Bóng đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh hoàng hôn nơi chân trời. Khinh Vân Khách Điếm, một ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu phong, hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng vằng vặc. Tấm biển hiệu "Khinh Vân" treo lững lờ trước cửa, bị gió đêm thổi lay động khe khẽ, như một lời thì thầm của chốn giang hồ. Bên trong, không khí có phần ấm cúng hơn, nhưng vẫn không xua đi hết được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng nhỏ nơi Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc đang tề tựu.
Tiếng trò chuyện rôm rả từ sảnh lớn vọng lên, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ kẽo kẹt, tất cả hòa quyện vào tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng đời thường của chốn nghỉ chân. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu nồng, mùi gỗ ẩm mốc và chút khói bếp thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức những giác quan mệt mỏi sau một ngày dài. Trong cái bầu không khí thân thiện, ấm cúng và có phần nhộn nhịp ấy, sự lo lắng của Vương Đại Phúc và Tô Mạt Nhi càng trở nên rõ nét, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm tĩnh đến lạ thường của Lâm Nhất.
Lâm Nhất ngồi đối diện Vương Đại Phúc, thân hình gầy gò của hắn được che phủ bởi lớp đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ khi hắn dùng một nhánh cây khô vẽ phác thảo trên nền đất ẩm ướt trong góc phòng. Những nét vẽ đơn sơ, thô ráp ấy dần hiện lên hình thù của một thung lũng hiểm trở, những con đường mòn cheo leo và những vách đá dựng đứng.
“Vương chưởng quỹ, đây là địa hình Âm Phong Cốc,” Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự chắc chắn. Hắn chỉ vào một điểm trên “bản đồ” nền đất. “Địa hình nơi đây hiểm trở, gió rít qua khe đá tạo ra những âm thanh như tiếng quỷ khóc. Lợi dụng điều đó, kết hợp với vài món đồ nhỏ mà chúng ta có thể chế tạo, ta tin có thể khiến kẻ tham lam sinh lòng sợ hãi, mà không cần phải đổ máu vô ích.”
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhăn nhúm vì lo lắng. Ông ta nhìn chằm chằm vào những nét vẽ của Lâm Nhất, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hoài nghi. "Tiểu huynh đệ... liệu có ổn không? Bọn Hắc Hổ đó khét tiếng tàn bạo, nhỡ... nhỡ chúng không sợ những thứ ma quái ấy thì sao?" Giọng ông run run, thể hiện rõ sự sợ hãi trước cái tên "Hắc Hổ" đã gieo rắc bao nỗi kinh hoàng khắp vùng. Ông đã từng nghe không biết bao nhiêu câu chuyện về sự tàn ác của chúng, về những đoàn thương nhân bị cướp sạch, bị giết hại không thương tiếc. Cái lẽ tự nhiên tàn nhẫn của giang hồ, nơi kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đã ăn sâu vào tâm trí ông.
Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh Lâm Nhất, ôm chặt Tiểu Linh Nhi đang ngủ say trong lòng. Khuôn mặt thanh tú của nàng đong đầy lo âu, đôi mắt to tròn long lanh không rời khỏi Lâm Nhất. Nàng tin tưởng hắn tuyệt đối, nhưng sự nguy hiểm của một băng cướp khét tiếng vẫn khiến trái tim non nớt của nàng thắt lại. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây lại trầm xuống, mang theo nỗi sợ hãi không thể che giấu: "Ca ca... huynh cẩn thận." Nàng đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh đời khắc nghiệt, bao nhiêu số phận bất hạnh. Nàng hiểu rõ sự tàn nhẫn của hồng trần, và nàng không muốn Lâm Nhất phải đối mặt với những hiểm nguy không đáng có.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, xua đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. Hắn đưa tay xoa đầu Tiểu Linh Nhi đang say ngủ, rồi ánh mắt lại hướng về phía Vương Đại Phúc. “Vương chưởng quỹ đừng quá lo lắng. Bọn cướp, dù hung hãn đến mấy, cũng chỉ là phàm nhân. Chúng cũng có lòng tham, và hơn hết, chúng có sự sợ hãi.” Hắn nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm đạm. “Lòng tham khiến chúng mù quáng, nhưng sự sợ hãi sẽ khiến chúng do dự. Và chính sự do dự ấy sẽ là tử huyệt của chúng.”
Hắn tiếp tục giải thích, chỉ vào từng điểm trên bản đồ đất. “Ta sẽ bố trí một vài vật nhỏ, tạo ra những âm thanh và hình ảnh kỳ quái. Gió Âm Phong Cốc sẽ là đồng minh của chúng ta. Khi bọn cướp tiến vào, những âm thanh rít gào, những cái bóng vật vờ trong sương mù, cùng với những câu chuyện ma quỷ vốn đã ăn sâu vào tâm trí những kẻ sống nơi rừng thiêng nước độc, sẽ khiến chúng hoảng loạn.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Phúc. “Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là lẽ tự nhiên mà Quỷ Cốc Lão Nhân đã nói. Nhưng ta tin, con người có thể vượt lên trên bản năng sinh tồn. Ta tin, trí tuệ có thể hóa giải cường bạo, và lòng nhân ái có thể mở ra một con đường khác.”
Vương Đại Phúc vẫn còn chút e ngại, nhưng khi Lâm Nhất nói đến "trí tuệ hóa giải cường bạo", ánh mắt ông ta bỗng sáng lên. Ông ta là một thương nhân, và ông ta hiểu rõ giá trị của sự khôn ngoan. Ông ta đã từng chứng kiến không ít kẻ mạnh tay trắng chỉ vì thiếu mưu lược. Những lời nói của Lâm Nhất không chỉ là một kế hoạch, mà còn là một triết lý, chạm đến một góc khuất trong tâm hồn ông. Ông ta gật gù, từ sự sợ hãi ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một niềm tin tưởng lạ lùng. “Tiểu huynh đệ nói phải... Vương mỗ quả là thiển cận. Đại ân đại đức, Vương mỗ xin ghi nhớ!” Ông ta đứng dậy, cúi đầu thật sâu.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu. “Vương chưởng quỹ khách khí rồi. Vốn dĩ, ta chỉ đang đi trên con đường của mình mà thôi.” Hắn khẽ siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận từng hạt như một lời nhắc nhở về 'Đạo' của hắn. Con đường tu tiên của hắn không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự thấu hiểu và lòng từ bi. Để trở thành "tiên nhân", trước hết phải là một "con người" chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn không muốn một giọt máu vô ích nào phải đổ ra, không muốn ai phải đau khổ vì sự tàn bạo của kẻ khác.
Tô Mạt Nhi, thấy Vương Đại Phúc đã được trấn an, cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy tự hào. Nàng đã quen với những giây phút trầm tư của hắn, và nàng biết, đằng sau vẻ ngoài điềm đạm ấy là một trí tuệ sâu sắc và một trái tim đầy nhân ái. Nàng tin hắn, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù nguy hiểm có rình rập đến mức nào, nàng cũng sẽ ở bên hắn, cùng hắn vượt qua.
Đêm dần khuya, tiếng ồn ào từ sảnh lớn cũng lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít qua mái ngói và tiếng côn trùng kêu rả rích. Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một kế hoạch đã được vạch ra, một con đường đã được lựa chọn. Một con đường mà Lâm Nhất tin rằng, sẽ không chỉ bảo vệ được những người vô tội, mà còn giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người giữa hồng trần gian nan. Hắn biết, mọi sự trên đời đều có cái lý của nó, và cái lý của hắn, chính là bảo vệ những gì yếu ớt, bằng trí tuệ và lòng từ bi.
*****
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc bao phủ Âm Phong Cốc, biến thung lũng thành một thế giới mờ ảo, huyền hoặc. Gió rít lên từng hồi lạnh buốt, luồn lách qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, nghe như có hàng vạn linh hồn đang than khóc trong cõi u minh. Mùi âm khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục, xen lẫn chút mùi tanh của xác thối rữa và mùi lưu huỳnh khẽ vương trong không khí, khiến bất cứ ai đặt chân đến nơi đây cũng cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị một khối đá đè nặng.
Đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc, với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi, chậm rãi tiến vào thung lũng. Những chiếc xe hàng im lìm lăn bánh trên con đường lầy lội, tiếng bánh xe nghiến ken két trong tĩnh mịch càng làm tăng thêm sự rờn rợn. Tô Mạt Nhi ôm chặt Tiểu Linh Nhi, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhưng chỉ thấy những cái bóng vật vờ lướt qua, không rõ hình dạng. Tiểu Linh Nhi, tuy sợ hãi, nhưng vẫn ngước nhìn Tô Mạt Nhi với ánh mắt tin tưởng, và cả hai cùng hướng ánh mắt về phía một bóng hình gầy gò đang ẩn mình trên một vách đá cao. Đó là Lâm Nhất.
Hắn đã ở đó từ lúc trời còn tờ mờ đất, bố trí những "cái bẫy" âm thanh và thị giác theo kế hoạch đã định. Với tài năng khéo léo của mình, hắn đã tận dụng tối đa địa hình hiểm trở và những vật phẩm tìm được, từ những sợi dây mảnh tàng hình nối với những mảnh kim loại rỗng ruột để tạo ra tiếng xương cốt va chạm, đến những tấm vải mỏng manh được treo lủng lẳng, nhờ gió mà bay lượn như những bóng ma. Ánh mắt hắn sắc bén, quét một lượt khắp thung lũng, thu trọn từng chi tiết nhỏ nhất vào tầm mắt. Hắn lắng nghe tiếng gió rít, cảm nhận sự thay đổi của không khí, và chờ đợi.
Đột nhiên, từ trong màn sương mù dày đặc, một đám người hung tợn xuất hiện. Đó chính là Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ. Chúng với vẻ ngoài thô kệch, trang phục rách rưới, cầm trên tay những vũ khí thô sơ nhưng đầy chết chóc. Thủ lĩnh Hắc Hổ, một gã đàn ông cao lớn, dữ tợn với bộ râu quai nón lởm chởm, gầm lên một tiếng như dã thú, giọng nói khàn đặc, vang vọng khắp thung lũng: “Hừ! Tiểu tử, mau giao hết tài vật ra đây, nếu không...!” Lời đe dọa còn chưa dứt, bọn chúng đã xông lên, ánh mắt đầy tham lam và khát máu.
Nhưng khi chúng vừa áp sát đoàn xe, những "hiện tượng" kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Tiếng gió rít bỗng chốc biến thành những tiếng kêu thảm thiết, như hàng ngàn oan hồn đang gào khóc trong tuyệt vọng. Từ trong sương mù, những cái bóng vật vờ lướt qua, thoắt ẩn thoắt hiện, không rõ là người hay ma. Tiếng xương cốt va chạm lanh canh, lạch cạch vang vọng khắp thung lũng, như có vô số bộ hài cốt đang nhảy múa giữa không trung. Rồi một làn gió lạnh buốt khác thổi qua, mang theo mùi tanh nồng của máu và xác chết, khiến bọn cướp phải rùng mình.
“Đại ca... cái gì thế kia?!” Một tên cướp run rẩy chỉ vào một bóng đen vừa lướt qua trước mặt hắn, đôi mắt hắn mở to vì sợ hãi. Hắn vốn dĩ là một kẻ hung hãn, nhưng trước những hiện tượng siêu nhiên này, bản tính phàm nhân của hắn không thể không hoảng loạn.
“Tiếng quỷ khóc! Có ma!” Một tên cướp khác thét lên, đánh rơi thanh đao trong tay. Hắn quỳ sụp xuống đất, liên tục lẩm bẩm những lời cầu nguyện, cơ thể run lên bần bật. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí những kẻ sống nơi rừng thiêng nước độc, những kẻ thường xuyên chứng kiến những cái chết thảm khốc và những câu chuyện ma quỷ.
Thủ lĩnh Hắc Hổ cố gắng trấn tĩnh thuộc hạ. “Câm miệng! Là gió thôi! Không có ma quỷ gì hết! Mau xông lên! Cướp!” Hắn quát lớn, cố gắng dùng sự hung hãn của mình để xua đi nỗi sợ hãi đang lan truyền. Nhưng ngay lúc đó, Lâm Nhất, ẩn mình trên cao, khéo léo ném một viên đá nhỏ vào một cái chuông đồng đã được hắn treo sẵn, tạo ra một âm thanh ghê rợn khác, như tiếng linh hồn bị giam cầm đang rên rỉ.
Bọn cướp, vốn chỉ hung hãn chứ không có kinh nghiệm đối phó với những điều siêu nhiên, nhanh chóng bị nỗi hoang mang, sợ hãi nhấn chìm. Chúng nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và tuyệt vọng. Cái uy của thủ lĩnh Hắc Hổ cũng không còn đủ sức giữ chân chúng. Một tên bắt đầu bỏ chạy, rồi hai tên, ba tên... Cả băng cướp nhanh chóng tan tác, bỏ lại thủ lĩnh Hắc Hổ đang đứng trơ trọi giữa làn sương mù, ánh mắt hắn đầy vẻ tức giận và bất lực. Hắn gầm lên một tiếng chửi rủa, nhưng cuối cùng cũng phải quay lưng bỏ chạy, mất hút vào làn sương mù dày đặc.
Từ trên vách đá, Lâm Nhất lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó. Hắn không hề nở một nụ cười đắc thắng, chỉ là một ánh mắt trầm tư, mang theo chút suy ngẫm. Hắn khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mát lạnh của từng hạt, như một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn. Hắn đã thành công, không cần đổ máu, không cần dùng đến sức mạnh bạo lực. Hắn đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để hóa giải mối nguy. Cái gọi là "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, chính là đây.
Dưới đất, Vương Đại Phúc và Tô Mạt Nhi ôm chặt Tiểu Linh Nhi, đôi mắt mở to nhìn theo bóng dáng bọn cướp dần tan biến trong sương mù. Vương Đại Phúc thở phào nhẹ nhõm, cả người ông ta như nhũn ra. Tô Mạt Nhi, từ nỗi sợ hãi tột độ, giờ đây chuyển sang kinh ngạc và tự hào. Nàng ngước nhìn Lâm Nhất đang từ từ bước xuống, ánh mắt lấp lánh như những vì sao. Nàng biết, hắn đã làm được. Hắn không chỉ bảo vệ được họ, mà còn bảo vệ được cả "Đạo" của chính mình.
Âm Phong Cốc dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ nhàng và tiếng lá cây xào xạc. Màn sương mù cũng dần tan đi, để lộ ra những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh. Một cuộc đối đầu đã kết thúc, không bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Nó đã khẳng định một điều rằng, tiên đạo không chỉ nằm ở phép tắc thần thông, mà còn ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong cách con người đối diện với chúng.
*****
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng ấm áp xuống Phàm Nhân Thị Trường, xua tan đi sự lạnh lẽo và u ám của buổi sáng sớm. Khu chợ rộng lớn, với những quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, nay đã tấp nập người qua lại. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng cười nói rộn rã, tiếng bước chân vội vã và tiếng xe ngựa lộc cộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc sống động của đời thường. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm ướt lẩn quất trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị của cuộc sống.
Đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc, sau khi thoát nạn an toàn khỏi Âm Phong Cốc, tiếp tục cuộc hành trình. Khuôn mặt ai nấy cũng hiện rõ sự nhẹ nhõm và vui vẻ, khác hẳn với vẻ sợ hãi và căng thẳng của buổi sáng. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, miệng không ngớt lời bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Lâm Nhất. Ông ta nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự xúc động chân thành.
“Ân nhân Lâm Nhất! Đại ân đại đức này, Vương mỗ xin khắc cốt ghi tâm! Tiểu huynh đệ đã cứu mạng Vương mỗ và toàn bộ cơ nghiệp của ta, ân tình này Vương mỗ cả đời không quên!” Giọng ông ta sang sảng, đầy nhiệt huyết, khiến những người xung quanh cũng phải ngoái nhìn. “Xin ngài hãy đến phủ đệ của Vương mỗ tại Đại Càn Đế Đô, để Vương mỗ được báo đáp! Dù là vàng bạc châu báu, hay bất cứ thứ gì ân nhân cần, Vương mỗ cũng xin dâng tặng!”
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, khiến khuôn mặt thư sinh của hắn càng thêm phần thanh thoát. Hắn vẫn giữ vẻ khiêm nhường, khẽ lắc đầu. “Vương chưởng quỹ khách khí rồi. Vốn dĩ chỉ là thuận tay mà thôi. Ta đã nói, ta chỉ đang đi trên con đường của mình.” Hắn không truy cầu danh lợi, địa vị, mà chỉ đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Việc giúp đỡ Vương Đại Phúc chỉ là một phần trong hành trình chiêm nghiệm lẽ nhân sinh của hắn. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, lời mời của Vương Đại Phúc là một cơ hội để hắn có thể tiếp tục dấn thân vào hồng trần muôn mặt, thấu hiểu thêm về thế giới phàm tục, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau.
“Nếu Vương chưởng quỹ đã có lòng, vậy Lâm Nhất xin phép nhận lời. Ta cũng muốn đến Đại Càn Đế Đô để chiêm nghiệm thêm về thế sự.” Hắn nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một chân trời mới. Đây là một bước đi quan trọng, mở ra một cánh cửa mới trên hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn.
Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, nàng không nói gì, chỉ khẽ nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn chút hơi ấm và sự ủng hộ thầm lặng. Đôi mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy tự hào, nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo mà chỉ hắn mới có thể nghe thấy: “Ca ca thật giỏi!” Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của hắn qua từng thử thách, và nàng biết, hắn đang dần trở thành một con người vĩ đại hơn, một người không chỉ mạnh mẽ về trí tuệ mà còn sâu sắc về tâm hồn.
Khi đi qua một khu chợ nhỏ, họ tình cờ bắt gặp hai hình ảnh đối lập, như những nét vẽ chấm phá vào bức tranh đời thường. Một bên là Kỹ Nữ Hết Thời, Mỹ Nương, dáng người gầy gò, khuôn mặt tàn phai vì thời gian. Nàng ngồi lặng lẽ bên gánh hàng nhỏ, đôi mắt vẫn còn chút phong tình nhưng chứa đầy sự mệt mỏi và xa xăm. Nàng nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lướt qua, khẽ thở dài, rồi lẩm bẩm như nói với chính mình, cũng như nói với vạn vật hữu linh: “Sắc đẹp chỉ là phù du, tình người mới là vĩnh cửu.” Lời nói ấy, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc về lẽ vô thường của hồng trần, về giá trị đích thực của tình người, một điều mà Lâm Nhất đã và đang chiêm nghiệm.
Không xa Mỹ Nương là Người Bán Hoa Quả, Cô Hoa. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn, tươi tắn, nàng luôn mặc áo bà ba giản dị nhưng toát lên vẻ hoạt bát. Tay nàng thoăn thoắt chọn những quả tươi ngon, miệng không ngừng tươi cười mời chào khách hàng: “Hoa quả tươi ngon, bổ dưỡng đây! Mua đi ạ!” Tiếng nói trong trẻo, vui vẻ của nàng như một nốt nhạc lạc quan giữa bản giao hưởng đời thường, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm tư của Mỹ Nương. Nàng là hiện thân của sự sống động, của niềm vui giản dị mà con người vẫn tìm thấy được giữa hồng trần gian nan.
Lâm Nhất khẽ liếc nhìn cả hai người phụ nữ, ánh mắt hắn lướt qua vẻ mệt mỏi của Mỹ Nương, rồi dừng lại ở nụ cười tươi tắn của Cô Hoa. Hắn nhận ra, hồng trần chính là một tấm gương phản chiếu vạn vật, nơi mỗi mảnh đời, mỗi số phận đều mang trong mình một câu chuyện, một triết lý riêng. Con đường tu tiên của hắn không phải là thoát ly khỏi thế giới này, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và tìm thấy chân lý ngay trong chính những điều bình dị nhất.
Việc hắn giúp đỡ Vương Đại Phúc sẽ không chỉ mang lại cho hắn danh tiếng ban đầu trong giới thương nhân, mà còn mở ra những cánh cửa mới. Vương Đại Phúc, một đồng minh đáng tin cậy, có thể sẽ cung cấp cho hắn nhiều thông tin hoặc nguồn lực quan trọng trong tương lai. Nhưng hơn hết, sự kiện này đã củng cố thêm niềm tin của Lâm Nhất vào "Đạo" của mình: một con đường của trí tuệ, của lòng nhân ái, nơi những xung đột không nhất thiết phải giải quyết bằng bạo lực. Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rằng, những kẻ thù lớn hơn trong tương lai có thể không dễ dàng bị đánh lừa như vậy, đòi hỏi hắn phải phát triển thêm các kỹ năng khác, không chỉ là mưu trí.
Hắn khẽ siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự vững chãi trong lòng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường ấy, con đường Vô Tiên chi Đạo, để khám phá thêm về những bí ẩn của hồng trần, và để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.