Bình minh hé rạng, nhưng tia sáng đầu tiên của ngày vẫn còn ngập ngừng, yếu ớt xuyên qua màn sương mù dày đặc, đọng lại như những giọt lệ bạc trên phiến đá cổ kính của Âm Phong Cốc. Khắp chốn, âm khí vẫn còn nồng nặc, quyện lấy mùi đất ẩm mục và cả một chút tanh tưởi khó gọi tên, thứ mùi ám ảnh của một đêm dài đầy hỗn loạn và kinh hoàng. Gió vẫn rít lên những âm thanh ma quái qua các khe đá dựng đứng, tựa như những lời than khóc yếu ớt của linh hồn lạc lối, hay tiếng xương cốt va vào nhau trong cõi u minh. Không khí nơi đây vẫn lạnh lẽo, chết chóc, khiến mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác nặng nề, khó chịu, như thể có vô vàn ánh mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của kẻ lữ hành.
Dưới ánh sáng mờ ảo, cảnh tượng sau trận chiến đêm qua dần hiện rõ mồn một, phơi bày sự trần trụi của nỗi sợ hãi và thất bại. Những tên cướp còn lại, giờ đây không còn vẻ hung tợn, hoang dại mà chỉ là những bóng ma tái mét, co ro nép mình vào vách đá lởm chởm. Một vài kẻ bị thương nặng, máu loang lổ trên xiêm y rách rưới, đang rên rỉ khe khẽ, tiếng rên như xé lòng trong không gian tịch mịch. Đôi mắt chúng, vốn từng lấp lánh sự tham lam và tàn bạo, giờ chỉ còn trơ lại nỗi hoang mang, sợ hãi đến tột cùng, cùng với một chút nhục nhã khó tả, như những con thú bị dồn vào đường cùng mà không biết phải làm gì. Những thanh vũ khí cùn mòn, gỉ sét đã bị vứt lăn lóc trên mặt đất, phản chiếu thứ ánh sáng bạc nhạt của bình minh, trở thành vật vô tri vô giác sau một đêm đầy biến động. Chúng nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía đoàn thương nhân, ánh mắt thất thần, không dám tin vào những gì vừa xảy ra.
Lâm Nhất, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát đến lạ, đứng đối diện với bọn cướp, không một chút sát khí. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn trầm tư như mọi khi, nhưng giờ đây lại ánh lên một sự bình thản đến lạ thường, như mặt hồ không gợn sóng giữa phong ba bão táp. Hắn không hề tiến sát, chỉ đứng cách một khoảng vừa đủ, đủ để chúng cảm nhận được sự hiện diện của hắn, nhưng cũng đủ để xoa dịu nỗi lo sợ về một sự trừng phạt ngay lập tức. Hắn không giương oai diễu võ, không lớn tiếng quát mắng, chỉ lặng lẽ quan sát những khuôn mặt đang run rẩy, những đôi mắt đang chực chờ sụp đổ.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu giờ đây đầy vẻ kinh ngạc, đứng phía sau Lâm Nhất, cùng với Tô Mạt Nhi và đoàn người của ông. Ông nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi lại nhìn Lâm Nhất, trong lòng dấy lên những làn sóng cảm xúc khó tả. Không chỉ là sự kinh ngạc, mà còn là một chút hoài nghi, và cả một sự kính phục vô bờ. Ông đã từng chứng kiến không ít những kẻ giang hồ hung hãn, những vị cao nhân ra tay trượng nghĩa, nhưng chưa từng thấy ai lại có thể đối xử với kẻ thù như Lâm Nhất. Đạo sĩ trẻ này không chỉ có mưu trí hơn người, mà còn có một tấm lòng rộng lớn, bao dung đến khó tin.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ nắm lấy tà áo hắn, truyền đi một sự ủng hộ thầm lặng. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất, ánh lên sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. Nàng hiểu hắn, hiểu cái "Đạo" mà hắn đang theo đuổi, nhưng nàng vẫn không khỏi băn khoăn liệu sự nhân từ này có phải là quá mức giữa chốn giang hồ hiểm ác này không. Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ bình thản, kiên định của hắn, nỗi lo lắng trong lòng nàng cũng dần tan biến, nhường chỗ cho niềm tin tuyệt đối.
Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói ôn hòa, trầm tĩnh vang vọng giữa thung lũng âm u, như xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo: “Các ngươi đã phạm sai lầm. Giang hồ rộng lớn, nhưng nhân quả tuần hoàn, chẳng sai một ly. Lần này, ta cho các ngươi một con đường sống.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt cướp, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí chúng. “Hãy từ bỏ việc cướ bóc, từ bỏ con đường tà đạo này. Giang sơn còn đó, con người còn đó, hà cớ gì cứ mãi đắm chìm trong vòng xoáy của máu tanh và tội lỗi? Nếu không, lần sau sẽ không có may mắn như vậy nữa đâu.” Lời nói không mang theo sự đe dọa, mà chỉ là một lời cảnh báo trầm tĩnh, một lời khuyên chân thành, nhưng lại có sức nặng hơn vạn lần những lời nguyền rủa hay vũ khí sắc bén.
Thủ lĩnh băng cướp, một gã đàn ông vạm vỡ nhưng giờ đây đã mất hết khí phách, khuôn mặt đầy sẹo giờ tái mét như tờ giấy, run rẩy ngẩng đầu lên, lắp bắp hỏi, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và kinh ngạc: “Ngươi… ngươi… ngươi không giết chúng ta sao?” Hắn không thể tin vào tai mình. Trong giới giang hồ này, kẻ yếu là thịt cá, kẻ mạnh là thợ săn. Kẻ thua cuộc, đặc biệt là những kẻ đã ra tay cướ bóc, thường chỉ có một kết cục duy nhất: cái chết. Nhưng vị đạo sĩ trẻ này lại làm điều ngược lại, một điều mà hắn chưa từng thấy, chưa từng nghe.
Vương Đại Phúc đứng phía sau, nghe thấy lời Lâm Nhất, không khỏi giật mình. Ông khẽ thì thầm vào tai Tô Mạt Nhi, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng: “Hắn… hắn tha cho chúng sao? Quá nhân từ rồi! Giang hồ này không dành cho sự nhân từ quá mức như vậy đâu, cô nương à. Kẻ thù không phải lúc nào cũng biết ơn đâu.” Ông là một thương nhân lão luyện, lăn lộn khắp chốn, hiểu rõ lòng người hiểm ác. Đối với ông, thả hổ về rừng là một hành động dại dột, có thể mang họa về sau.
Tô Mạt Nhi chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo nhìn về phía Lâm Nhất, rồi thì thầm đáp: “Vương bá bá, ca ca có đạo lý của riêng mình. Hắn nói, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Mỗi người đều có một con đường để đi, và hắn tin rằng, dù là kẻ cướp, họ cũng có thể tìm thấy con đường thiện lương.” Nàng không giải thích nhiều, chỉ bằng vài lời đơn giản nhưng chứa đựng niềm tin tuyệt đối vào Lâm Nhất, vào những gì hắn tin tưởng và theo đuổi.
Bọn cướp nhìn nhau, ánh mắt từ hoang mang chuyển sang một tia hy vọng mong manh, rồi đến sự xấu hổ và nhục nhã. Chúng, những kẻ từng giương oai diễu võ, gieo rắc kinh hoàng khắp Âm Phong Cốc, giờ đây lại được tha thứ bởi một đạo sĩ trẻ tuổi, không một vết xước. Cái sự khoan dung này, đối với chúng, còn đáng sợ hơn cả cái chết, bởi nó phơi bày sự yếu hèn, sự lạc lối của chúng một cách trần trụi nhất. Không một lời to tiếng, không một trận đòn roi, Lâm Nhất đã đánh gục chúng bằng một thứ vũ khí vô hình: sự từ bi và đạo lý. Sau một khoảnh khắc do dự, như những kẻ đã hiểu rõ số phận của mình, chúng nhanh chóng vứt bỏ nốt những thanh vũ khí còn sót lại, cúi đầu lủi đi, biến mất dần vào màn sương mù còn vương vấn, như những bóng ma vừa được giải thoát khỏi một lời nguyền, mang theo một bài học sâu sắc mà chúng có lẽ sẽ không bao giờ quên. Tiếng rên rỉ yếu ớt cũng dần tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít thưa thớt và mùi âm khí còn vương vấn trong không gian, như một lời nhắc nhở về những gì đã xảy ra.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng như mây khói, nhưng lại chứa đựng một chút ưu tư, một chút chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. Hắn không nhìn theo bóng lưng bọn cướp, ánh mắt hắn lướt qua những phiến đá rêu phong, qua những cây cổ thụ khô cằn, như đang tìm kiếm một điều gì đó sâu xa hơn. Việc hắn tha mạng cho bọn cướp không phải là sự yếu đuối, mà là một sự lựa chọn có chủ đích, một phần trong con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Đối với hắn, gieo vào tâm trí kẻ lầm lỡ một hạt giống thiện niệm, dù nhỏ nhoi, cũng là một công đức, một sự "tu" mà đôi khi, những trận chiến khốc liệt nhất cũng không thể mang lại. Hắn hiểu rằng, giang hồ hiểm ác, lòng người khó lường, nhưng hắn tin vào sức mạnh của đạo lý và sự chuyển hóa từ bên trong.
Vương Đại Phúc bước tới gần Lâm Nhất, ánh mắt vẫn còn giữ lại nét kinh ngạc, nhưng giờ đây đã bao trùm bởi sự kính phục sâu sắc. “Lâm huynh đệ, lão Vương này thật sự đã mở rộng tầm mắt rồi.” Ông nói, giọng nói vẫn sang sảng nhưng chứa đựng sự chân thành hiếm có. “Hành động của huynh đêm qua, và cả lúc này, thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của lão. Lão vẫn luôn cho rằng, giang hồ này chỉ có kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, chỉ có thủ đoạn và mưu mô. Nhưng huynh lại cho lão thấy một điều khác, một thứ ‘Đạo’ mà lão chưa từng nghĩ tới.” Ông đưa tay vuốt chòm râu quai nón, ánh mắt suy tư, như đang cố gắng thấu hiểu một chân lý mới mẻ.
Tô Mạt Nhi khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, nụ cười trên môi nàng càng rạng rỡ hơn. Nàng tự hào về hắn, tự hào về con đường mà hắn đã chọn. Nàng biết, hắn đang dần trở thành một con người vĩ đại hơn, không chỉ bởi trí tuệ mà còn bởi tấm lòng. Cái "Đạo" của Lâm Nhất không phải là những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của hắn. Nó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Không khí trong Âm Phong Cốc dần trở nên dịu nhẹ hơn khi mặt trời lên cao, xua tan đi màn sương cuối cùng và những dư âm đáng sợ của đêm qua. Đoàn thương nhân bắt đầu thu dọn, chuẩn bị tiếp tục hành trình. Những phu kéo xe, những người bảo vệ, ai nấy đều mang vẻ mặt nhẹ nhõm, nhưng trong ánh mắt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc về vị đạo sĩ trẻ tuổi. Họ đã chứng kiến một điều phi thường, một bài học về lòng nhân ái mà có lẽ sẽ theo họ suốt cuộc đời. Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ đã bị đánh bại không bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ và sự bao dung, một chiến thắng không đổ máu nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can. Lâm Nhất khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự vững chãi trong lòng. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hắn tin vào "Đạo" của mình, vào chân tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
***
Đoàn xe của Vương Đại Phúc tiếp tục lăn bánh trên Đại Lộ, rời xa Âm Phong Cốc u ám. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một vùng trời, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo và âm khí còn sót lại. Không khí mát mẻ, nắng dịu và gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo hương cỏ cây tươi mới và tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh hoàn toàn đối lập với đêm qua. Con đường bằng phẳng hơn, hai bên là những hàng cây xanh mướt và những cánh đồng lúa trải dài, một bức tranh yên bình của cuộc sống phàm tục.
Không khí trong đoàn đã bớt căng thẳng, tiếng nói cười râm ran dần trở lại, nhưng sự kinh ngạc về hành động của Lâm Nhất vẫn còn đọng lại trong tâm trí mọi người, như một dấu ấn không thể phai mờ. Những người phu xe, những người bảo vệ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía vị đạo sĩ trẻ tuổi, ánh mắt vừa tò mò, vừa kính trọng. Họ chưa từng thấy một ai có thể đối xử với kẻ cướp hung ác bằng sự nhân từ đến vậy, và điều đó khiến họ cảm thấy vừa an tâm, vừa có chút hoài nghi về lẽ phải của giang hồ.
Vương Đại Phúc, sau khi sắp xếp ổn thỏa công việc, bước tới bên Lâm Nhất, vẻ mặt phúc hậu giờ đây tràn đầy vẻ suy tư và lòng biết ơn sâu sắc. Ông đi cạnh hắn, chậm rãi, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những thắc mắc đang chất chứa trong lòng. "Lâm huynh đệ," ông cất tiếng, giọng nói chân thành, trầm ấm, "ân tình đêm qua, lão Vương này vĩnh viễn không quên. Huynh đã cứu mạng lão và cả đoàn người. Nhưng... lão vẫn không khỏi băn khoăn một điều." Ông dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trầm tư của Lâm Nhất. "Tại sao huynh lại tha cho bọn chúng? Giang hồ hiểm ác, người ta thường nói 'nhân từ với địch là tàn nhẫn với mình' đó huynh đệ à. Lão Vương đã lăn lộn nhiều năm, chứng kiến không ít kẻ vì nhân từ mà rước họa vào thân."
Vương Đại Phúc không phải là kẻ nông cạn. Ông hiểu rõ đạo lý thế gian, hiểu rằng sự nhân từ đôi khi là con dao hai lưỡi. Với tư cách là một thương nhân, ông luôn phải cân nhắc lợi hại, phải bảo vệ tài sản và sinh mạng của mình bằng mọi giá. Hành động của Lâm Nhất đã đi ngược lại mọi nguyên tắc mà ông từng biết, và điều đó khiến ông vừa kính phục, vừa lo ngại.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió thoảng, không một chút gượng ép hay giả tạo. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây trắng bồng bềnh trôi, như đang chiêm nghiệm về lẽ vô thường của vạn vật. "Vương chưởng quỹ nói không sai. Giang hồ hiểm ác, lòng người khó đoán. Nhưng đạo gia thường nói, vạn vật đồng nhất thể." Hắn bắt đầu giải thích, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự sâu sắc của triết lý. "Kẻ ác cũng là một phần của hồng trần này, cũng là một sinh linh đang lạc lối trên con đường của riêng mình. Nếu ta có thể gieo vào tâm trí chúng một hạt giống thiện niệm, dù nhỏ nhoi, dù chỉ là một khoảnh khắc chùn bước, một phút giây suy nghĩ lại, thì đó cũng là một loại 'tu' của ta. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên định với cái 'Đạo' mà ta theo đuổi."
Hắn khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt gỗ, như thể chúng đang truyền cho hắn thêm sức mạnh và sự bình an. "Huống hồ, giết chóc chưa bao giờ là mục đích của ta. Cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành' không phải là mạnh được yếu thua, là tranh giành quyền lực hay sinh sát bừa bãi. Mà là sự hài hòa, là sự cân bằng của vạn vật, là trao cho mọi sinh linh một cơ hội để tìm thấy 'Đạo' của riêng mình, dù đó là 'Đạo' của kẻ cướp, của thương nhân, hay của một tiểu đạo sĩ như ta."
Lâm Nhất quay sang nhìn Vương Đại Phúc, đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và lòng từ bi. "Giết một kẻ ác dễ, nhưng để cảm hóa một kẻ ác lại khó hơn vạn lần. Nếu ta có thể khiến chúng dừng bước trên con đường tội lỗi, dù chỉ một ngày, một tháng, hay một đời, thì công đức đó há chẳng lớn hơn việc đoạt mạng chúng sao? 'Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm'. Ta tin rằng, trong sâu thẳm mỗi người, dù là kẻ ác nhất, cũng ẩn chứa một chút chân tâm, một chút thiện niệm chưa bị vùi lấp."
Tô Mạt Nhi, người đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, khẽ gật đầu, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy, Vương bá bá. Lâm Nhất ca ca vẫn luôn như vậy." Nàng nói, giọng trong trẻo mà đầy kiên định. "Hắn tin rằng, con đường tu tiên không phải là thoát ly khỏi hồng trần, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và tìm thấy chân lý ngay trong chính những điều bình dị nhất, ngay trong những số phận lầm lỡ nhất. Hắn không muốn trở thành một vị thần cao cao tại thượng, mà muốn trở thành một con người chân chính, một người có thể mang lại chút ánh sáng cho những kẻ đang bước đi trong bóng tối."
Vương Đại Phúc chăm chú lắng nghe từng lời của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Vẻ mặt ông từ kinh ngạc chuyển sang suy tư, rồi dần dần là sự ngộ ra. Ông vuốt râu, gật gù, trong lòng dấy lên một sự kính trọng vô bờ. "Lão Vương thật sự đã hạn hẹp tầm nhìn rồi." Ông thành thật nói. "Lão chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, cái nguy hiểm tức thời. Còn Lâm huynh đệ lại nhìn thấy cái gốc rễ của vạn vật, nhìn thấy nhân quả luân hồi, nhìn thấy cả một con đường dài. Cái 'Đạo' của huynh thật sự khác biệt, thật sự cao thâm."
Ông cảm nhận được một luồng tư tưởng mới mẻ đang len lỏi vào tâm trí mình. Cả đời ông đã theo đuổi những giá trị vật chất, những lợi ích hữu hình. Nhưng Lâm Nhất, một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi, lại đang chỉ cho ông thấy một con đường khác, một con đường của tâm linh, của sự bao dung, của một chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Cái "Đạo" này, không chỉ là của riêng Lâm Nhất, mà là một lời khẳng định rằng, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, về con đường đang mở ra. Hắn biết, lời giải thích của hắn có thể không thay đổi được ngay lập tức suy nghĩ của Vương Đại Phúc, nhưng ít nhất, nó đã gieo vào lòng ông một hạt giống của sự chiêm nghiệm. Con đường hắn đã chọn, con đường "Vô Tiên chi Đạo", không chỉ là hành trình của riêng hắn, mà còn là hành trình để hắn chạm tới những số phận khác, để hắn thấu hiểu và để hắn truyền đi những đạo lý mà hắn đã chiêm nghiệm được. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn.
Đoàn xe tiếp tục di chuyển, tiếng lạch cạch của bánh xe hòa cùng tiếng chim hót và những lời trò chuyện râm ran, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống. Vương Đại Phúc vẫn đi cạnh Lâm Nhất, thỉnh thoảng lại hỏi han vài câu, không còn về chuyện tha cướp, mà về những quan niệm sống, về những điều kỳ lạ mà Lâm Nhất đã trải qua. Ông nhận ra, đây không chỉ là một vị ân nhân, mà còn là một người thầy, một người có thể soi sáng cho ông nhiều điều về thế giới và về chính bản thân mình. Tô Mạt Nhi vẫn lặng lẽ đi bên cạnh Lâm Nhất, thỉnh thoảng lại khẽ hát khe khẽ một điệu dân ca nào đó, giọng nói trong trẻo của nàng như một nốt nhạc lạc quan, xoa dịu mọi ưu tư. Ba con người, ba số phận, ba góc nhìn khác nhau, nhưng lại cùng nhau bước đi trên con đường của hồng trần, cùng nhau chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, về "Vô Tiên chi Đạo" đang dần hé lộ.
***
Khi nắng đã lên tới đỉnh đầu, nhuộm một màu vàng óng ả khắp chốn, đoàn người của Vương Đại Phúc cuối cùng cũng đến được Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh rêu, có biển hiệu "Khinh Vân" treo lủng lẳng trước cửa, hiện ra như một ốc đảo ấm cúng sau hành trình dài. Mùi thức ăn mới nấu từ trong khách điếm bay ra, hòa quyện với mùi gỗ ấm áp và một chút khói bếp thoang thoảng, đánh thức mọi giác quan sau những giờ đồng hồ căng thẳng. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp, thân thiện và đầy sức sống, xua tan hoàn toàn những ám ảnh còn vương vấn từ Âm Phong Cốc.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt rạng rỡ và tràn đầy năng lượng sau những cuộc trò chuyện sâu sắc với Lâm Nhất, nhanh chóng dẫn đoàn người vào bên trong. Ông chọn một chiếc bàn lớn nhất ở góc sảnh, nơi có thể bao quát toàn bộ khách điếm, rồi hào phóng gọi đủ món sơn hào hải vị để chiêu đãi ân nhân và đoàn người của mình. Ông muốn dùng bữa tiệc thịnh soạn này để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, cũng như để củng cố mối quan hệ đã chớm nở giữa ông và vị đạo sĩ trẻ tuổi.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện Vương Đại Phúc. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ điềm đạm, ánh mắt hắn lướt qua những người xung quanh, từ các thương nhân tấp nập đang bàn chuyện làm ăn, những lữ khách cô độc đang trầm tư bên chén rượu, đến những gia đình đang quây quần vui vẻ. Mỗi khuôn mặt, mỗi cử chỉ, mỗi câu chuyện hắn tình cờ nghe được, đều là một mảnh ghép của bức tranh hồng trần muôn màu muôn vẻ, là một bài học quý giá trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân, và những khoảnh khắc như thế này, chính là nguồn cảm hứng bất tận cho hành trình ấy.
Ánh mắt hắn khẽ dừng lại ở một góc khuất, nơi một người phụ nữ đang ngồi trầm tư bên chén trà. Đó là Kỹ Nữ Hết Thời, Mỹ Nương, dáng người gầy gò, khuôn mặt tàn phai vì thời gian. Đôi mắt nàng, dù vẫn còn chút phong tình của một thời vàng son, giờ đây lại chứa đầy sự mệt mỏi và xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ không thể níu giữ. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, như không hề quan tâm đến sự ồn ào xung quanh, một hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự sống động của khách điếm. Lời nói của nàng đêm qua lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất: “Sắc đẹp chỉ là phù du, tình người mới là vĩnh cửu.” Hắn chợt hiểu rằng, mỗi con người, dù là ai, dù làm nghề gì, cũng đều có một câu chuyện, một triết lý riêng để chiêm nghiệm.
Và rồi, ngay bên ngoài cửa sổ, hắn thoáng thấy bóng dáng Người Bán Hoa Quả, Cô Hoa. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn, tươi tắn, nàng vẫn mặc chiếc áo bà ba giản dị nhưng toát lên vẻ hoạt bát. Tay nàng thoăn thoắt chọn những quả tươi ngon, miệng không ngừng tươi cười mời chào khách hàng: “Hoa quả tươi ngon, bổ dưỡng đây! Mua đi ạ!” Tiếng nói trong trẻo, vui vẻ của nàng như một nốt nhạc lạc quan, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm tư của Mỹ Nương. Nàng là hiện thân của sự sống động, của niềm vui giản dị mà con người vẫn tìm thấy được giữa hồng trần gian nan. Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, đầy chiêm nghiệm. Hồng trần chính là một tấm gương phản chiếu vạn vật, nơi mỗi mảnh đời, mỗi số phận đều mang trong mình một câu chuyện, một triết lý riêng.
Vương Đại Phúc thấy Lâm Nhất nhìn ra ngoài, khẽ cười, rồi nâng chén rượu lên, giọng nói sang sảng vang khắp góc bàn, thu hút sự chú ý của Lâm Nhất. “Lâm huynh đệ,” ông nói, ánh mắt đầy thành kính, “lão Vương này xin được kết giao thâm tình với huynh. Từ nay về sau, nếu huynh có bất kỳ khó khăn gì trên giang hồ, hay cần bất cứ sự giúp đỡ nào từ thương hội Vương gia, cứ việc mở lời! Huynh là người có ‘Đạo’ chân chính, lão Vương này nguyện ý tương trợ hết lòng. Ân tình của huynh, lão Vương xin khắc cốt ghi tâm.” Lời nói của ông không chỉ là một lời tri ân, mà còn là một lời hứa hẹn, một sự cam kết về một mối giao hảo lâu dài, một sự hỗ trợ vô điều kiện.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự cảm kích. Hắn cũng nâng chén đáp lễ, giọng nói ôn hòa nhưng chân thành: “Đa tạ Vương huynh. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Chúng ta có duyên, ắt sẽ còn gặp lại, ắt sẽ còn tương trợ lẫn nhau. Lâm Nhất xin nhận tấm lòng của Vương huynh.” Hắn biết, lời hứa của Vương Đại Phúc không chỉ là một sự hỗ trợ về vật chất, mà còn là một cánh cửa mới mở ra trên hành trình của hắn. Trong thế giới giang hồ phức tạp này, có được một người bạn, một đồng minh đáng tin cậy như Vương Đại Phúc, là một điều vô cùng quý giá.
Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng lấp lánh niềm vui. Nàng khẽ cười, giọng nói trong trẻo, líu lo: “Vậy là ca ca có thêm một người bạn lớn rồi!” Nàng vui mừng cho Lâm Nhất, và cũng vui mừng cho chính mình. Mỗi người bạn mới, mỗi cuộc gặp gỡ, đều là một phần của hành trình, là những nét vẽ thêm vào bức tranh cuộc đời đầy màu sắc của họ.
Lâm Nhất khẽ chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự vững chãi trong lòng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Mỹ Nương vẫn đang trầm tư và Cô Hoa vẫn đang vui vẻ mời chào. Hắn hiểu rằng, con đường tu tiên của hắn không phải là thoát ly khỏi thế giới này, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và tìm thấy chân lý ngay trong chính những điều bình dị nhất, trong những số phận khác nhau của hồng trần. Việc hắn giúp đỡ Vương Đại Phúc, hay việc hắn tha cho bọn cướp, không chỉ mang lại cho hắn danh tiếng ban đầu trong giới thương nhân, mà còn mở ra những cánh cửa mới, những mối quan hệ mới, và quan trọng hơn hết, là củng cố thêm niềm tin của hắn vào "Đạo" của mình.
Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan và thử thách. Những kẻ thù lớn hơn trong tương lai có thể không dễ dàng bị đánh lừa bằng mưu trí hay cảm hóa bằng lòng nhân ái như Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ. Hắn sẽ cần phải phát triển thêm các kỹ năng khác, không chỉ là mưu trí, mà cả sức mạnh và sự kiên cường. Nhưng hắn tin vào con đường hắn đã chọn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường ấy, con đường Vô Tiên chi Đạo, để khám phá thêm về những bí ẩn của hồng trần, và để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Những lời đồn về một vị đạo sĩ trẻ tuổi có trí tuệ siêu phàm và lòng nhân ái bao la, có lẽ, đã bắt đầu lan truyền từ Khinh Vân Khách Điếm này, như một hạt giống nhỏ gieo vào lòng đất, chờ ngày nảy mầm và vươn lên giữa bão táp phong ba của giang hồ.