Con đường mòn gập ghềnh tiếp tục trải dài trước mắt, cuốn hút Lâm Nhất về phía chân trời xa thẳm, nơi những ngọn núi xanh lam nhạt nhòa trong sương buổi sớm. Thanh Khê Thôn, giờ đây, đã hoàn toàn khuất dạng, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo trong ký ức, một phần của quá khứ bình yên nhưng cũng đầy những chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn bước đi, dáng người gầy gò nhưng thanh thoát, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ phất phơ theo làn gió nhẹ. Trong tay áo, Kinh Thư Vô Tự không chữ tựa như một khối băng lạnh, lặng lẽ nhắc nhở hắn về những lời dặn dò của sư phụ, về con đường tu thân mà hắn đã chọn. Chiếc bùa hộ mệnh đơn sơ của Tô Mạt Nhi, giấu kín trong lòng, lại mang theo hơi ấm của tình người, như một sợi chỉ đỏ níu giữ hắn với những gì thiêng liêng nhất của hồng trần.
Không biết từ lúc nào, bước chân nặng nhọc của phu kéo xe A Lực đã sánh vai cùng hắn. Có lẽ, sau khi oằn mình vượt qua con dốc nhỏ, A Lực đã điều chỉnh được hơi thở, và chiếc xe kéo kẽo kẹt của hắn đã đuổi kịp Lâm Nhất, hoặc có lẽ Lâm Nhất đã vô thức giảm tốc độ, để cho số phận dệt nên một cuộc đồng hành ngắn ngủi. Giờ đây, A Lực không còn than vãn, nhưng tiếng thở dốc vẫn đều đặn và nặng nhọc, như một bản nhạc buồn của cuộc đời. Mùi mồ hôi và bụi đường từ hắn hòa vào không khí, một mùi hương chân thật của sự lam lũ và vất vả, khiến Lâm Nhất cảm thấy như đang hít thở chính hơi thở của hồng trần gian nan.
Họ bước đi bên nhau trên con đường đất đỏ, hai bóng người, hai số phận, hai thế giới quan tưởng chừng như đối lập nhưng lại cùng chung một hành trình dưới ánh dương mai. Lâm Nhất ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, những áng mây trắng bồng bềnh trôi, tựa như những suy nghĩ không ngừng nghỉ trong tâm khảm hắn. Hắn nhớ đến lời Chu Lão về biển cả mênh mông, về những kẻ dám khám phá và những kẻ lạc lối. Con đường này, tuy không phải đại dương, nhưng cũng là một biển người rộng lớn, nơi mỗi bước chân đều chứa đựng vô vàn điều chưa biết. Hắn biết, biển cả hồng trần này sẽ không yên ả như mặt hồ Huyền Nguyên Quan, mà sẽ dậy sóng bởi bao nhiêu bi ai, bao nhiêu hỷ nộ.
A Lực, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được mà cất tiếng, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi: "Tiểu đạo sĩ, ngài là người có học vấn, chắc hiểu rõ lẽ đời hơn ta. Ngài xem, cuộc sống này sao mà khó khăn đến vậy? Cơm áo gạo tiền, ngày nào cũng đè nặng lên vai. Thuế má thì ngày càng cao, giá cả thì cứ leo thang. Có khi nào ta tự hỏi, cái thân này làm lụng cả đời, rốt cuộc là vì cái gì?" Hắn nói đoạn, lại thở dài thườn thượt, đôi mắt sâu hoắm nhìn về phía trước, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ chính thiên nhiên. Chiếc xe kéo theo sau vẫn lạch cạch, lạch cạch, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược từng khoảnh khắc của cuộc đời lao động nhọc nhằn.
Lâm Nhất không vội đáp lời. Hắn lắng nghe tiếng xe, tiếng gió xào xạc trên những ngọn lúa, và cả tiếng thở dài của A Lực. Hắn đưa tay vuốt nhẹ Kinh Thư Vô Tự trong tay áo, cảm nhận chất liệu giấy sờn cũ, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp từ chính bản thân mình. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời ở Thanh Khê Thôn, từ sự hồn nhiên của A Cẩu đến nỗi đau của A Nhu, từ sự khốn khó của Trần Bá đến sự tham lam của Lý Tri Huyện. Mỗi người một số phận, mỗi người một gánh nặng. Hồng trần gian nan, quả thật không sai.
"Gánh nặng," Lâm Nhất khẽ khàng cất tiếng, giọng ôn hòa, chậm rãi, "là lẽ tất yếu của nhân sinh. Từ người kéo xe như huynh, cho đến kẻ vương giả ngồi trên ngai vàng, ai ai cũng có gánh nặng của riêng mình. Có người gánh vác miếng cơm manh áo, có người gánh vác quyền uy, có người lại gánh vác nỗi lo của cả một giang sơn." Hắn dừng lại một chút, nhìn A Lực, đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu, "Chỉ là, gánh nặng ấy có thật sự 'vô cùng' như huynh nói, hay là do tâm chúng ta tự đặt thêm vào?"
A Lực sững sờ, hơi chậm lại bước chân. Hắn chưa từng nghĩ đến điều đó. Đối với hắn, gánh nặng là hữu hình, là những bao hàng chất cao trên xe, là những đồng tiền phải kiếm được. Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát lạnh xoa dịu tâm hồn khô cằn của hắn, nhưng cũng như một câu đố khó giải. "Ý của tiểu đạo sĩ là sao?" Hắn hỏi, trong giọng nói có chút bối rối, nhưng cũng xen lẫn sự tò mò.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý đã được hun đúc qua những tháng ngày chiêm nghiệm. "Sư phụ ta từng dạy, 'tiên đạo tại tâm'. Con đường thành tiên không phải là những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Gánh nặng cũng vậy. Nó là một phần của thử thách, là cơ hội để ta rèn luyện tâm tính, để thấu hiểu lẽ đời. Nếu tâm ta coi gánh nặng là vô cùng, thì nó sẽ mãi mãi là vô cùng. Nhưng nếu tâm ta coi nó là hữu hạn, là một bài học để vượt qua, thì nó sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều." Hắn ngước nhìn về phía những mái nhà lợp ngói đỏ đã dần hiện rõ hơn ở phía xa, "Huynh xem, những mái nhà kia, đó là Tiểu An Trấn. Nơi đó cũng có vô vàn gánh nặng, vô vàn số phận. Nhưng cũng chính nơi đó, con người vẫn sống, vẫn tìm thấy niềm vui, vẫn hy vọng."
A Lực nhìn theo hướng Lâm Nhất chỉ, Tiểu An Trấn hiện ra như một bức tranh sống động, những mái ngói đỏ thắm dưới nắng mai, những cột khói bếp vươn lên lượn lờ trong không trung, gợi lên một cảm giác ấm áp, yên bình. Hắn trầm ngâm, những lời của Lâm Nhất như những hạt mưa thấm dần vào mảnh đất tâm hồn khô cằn của hắn. Hắn, một phu kéo xe lam lũ, chưa từng được nghe những lời lẽ sâu xa đến vậy. Hắn chỉ biết làm lụng, biết than thở. Nhưng giờ đây, những lời nói của tiểu đạo sĩ trẻ tuổi đã mở ra cho hắn một góc nhìn khác. "Tiểu đạo sĩ nói phải... Ta... ta sẽ thử suy nghĩ xem." Hắn nói, giọng đã bớt đi vẻ than vãn, thay vào đó là một chút hy vọng mong manh.
Con đường đất đỏ dần biến thành con đường lát đá, những dấu hiệu đầu tiên của một thị trấn nhỏ. Tiếng xe bò lạch cạch trên nền đá nghe rõ ràng hơn, và xa xa, đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng. Mùi khói bếp, mùi thức ăn, mùi đất ẩm, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với sự tĩnh lặng của Huyền Nguyên Quan hay nét bình dị của Thanh Khê Thôn. Đây là thế giới rộng lớn hơn, với những dấu hiệu đầu tiên của sự sống động và cả gánh nặng mưu sinh, nhưng cũng đầy những điều kỳ diệu mà hắn cần khám phá. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, một chương mới trong hành trình Vô Tiên chi Đạo, nơi hắn sẽ không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng học hỏi từ chính những cảnh đời mà hắn sẽ gặp. Hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt Kinh Thư Vô Tự trong tay áo một lần nữa, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía thị trấn, như thể đang nhìn vào chính tương lai của mình.
***
Tiểu An Trấn hiện ra với những con phố đông đúc, cửa hàng san sát, những ngôi nhà lợp ngói xám tro với mặt tiền bằng gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng. Khác hẳn với sự yên bình của Thanh Khê Thôn, nơi đây tràn ngập sự huyên náo, một bản hợp xướng hỗn loạn của tiếng người nói cười, tiếng mặc cả, tiếng gà vịt kêu quang quác, và cả tiếng búa gõ lách cách từ một cửa hàng rèn nào đó. Ánh nắng trưa vàng ươm đổ xuống những mái hiên, tạo nên những vệt sáng vệt tối đan xen trên nền đất. Mùi hương cũng trở nên phức tạp hơn, không còn chỉ là mùi đất ẩm hay khói bếp quen thuộc, mà là sự pha trộn của mùi gia vị từ những quán ăn nhỏ, mùi vải vóc từ các cửa tiệm, mùi hoa quả tươi mới và cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc.
Lâm Nhất và A Lực cùng bước vào chợ. A Lực, sau khi đưa khách đến nơi cần đến, phải vội vàng đi trả hàng và tìm chuyến mới. Hắn quay sang nhìn Lâm Nhất, đôi mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó là một chút kiên cường. "Tiểu đạo sĩ, ta phải đi đây. Ngài bảo trọng." Hắn nói, giọng vẫn khàn nhưng đã có phần mạnh mẽ hơn. Lâm Nhất gật đầu, đáp lại bằng một cái cúi chào nhẹ nhàng, như một lời cảm ơn và cũng là một lời chúc phúc thầm lặng. Hắn biết, mỗi người đều có con đường riêng của mình, và dù chỉ gặp gỡ thoáng qua, nhưng mỗi cuộc gặp gỡ đều mang một ý nghĩa nhất định. "Huynh đài cũng vậy, bảo trọng."
Sau khi tạm biệt A Lực, Lâm Nhất một mình bước sâu vào chợ. Hắn ngỡ ngàng trước sự đa dạng và sống động của cuộc sống nơi đây. Những quầy hàng đủ sắc màu, từ rau củ quả tươi roi rói, những con cá còn giãy đành đạch trong thau nước, đến những món đồ thủ công tinh xảo được bày biện cẩn thận. Trẻ con chạy nhảy nô đùa giữa dòng người, tiếng cười khúc khích hòa vào tiếng rao hàng vang vọng. Đây chính là hồng trần, sống động, chân thực đến từng hơi thở.
Giữa dòng người tấp nập, đôi mắt Lâm Nhất chợt dừng lại ở một bóng người nhỏ bé. Đó là Người Bán Hàng Rong, Cô Tám, như outline đã miêu tả. Cô gánh trên vai một gánh hàng nhỏ bé, cũ kỹ, những món đồ lặt vặt như vài mớ rau héo úa, mấy quả trứng gà, hay vài chiếc bánh bột khô cứng. Dáng người cô nhỏ nhắn, lọt thỏm giữa đám đông ồn ào. Khuôn mặt cô khắc khổ, hằn lên những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng mỉm cười mời chào. Chiếc áo vải cũ kỹ đã bạc màu, vá víu nhiều chỗ, nhưng vẫn được giữ gìn sạch sẽ. Tiếng rao của cô yếu ớt, lạc điệu giữa chợ ồn ào: "Ai mua gì không ạ? Hàng tươi ngon, giá rẻ đây!" Giọng cô như tiếng ve kêu cuối hạ, mang theo một nỗi buồn man mác.
Lâm Nhất đứng nép vào một góc chợ, cạnh một quầy bán vải, lặng lẽ quan sát Cô Tám. Hắn không vội vàng mua bán, mà chỉ đơn thuần muốn cảm nhận, muốn thấu hiểu cuộc sống của những người dân nơi đây. Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói: "Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần." Và những cảnh tượng như thế này, chính là những bài học sống động nhất, chân thực nhất mà không một quyển kinh thư nào có thể dạy được. Hắn nhìn Cô Tám, nhìn cái cách cô cố gắng mỉm cười dù đôi mắt đầy mệt mỏi, nhìn cái cách cô chắt chiu từng đồng bạc lẻ từ những món hàng ít ỏi. Trong lòng hắn, một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên. Hắn hiểu rằng, đằng sau mỗi tiếng rao, mỗi nụ cười gượng gạo, là một câu chuyện, một số phận, một gánh nặng không kém gì của A Lực.
Tiếng rao của Cô Tám lại vang lên, yếu ớt hơn, như thể hơi sức của cô đã gần cạn. "Ai mua gì không ạ? Hàng tươi ngon, giá rẻ đây! Giúp tiểu nữ một chút đi ạ..." Nghe tiếng cô, Lâm Nhất chợt cảm thấy lòng mình se lại. Hắn tự hỏi, liệu tiên đạo có thật sự tồn tại ở một nơi nào đó xa xôi, hay nó chỉ là một ảo ảnh mà con người tự vẽ ra để thoát ly khỏi những khổ ải của hồng trần? Hay tiên đạo, thực chất, chính là những hành động nhỏ bé, những tấm lòng nhân ái được trao đi giữa những gian nan của cuộc đời? Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, thấy những người bán hàng khác, quần áo tuy cũng lam lũ nhưng vẫn có vẻ tươm tất hơn Cô Tám. Hàng hóa của họ cũng phong phú hơn, tươi ngon hơn. Cô Tám, dường như, là một trong những mảnh đời khốn khó nhất nơi đây.
Lâm Nhất chậm rãi bước ra khỏi góc khuất, định bụng sẽ mua thứ gì đó ủng hộ Cô Tám, dù chỉ là một mớ rau héo úa. Hắn muốn dùng hành động của mình để thể hiện sự đồng cảm, để khẳng định rằng, trong hồng trần gian nan này, vẫn còn có những tấm lòng biết chia sẻ. Nhưng vừa lúc hắn định bước đến, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra, làm gián đoạn ý định của hắn và đẩy mọi thứ vào một khung cảnh căng thẳng đến nghẹt thở.
***
Bầu không khí huyên náo của chợ búa bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng quát tháo hung hãn, như tiếng sấm rền giữa trời quang. "Dừng lại! Con tiện tì kia! Ngươi dám trốn thuế sao?" Đám đông đang chen chúc bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh.
Lâm Nhất đang định bước đến chỗ Cô Tám, cũng phải dừng lại, đôi mắt hắn ánh lên vẻ cảnh giác. Một bóng người cao lớn, vạm vỡ, mặc giáp sắt sáng loáng dưới nắng trưa, xuất hiện từ đám đông, sải bước hùng hổ về phía Cô Tám. Đó chính là Thị Vệ Hung Ác, Cẩu Trụ, như một bóng ma của quyền lực và bạo tàn, hiện thân của mọi bất công trong xã hội phàm trần. Khuôn mặt hắn bặm trợn, đầy những vết sẹo ngang dọc, ánh mắt hung ác như chim ưng, quét qua đám đông khiến ai nấy đều phải rụt cổ. Tay hắn lăm lăm cây thương dài, mũi thương sáng loáng, phản chiếu ánh mặt trời chói chang, như một lời đe dọa không lời. Chiếc giáp sắt nặng nề kêu lách cách theo mỗi bước chân, tạo thành một âm thanh ghê rợn, khiến không khí chợ búa vốn ồn ào trở nên nặng nề, căng thẳng. Mùi sắt lạnh từ giáp hắn tỏa ra, át đi cả mùi thức ăn và hoa quả, gợi lên cảm giác ớn lạnh đến tận xương tủy.
Cô Tám, đang cố gắng mời chào khách, giật bắn mình. Khuôn mặt vốn đã khắc khổ của cô giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt mệt mỏi mở to, run rẩy nhìn Cẩu Trụ. Gánh hàng trên vai cô lung lay, như thể sắp đổ. "Đại... đại nhân..." cô lắp bắp, giọng nói lí nhí, không còn chút sức lực nào để rao hàng.
Cẩu Trụ không thèm để ý đến sự sợ hãi của cô. Hắn đứng sừng sững trước mặt Cô Tám, như một ngọn núi đen khổng lồ, che khuất cả ánh nắng. Hắn giơ cây thương lên, mũi thương chỉ thẳng vào gánh hàng của cô, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ khinh miệt: "Ngươi muốn chết sao, con tiện tì? Không nộp đủ thuế thì cút khỏi đây! Hàng hóa bẩn thỉu của ngươi không xứng đáng được bày bán ở chợ này!" Hắn nói đoạn, không chút thương tiếc, dùng mũi thương hất mạnh vào gánh hàng của Cô Tám.
"Choang!" Tiếng bát đĩa vỡ vụn, tiếng rau củ rơi lả tả xuống nền đất bẩn thỉu. Những món hàng ít ỏi, chắt chiu của Cô Tám, giờ đây nằm vương vãi, tan nát. Cô Tám hoảng loạn, cố gắng đưa tay đỡ lấy gánh hàng, nhưng đã quá muộn. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác, hòa lẫn với bụi bẩn và mồ hôi. "Đại nhân tha mạng, tiểu nữ thật sự không có tiền... Xin đại nhân rủ lòng thương... Hàng hóa này là tất cả những gì tiểu nữ có..." Cô quỳ sụp xuống, van xin thảm thiết, đôi tay gầy guộc chắp lại, cầu khẩn.
Đám đông xung quanh xì xào, bàn tán. Có người tỏ vẻ thương cảm, có người lắc đầu ngao ngán, nhưng không một ai dám lên tiếng can thiệp. Sức mạnh của Cẩu Trụ, và cả quyền lực đứng sau hắn, quá lớn, đủ để dập tắt mọi ý định phản kháng. Họ sợ hãi, họ cam chịu, vì họ biết, nếu lên tiếng, có lẽ họ cũng sẽ phải chịu chung số phận với Cô Tám. Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy khu chợ, như một sợi dây vô hình thắt chặt lấy cổ họng mỗi người.
Lâm Nhất đứng cách đó không xa, đôi mắt đen láy chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trái tim hắn nhói lên một cách khó chịu. Hắn đã từng chứng kiến sự bất công, sự tham lam của Lý Tri Huyện ở Thanh Khê Thôn, nhưng cảnh tượng này, lại chân thực và tàn nhẫn hơn rất nhiều. Hắn nhìn Cô Tám đang quỳ lạy, nhìn những món hàng vỡ nát, nhìn sự thờ ơ và sợ hãi của đám đông. Trong đầu hắn, những lời dặn dò của Lão Đạo Quán Chủ vang vọng: "Tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong lòng người. Nếu lòng người không còn thiện lương, thì tiên đạo cũng chỉ là một ảo ảnh."
Hắn tự hỏi: "Đây chính là hồng trần sao? Chân lý ở đâu? Tiên đạo ở đâu khi những kẻ yếu thế bị chà đạp, khi lòng người trở nên chai sạn và thờ ơ?" Những câu hỏi lớn về lẽ nhân sinh, về ý nghĩa của sự tồn tại, về con đường tu thân mà hắn đã chọn, bỗng chốc hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, hắn không thể đứng nhìn. Sư phụ đã dạy hắn về lòng trắc ẩn, về sự kiên định với lẽ phải. Dù hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, nhưng hắn truy cầu một chân lý, một con đường để trở thành một con người chân chính. Và một con người chân chính, không thể làm ngơ trước cảnh tượng này.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, nắm chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay áo. Hắn không có pháp lực cao cường, không có quyền uy để áp chế Cẩu Trụ. Nhưng hắn có đạo tâm, có lòng trắc ẩn, và có sự kiên định vào những gì mình tin là đúng. Hắn bước ra khỏi góc khuất, không một chút do dự, tiến thẳng về phía Cẩu Trụ và Cô Tám. Mỗi bước chân của hắn đều trầm tĩnh, không nhanh, không chậm, nhưng lại mang theo một khí chất đặc biệt, một sự kiên định không thể lay chuyển, như thể hắn đang bước trên chính con đường tiên đạo của mình. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng kiên định, như ngọn lửa nhỏ nhoi thắp sáng giữa màn đêm đen tối của sự bất công.
***
Trong khoảnh khắc Lâm Nhất bước ra khỏi góc khuất, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của hoa dại từ đâu đó xa xôi, như muốn xoa dịu không khí căng thẳng đến nghẹt thở của chợ. Bước chân hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại có một sự kiên định lạ thường. Đám đông xung quanh chợt nín thở, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía tiểu đạo sĩ trẻ tuổi. Họ tự hỏi, liệu hắn có phải là một kẻ điên rồ, hay là một vị thần tiên giáng trần, dám đối đầu với sự hung hãn của Cẩu Trụ?
Cẩu Trụ, đang say sưa với quyền lực và sự khinh miệt, bỗng cảm thấy một ánh mắt lạ thường đang hướng về phía mình. Hắn quay đầu lại, ánh mắt hung ác quét qua Lâm Nhất, đánh giá hắn từ đầu đến chân. Một tiểu đạo sĩ gầy gò, đạo bào cũ kỹ, khuôn mặt thư sinh, không chút khí chất của kẻ tu luyện cao cường hay quan lại quyền quý. Hắn nhếch mép, giọng đầy vẻ trêu ngươi: "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của quan phủ? Ngươi muốn chết sao?" Cây thương trong tay hắn lại giơ lên, mũi nhọn chĩa thẳng vào Lâm Nhất, như một lời cảnh cáo.
Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn đứng đối diện với Cẩu Trụ, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt hung ác của kẻ thị vệ. Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, như tiếng chuông chùa ngân vang giữa không gian hỗn loạn: "Hồng trần gian nan, nhân sinh hữu tình. Huynh đài, việc làm của huynh không chỉ làm tổn thương một người phụ nữ yếu đuối, mà còn làm tổn thương đến chính cái 'tình' trong lòng người." Hắn nói, tay nhẹ nhàng đưa xuống, như muốn chạm vào Kinh Thư Vô Tự trong tay áo, một hành động vô thức mang tính biểu tượng. "Tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, mà nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Huynh đài, sao có thể vì chút lợi lộc nhỏ nhoi mà chà đạp lên lẽ phải?"
Lời nói của Lâm Nhất không lớn, nhưng lại vang vọng trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của chợ búa. Đám đông ngạc nhiên. Họ chưa từng thấy ai dám nói chuyện với Cẩu Trụ bằng giọng điệu như vậy. Cẩu Trụ ban đầu cau mày, hắn đã quen với những lời xu nịnh hoặc sợ hãi. Lời lẽ của Lâm Nhất, tuy không hề đe dọa, nhưng lại mang một khí chất khó tả, khiến hắn cảm thấy có chút bất an. Hắn nhìn kỹ Lâm Nhất, cố tìm kiếm dấu hiệu của một kẻ mạnh mẽ ẩn mình, nhưng chỉ thấy một tiểu đạo sĩ thư sinh, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ trầm tư. Tuy nhiên, chính cái vẻ trầm tư và sự điềm nhiên ấy lại khiến hắn không dám manh động ngay lập tức. Hắn đã từng gặp vài cao nhân ẩn sĩ, họ thường có vẻ ngoài bình dị nhưng nội lực thâm hậu.
"Ngươi... ngươi nói gì? Ta làm việc theo lệnh trên, đâu có sai!" Cẩu Trụ cố gắng gân cổ lên cãi lại, nhưng trong giọng hắn đã có chút do dự. Hắn nhìn Cô Tám đang run rẩy ngồi dưới đất, nhìn những món hàng vương vãi, và rồi lại nhìn về phía đám đông đang dõi theo. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy ánh mắt của mọi người như những mũi kim châm vào mình, khiến hắn có chút khó chịu. Hắn không sợ đám người phàm này, nhưng ánh mắt của tiểu đạo sĩ kia, lại như một tấm gương phản chiếu chính sự tàn bạo của hắn, khiến hắn có chút chột dạ.
Lâm Nhất không tranh cãi thêm. Hắn chỉ nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt một quả trứng gà còn nguyên vẹn nằm lăn lóc trên nền đất, rồi đưa cho Cô Tám. "Cô nương, xin đừng quá lo lắng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi." Giọng hắn như một làn gió mát, xoa dịu nỗi sợ hãi của Cô Tám. Cô Tám ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ, chứa đựng bao nhiêu sự biết ơn. Cô không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt quả trứng gà trong tay, như thể đó là một báu vật quý giá.
Cẩu Trụ nhìn cảnh tượng đó, trong lòng cảm thấy bứt rứt khó tả. Hắn không muốn làm to chuyện, đặc biệt khi có một kẻ lạ mặt với khí chất khác thường xen vào. Hắn đã đạt được mục đích dọa nạt và thể hiện quyền uy. Hắn hừ một tiếng, thu cây thương về, rồi quay người bỏ đi, lầm bầm: "Hừ, hôm nay coi như ngươi may mắn. Lần sau mà không nộp đủ thuế, ta sẽ không khách khí như vậy đâu!" Hắn sải bước nhanh chóng, biến mất vào đám đông, để lại phía sau một bầu không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng. Đám đông dần dần xì xào trở lại, nhưng giờ đây, những ánh mắt họ nhìn Lâm Nhất đã tràn đầy sự kính trọng và ngưỡng mộ.
Lâm Nhất không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn quay sang Cô Tám, nhẹ nhàng giúp cô nhặt lại những món hàng còn sót lại, những mớ rau, vài chiếc bánh bột khô. "Cô nương, những món này còn dùng được." Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản.
Cô Tám đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lâm Nhất. "Đa tạ... đa tạ công tử đã ra tay nghĩa hiệp... Nếu không có công tử, tiểu nữ không biết phải làm sao..." Cô cúi đầu thật sâu, lòng biết ơn vô hạn. Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ. "Không có gì, chỉ là lẽ phải mà thôi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta sống trên đời, nên biết giúp đỡ lẫn nhau." Hắn nói, rồi đưa cho Cô Tám vài đồng bạc, "Số tiền này, cô nương hãy dùng để mua lại đồ, đừng quá bi quan."
Cô Tám ngạc nhiên nhìn số bạc trong tay, rồi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt cô lấp lánh một tia hy vọng. Cô biết, số bạc này không phải là nhỏ đối với một người bán hàng rong như cô. "Tiểu nữ... tiểu nữ không dám nhận..."
"Cứ nhận đi, đây là chút lòng thành của ta." Lâm Nhất nhẹ nhàng nói. Hắn không chờ Cô Tám từ chối thêm, chỉ gật đầu chào cô một lần nữa, rồi quay lưng bước đi. Hắn biết, sự giúp đỡ lớn nhất không phải là tiền bạc, mà là sự vực dậy niềm tin vào cuộc sống.
Rời khỏi chợ, Lâm Nhất tìm một con hẻm vắng, rồi bước ra khỏi thị trấn. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ cao lớn bên đường. Hắn tìm một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê, ngồi xuống, lấy ra chiếc bồ đoàn cũ kỹ của mình. Hắn không vội vã, mà chỉ đơn giản là muốn tĩnh tọa, để tâm hồn lắng đọng sau những gì vừa trải qua. Hắn mở Kinh Thư Vô Tự, nhìn những trang giấy trắng tinh không một chữ, rồi nhắm mắt lại.
"Đây là thử thách đầu tiên, cũng là bài học đầu tiên." Lâm Nhất lẩm bẩm trong đầu. "Hồng trần này... quả không đơn giản." Hắn nhớ lại lời sư phụ: "Tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong lòng người." Hắn cũng nhớ lời Chu Lão về những cám dỗ và gian nan của biển cả. Hắn đã nhìn thấy sự bất công, sự tàn bạo, nhưng hắn cũng đã nhìn thấy sự kiên cường của Cô Tám, sự chất phác của A Lực, và cả một chút lương tri còn sót lại trong Cẩu Trụ khi đối mặt với lẽ phải.
Lâm Nhất biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan hơn nữa. Sẽ có những kẻ như Cẩu Trụ, những thế lực áp bức, những cám dỗ của quyền lực và dục vọng. Nhưng hắn, Lâm Nhất, sẽ giữ vững bản tâm, sẽ kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Con đường ấy, không phải là tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà là tìm kiếm chân lý để thấu hiểu, để sống một cách chân chính giữa hồng trần. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và cỏ cây hoang dại xộc vào mũi, làm dịu đi những xáo động trong lòng. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một bức tranh hùng vĩ của tạo hóa. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm tư, tĩnh lặng, như một pho tượng đá giữa dòng đời cuồn cuộn. Hắn biết, hành trình của hắn, hành trình Vô Tiên chi Đạo, mới chỉ thực sự bắt đầu.