Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây Đại Càn Đế Đô, nhưng trong tâm trí Lâm Nhất, những lời của Lão Đạo Quán Chủ vẫn văng vẳng, như những chiếc chuông cổ ngân vang trong thinh không, kéo hắn ra khỏi mê trận của những suy nghĩ về quyền lực vật chất. Con đường "Vô tiên chi đạo" không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào đó, thấu hiểu nó, và dùng chính bản tâm mình để soi sáng những góc tối, dù biết rằng điều đó sẽ vô cùng gian nan. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Cái nắm tay ấm áp của Tô Mạt Nhi, lời nhắc nhở giản dị nhưng chân thành của nàng, đã trở thành một điểm tựa vững chãi, một ánh lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn giữa dòng đời biến động.
***
Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên những mái ngói lưu ly của các cung điện nguy nga, lên những bức tường thành cao ngất bằng đá xanh sừng sững, và len lỏi qua từng kẽ lá của những hàng cây cổ thụ dọc theo đại lộ. Đại Càn Đế Đô, một lần nữa, thức giấc trong sự hối hả và ồn ào của một ngày mới. Tiếng người mua bán bắt đầu râm ran từ Phàm Nhân Thị Trường, tiếng xe ngựa lạch cạch trên con đường lát đá hoa cương rộng lớn, kéo theo tiếng lanh canh của những chiếc chuông nhỏ treo trên cương ngựa, hòa lẫn với tiếng nhạc từ các tửu lâu đêm qua chưa dứt hẳn, và tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ hoàng cung xa xăm. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương của bánh hấp, của trà nóng, của mồ hôi người và cả một chút mùi tanh của cá từ những khu chợ ven sông, quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần.
Giữa dòng người tấp nập ấy, một bóng hình gầy gò, khoác trên mình bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ, đang miệt mài gánh trên vai đôi thùng gỗ lớn, đầy ắp nước từ giếng công cộng về phía các tửu quán. Đó là Lâm Nhất. Từng bước chân của hắn nặng nhọc, cơ thể non nớt oằn mình dưới sức nặng của nước, nhưng đôi mắt đen láy vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh, dẫu có thoáng qua sự mệt mỏi. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú, thấm ướt vài sợi tóc mai bám vào thái dương. Hắn hít thở sâu, cố gắng điều hòa hơi thở, để tâm trí không bị cuốn vào sự mỏi mệt của thể xác. Hắn nhớ lời sư phụ đã dạy: “Kẻ sĩ tu thân, không phải trốn đời. Gánh nặng này, cũng là gánh nặng của tâm, gánh được thì tâm mới vững.” Mỗi nhịp bước, mỗi tiếng kẽo kẹt của đòn gánh đều trở thành một phần của sự chiêm nghiệm, một nốt nhạc trong bản hòa tấu của đời sống. Hắn cố gắng cảm nhận dòng nước mát lạnh trong thùng gỗ, cảm nhận sự chao đảo của từng bước đi, sự căng tức của bắp chân, sự mỏi nhừ của vai gáy, và cố gắng tìm thấy một sự tĩnh lặng nào đó ngay trong chính sự vất vả ấy.
Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi, với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh thanh tú, đang lanh lẹ giúp hắn dọn dẹp, sắp xếp những chiếc chén bát đã được rửa sạch sẽ ở gánh hàng nhỏ của Lão Đạo Quán Chủ. Nàng không ngừng liếc nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. Nàng biết, từ khi đến Đế Đô, Lâm Nhất đã phải lao động vất vả hơn rất nhiều để phụ giúp sư phụ và để trang trải cho cuộc sống.
“Lâm Nhất ca ca, huynh nghỉ chút đi, để muội giúp,” Tô Mạt Nhi nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. Nàng đưa tay quệt nhẹ giọt mồ hôi trên trán hắn, rồi nhanh chóng quay đi, sợ hắn thấy nàng quá để tâm.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, dẫu hơi thở vẫn còn dốc. “Không sao, Mạt Nhi. Sư phụ nói, mỗi giọt mồ hôi đều là một phần của Đạo.” Hắn không chỉ nói với nàng, mà còn nói với chính mình, như một lời tự nhắc nhở, một lời tự động viên. Hắn đang cố gắng không để những cảnh tượng bất công và sự xa hoa phù phiếm của Đế Đô làm lung lay tâm trí, mà thay vào đó, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong từng hành động nhỏ nhất của cuộc sống. Gánh nước, quét dọn, hay chỉ là ngồi yên lặng quan sát dòng người qua lại, tất cả đều có thể là một phần của con đường tu thân dưỡng tính mà sư phụ đã chỉ dạy. Hắn nhận ra, sự mệt mỏi thể xác có thể khiến người ta muốn buông xuôi, nhưng nếu tâm vẫn vững, vẫn tìm thấy lý lẽ và ý nghĩa trong đó, thì cái mệt mỏi ấy cũng chỉ là một thử thách nhỏ, một bậc thang để tâm hồn trở nên kiên cường hơn.
Từ gánh hàng nhỏ kê tạm bên vệ đường, Lão Đạo Quán Chủ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng và mái râu tóc bạc phơ, đang ngồi trầm tư, đôi mắt hiền từ dõi theo từng cử động của đệ tử. Trong tay ông vẫn là cây Phù Trần Mộc giản dị. Ông không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười móm mém xuất hiện trên khóe môi. Lâm Nhất đang làm đúng như những gì ông mong muốn, không phải chỉ là học thuộc những lời giảng đạo lý, mà là áp dụng chúng vào chính cuộc sống thực tế, vào những gian nan của hồng trần.
***
Giữa trưa, nắng đã lên đến đỉnh điểm, gay gắt rọi thẳng xuống Phàm Nhân Thị Trường, khiến không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Hơi nóng bốc lên từ mặt đất lát đá, phản chiếu ánh sáng chói chang, làm cho những người qua lại phải nheo mắt. Dù vậy, khu chợ vẫn ồn ào, tấp nập, tiếng người rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân vội vã tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau một buổi sáng quần quật với công việc gánh nước và dọn dẹp, đã tìm đến gánh nước chè của Mai Bà để nghỉ chân. Bà lão Mai, với khuôn mặt hiền lành, phúc hậu và nụ cười móm mém, vẫn ngồi đó, bên cạnh chiếc gánh tre cũ kỹ, tay thoăn thoắt pha những chén chè xanh ngát, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, thanh mát, như một làn gió an lành giữa trưa hè bỏng rát. Bà khẽ đưa cho Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi mỗi người một chén, đôi mắt đầy vẻ trìu mến.
“Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy. Cứ thanh thản mà sống, rồi mọi sự sẽ qua,” Mai Bà nói, giọng bà trầm ấm, những lời lẽ giản dị nhưng lại ẩn chứa một triết lý sống sâu sắc, như dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn.
Lâm Nhất đón lấy chén chè, cảm nhận cái mát lạnh thấm vào đầu ngón tay, rồi chậm rãi nhấp một ngụm. Hương vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, xua đi phần nào cái nóng bức và mệt mỏi. Hắn ngước nhìn Mai Bà, đôi mắt ánh lên vẻ biết ơn. Trong cái thế giới đầy phức tạp và cám dỗ này, những lời lẽ chân thành và bình dị như của Mai Bà lại có sức mạnh an ủi và định hướng lạ kỳ.
Không xa lắm, Tán Tu Mất Phương Hướng, Hàn Phong, vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò, đôi mắt mệt mỏi, ẩn chứa sự tuyệt vọng đã hằn sâu theo năm tháng. Hắn đang uống rượu, giọng nói khàn khàn, lẩm bẩm những lời than thở về sự vô vọng của cái gọi là “tiên đạo”. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi đường, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi chè thanh mát.
“Thanh thản sao được? Tiên đạo chỉ là giấc mơ hão huyền, người phàm càng chẳng có lối thoát,” Hàn Phong than vãn, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, như thể cuộc đời đã cướp đi tất cả hy vọng của hắn. Hắn không quan tâm đến những người xung quanh, chỉ chìm đắm trong thế giới bi quan của riêng mình. Những lời của hắn, dẫu bi quan và tiêu cực, lại là một lời cảnh tỉnh cho Lâm Nhất về những con đường sai lầm, những cái bẫy mà người tu đạo có thể sa vào nếu chỉ chạy theo sức mạnh ngoại vật hay danh vọng hư ảo.
Lão Đạo Quán Chủ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ thở dài. Ông quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ thâm trầm. “Chân lý không nằm ở cõi tiên hay chốn phàm, mà ở chính tâm mình. Biết đủ là vui, biết buông là nhẹ. Cuộc đời này, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng lòng người lại khó đoán, thay đổi khôn lường. Con người cứ mãi chạy theo những thứ xa vời mà quên mất những giá trị giản dị ngay trước mắt. Mãi mưu cầu quyền lực, pháp bảo, mà quên mất việc tu dưỡng bản thân.”
Lâm Nhất lắng nghe từng lời của sư phụ, suy ngẫm kỹ càng. Hắn nhìn Hàn Phong, nhìn Mai Bà, rồi nhìn lại đôi bàn tay chai sạn của mình. Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, như một lời giải đáp cho những trăn trở bấy lâu.
“Vậy ‘Đạo’ của chúng ta, có phải là tìm thấy sự đủ đầy trong cái không đủ, sự thanh thản trong cái lao khổ?” Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng hắn trầm tư, không còn vẻ băn khoăn của một đứa trẻ, mà đã mang chút chiêm nghiệm của người trưởng thành. Hắn nhớ lại những giọt mồ hôi khi gánh nước, cái cảm giác mỏi nhừ của cơ thể, nhưng cũng nhớ lại cái cảm giác thanh thản khi tìm thấy sự tập trung trong từng nhịp thở, từng bước chân. Hắn nhận ra, sự đủ đầy không phải là có thật nhiều, mà là cảm thấy đủ với những gì mình có, ngay cả khi đó là sự thiếu thốn. Sự thanh thản không phải là không có khó khăn, mà là giữ được tâm hồn bình yên giữa muôn trùng sóng gió.
Lão Đạo Quán Chủ khẽ mỉm cười, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ tán thưởng. Ông khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, bởi lẽ, Lâm Nhất đã tự mình tìm thấy câu trả lời. Tô Mạt Nhi, nãy giờ vẫn lo lắng nhìn Lâm Nhất, giờ đây đã nở một nụ cười rạng rỡ. Nàng không hiểu hết những đạo lý sâu xa mà sư phụ và Lâm Nhất đang nói, nhưng nàng cảm nhận được sự bình yên đang dần trở lại trong ánh mắt của Lâm Nhất, và điều đó khiến nàng vui vẻ.
***
Chiều muộn, khi cái nắng gay gắt của trưa hè đã dịu đi, nhường chỗ cho một làn gió mát mẻ thổi qua những con phố tấp nập của Đại Càn Đế Đô, Lão Đạo Quán Chủ dẫn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đến Vạn Bảo Lâu. Tòa lầu nguy nga này sừng sững giữa lòng Đế Đô, với kiến trúc tráng lệ, những mái ngói lưu ly lấp lánh như dát vàng, những cây cột chạm khắc rồng phượng tinh xảo, và cánh cửa gỗ lim chạm trổ công phu, được canh gác bởi hai thị vệ mặc giáp đồng sáng loáng. Từ bên ngoài, người ta đã có thể cảm nhận được một luồng linh khí mờ ảo bao phủ, xen lẫn với mùi trầm hương thoang thoảng, cho thấy nơi đây không chỉ là một cửa hàng buôn bán thông thường.
Bước vào bên trong, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không khỏi choáng ngợp. Cả tòa lầu được chiếu sáng rực rỡ bởi những viên dạ minh châu khổng lồ treo trên trần và những ngọn đèn lồng pha lê lấp lánh. Những kệ hàng làm bằng gỗ đàn hương quý hiếm trưng bày vô số bảo vật, từ pháp khí lấp lánh ánh sáng ngũ sắc, linh đan diệu dược được cất giữ trong các bình ngọc bích, đến những loại thiên tài địa bảo mà phàm nhân chỉ có thể mơ ước. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những khách hàng sang trọng, tiếng thì thầm trao đổi, tiếng leng keng của những món đồ được trưng bày, tất cả tạo nên một bầu không khí sang trọng, đầy vẻ bí ẩn và quyền lực. Mùi hương liệu quý giá, mùi gỗ đàn hương, và một chút mùi linh khí nồng đậm quyện vào nhau, khiến Lâm Nhất cảm thấy như lạc vào một thế giới khác, xa lạ hoàn toàn với cuộc sống lam lũ của hắn.
Lão Đạo Quán Chủ, với vẻ điềm nhiên cố hữu, tiến đến quầy giao dịch, nơi một Quản sự trung niên, ăn mặc chỉnh tề, thái độ khách khí nhưng có phần xa cách, đang đứng đợi. “Đạo trưởng, vật này tuy nhỏ nhưng linh khí thuần khiết, giá trị không nhỏ,” Quản sự nói, giọng điệu chuyên nghiệp, khi nhận lấy một vài vật phẩm nhỏ mà Lão Đạo vừa lấy ra từ trong túi áo, có lẽ là vài viên linh thạch hoặc linh thảo quý hiếm mà ông đã tích cóp bấy lâu.
Trong lúc Lão Đạo đang giao dịch, Lâm Nhất không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường giữa sự xa hoa và quyền lực này. Ánh mắt hắn lướt qua những món bảo vật lấp lánh, những khuôn mặt lạnh lùng của những tu sĩ ăn mặc sang trọng đang lựa chọn pháp khí, rồi dừng lại ở một góc khuất. Ở đó, một lão nhân gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đang ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ, không hề quan tâm đến sự ồn ào và lộng lẫy xung quanh. Đôi mắt ông tinh anh, sâu thẳm như chứa đựng cả trí tuệ của vũ trụ, và trên tay ông là một cây quải trượng bằng gỗ mục, nhìn qua không có gì đặc biệt, nhưng lại toát ra một vẻ cổ kính, u trầm.
Đó chính là Thiên Cơ Lão Nhân, người mà Lão Đạo đã nhắc đến đôi lần. Lâm Nhất, không hiểu sao, lại bị thu hút một cách kỳ lạ bởi sự tĩnh lặng và uyên thâm toát ra từ lão nhân. Hắn khẽ bước đến gần, cúi đầu chào.
Thiên Cơ Lão Nhân ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh khẽ lay động, rồi nở một nụ cười móm mém. “Tiểu đạo sĩ, con mắt thấy cái gì, tâm lại thấy cái gì?” Giọng ông trầm ấm, như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa, khiến Lâm Nhất ngẩn ngơ.
Lâm Nhất bất ngờ trước câu hỏi, lắp bắp đáp: “Lão tiền bối, vãn bối không hiểu.” Hắn cảm thấy như có một bức màn vô hình đang che phủ, khiến hắn không thể thấu hiểu hoàn toàn ý tứ của lão nhân.
Thiên Cơ Lão Nhân lại cười khẽ, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. “Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Chân lý không phải thứ có thể mua bán trong lầu này đâu, nó nằm ở ngoài kia, trong hồng trần vạn trượng... và cả trong chính con.” Lời nói của ông nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Chân lý không phải là những thứ hữu hình, không phải là sức mạnh vật chất hay linh khí dồi dào mà người ta đang tranh giành trong Vạn Bảo Lâu này. Nó nằm ở một nơi khác, ở những gian nan, thử thách của cuộc sống, và quan trọng hơn cả, nó nằm sâu trong chính bản thân hắn.
Lâm Nhất đứng lặng, cố gắng tiêu hóa những lời nói ẩn ý của Thiên Cơ Lão Nhân. Hắn cảm thấy như có một cánh cửa mới vừa hé mở, một con đường mới đang dần hiện ra trước mắt, xa lạ nhưng lại đầy hứa hẹn. Lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân như một lời cảnh báo, rằng con đường tu tiên không phải chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay phép tắc, mà còn là hành trình thấu hiểu bản thân và vạn vật, một hành trình không thể mua bán hay học được dễ dàng. Hắn cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn thấu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là ‘Đạo’ chân chính ấy.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp Đại Càn Đế Đô, biến thành phố thành một biển ánh sáng lung linh. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối và mùi hương của thức ăn từ các quán ăn ven đường.
Nhóm Lâm Nhất, sau khi rời Vạn Bảo Lâu, đang trên đường trở về quán trọ tồi tàn của mình. Họ đi ngang qua Thiên Hương Lâu, một tửu lầu lộng lẫy, nguy nga, được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly óng ánh. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo khắp nơi, rực rỡ đến chói mắt, biến nơi đây thành một ốc đảo của sự xa hoa giữa lòng thành phố. Từ bên trong, tiếng nhạc cụ truyền thống như đàn tranh, sáo trúc hòa quyện với tiếng cười nói rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tạo nên một bản hòa tấu của sự hưởng thụ và phồn hoa. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm lừng, và mùi hương liệu quý giá nồng nặc lan tỏa ra ngoài, quyến rũ bất cứ ai đi ngang qua.
Lâm Nhất khẽ dừng bước, ánh mắt trầm tư nhìn vào bên trong Thiên Hương Lâu. Qua khung cửa sổ lớn, hắn có thể thấy những nam thanh nữ tú ăn mặc lụa là, khuôn mặt rạng rỡ, đang cười nói vui vẻ, nâng chén chúc tụng. Họ dường như sống trong một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi không có nỗi lo về cơm áo gạo tiền, không có sự vất vả của lao động chân tay, không có những cảnh bất công mà hắn đã chứng kiến. Sự xa hoa lộng lẫy của Thiên Hương Lâu, sự sung túc của những kẻ giàu sang, đối lập hoàn toàn với cuộc sống cơ cực mà hắn vừa trải qua, với hình ảnh Hàn Phong tuyệt vọng, với những giọt mồ hôi khi hắn gánh nước, với những ánh mắt đói khổ mà hắn đã thấy ở Phàm Nhân Thị Trường.
Hắn đứng lặng một lúc lâu, chiêm nghiệm về sự khác biệt này. Trong đầu hắn, những lời của Thiên Cơ Lão Nhân lại vang lên: “Chân lý không phải thứ có thể mua bán trong lầu này đâu, nó nằm ở ngoài kia, trong hồng trần vạn trượng... và cả trong chính con.” Và lời của sư phụ: “Hồng trần vạn trượng, mỗi người một cảnh. Đừng để ánh sáng lấp lánh làm mờ mắt, cũng đừng để bóng tối che khuất tâm hồn.”
Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất đứng yên không nói, khẽ kéo ống tay áo hắn, giọng nói trong trẻo mang chút lo lắng. “Lâm Nhất ca ca, huynh nhìn gì vậy? Chúng ta về thôi, trời tối rồi.” Nàng không muốn hắn phải buồn lòng vì những cảnh tượng xa hoa mà họ không thể chạm tới.
Lão Đạo Quán Chủ, với đôi mắt thâm trầm, khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất. Sức nặng của bàn tay ông không lớn, nhưng lại truyền cho Lâm Nhất một cảm giác ấm áp và vững chãi, như một lời nhắc nhở không lời. “Hồng trần vạn trượng, mỗi người một cảnh. Đừng để ánh sáng lấp lánh làm mờ mắt, cũng đừng để bóng tối che khuất tâm hồn.” Ông lặp lại, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Ông biết, đây là một thử thách khác dành cho Lâm Nhất, một sự đối mặt với những cám dỗ của thế gian, với sự chênh lệch giàu nghèo, với những giá trị phù phiếm.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu, như muốn xua đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Lão Đạo Quán Chủ, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay sư phụ trên vai. Hắn không thể phủ nhận sự tồn tại của những chênh lệch này, nhưng hắn cũng không muốn để chúng làm lung lay tâm hồn mình. Con đường của hắn, con đường của ‘Vô tiên chi đạo’, không phải là trốn tránh hay mơ mộng về một thế giới khác, mà là đối mặt với chính hồng trần này, tìm thấy chân lý và sự bình yên ngay trong những gian nan, khổ ải của nó.
Cả ba tiếp tục bước đi, bóng họ đổ dài trên con đường lát đá dưới ánh đèn lồng, dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch của Đại Càn Đế Đô. Lâm Nhất biết rằng, những lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân, những cảnh tượng hắn đã thấy, những đạo lý mà sư phụ đã dạy, sẽ là hành trang quý giá cho hắn trên con đường phía trước, một con đường đầy rẫy những thử thách, nơi hắn sẽ phải dùng chính bản tâm mình để vượt qua hồng trần vạn trượng, để tìm ra ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn đã bắt đầu chủ động tìm kiếm và chiêm nghiệm, cho thấy sự trưởng thành trong tư duy và ý chí, chuẩn bị cho những bước đi lớn hơn trong hành trình của mình, và dù con đường có gian nan đến mấy, hắn tin rằng mình sẽ không bao giờ lạc lối.