánh cổng vang lên khô khốc khi lão dùng hết sức lực để đẩy nó mở ra, để lộ ra con đường mịt mờ phía trước, ẩn hiện trong màn sương núi và ánh nắng ban mai. Phía xa xa, những đỉnh núi trùng điệp vươn lên giữa tầng mây, như những bức tường thành tự nhiên của thế giới, beckoning kẻ lữ hành.
Lâm Nhất cúi đầu cảm ơn Lão Trình một lần nữa, rồi bước qua cổng ải. Mỗi bước chân hắn đều mang theo hình bóng của Tô Mạt Nhi, mang theo hơi ấm của chiếc khăn tay thêu hoa dại, và mang theo niềm tin vững chắc vào "chân đạo" ẩn chứa trong lòng người. Hắn bước vào một thế giới rộng lớn, nơi mọi thứ đều mới mẻ và đầy thử thách. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn Đông Phương Hùng cuồng tín, còn nhiều Lý Tri Huyện tham lam, nhưng Lâm Nhất đã sẵn sàng. Hắn sẽ đi, sẽ trải nghiệm, sẽ chiêm nghiệm, và sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân của mình, không phải bằng cách lẩn tránh hồng trần, mà bằng cách dấn thân vào nó, để "luyện tâm" và thấu hiểu lẽ nhân sinh. Ánh sáng phía chân trời không chỉ là ánh bình minh của một ngày mới, mà còn là ánh sáng của một hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời của tiểu đạo sĩ Lâm Nhất, người đang trên con đường "Vô Tiên chi Đạo".