Vô tiên chi đạo
Chương 67

Mở Rộng Hồng Trần: Những Câu Chuyện Về Đạo và Đời

3375 từ
Mục tiêu: Củng cố mối quan hệ đồng hành giữa Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc.,Mở rộng thế giới quan của Lâm Nhất về giang hồ thông qua những câu chuyện và lời kể của Vương Đại Phúc, giới thiệu các hiểm nguy và thế lực ngầm (dưới góc độ của thời kỳ Thượng Cổ - Đại Đạo Thịnh Hành).,Giới thiệu nhân vật Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm) một cách ấn tượng, tiếp tục khắc họa lòng nhân ái và sự thấu cảm sâu sắc của Lâm Nhất.,Tiếp tục định hình danh tiếng ban đầu của Lâm Nhất trong mắt những người phàm trần qua hành động và chiêm nghiệm của hắn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Đứa Trẻ Câm Điếc (A Câm)
Mood: Chiêm nghiệm, khám phá, nhân văn, hơi u buồn
Kết chương: [object Object]

Bình minh vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên mỏng manh như tơ lụa, nhẹ nhàng rải khắp Khinh Vân Khách Điếm, xua đi màn đêm lạnh lẽo của miền sơn cước. Ngôi nhà gỗ hai tầng với mái ngói xanh cổ kính, sau một đêm yên giấc, giờ đây đã thức tỉnh, bắt đầu một ngày mới đầy ắp âm thanh và sức sống. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ nhà bếp, tiếng trò chuyện rôm rả của những thương nhân và lữ khách sau một đêm ngon giấc, hòa cùng tiếng bước chân lộc cộc trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn mới nấu – cháo nóng, bánh bao, trà thơm – quyện với mùi gỗ trầm ấm và mùi khói bếp thoang thoảng, lan tỏa khắp sảnh lớn, đánh thức mọi giác quan. Không khí nơi đây thân thiện, ấm cúng, một sự an toàn và thoải mái hiếm hoi sau chặng đường dài gian nan, dường như xoa dịu mọi lo toan, vất vả.

Lâm Nhất ngồi đối diện với Vương Đại Phúc, Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, đôi mắt trong veo lấp lánh như sương mai. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng vẫn toát lên vẻ hoạt bát thường thấy, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, tô điểm thêm nét tinh nghịch. Hắn, như thường lệ, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư sinh, đôi mắt sâu thẳm dõi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những tán lá xanh non, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những chiêm nghiệm đêm qua. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, giờ đây rạng rỡ hẳn lên. Ông nâng chén trà nóng hổi, khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt xuống bàn, ánh mắt đầy thành kính và trân trọng hướng về phía Lâm Nhất.

“Lâm huynh đệ,” ông cất giọng sang sảng, âm vang khắp góc bàn, thu hút sự chú ý của Lâm Nhất, “ân tình đêm qua, lão Vương này khắc cốt ghi tâm. Nếu không có huynh, e rằng đoàn hàng này đã tan nát, mạng già này cũng khó giữ. Cái ơn cứu mạng, cứu cả cơ nghiệp này, lão Vương không biết lấy gì báo đáp cho phải.” Ông dừng lời, ánh mắt chân thành nhìn hắn, rồi lại nói tiếp, “Huynh và Mạt Nhi cô nương có bằng lòng cùng lão Vương này đồng hành một đoạn đường nữa không? Tuy đường xa hiểm trở, nhưng có huynh đệ đồng hành, lão Vương này an tâm hơn nhiều, cũng có thể chăm sóc cho hai người chu đáo hơn. Hơn nữa, lão Vương cũng muốn được tiếp tục lắng nghe những lời vàng ngọc của huynh, những đạo lý chân chính mà hiếm ai còn giữ được trong hồng trần này.” Lời mời của ông không chỉ là một sự đề nghị đơn thuần, mà còn là một tấm lòng biết ơn sâu sắc, một khát khao được gần gũi, được học hỏi từ một người mà ông tin rằng đã nhìn thấu lẽ đời.

Lâm Nhất khẽ đặt chén trà xuống, ngón tay hắn vô thức chạm vào Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh từ những hạt gỗ. Hắn ngước nhìn Vương Đại Phúc, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. “Vương lão gia quá lời rồi,” hắn nói, giọng ôn hòa nhưng chân thành, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, “giúp người là việc nên làm, không cầu báo đáp. Nhưng nếu lão gia đã có lòng, chúng ta cùng đi cũng tốt. Ta cũng muốn được nhìn ngắm thêm hồng trần muôn vẻ, học hỏi thêm những điều mà sách vở không thể nào ghi chép hết được. Hơn nữa, có Vương lão gia chỉ dẫn đường đi nước bước, có lẽ chúng ta cũng tránh được nhiều rắc rối không đáng có.” Hắn hiểu rằng, Vương Đại Phúc không chỉ là một thương nhân giàu có, mà còn là một người từng trải, một kho tàng kiến thức về những ngóc ngách của thế giới phàm tục, những điều mà hắn, một tiểu đạo sĩ xuất thân từ Huyền Nguyên Quan hoang tàn, chưa từng được chứng kiến. Việc đồng hành cùng ông sẽ là một cơ hội quý giá để hắn tiếp tục hành trình chiêm nghiệm “Vô Tiên chi Đạo” của mình, để thấu hiểu hơn về vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và để nhận ra rằng, chân lý không chỉ nằm trong những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng lấp lánh niềm vui, khuôn mặt rạng rỡ như đóa hoa chớm nở. Nàng khẽ cười, giọng nói trong trẻo, líu lo như tiếng chim hót buổi sớm, “Đúng vậy, có Vương bá bá đi cùng, chúng ta cũng an toàn hơn nhiều! Hơn nữa, con cũng muốn nghe Vương bá bá kể chuyện giang hồ nữa!” Nàng vui mừng cho Lâm Nhất, và cũng vui mừng cho chính mình. Mỗi người bạn mới, mỗi cuộc gặp gỡ, đều là một phần của hành trình, là những nét vẽ thêm vào bức tranh cuộc đời đầy màu sắc của họ. Nàng, với sự hồn nhiên và lạc quan của mình, luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp trong mọi hoàn cảnh, và sự đồng hành của Vương Đại Phúc chắc chắn sẽ mang lại nhiều điều thú vị.

Vương Đại Phúc cười lớn, tiếng cười sang sảng vang vọng khắp sảnh khách điếm, xua tan đi phần nào sự trầm tư của Lâm Nhất. “Tốt, tốt! Vậy là quá tốt! Lâm huynh đệ và Mạt Nhi cô nương cứ yên tâm, lão Vương này nhất định sẽ chăm sóc hai người chu đáo nhất có thể. Chúng ta sẽ chuẩn bị khởi hành ngay sau bữa điểm tâm này.” Ông nói, ánh mắt đầy vui vẻ.

Sau bữa điểm tâm thịnh soạn, đoàn caravan của Vương Đại Phúc đã chuẩn bị sẵn sàng khởi hành. Những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa được buộc chặt, những người lính đánh thuê được thuê thêm để đảm bảo an toàn, và cả đoàn người, với những gương mặt háo hức và đầy hy vọng, đã sẵn sàng cho chặng đường mới. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi chung một cỗ xe ngựa rộng rãi với Vương Đại Phúc. Cỗ xe lăn bánh trên con đường lớn, rời xa Khinh Vân Khách Điếm, xuyên qua những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, nơi những bông lúa đang thì con gái uốn lượn theo làn gió nhẹ. Những hàng cây cổ thụ uy nghi, sừng sững bên vệ đường, lá cây rì rào như đang kể những câu chuyện cổ xưa. Tiếng xóc nảy đều đặn của xe ngựa, tiếng gió luồn qua tán lá, tiếng chim rừng hót líu lo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi thảo mộc hoang dã từ những bụi cây ven đường, mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi làng xa xôi, tất cả hòa quyện vào khứu giác, mang đến một cảm giác vừa gần gũi, vừa xa lạ.

Vương Đại Phúc dựa lưng vào thành xe, khuôn mặt phúc hậu vẫn nở nụ cười hiền lành. Ông vuốt nhẹ chòm râu quai nón được tỉa tót gọn gàng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước. “Giang hồ này rộng lớn lắm, Lâm huynh đệ ạ,” ông cất giọng chậm rãi, trầm tư, “không chỉ có cướp bóc như đêm qua đâu. Đó chỉ là những kẻ tiểu nhân, những con sâu làm rầu nồi canh mà thôi. Còn có những kẻ tu hành, họ không tu tâm mà chỉ tu phép thuật, tranh giành linh khí, bảo vật. Có những nơi linh khí hỗn loạn, sản sinh ra dị thú kỳ quái, vô cùng nguy hiểm. Rồi những nơi đất thiêng có linh dược, lại thành ra chiến trường tranh đoạt. Đạo lý chân chính ngày càng ít người giữ, thay vào đó là những kẻ mượn danh ‘tiên đạo’ để làm điều ác, để đạt được danh vọng, quyền lực, hay chỉ đơn giản là để thỏa mãn dục vọng cá nhân.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Vương Đại Phúc, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang cố gắng hình dung ra bức tranh giang hồ rộng lớn và phức tạp mà ông vừa phác họa. Hắn đã từng nghe sư phụ kể về những điều tương tự, về sự tha hóa của tu sĩ khi họ chạy theo sức mạnh mà quên đi bản chất của “Đạo”. Nhưng những lời kể của Vương Đại Phúc, từ góc nhìn của một phàm nhân từng trải, lại mang một sắc thái chân thực và đau lòng hơn nhiều. Những câu chuyện về các “Đạo” lệch lạc, về những kẻ tu hành tranh giành tài nguyên, địa vị, dần dần gieo vào tâm trí hắn một hạt mầm lo lắng. Liệu con đường “Vô Tiên chi Đạo” của hắn có thể đứng vững giữa những thử thách như vậy?

Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt ngây thơ và tò mò, không giấu được sự lo lắng trong giọng nói trong trẻo của mình. “Nghe đáng sợ quá, Vương bá bá! Vậy làm sao phân biệt được ai là người tốt, ai là người xấu ạ? Liệu những người tu tiên mà chúng ta gặp có phải là người tốt không?” Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.

Lâm Nhất khẽ vuốt Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, hơi ấm từ những hạt gỗ truyền vào lòng bàn tay, mang đến một cảm giác bình yên. Hắn mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ. “Lòng người khó đoán, Mạt Nhi,” hắn nói, giọng chậm rãi, trầm tư, như đang tự nói với chính mình, “nhưng đạo lý thì vẫn luôn ở đó. Thiện ác không nằm ở hình thức bên ngoài, hay ở những phép thuật cao siêu, mà nằm ở chính cái tâm của mỗi người. Kẻ dùng phép thuật để hại người thì là ma, kẻ dùng phép thuật để cứu người thì là tiên. Nhưng dù là ma hay tiên, bản chất vẫn là con người. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ấy mới là thứ quan trọng nhất.” Hắn hiểu rằng, con đường tu tiên không phải là thoát ly khỏi hồng trần, mà là dấn thân vào nó, thấu hiểu nó, và tìm thấy chân lý ngay trong chính những điều bình dị nhất, trong những số phận khác nhau của hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Đoàn xe tiếp tục di chuyển, vượt qua những cánh đồng xanh mướt, xuyên qua những khu rừng thưa, rồi lại băng qua những con đường mòn nhỏ. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi chiều tà. Những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản bắt đầu hiện ra thấp thoáng, báo hiệu sự xuất hiện của một thị trấn nhỏ ven đường. Tiếng xe bò kéo lạch cạch từ xa vọng lại, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng chim hót líu lo, tất cả đều mang một vẻ yên bình, thân thiện, đậm nét cuộc sống phàm trần. Đó là Tiểu An Trấn, một nơi dừng chân quen thuộc của các đoàn thương nhân.

Đoàn xe của Vương Đại Phúc dừng chân tại một bãi đất trống ở rìa thị trấn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi xuống xe, hít thở không khí trong lành, mát mẻ của buổi hoàng hôn. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà xung quanh, mùi đất quen thuộc, tất cả đều mang lại một cảm giác dễ chịu. Tô Mạt Nhi, với bản tính hiếu động, nhanh chóng kéo Lâm Nhất đi dạo quanh khu chợ nhỏ của trấn, nơi những người bán hàng đang thu dọn đồ đạc sau một ngày buôn bán.

Khi bước vào một góc chợ vắng, Lâm Nhất bỗng khựng lại. Hắn nhìn thấy một đứa trẻ gầy gò, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng lại ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Đứa trẻ ôm chặt một con búp bê cũ nát, rách rưới, như thể đó là tài sản duy nhất của mình. Xung quanh đứa trẻ là vài đứa bé khác, chúng đang thì thầm, chỉ trỏ và cười khúc khích, đôi khi còn ném những viên đất nhỏ về phía đứa trẻ gầy gò, rõ ràng là đang trêu chọc và xa lánh nó. Tiếng khóc thút thít yếu ớt, nghẹn ngào của đứa trẻ gầy gò hòa lẫn vào tiếng cười vô tâm của những đứa trẻ khác, tạo nên một âm thanh đau lòng.

Tô Mạt Nhi thấy vậy, lòng nàng trĩu nặng, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước. Nàng khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy xót xa. “Đứa bé tội nghiệp quá… Lâm Nhất ca ca, hình như nó không nghe thấy chúng ta nói gì, cũng không thể nói chuyện. Những đứa trẻ kia thật đáng ghét!” Nàng muốn chạy đến bảo vệ đứa bé, nhưng Lâm Nhất đã khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tư.

Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Tô Mạt Nhi, ra hiệu nàng đứng yên. Hắn từ từ bước lại gần đứa trẻ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm kinh động một loài vật hoang dã. Khuôn mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn khẽ ngồi xuống, hạ thấp người ngang tầm mắt đứa trẻ, nở một nụ cười hiền hậu, ấm áp như ánh nắng cuối chiều. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn, sợ hãi của A Câm, không có chút phán xét hay thương hại nào, chỉ có sự sẻ chia và bình yên.

Từ trong tay áo, hắn lấy ra một chiếc bánh bao nhỏ còn nóng hổi, hơi ấm từ chiếc bánh lan tỏa, mang theo mùi bột mì thơm lừng. Chiếc bánh bao ấy là phần hắn đã giữ lại từ bữa trưa, không phải là món cao lương mỹ vị, nhưng trong hoàn cảnh này, nó là cả một thế giới. Hắn nhẹ nhàng đưa chiếc bánh về phía A Câm.

Đứa trẻ, A Câm, đôi mắt to tròn mở to, ban đầu là sự sợ hãi tột độ, co rúm người lại, ôm chặt con búp bê cũ nát hơn. Nó lùi lại, như thể Lâm Nhất là một mối đe dọa. Nhưng rồi, ánh mắt của nó lại bị chiếc bánh bao ấm nóng thu hút, một sự hấp dẫn bản năng của một đứa trẻ đói ăn. Nó nhìn Lâm Nhất, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang bối rối, rồi ngập ngừng, lưỡng lự. Chiếc bánh bao dường như là một cầu nối vô hình, phá vỡ bức tường phòng thủ mà nó đã dựng lên. Đứa trẻ khẽ giơ bàn tay nhỏ bé, gầy gò, ngập ngừng chạm vào tay Lâm Nhất, cảm nhận hơi ấm từ chiếc bánh.

Từ xa, Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, đang quan sát cảnh tượng đó. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa sự xót xa và tiếc nuối. “Đứa bé đó là A Câm,” ông nói với Tô Mạt Nhi, giọng trầm buồn, “cha mẹ mất sớm, lại bị câm điếc bẩm sinh. Nó đáng thương lắm, nhưng người đời lại tránh xa nó như tránh tà. Họ sợ hãi những điều khác lạ, những số phận không may mắn. Con bé sống lay lắt, không ai chăm sóc.” Lời nói của Vương Đại Phúc như một nhát dao cứa vào lòng người, khắc họa rõ nét sự tàn nhẫn của xã hội đối với những người yếu thế, những mảnh đời bất hạnh bị bỏ rơi.

Lâm Nhất không nói một lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc bánh bao vào tay A Câm. Bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ run rẩy nắm chặt chiếc bánh, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Rồi, ánh mắt từ sự sợ hãi và bối rối dần chuyển sang một niềm biết ơn sâu sắc, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt to tròn. A Câm ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, như thể muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng ú ớ không thành lời. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu, ấm áp, rồi nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu đứa bé, mái tóc đen mượt của A Câm mềm mại dưới lòng bàn tay hắn. Hơi ấm từ cái chạm tay ấy, từ nụ cười ấy, dường như đã xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn non nớt của A Câm.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm nhận được sự kết nối vô hình giữa hắn và đứa trẻ. Hắn hiểu rằng, con đường tu tiên của hắn không chỉ là truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà là tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là thấu hiểu và sẻ chia những nỗi đau của hồng trần. Hắn tự hỏi, liệu sức mạnh của "tu thân" có đủ để bảo vệ những người yếu thế như A Câm không, hay hắn cần phải phát triển thêm những kỹ năng khác, không chỉ là mưu trí, mà cả sức mạnh và sự kiên cường để đối mặt với những hiểm nguy mà Vương Đại Phúc đã kể. Những kẻ thù lớn hơn trong tương lai có thể không dễ dàng bị đánh lừa bằng mưu trí hay cảm hóa bằng lòng nhân ái như Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ, và hắn sẽ cần phải mạnh mẽ hơn nữa để giữ vững "Đạo" của mình.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời, rồi dần chuyển sang màu tím than huyền ảo. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời, như những viên kim cương nhỏ bé. Tiếng khóc của A Câm đã ngừng lại, thay vào đó là tiếng nhai bánh bao khe khẽ, và ánh mắt biết ơn sâu sắc mà nó dành cho Lâm Nhất. Lâm Nhất biết rằng, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan và thử thách. Nhưng hắn tin vào con đường hắn đã chọn, con đường Vô Tiên chi Đạo, để khám phá thêm về những bí ẩn của hồng trần, và để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và có lẽ, việc giúp đỡ A Câm, dù chỉ là một hành động nhỏ bé, lại là một bước đi quan trọng trên con đường ấy, củng cố thêm niềm tin của hắn vào "Đạo" của lòng trắc ẩn và sự sẻ chia.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ