Ánh hoàng hôn đã tắt lịm từ lâu, nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống, vừa u tịch vừa huyền ảo. Trong sân Huyền Nguyên Quan rêu phong, Lâm Nhất tĩnh tọa trên phiến đá lạnh. Ánh trăng rằm vằng vặc, như một tấm lụa bạc khổng lồ giăng ngang bầu trời, dát lên mái ngói cũ kỹ của đạo quán một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng tâm can hắn lại bừng lên một ngọn lửa ấm áp của hồi ức.
Hắn khẽ mở đôi mắt đen láy, nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa biển sao lấp lánh, tựa như một con thuyền độc hành giữa đại dương vô tận. Tâm trí hắn trôi dạt về những ngày tháng xa xưa, khi Lão Đạo Quán Chủ nhặt hắn về từ một góc chợ lạnh lẽo, trao cho hắn một mái nhà, một cái tên, và hơn cả thế, là một con đường. Hắn nhớ những buổi sớm mai cùng sư phụ quét dọn sân đạo quán, tiếng chổi tre sột soạt trên nền đá, mùi trầm hương thoảng nhẹ từ chánh điện. Nhớ những buổi chiều tà, Lão Đạo Quán Chủ ngồi dưới gốc bồ đề cổ thụ, chậm rãi giảng giải về lẽ nhân sinh, về sự tuần hoàn của vạn vật, về cái Đạo ẩn chứa trong từng hạt bụi, từng ngọn cỏ.
Những năm tháng mưu sinh khốn khó tại Thanh Khê Thôn, những gương mặt chất phác của dân làng, sự lương thiện của Ông Quả bán trái cây, hay những khoảnh khắc vô ưu cùng Tô Mạt Nhi bên bờ suối – tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Mỗi kỷ niệm, dù là nhỏ nhặt nhất, đều như một nét vẽ, góp phần tô điểm cho bức tranh cuộc đời hắn, định hình nên con người hắn của ngày hôm nay. Hắn đã từng chứng kiến những kẻ tranh giành danh lợi, những trái tim bị dục vọng che mờ, nhưng cũng đã thấy những tấm lòng bao dung, những nghĩa cử cao đẹp.
Hắn nhận ra, cái gọi là 'tiên đạo' mà Lão Đạo Quán Chủ hằng nhắc tới, không phải là những phép tắc thần thông biến hóa, không phải là những bí thuật tu luyện huyền ảo, mà nằm ở chính sự thấu hiểu nhân sinh, ở việc giữ vững bản tâm lương thiện giữa dòng đời xuôi ngược. Nó là sự kiên định vào những giá trị tốt đẹp, là lòng trắc ẩn trước những số phận bất hạnh, là sự bình an trong tâm hồn dù ngoại cảnh có biến động đến đâu. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," câu nói ấy của sư phụ giờ đây như khắc sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của hắn. Hắn nhớ về những lời dặn dò cuối cùng của Lão Đạo Quán Chủ về "Kinh Thư Vô Tự," một vật phẩm không chứa chữ nghĩa, nhưng lại hàm chứa vạn đạo lý, chờ đợi một trái tim đủ thanh tịnh để cảm ngộ. Nó không phải là một cuốn sách để đọc, mà là một tấm gương để soi rọi vào chính mình.
Lâm Nhất khẽ chạm tay vào chiếc Phù Trần Mộc đặt bên cạnh, cảm nhận sự nhẵn nhụi của thớ gỗ đã theo hắn bao năm tháng. Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ hắn vẫn vương hơi ấm, như lời nhắc nhở về sự tĩnh tâm, về con đường tu thân chân chính. Hắn nghĩ về những lời của Người Gác Cổng (Lão Trình) tại cửa ải, "Có kẻ vào rồi không ra, có kẻ ra rồi không về," và những lời xì xào về Băng Cướp Sơn Tặc ở chương trước. Hồng trần rộng lớn đang chờ đợi hắn, đầy rẫy hiểm nguy và cám dỗ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn điều để khám phá, để chiêm nghiệm.
Hắn từ từ đứng dậy, đôi chân trần chạm nhẹ vào nền đá lạnh. Ánh mắt y hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ mịt ẩn hiện trong màn sương đêm, nơi hồng trần đang chờ đợi, với tất cả sự phức tạp và quyến rũ của nó. "Thanh Khê Thôn, Huyền Nguyên Quan, những năm tháng ấy... đã định hình ta. Con đường phía trước, dù gian nan, ta phải kiên định," hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm rì rào, tựa như một lời thề nguyện với chính mình và với cố hương. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi ngây thơ ngày nào, mà là một người trẻ tuổi đã trưởng thành, mang trong mình một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn, sẵn sàng dấn thân vào một hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, nhưng hắn đã chuẩn bị tâm thế để đối mặt với mọi phong ba bão táp. Bởi lẽ, đối với hắn, chân lý không nằm ở đỉnh cao thần thông, mà nằm ở chính sự trải nghiệm, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này.
***
Đêm càng về khuya, sương đêm càng giăng mắc, phủ lên vạn vật một tấm màn trắng đục, khiến không gian Huyền Nguyên Quan càng thêm tĩnh mịch. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong lùm cây, và tiếng gió luồn qua khe cửa cũ kỹ, tạo nên những âm thanh rì rào, tựa như lời thì thầm của thời gian. Giữa lúc Lâm Nhất đang chìm trong suy tư miên man, cánh cổng Huyền Nguyên Quan bỗng khẽ cọt kẹt mở ra, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Âm thanh ấy tuy nhỏ nhưng đủ để khiến Lâm Nhất giật mình, đôi mắt hắn lướt nhanh về phía cổng.
Một bóng người già cả, dáng vẻ phong trần, mái tóc bạc trắng như sóng biển, bước chậm rãi vào sân. Đó là Lão Hàng Hải, Chu Lão, một người ít ai biết đến ở vùng đất này, nhưng lại có mối liên hệ mơ hồ với Lão Đạo Quán Chủ từ những năm tháng xa xưa, khi ông còn là một thanh niên bôn ba đây đó. Ngoại hình của lão đặc biệt ấn tượng: khuôn mặt sạm nắng, đầy những vết chân chim hằn sâu theo năm tháng, như những đường vân của vỏ cây cổ thụ. Râu tóc lão bạc trắng như bọt biển, bay phất phơ trong làn gió đêm, tạo nên một vẻ tiên phong đạo cốt lạ thường, dù lão chỉ là một phàm nhân. Thân hình lão gầy gò nhưng rắn rỏi, bước đi tuy chậm rãi nhưng vững vàng, mỗi bước chân như đã in hằn trên bao nhiêu bến bờ xa xôi. Đôi mắt lão sâu thẳm, chứa đựng cả đại dương mênh mông và những câu chuyện chưa kể, ánh lên vẻ từng trải, như nhìn thấu được mọi biến thiên của cuộc đời. Mùi biển cả phảng phất đâu đó trên người lão, lẫn với mùi trầm hương thoảng nhẹ của đạo quán và mùi đất ẩm của sương đêm, tạo nên một sự hòa quyện kỳ lạ.
Chu Lão không vội vã, lão ngước nhìn vầng trăng rằm treo lơ lửng, hít một hơi thật sâu không khí núi rừng se lạnh. Dường như lão cảm nhận được điều gì đó đặc biệt trong đêm nay, hoặc chỉ đơn thuần là một lữ khách lạc đường tìm chốn nghỉ chân giữa những gian nan của hồng trần. Ánh mắt lão quét qua Lâm Nhất, rồi dừng lại ở vầng trăng, như thể muốn nói chuyện với ánh trăng hơn là với con người.
"Trăng đêm nay sáng quá, sáng đến nỗi soi rõ cả những hoài bão trong lòng người trẻ," Chu Lão cất tiếng, giọng nói trầm ấm, khàn khàn vì sương gió, mang theo một chút âm hưởng của sóng biển rì rào. Lão quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ thăm dò nhưng cũng chan chứa sự hiền từ. "Đạo trưởng có khỏe không? Ta ghé qua đây, tựa như con thuyền lạc bến tìm ánh hải đăng giữa đêm đen. Nghe nói Huyền Nguyên Quan có một tiểu đạo sĩ sắp sửa giương buồm ra khơi, phải không?"
Lâm Nhất hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Chu Lão và những lời nói đầy ẩn ý của y. Hắn không nhớ đã từng gặp lão già này bao giờ. Tuy nhiên, vẻ phong thái điềm đạm, ánh mắt thâm thúy của Chu Lão khiến hắn không khỏi kính trọng. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, chắp tay hành lễ theo phép đạo gia.
"Lão trượng là...?" Lâm Nhất hỏi, giọng ôn hòa, chậm rãi, không chút vội vã.
Chu Lão mỉm cười hiền hậu, nụ cười khiến những vết chân chim trên khuôn mặt lão càng hằn sâu. "Ta chỉ là một kẻ phiêu bạt thôi, tiểu đạo sĩ. Một kẻ đã sống quá nửa đời mình trên những con sóng bạc, đã nhìn thấy vô vàn bến bờ và những cuộc đời khác nhau. Ta đã nghe ngóng về tiểu đạo sĩ của Huyền Nguyên Quan, sắp sửa giương buồm ra khơi rồi phải không?" Lão lặp lại, như thể muốn xác nhận một điều gì đó đã được định trước. "Biển cả bao la, lòng người cũng vậy. Chỉ kẻ dũng cảm mới dám khám phá."
Những lời nói của Chu Lão như một luồng gió mới thổi vào tâm hồn Lâm Nhất. Hắn cảm thấy lão già này không phải là một lữ khách bình thường, mà là một người đã trải qua vô vàn sóng gió, một người đã nhìn thấu được nhiều lẽ đời. Sự xuất hiện của lão trong đêm cuối cùng của hắn tại Huyền Nguyên Quan, dưới ánh trăng rằm, mang một ý nghĩa sâu sắc, tựa như một điềm báo, một lời chỉ dẫn từ số phận. Lão Hàng Hải dường như đã biết trước về hành trình của hắn, về những gì hắn sắp phải đối mặt, và về cả những hoài bão đang nhen nhóm trong lòng hắn. Lâm Nhất gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định nhìn vào Chu Lão, sẵn sàng lắng nghe những triết lý cuộc đời mà lão sắp sửa truyền đạt.
***
Đêm càng sâu, sương càng dày, bầu không khí trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng trong sân Huyền Nguyên Quan, nơi Chu Lão và Lâm Nhất ngồi đối diện nhau, lại bừng lên một thứ hơi ấm kỳ lạ, hơi ấm của sự chia sẻ và thấu hiểu. Chu Lão đã ngồi xuống phiến đá đối diện Lâm Nhất, dáng vẻ vẫn điềm đạm, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu đại dương. Không cần mời, không cần đợi, lão bắt đầu kể. Giọng lão khàn khàn, trầm ấm, mỗi câu chữ như được chắt lọc từ những con sóng bạc đầu, từ những chuyến hải trình dài đằng đẵng.
Lão kể về những chuyến hải trình xa xôi, về sự bao la của biển cả, nơi chân trời và mặt biển hòa vào làm một, nơi con người trở nên nhỏ bé trước sự hùng vĩ của tạo hóa. Lão kể về những con người kiên cường đã đối mặt với bão tố cuồng phong, với những con sóng cao bằng cả ngọn núi, nhưng vẫn không hề nao núng, vẫn giữ vững tay lái, kiên định vượt qua. Những người ấy, lão nói, không phải vì muốn chinh phục biển cả, mà vì muốn khám phá giới hạn của chính mình, muốn tìm thấy chân lý giữa mênh mông sóng nước.
"Biển cả bao la, lòng người cũng vậy," Chu Lão nói, đôi mắt lão khẽ nheo lại, dường như đang nhìn về một chân trời nào đó rất xa. "Chỉ kẻ dũng cảm mới dám khám phá. Nhưng biển cả cũng đầy rẫy cám dỗ, tiểu đạo sĩ ạ. Có kẻ ra khơi vì vàng bạc, vì những châu báu ẩn dưới đáy đại dương. Có kẻ vì muốn tìm kiếm quyền lực, muốn làm bá chủ một vùng biển. Những kẻ ấy, thường thì lạc lối giữa đại dương mênh mông, bị sóng gió nhấn chìm, hoặc bị lòng tham của chính mình nuốt chửng."
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, cảm thấy những lời đó như những ngọn sóng vỗ vào bờ tâm hồn, gột rửa những tạp niệm và củng cố thêm niềm tin vào con đường mình đã chọn. Hắn nhận ra, 'hồng trần' cũng giống như biển cả mà Chu Lão đang nói đến, đầy cám dỗ và hiểm nguy, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn kỳ quan và bài học. Những kẻ cuồng tín như Đông Phương Hùng, những kẻ tham lam như Lý Tri Huyện, hay những tên sơn tặc hung hãn kia, chẳng phải cũng là những kẻ đang lạc lối giữa biển đời vì những dục vọng của riêng mình hay sao?
"Vậy tiểu đạo sĩ," Chu Lão nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh mắt lão như một ngọn hải đăng soi đường giữa đêm tối. "Con ra khơi vì điều gì? Vì vàng bạc, hay vì muốn nhìn thấy chân trời? Vàng bạc thì có lúc hết, nhưng chân trời thì vô tận."
Lâm Nhất siết nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ, cảm nhận sự ấm áp của nó. Hắn hít một hơi thật sâu không khí núi rừng se lạnh, rồi chậm rãi đáp lời, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. "Ta ra khơi... để tìm chân lý, để hiểu rõ hơn về con người, và để không đánh mất chính mình. Sư phụ ta thường nói, 'Vô Tiên chi Đạo' không nằm ở thần thông phép thuật, mà ở sự thấu hiểu nhân sinh, tu tâm dưỡng tính giữa hồng trần. Ta mang theo 'Kinh Thư Vô Tự' mà sư phụ đã trao, một cuốn sách không chữ, nhưng lại chứa đựng vạn đạo lý, chờ đợi ta tự mình cảm ngộ. Ta muốn dấn thân vào hồng trần này, không phải để trốn tránh hay để tìm kiếm danh lợi, mà để 'luyện tâm', để tìm ra ý nghĩa đích thực của sự tồn tại."
Chu Lão lắng nghe Lâm Nhất một cách chăm chú, đôi mắt lão khẽ ánh lên vẻ tán thưởng. "Tốt lắm, tốt lắm," lão gật đầu. "Chân trời thì vô tận, và chân lý cũng vậy. Con đường của con, tiểu đạo sĩ, là một con đường khó khăn hơn cả những chuyến hải trình gian nan nhất. Bởi lẽ, để không đánh mất chính mình giữa biển cả hồng trần, cần một trái tim kiên định và một tâm hồn trong sáng. Nhiều kẻ đã ngã gục không phải vì bão tố, mà vì bị chính những ảo ảnh của biển cả lôi kéo, bị những dục vọng trong lòng nhấn chìm."
Lão Hàng Hải không nói thêm nhiều. Lão chỉ khẽ thở dài, rồi nhắm mắt lại, dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu. Sương đêm càng giăng dày, phủ lên bóng dáng gầy gò của lão, khiến lão trông như một pho tượng cổ kính, trầm mặc.
Lâm Nhất đứng một mình dưới vầng trăng cuối cùng của đêm, chạm nhẹ vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ. Những lời của Chu Lão, những triết lý về biển cả và lòng người, đã củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Hắn hít thở sâu không khí núi rừng, cảm nhận mùi đất ẩm và sương đêm thấm vào từng tế bào. Hắn tự hứa sẽ kiên định với lý tưởng của mình, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cho những cám dỗ của hồng trần có mãnh liệt đến nhường nào. Hắn sẽ không lạc lối, không đánh mất chính mình. Bình minh đang hé rạng nơi chân trời, mang theo một ngày mới, một chương mới của cuộc đời. Lâm Nhất đã sẵn sàng để giương buồm ra khơi, đối mặt với biển cả hồng trần mênh mông, để tìm kiếm chân lý và sống trọn vẹn với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.