Vô tiên chi đạo
Chương 56

Thanh Khê Thôn: Chuyến Viếng Thăm Cuối Cùng Của Hồi Ức

2157 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc chuyến thăm cuối cùng của Lâm Nhất đến Thanh Khê Thôn, cho phép hắn hồi tưởng về tuổi thơ và những kỷ niệm gắn bó, khắc sâu hình ảnh quê hương vào tâm trí trước giờ ly biệt.,Củng cố thế giới quan và lòng kiên định của Lâm Nhất vào con đường 'hồng trần luyện tâm' thông qua sự tương phản giữa vẻ đẹp bình dị của làng quê và những hiểm nguy đang rình rập bên ngoài.,Giới thiệu một cách tinh tế nhân vật Người Bán Trái Cây (Ông Quả) như một đại diện cho sự chất phác, lương thiện của phàm nhân, và Băng Cướp Sơn Tặc (Hắc Hổ) như một mối đe dọa tiềm tàng, báo hiệu những thử thách phía trước.,Tạo tiền đề cảm xúc cho sự chia ly thực sự trong các chương tiếp theo, đồng thời khẳng định sự trưởng thành và quyết tâm của Lâm Nhất.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và mang tính chiêm nghiệm, phù hợp với giai đoạn kết thúc Arc 1.
Nhân vật: Lâm Nhất, Người Bán Trái Cây (Ông Quả), Băng Cướp Sơn Tặc (Hắc Hổ)
Mood: Trầm buồn, hoài niệm, chiêm nghiệm, có chút lắng lo và kiên định
Kết chương: [object Object]

Con đường mòn gập ghềnh đá sỏi trải dài, xuyên qua những vách núi dựng đứng và những cánh rừng già rậm rạp, tựa như một sợi chỉ mỏng manh nối liền hai thế giới. Một bên là Thạch Bích Quan sừng sững, cánh cổng đã mở ra sau lưng hắn, hứa hẹn vô vàn hiểm nguy và triêu mộ. Một bên là cố hương, nơi đã bao bọc hắn từ thuở ấu thơ, giờ đây đang khuất dần sau những rặng cây. Lâm Nhất không vội vã tiến bước vào cõi hồng trần muôn trùng, dù lời Lão Trình vẫn còn văng vẳng bên tai, và những đỉnh núi xa xa vẫn đang vẫy gọi bằng vẻ bí ẩn khôn cùng. Hắn biết mình cần một lời từ biệt cuối cùng, không phải bằng lời nói, mà bằng sự khắc ghi tận tâm khảm từng hơi thở của nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng hắn.

Hắn quay gót, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đi ngược lại con đường mà bao kẻ lữ hành thường chỉ mong mỏi tiến về phía trước. Con đường đất quen thuộc dẫn vào Thanh Khê Thôn hiện ra, uốn lượn quanh co qua những triền đồi xanh mướt, ôm ấp lấy một thung lũng nhỏ bé mà yên bình. Mặt trời vừa vặn nhô lên khỏi rặng núi phía đông, trải những tia nắng vàng óng ả lên từng mái nhà tranh, từng ngọn cây, từng phiến lá. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm sáng sớm, mùi đất ẩm nồng sau sương đêm, và mùi lúa chín thoang thoảng từ những cánh đồng đang vào mùa gặt.

Lâm Nhất chậm rãi bước đi, chiếc Phù Trần Mộc trên tay khẽ đung đưa theo nhịp bước, tựa như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến mọi thăng trầm của đời hắn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, quét qua từng cảnh vật, từng góc quen thuộc. Tiếng gà gáy vang vọng từ một ngôi nhà xa xa, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, một chu kỳ sống tuần hoàn và bất biến. Tiếng chó sủa lanh lảnh từ đầu làng, rồi tiếng trẻ con nô đùa, ríu rít gọi nhau ra sân, những âm thanh đơn sơ nhưng lại là bản giao hưởng của sự sống, của niềm vui bình dị. Hắn đi qua bờ suối, nơi dòng nước trong vắt vẫn róc rách chảy xiết qua những tảng đá rêu phong, tựa hồ đang kể lại những câu chuyện của ngàn năm về trước. Ở đó, hắn đã từng cùng Tô Mạt Nhi thả những chiếc thuyền lá nhỏ, từng cùng nhau ngắm nhìn những đàn cá bơi lội, và mơ về một thế giới rộng lớn hơn những gì họ biết. Tiếng suối chảy giờ đây không chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà còn là khúc ca tuổi thơ, là dòng chảy của ký ức, êm đềi mà da diết.

Hắn dừng lại bên cánh đồng lúa xanh mướt, giờ đây đã ngả vàng óng ả, chờ ngày gặt hái. Hình ảnh Lão Nông Phu (Trần Bá) với tấm lưng còng, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng chang chang, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mỗi hạt lúa, mỗi ngọn cỏ nơi đây đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả niềm hy vọng của những con người chất phác, cần lao. Chúng không chỉ là lương thực, mà còn là minh chứng cho sự kiên cường của sự sống, cho lẽ nhân sinh mà Lão Đạo Quán Chủ đã từng giảng giải. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," lời sư phụ vọng về, giờ đây hắn thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết. Cuộc đời không cần những phép tắc thần thông huyền ảo để trở nên vĩ đại, mà nằm ở chính sự kiên định, ở tình yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với con người, giữa con người với vạn vật. Chiếc Phù Trần Mộc trên tay hắn khẽ đung đưa, như thể cũng đang cùng hắn chiêm nghiệm về lẽ đời. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu mùi hương quen thuộc của thôn làng, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man trên da thịt, như một lời ve vuốt, một sự trấn an từ cố hương. "Mỗi hạt cát, mỗi ngọn cỏ nơi đây đều mang dấu ấn của ta... và của Đạo," hắn thầm nhủ, lòng trĩu nặng một nỗi buồn dịu dàng, nhưng cũng tràn đầy sự biết ơn và kiên định. Thanh Khê Thôn không chỉ là nơi hắn lớn lên, mà còn là trường học đầu tiên của hắn, nơi những bài học về hồng trần đã bén rễ và lớn dần trong tâm hồn hắn.

***

Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống khu chợ nhỏ của Thanh Khê Thôn, hay đúng hơn là Phàm Nhân Thị Trường. Nơi đây không phải là một chợ lớn sầm uất như những trấn lớn khác, mà chỉ là một khoảng đất trống nhỏ, nơi dân làng tụ tập bán mua những sản vật tự tay làm ra hoặc thu hoạch được. Tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng của những người dân chất phác tạo nên một không khí ấm cúng, nhộn nhịp, nhưng vẫn giữ được sự bình yên vốn có của làng quê. Mùi trái cây tươi chín mọng, mùi rau cỏ mới hái, mùi bánh nướng thơm lừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống dung dị.

Lâm Nhất bước vào khu chợ, dáng người gầy gò trong bộ đạo bào cũ kỹ vẫn toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn nhìn thấy Ông Quả, Người Bán Trái Cây, đang ngồi sau gánh hàng của mình. Dáng người lão gầy gò, khuôn mặt sạm nắng, những nếp nhăn hằn sâu quanh đôi mắt tinh tường, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt xếp đặt những loại quả tươi ngon, đầy đặn. Lão mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, màu đã bạc phếch theo năm tháng, nhưng vẫn giữ được sự sạch sẽ, tươm tất.

"Trái cây tươi ngon, ngọt lịm tim! Mua ủng hộ lão già này đi tiểu đạo sĩ. Đi đường xa phải có cái ăn cho đỡ mệt," Ông Quả cất giọng khàn khàn, nhưng đầy nhiệt huyết, khi thấy Lâm Nhất tiến lại gần. Lão nở một nụ cười hiền lành, những vết chân chim nơi khóe mắt càng hằn sâu.

Lâm Nhất cúi đầu chào, mỉm cười nhẹ. "Con muốn mua vài quả, Ông Quả. Đường xa quả thật cần." Hắn chọn vài quả táo đỏ mọng, căng tròn, và vài quả lê mọng nước. Khi Ông Quả đang cân đo, lão khẽ thở dài, giọng nói bỗng trầm xuống, không còn vẻ hồ hởi như trước.

"Tiểu đạo sĩ đi xa cẩn thận, dạo này đường xá không yên bình như xưa nữa rồi... Có mấy kẻ hung tợn lảng vảng ngoài kia." Ông Quả hạ thấp giọng, ánh mắt liếc nhìn xung quanh một cách thận trọng.

Trong lúc đó, Lâm Nhất vô tình nghe thấy vài người dân khác đang xì xào to nhỏ bên gian hàng rau củ. "Nghe nói con đường phía Tây lại có kẻ lạ mặt," một người phụ nữ nói nhỏ. "Đúng đấy, mấy chuyến hàng ra ngoài đều bị chặn, bị cướp sạch. Nghe nói là bọn sơn tặc hung hãn lắm, không tha cho ai đâu," một người đàn ông khác chen vào, giọng đầy lo lắng. Những lời xì xào ấy như một luồng gió lạnh thổi qua không khí bình yên của chợ, mang theo mùi nguy hiểm và sự bất an.

Lâm Nhất siết nhẹ tay vào chiếc Phù Trần Mộc, cảm nhận sự quen thuộc của vật phẩm này. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ hắn khẽ chạm vào da, mang theo hơi ấm của những lời dặn dò từ sư phụ, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tâm và kiên định giữa những nhiễu nhương của hồng trần. Hắn biết, thế giới bên ngoài không chỉ có những vẻ đẹp bình dị và những tấm lòng chất phác như Ông Quả, mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, những kẻ cuồng tín như Đông Phương Hùng hay những tên tham lam như Lý Tri Huyện, và giờ đây là cả những kẻ sơn tặc hung hãn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn đã sẵn sàng đối mặt.

"Đa tạ Ông Quả đã nhắc nhở. Con sẽ cẩn trọng," Lâm Nhất đáp lời, giọng ôn hòa nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Hắn thanh toán tiền trái cây, rồi nhẹ nhàng cúi đầu chào lão già. Trước khi rời đi, hắn còn ngoái lại nhìn Ông Quả một lần nữa, khắc ghi hình ảnh người bán trái cây chất phác vào tâm trí, như một biểu tượng của sự thiện lương giữa dòng đời xuôi ngược. Hắn bước chậm rãi ra khỏi khu chợ, ánh mắt trầm tư nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi thôn, nơi những lời đồn thổi về sơn tặc đang đợi chờ.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lâm Nhất quay trở lại Huyền Nguyên Quan. Đạo quán hoang tàn ngày nào, giờ đây trong mắt hắn lại mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính, như một lão nhân chứng kiến bao nhiêu biến cố của thời gian. Những bức tường rêu phong, mái ngói cũ kỹ, tất cả đều trở thành một phần của ký ức, một phần của linh hồn hắn. Hắn đứng ở sân trước, nơi đã bao lần hắn quét dọn, nơi hắn đã nghe Lão Đạo Quán Chủ giảng giải những đạo lý thâm sâu, nơi hắn đã cùng Tô Mạt Nhi chia sẻ những câu chuyện tuổi thơ.

Hắn ngước nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, nơi ánh nắng cuối ngày đang dần tắt. Đó là con đường mà ngày mai, hắn sẽ bước đi, không còn ngoái lại. Ánh hoàng hôn phủ lên đạo quán một màu đỏ rực, sau đó chuyển dần sang tím, rồi sẫm đen, như một bức tranh thủy mặc của tạo hóa, vừa hùng vĩ vừa buồn bã. Chiếc Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm gọn trong hành trang của hắn, một vật phẩm đầy bí ẩn mà sư phụ đã trao, là một lời nhắc nhở về con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đã chọn, một con đường không tìm kiếm thần thông phép thuật, mà tìm kiếm sự thấu hiểu chân lý, tu tâm dưỡng tính giữa hồng trần.

Tâm trí hắn tràn ngập hình ảnh Lão Đạo Quán Chủ, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt tinh anh, những lời dạy về lẽ nhân sinh, về sự khiêm nhường, về việc làm người chân chính. Rồi hình ảnh Tô Mạt Nhi hiện lên, đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ, hơi ấm của chiếc khăn tay thêu hoa dại vẫn còn vương vấn trong tim hắn. Cả những khuôn mặt chất phác của dân làng Thanh Khê Thôn, những người đã cùng hắn trải qua bao tháng năm bình dị. Nỗi buồn chia ly xen lẫn sự kiên định, sự luyến tiếc hòa cùng quyết tâm mãnh liệt. Hắn biết mình phải đi, không phải để trốn tránh, mà để dấn thân, để thấu hiểu hơn về 'Đạo' trong muôn mặt cuộc đời, để 'luyện tâm' giữa những gian nan của hồng trần.

"Thanh Khê Thôn, Huyền Nguyên Quan... Ta sẽ mang theo người trong tim, bước ra hồng trần này." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm, tựa như một lời thề nguyện với chính mình và với cố hương. Hắn siết chặt chiếc Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự vững chắc của nó, rồi chạm nhẹ vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ, như thể tìm kiếm thêm sức mạnh và sự bình an. Hắn quay lưng lại với đạo quán, với những kỷ niệm đã quá đỗi thân thuộc, và bước những bước chân đầu tiên trên con đường ra đi. Không một lần ngoái lại, bởi hắn biết, tất cả những gì cần mang theo, hắn đã khắc sâu vào tâm khảm. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước, một con đường dài và đầy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn điều để chiêm nghiệm, để khám phá. Lâm Nhất đã sẵn sàng cho hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ