Bình minh hé rạng nơi chân trời, mang theo một ngày mới, một chương mới của cuộc đời. Lâm Nhất đã sẵn sàng để giương buồm ra khơi, đối mặt với biển cả hồng trần mênh mông, để tìm kiếm chân lý và sống trọn vẹn với "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.
Ánh sáng ban mai yếu ớt, mờ đục như một tấm lụa mỏng dệt từ sương khói, len lỏi qua những ô cửa sổ cũ kỹ, phủ lên pho tượng cổ kính và chiếc bồ đoàn sờn cũ trong Chính Điện Huyền Nguyên Quan. Không gian vốn đã tĩnh mịch nay càng thêm phần u tịch, thấm đẫm mùi gỗ mục và hương trầm tàn còn vương vấn từ đêm qua. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của quá khứ, hòa cùng tiếng chim hót xa xăm vọng lại từ thâm sơn, vẽ nên một bức tranh chia ly nhuốm màu trầm buồn. Lâm Nhất và Lão Đạo Quán Chủ đối diện nhau, bóng dáng gầy gò của hắn in rõ trên nền ánh sáng mờ ảo, còn Lão Đạo thì lưng hơi còng, mái tóc và chòm râu bạc phơ như những dải mây trắng vắt ngang trời.
Sự im lặng nặng trĩu bao trùm không gian, không phải là sự yên bình thường nhật, mà là một khoảng lặng chất chứa ngàn vạn lời muốn nói, ngàn vạn cảm xúc bị nén lại. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi, chỉ còn lại ánh mắt thâm trầm của Lão Đạo Quán Chủ và vẻ trầm tư của Lâm Nhất giao thoa. Đây là khoảnh khắc cuối cùng của hai thầy trò tại nơi đã gắn bó bấy lâu, nơi Lâm Nhất đã được nuôi dưỡng từ khi còn là một hài nhi vô danh, nơi hắn đã học những bài học đầu tiên về lẽ nhân sinh và đạo lý.
Cuối cùng, Lão Đạo Quán Chủ khẽ thở dài, âm thanh khàn khàn như tiếng lá khô xào xạc trong gió, phá vỡ sự tĩnh mịch. "Con đường phía trước muôn trùng hiểm nguy, cám dỗ, tiểu Nhất à." Giọng lão chậm rãi, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, thấm đượm nỗi lo âu nhưng cũng đầy niềm tin. "Tiên đạo chân chính không nằm ở phép tắc thần thông, không ở những lời lẽ hoa mỹ hay những tà thuật mê hoặc, mà ở sự thấu hiểu hồng trần, tu thân dưỡng tính. Kẻ phàm mắt thịt thường bị che mờ bởi những ảo ảnh phù du, lầm tưởng sức mạnh và danh vọng là tiên đạo. Nhưng chân lý đâu nằm ở những thứ đó. Chân lý ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của cuộc đời, trong lòng trắc ẩn của con, trong mỗi hơi thở, mỗi bước chân con đi qua."
Lão dừng lại, ánh mắt hiền từ dõi vào Lâm Nhất, như muốn khắc ghi hình bóng đệ tử duy nhất vào tận sâu thẳm tâm can. "Đừng quên những gì ta đã dạy, về lòng trắc ẩn và sự thuận theo tự nhiên. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con người ta, dù có tu luyện tới cảnh giới nào, cũng không thể thoát ly khỏi chữ 'tình', chữ 'người'. Cái gọi là 'tiên đạo' mà người đời truy cầu, đôi khi chỉ là một thứ lồng giam vô hình, trói buộc tâm hồn, khiến kẻ tu luyện lạc mất bản ngã. Con hãy nhớ, đừng bao giờ để dục vọng và những lời huyễn hoặc bên ngoài làm vẩn đục bản tâm mình."
Lâm Nhất cúi đầu thật sâu, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một phần khuôn mặt thư sinh nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ kiên định, không chút xao động. "Đệ tử sẽ khắc cốt ghi tâm lời sư phụ dạy. Con sẽ kiên định với con đường của mình, không để hồng trần làm vẩn đục bản tâm. Con sẽ tìm kiếm chân lý, không phải ở những thần thông phép thuật, mà ở trong chính cuộc đời này, trong những con người con gặp, trong những cảnh ngộ con trải qua." Giọng hắn trầm ấm, ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại mà Lão Đạo Quán Chủ có thể cảm nhận rõ ràng.
Lão Đạo mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu sự tin tưởng và tự hào. Lão đưa tay, một quyển sách cũ kỹ, không có lấy một nét chữ, cùng với chiếc bồ đoàn sờn cũ được gấp gọn gàng, đặt vào tay Lâm Nhất. "Quyển kinh này, con hãy giữ lấy. Nó là 'Kinh Thư Vô Tự' mà sư phụ con đã dùng cả đời để chiêm nghiệm. Chân lý không nằm ở chữ nghĩa, mà ở sự chiêm nghiệm của chính con. Khi con thực sự thấu hiểu, nó sẽ tự mở ra, không phải bằng mực tàu giấy trắng, mà bằng chính những trải nghiệm của con. Và chiếc bồ đoàn này, hãy mang theo. Nó sẽ nhắc nhở con về những ngày tháng tu dưỡng ở Huyền Nguyên Quan, về cội nguồn của con, về những đạo lý đã ăn sâu vào cốt tủy."
Lâm Nhất nâng niu Kinh Thư Vô Tự và chiếc bồ đoàn, cảm nhận sự gồ ghề của giấy cũ và vải thô, như cảm nhận được hơi ấm và tinh thần của sư phụ. Hắn biết, đây không chỉ là những vật phẩm, mà là cả một di sản, một gánh nặng trách nhiệm và một niềm tin vô bờ bến mà Lão Đạo Quán Chủ đã gửi gắm.
Lão Đạo Quán Chủ đặt bàn tay gầy guộc, xương xẩu lên vai Lâm Nhất, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. "Hãy nhớ, dù con đi đâu, Huyền Nguyên Quan này vẫn là nhà của con. Và ta... sẽ luôn dõi theo con, tiểu Nhất. Hãy sống thật tốt, thật chân thật với con tim mình." Lão vuốt nhẹ mái tóc búi gọn gàng của Lâm Nhất, cử chỉ đầy tình yêu thương và sự bịn rịn.
Lâm Nhất cúi đầu thật sâu, một lần nữa, để bái biệt sư phụ, người đã cho hắn cuộc sống, cho hắn đạo lý và một lý tưởng để theo đuổi. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Lão Đạo, cảm nhận được nỗi buồn chia ly đang dâng trào trong lòng, nhưng hắn biết mình không thể yếu lòng. Hắn phải kiên cường, phải vững bước trên con đường mình đã chọn.
Rời khỏi Chính Điện, Lâm Nhất bước đi trên con đường nhỏ quen thuộc dẫn xuống Thanh Khê Thôn. Ánh nắng sớm đã chiếu rọi khắp thôn, xua tan màn sương mỏng, làm lộ rõ những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt. Tiếng gà gáy rộn ràng từ các góc vườn, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ. Một bức tranh bình yên, giản dị và ấm cúng hiện ra, như một lời chào tạm biệt đầy dịu dàng từ nơi hắn đã gọi là nhà. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi lúa chín xen lẫn mùi cỏ cây và hoa dại ven suối, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một mùi hương của quê hương mà hắn sẽ mang theo trong suốt hành trình của mình.
Đến bên cây cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ, Tô Mạt Nhi đã đứng đợi từ lúc nào, bóng dáng nhỏ nhắn của nàng trông thật đơn độc dưới ánh nắng ban mai. Mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh nay thoáng nét ưu tư. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đỏ hoe, dường như đã khóc rất nhiều. Ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt ấy, nhưng không thể che giấu nỗi buồn chia ly đang đong đầy. Tiếng suối chảy róc rách dưới chân cầu, như tiếng lòng thổn thức của nàng, của hắn, của cả một miền ký ức sắp lùi vào dĩ vãng.
"Lâm Nhất ca ca, huynh... huynh thật sự đi sao?" Giọng Tô Mạt Nhi nghẹn ngào, run rẩy, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nàng bước đến gần hắn, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào Lâm Nhất, một ánh nhìn đầy bi thương và nuối tiếc. "Huynh... sẽ không trở lại nữa sao? Thanh Khê Thôn này, Huyền Nguyên Quan này, sẽ vắng bóng huynh mãi mãi sao?" Nàng gần như không thể thốt nên lời, cổ họng nàng như bị ai đó bóp nghẹt. Nỗi sợ hãi mất đi người bạn thân thiết nhất, người đã cùng nàng lớn lên, cùng nàng chia sẻ bao buồn vui, khiến trái tim non nớt của nàng quặn thắt.
Lâm Nhất bước đến gần Tô Mạt Nhi, đôi mắt sâu thẳm của hắn cũng ánh lên một nỗi buồn khó tả, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Tô Mạt Nhi, cái ôm không quá chặt, nhưng đủ ấm áp để truyền đi sự an ủi và trấn an. Hắn vỗ nhẹ lưng nàng, cảm nhận sự run rẩy từ tấm thân nhỏ bé. "Mạt Nhi, ta phải đi. Hồng trần rộng lớn, ta cần phải tự mình trải nghiệm, tự mình tìm kiếm. Như sư phụ đã dạy, chân lý không nằm ở một nơi cố định, mà nằm trong chính cuộc đời này, trong mỗi bước chân ta đi. Ta không thể cứ mãi ở lại nơi này, nếu không, ta sẽ không bao giờ hiểu được ý nghĩa của 'Vô Tiên chi Đạo' mà sư phụ đã chỉ dẫn." Giọng hắn trầm ấm, khẽ khàng, như cố gắng xoa dịu nỗi đau trong lòng nàng. "Nhưng ta hứa, ta sẽ trở về. Nàng hãy tin ta. Thanh Khê Thôn này, Huyền Nguyên Quan này, sẽ mãi là nhà của ta. Nàng và sư phụ, sẽ mãi là người thân của ta. Ta sẽ không bao giờ quên."
Tô Mạt Nhi vùi mặt vào ngực Lâm Nhất, nước mắt nàng lăn dài trên má, thấm ướt đạo bào của hắn. Nàng không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy hắn, như muốn níu giữ khoảnh khắc cuối cùng này. Sau một lúc, nàng buông Lâm Nhất ra, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng giờ ánh lên một tia kiên cường. Nàng đưa tay vào trong túi áo, lấy ra một chiếc túi nhỏ thêu tay tinh xảo, bên trong là một ít lương khô và một chiếc bùa hộ mệnh đơn giản. "Huynh hãy giữ lấy cái này. Đây là lương khô do ta tự tay làm, và chiếc bùa này... là do ta tự tay thêu, tuy đơn giản, nhưng nó sẽ bảo vệ huynh, sẽ mang lại may mắn cho huynh." Nàng trao chiếc túi cho Lâm Nhất, bàn tay nàng khẽ run rẩy. "Huynh phải cẩn thận đấy, bên ngoài kia rất nhiều hiểm nguy. Đừng quên những gì ta nói, đừng quên ta."
Lâm Nhất cầm lấy chiếc túi nhỏ, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nàng và tấm lòng chân thành của Mạt Nhi. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười phảng phất nỗi buồn nhưng cũng đầy hy vọng. "Ta sẽ không quên nàng, Mạt Nhi. Nàng cũng vậy, hãy sống thật tốt, hãy kiên cường. Chờ ta trở về. Đừng lo lắng cho ta. Ta sẽ tự bảo vệ mình, và ta sẽ mang theo những lời dặn dò của nàng, của sư phụ, làm hành trang trên con đường phía trước." Hắn vỗ nhẹ vai nàng một lần cuối, rồi buông ra, quay lưng bước đi. Hắn không dám ngoái nhìn lại, sợ rằng một cái nhìn yếu lòng sẽ khiến hắn chùn bước, sẽ khiến hắn không thể dứt áo ra đi.
Tô Mạt Nhi đứng đó, bên cây cầu gỗ, nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất khuất dần trên con đường mòn. Nước mắt vẫn lăn dài, nhưng nàng không khóc thành tiếng. Nàng đứng đó rất lâu, cho đến khi bóng dáng hắn chỉ còn là một chấm nhỏ rồi hoàn toàn biến mất sau những hàng cây xanh mướt. Thanh Khê Thôn vẫn bình yên như bao ngày, nhưng trong lòng nàng, một khoảng trống mênh mông đã hình thành, và một lời hứa, một sự chờ đợi đã bắt đầu.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn, làm con đường mòn dẫn ra khỏi Thanh Khê Thôn trở nên khô ráo và bụi bặm. Lâm Nhất bước đi, mỗi bước chân đều kiên định, dẫu lòng hắn vẫn còn nặng trĩu những nỗi niềm chia ly. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những cảm xúc yếu mềm, hướng tâm trí về phía trước, về thế giới rộng lớn đang chờ đợi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà hắn phải tự mình đối mặt, tự mình chiêm nghiệm.
Khi đi được một đoạn không xa, bất chợt, phía trước hắn, một chiếc xe kéo chất đầy hàng hóa đang được một người đàn ông vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, cố sức kéo lên một con dốc nhỏ. Thân hình vạm vỡ của người đàn ông, những khối cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo cộc tay đã bạc màu, chứng tỏ một sức lực phi thường, nhưng giờ đây, hắn đang phải oằn mình, từng bước chân nặng nhọc, tiếng thở dốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Chiếc xe kéo kẽo kẹt, những bánh xe gỗ cũ kỹ nghiến ken két trên nền đất đá gập ghềnh, như tiếng than vãn của số phận. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi bụi đường và mùi hàng hóa từ chiếc xe bốc lên nồng nặc, gợi lên một cảm giác chân thực về sự vất vả, lam lũ của cuộc đời.
"Hộc... hộc... Sức người có hạn, nhưng gánh nặng thì vô cùng!" Người đàn ông, Phu Kéo Xe A Lực, thở hổn hển, giọng khàn đặc vì mệt mỏi, vừa nói vừa cố dùng hết sức bình sinh để đẩy chiếc xe lên dốc. Mỗi lời nói của hắn đều như bị cắt ra từ lồng ngực, đầy sự khó nhọc và uất ức. Khuôn mặt sạm nắng của hắn nhăn nhó, những giọt mồ hôi chảy thành dòng, làm ướt đẫm mái tóc và bộ râu lởm chởm.
Lâm Nhất dừng bước, im lặng quan sát. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không có sự phán xét hay khinh thường, mà chỉ có một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn gánh nặng trên vai A Lực, nhìn những giọt mồ hôi thấm đẫm tấm lưng trần, và bỗng nhớ đến những lời của Chu Lão đêm qua, về biển cả hồng trần đầy cám dỗ và gian nan. Hắn cũng nhớ đến lời sư phụ, về sự thấu hiểu nhân sinh, về lòng trắc ẩn. "Huynh đài, có vẻ huynh đang gặp khó khăn. Có cần ta giúp một tay không?" Lâm Nhất cất tiếng hỏi, giọng ôn hòa, chậm rãi, mang theo sự chân thành.
A Lực giật mình, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất. Ánh mắt hắn ban đầu có chút cảnh giác, như thể đề phòng một kẻ lạ mặt nào đó muốn gây chuyện. Hắn đã quen với việc người đời thường nhìn mình bằng ánh mắt thương hại hoặc coi thường. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt thư sinh, đôi mắt trong trẻo và đạo bào cũ kỹ của Lâm Nhất, vẻ cảnh giác dần dịu lại, thay vào đó là một chút bối rối. "À... Không dám làm phiền tiểu đạo sĩ. Đây là gánh nặng của ta, ta phải tự mình gánh vác. Đa tạ ý tốt của ngài." Hắn nói, giọng vẫn khàn đặc và mệt mỏi, nhưng có thêm chút tự trọng. Hắn không muốn ai đó giúp đỡ vì thương hại, hắn muốn tự mình vượt qua khó khăn của mình.
Lâm Nhất không nói thêm nhiều. Hắn hiểu ý của A Lực. Hắn biết rằng không phải mọi gánh nặng đều có thể san sẻ, và không phải sự giúp đỡ nào cũng được đón nhận. Đôi khi, sự tôn trọng chính là cách giúp đỡ tốt nhất. Hắn cúi đầu nhẹ, một cái cúi đầu đầy sự thấu hiểu và đồng cảm, như một lời động viên thầm lặng, như một sự khẳng định rằng hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận được sự kiên cường của người phu kéo xe. Sau đó, hắn tiếp tục bước đi, không ngoái nhìn lại.
Hình ảnh A Lực với gánh nặng trên vai, oằn mình kéo chiếc xe lên dốc, cứ thế in sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Đó không chỉ là hình ảnh của một người phu kéo xe, mà là bức tranh thu nhỏ về hồng trần mà hắn sắp dấn thân vào. Đó là những gánh nặng của cuộc đời, những khổ ải của số phận, mà mỗi người phàm đều phải gánh vác. Những lời dặn dò của sư phụ, những câu chuyện của Chu Lão, và giờ là hình ảnh của A Lực, tất cả hòa quyện lại, củng cố thêm niềm tin trong Lâm Nhất. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những người như A Lực, phải oằn mình gánh vác số phận. Sẽ có những kẻ bị cám dỗ mà lạc lối. Nhưng hắn, Lâm Nhất, sẽ giữ vững bản tâm, sẽ kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình.
Con đường mòn gập ghềnh tiếp tục trải dài trước mắt. Thanh Khê Thôn đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo trong ký ức. Lâm Nhất bước đi, mang theo Kinh Thư Vô Tự không chữ, chiếc bồ đoàn cũ kỹ, và chiếc bùa hộ mệnh của Tô Mạt Nhi. Hắn mang theo tình cảm của sư phụ, sự chờ đợi của Mạt Nhi, và những bài học đầu đời từ Thanh Khê Thôn. Hắn đã chính thức giương buồm ra khơi, đối mặt với biển cả hồng trần mênh mông, để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ hơn về con người, và để không đánh mất chính mình. Hành trình Vô Tiên chi Đạo, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.