Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời, rồi dần chuyển sang màu tím than huyền ảo. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời, như những viên kim cương nhỏ bé. Tiếng khóc của A Câm đã ngừng lại, thay vào đó là tiếng nhai bánh bao khe khẽ, và ánh mắt biết ơn sâu sắc mà nó dành cho Lâm Nhất. Lâm Nhất biết rằng, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan và thử thách. Nhưng hắn tin vào con đường hắn đã chọn, con đường Vô Tiên chi Đạo, để khám phá thêm về những bí ẩn của hồng trần, và để tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn đã chọn. Đó là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và có lẽ, việc giúp đỡ A Câm, dù chỉ là một hành động nhỏ bé, lại là một bước đi quan trọng trên con đường ấy, củng cố thêm niềm tin của hắn vào "Đạo" của lòng trắc ẩn và sự sẻ chia.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi, đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc đã khởi hành. Khinh Vân Khách Điếm dần lùi lại phía sau, hóa thành một chấm nhỏ giữa màn sương mờ ảo của buổi sớm. Cuộc hành trình tiếp tục, đưa Lâm Nhất và những người đồng hành đến những vùng đất mới, những cảnh đời mới. Gót chân của Lâm Nhất vẫn nhẹ nhàng, ung dung, nhưng trong lòng hắn, những suy tư về hồng trần lại càng thêm sâu sắc. Hắn hiểu rằng, mỗi bước đi trên con đường này không chỉ là dịch chuyển thân xác, mà còn là một chuyến phiêu du trong cõi nhân sinh, nơi mỗi khuôn mặt, mỗi tiếng cười, mỗi giọt nước mắt đều là một trang sách mở ra những bài học vô giá.
Sau vài ngày đêm ròng rã trên những con đường đất gồ ghề, đoàn thương nhân cuối cùng cũng đặt chân đến Phàm Nhân Thị Trường của một trấn nhỏ nằm ẩn mình giữa những rặng núi xanh biếc. Đó là một buổi trưa nắng ấm, trời trong vắt, không một gợn mây. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào, náo nhiệt vọng lại, như một bản hòa tấu bất tận của cuộc sống. Khi tiến vào, một khung cảnh sầm uất hiện ra trước mắt: các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài theo những con đường lát đá đã mòn vẹt theo năm tháng. Khắp nơi, người mua kẻ bán tấp nập, chen chúc, tạo nên một dòng chảy không ngừng nghỉ.
Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rau quả, tiếng mặc cả oang oang của các thương lái, tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ con chạy đùa, tiếng bước chân thình thịch của những người gánh vác, tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của chốn phàm trần, vừa xô bồ, vừa sống động. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng bay ra từ những quán ăn nhỏ, mùi gia vị nồng nàn từ các sạp hàng khô, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi mằn mặn của những người lao động, và cả mùi đất ẩm ướt từ những vũng nước đọng ven đường sau cơn mưa đêm qua... Tất cả những mùi hương ấy quyện lại, tạo nên một thứ khứu giác phong phú, đặc trưng của chốn chợ búa.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và gương mặt phúc hậu, dẫn đầu đoàn, dấn bước vào dòng người. Hắn vẫn giữ vẻ ung dung, tự tại, đôi mắt đen láy thăm thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng ánh mắt, như muốn đọc thấu những câu chuyện ẩn chứa bên trong. A Câm, đứa trẻ câm điếc, vẫn nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn mở to, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Mỗi khi có tiếng ồn lớn hơn bình thường, nó lại rụt rè nấp sau lưng Tô Mạt Nhi, đôi lúc lại hiếu kỳ nghiêng đầu, cố gắng thu nhận những âm thanh mà nó không thể nghe thấy.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trong sáng, cũng không ngừng nhìn ngó. Nàng vốn là người xuất thân từ thôn dã, nhưng cái chợ này vẫn có những điều khiến nàng kinh ngạc. "Vương thúc, chợ này thật lớn, thật náo nhiệt!" nàng thốt lên, giọng trong trẻo, líu lo. "Còn hơn cả mấy cái chợ nhỏ ở mấy trấn chúng ta đi qua nhiều."
Vương Đại Phúc khẽ cười, vuốt chòm râu quai nón được tỉa tót gọn gàng. "Phải đó cô nương. Cái chợ này là một trong những trung tâm giao thương lớn nhất vùng này. Hàng hóa từ khắp nơi đổ về, người dân từ muôn phương cũng tụ hội. Tuy nhiên," ông nói, giọng trầm xuống một chút, "tiểu huynh đệ nhìn xem, cái chợ này tuy sầm uất, bề ngoài phồn hoa là thế, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đủ mọi cảnh đời. Kẻ giàu sang thì ăn ngon mặc đẹp, kẻ nghèo khó thì chật vật từng bữa. Đạo lý tuy vẫn còn đó, nhưng lòng người đã bắt đầu lệch lạc, không còn như xưa nữa rồi. Những mầm mống tham lam, ích kỷ đã nhen nhóm, phá vỡ sự hòa hợp với Đạo vốn có của thế gian."
Lâm Nhất trầm ngâm lắng nghe, bước chân chậm rãi. Hắn đưa tay khẽ chạm vào chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay, cảm nhận sự thô ráp, ấm áp của từng hạt. Hắn biết Vương Đại Phúc đang muốn nói gì. Những câu chuyện về "Đạo" và "lòng người" mà Vương Đại Phúc đã kể trên đường đi cứ văng vẳng bên tai hắn. Hắn thở dài khe khẽ, một tiếng thở dài chất chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh. "Vương thúc nói đúng," hắn nói, giọng ôn hòa, trầm ấm. "Con người ta, khi chưa đủ thì mong cầu, khi đủ rồi lại muốn nhiều hơn. Tham lam chính là gốc rễ của mọi bất công, mọi bi kịch của hồng trần. Người đời cứ mãi chạy theo danh lợi, quên mất đi cái chân tâm ban sơ của mình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng mấy ai giữ được chân tâm giữa bộn bề thế sự này."
Hắn dừng lại bên một gánh hàng rong bán quạt giấy cũ kỹ, đôi mắt đen láy của hắn lướt qua từng nếp nhăn trên khuôn mặt người lão bà đang cặm cụi sửa sang lại những chiếc quạt rách. Lão bà ấy có lẽ đã trải qua biết bao thăng trầm của cuộc đời, và mỗi nếp nhăn trên mặt bà là một câu chuyện không lời. Lâm Nhất cảm nhận được sự mệt mỏi, sự nhọc nhằn toát ra từ lão bà, nhưng đồng thời cũng là một ý chí kiên cường, một ngọn lửa leo lét không chịu tắt. Hắn khẽ nắm chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, tự nhủ: con đường "tu thân" của hắn chính là phải thấu hiểu những cảnh đời này, phải vượt qua những gian nan của hồng trần, chứ không phải trốn tránh nó.
Đoàn người tiếp tục đi sâu vào lòng chợ, những âm thanh và mùi hương càng trở nên đậm đặc. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. A Câm, dù không nghe thấy, nhưng dường như nó cảm nhận được sự nhộn nhịp, sự sống động của nơi này. Nó thôi không còn co rúm lại, mà bắt đầu tò mò nhìn ngắm những món đồ chơi sặc sỡ, những món ăn lạ mắt. Tô Mạt Nhi khẽ cười, nắm chặt tay A Câm, như muốn truyền cho đứa trẻ một chút sự an tâm và hứng khởi. Vương Đại Phúc đi cạnh Lâm Nhất, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ những sạp hàng, giới thiệu những món đặc sản của vùng, nhưng trong giọng nói của ông, vẫn phảng phất nỗi lo lắng về những mầm mống bất công đang lớn dần trong xã hội phàm trần này. Hắn biết, dù có che giấu kỹ đến đâu, những góc khuất của lòng người vẫn luôn hiện hữu, và chỉ cần một chút sơ sẩy, chúng sẽ bùng phát, kéo theo những bi kịch không đáng có.
***
Đi sâu hơn vào khu chợ, dưới cái nắng gay gắt giữa trưa, đoàn người bắt gặp một cảnh tượng khiến Tô Mạt Nhi không khỏi phẫn nộ. Tại một góc chợ tương đối vắng vẻ hơn, nơi những người bán hàng rong nhỏ bé, không có tiền thuê quầy cố định, đang trải chiếu bày hàng, một bóng người đàn ông phốp pháp, ăn mặc lụa là, đầu đội khăn xếp, tay chống gậy gỗ mun, đang đứng trước một sạp hàng rau cải. Hắn ta có khuôn mặt béo tốt, bộ râu quai nón đen nhánh, nhưng ánh mắt lại sắc lẻm, toát lên vẻ hống hách và tham lam. Đó chính là một kẻ cường hào địa phương, với đám tay sai lố nhố đứng đằng sau.
Trước mặt hắn, một người bán hàng rong già nua, gầy gò, đôi tay run rẩy ôm chặt một bó rau cải đã ngả màu, đang cúi đầu khép nép. Mái tóc bạc phơ của lão bán hàng dính bết mồ hôi, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ lo sợ. Tiếng nói của kẻ cường hào sang sảng, đầy vẻ coi thường, át hẳn những âm thanh ồn ào khác của chợ.
"Này lão già kia," kẻ cường hào gằn giọng, "tiền bảo kê tháng này đâu? Ngươi muốn buôn bán yên ổn thì phải biết điều chứ! Đừng tưởng cái góc chợ hẻo lánh này thì ta không để mắt tới. Luật lệ của chợ này, ta là người đặt ra!" Hắn ta dùng gậy gõ mạnh xuống đất, bụi đất tung lên, khiến lão bán hàng càng thêm run rẩy.
Lão bán hàng lắp bắp, giọng yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. "Dạ... thưa đại gia... tháng này ế ẩm quá, rau cải không bán được mấy, xin ngài bớt cho chút... Lão già này chỉ mong kiếm đủ bữa qua ngày, không dám làm trái ý đại gia đâu ạ..." Lão khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đục mờ cầu khẩn nhìn kẻ cường hào, nhưng chỉ nhận lại được ánh mắt khinh miệt.
Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ phẫn nộ. Nàng nắm chặt tay A Câm, hàm răng khẽ nghiến vào nhau. "Tên cường hào này thật quá đáng! Sao hắn có thể chèn ép người ta như vậy chứ?" nàng líu lo trách móc, giọng nói dù nhỏ nhưng chứa đầy sự bất bình. A Câm dường như cảm nhận được sự tức giận của Tô Mạt Nhi, nó ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía lão bán hàng tội nghiệp, đôi mắt ngây thơ hiện rõ vẻ lo lắng.
Vương Đại Phúc đứng bên cạnh Lâm Nhất, khẽ lắc đầu ngao ngán, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi lồng ngực phốp pháp của ông. "Chuyện này thường xảy ra lắm tiểu huynh đệ à," ông nói với Lâm Nhất, giọng trầm buồn. "Mấy kẻ có chút quyền thế, có tiền bạc, liền ra sức chèn ép những người yếu thế. Giang hồ có luật giang hồ, nhưng chợ búa cũng có luật chợ búa. Mà luật ấy, thường do kẻ mạnh đặt ra. Ta cũng đã từng muốn can thiệp, nhưng rồi chỉ rước họa vào thân. Sức ta có hạn, không thể quản hết chuyện thiên hạ được." Ông biết rằng, dù có lòng, một thương nhân như ông cũng khó lòng đối đầu với những thế lực ngầm đã bén rễ sâu trong lòng xã hội.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt đen láy của hắn, không có sự phẫn nộ bùng cháy như Tô Mạt Nhi, cũng không có sự bất lực như Vương Đại Phúc, mà chỉ có một sự bình tĩnh đến lạ thường, một ánh nhìn thấu suốt mọi điều. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong lòng mình. Con đường "tu thân" của hắn là con đường của lòng trắc ẩn, của sự sẻ chia, của việc bảo vệ những điều thiện lương. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, việc hành hiệp trượng nghĩa không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ phu, hay sự bốc đồng nhất thời. Hắn cần phải dùng trí tuệ, dùng "Đạo" để hóa giải những bất công này, để chỉ cho kẻ lầm đường một lối đi khác, một con đường mà không cần phải dùng bạo lực. Hắn khẽ vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự vững chãi, như một lời nhắc nhở về sự kiên định của chính mình.
Hắn hít thở thật sâu, rồi bước tới. Bước chân hắn nhẹ nhàng, điềm đạm, không chút vội vã, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, như thể mỗi bước đi đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn không đẩy kẻ cường hào ra, cũng không lớn tiếng quát mắng. Hắn chỉ đơn giản là đứng chắn giữa kẻ cường hào và lão bán hàng, thân hình gầy gò của hắn tuy nhỏ bé, nhưng lại toát lên một khí chất thanh thoát, vững vàng, không thể lay chuyển.
"Vị đại gia này," Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, trầm ấm, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, khiến những người xung quanh bất giác phải lắng nghe. "Ta thấy việc thu tiền bảo kê là hợp lý, nếu nó mang lại sự an ổn cho việc làm ăn của bá tánh. Nhưng cũng nên có chừng mực. Người buôn bán nhỏ mọn này, kiếm được vài đồng bạc lẻ cũng không dễ dàng gì, lại còn phải nuôi sống gia đình. Nếu đại gia cứ chèn ép quá đáng, e rằng họ sẽ không còn sức mà làm ăn, đến lúc đó thì ai sẽ đóng tiền cho ngài nữa đây? Chẳng phải là 'nước cạn thì cá chết', 'chim cùng thì rụng lông' sao?"
Kẻ cường hào ngạc nhiên, hắn ta không ngờ lại có kẻ dám xen vào chuyện của mình. Hắn ta quay phắt lại, ánh mắt sắc lẻm nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của ta? Ngươi tưởng mình là ai mà dám dạy đời ta?" hắn ta gằn giọng, vẻ mặt đỏ gay vì tức giận. Đám tay sai phía sau cũng nhao nhao tiến lên, vẻ mặt hung dữ.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt đen láy của hắn không chút xao động, nhìn thẳng vào kẻ cường hào. "Ta chỉ là một lữ khách qua đường, thấy chuyện bất bình thì muốn nói vài lời. Đạo lý ở đời, có vay có trả, gieo nhân nào gặt quả nấy. Ngài lấy của người khác quá nhiều, chèn ép người yếu thế, e rằng sau này sẽ phải trả giá đắt hơn, không chỉ là tiền bạc, mà còn là lương tâm, là nghiệp chướng. Người đời vẫn nói 'trên đầu ba thước có thần linh', mọi việc làm đều không thể che mắt trời. Hơn nữa," hắn khẽ liếc nhìn đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc đang đứng phía sau, "đoàn thương nhân của chúng tôi cũng muốn buôn bán yên ổn ở chợ này. Nếu chợ này mà cứ xảy ra những chuyện như thế này, e rằng danh tiếng sẽ bị ảnh hưởng, khách buôn sẽ dần bỏ đi nơi khác, đại gia cũng khó lòng làm ăn lâu dài."
Lời nói của Lâm Nhất không chỉ là đạo lý, mà còn là một sự cảnh cáo khéo léo. Kẻ cường hào nhìn thấy khí chất khác thường của Lâm Nhất, cùng với sự hiện diện của đoàn thương nhân Vương Đại Phúc – một người có tiếng tăm trong giới buôn bán – hắn ta bất giác chùn bước. Hắn ta là kẻ tham lam, nhưng không phải là kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu rằng, gây sự với một lữ khách bí ẩn có khí chất đặc biệt, lại có mối liên hệ với một đoàn thương nhân lớn, sẽ không mang lại lợi ích gì, thậm chí còn rước họa vào thân. Hắn ta hừ một tiếng giận dữ, ánh mắt vẫn còn hằn lên vẻ tức tối, nhưng không dám làm gì thêm.
"Hừ! Lần này nể mặt ngươi, ta tha cho lão già này một bữa!" Kẻ cường hào quay người, vung gậy ra hiệu cho đám tay sai, rồi bỏ đi trong sự bực tức nhưng không dám làm càn. Đám tay sai cũng lẳng lặng đi theo, bỏ lại một không khí yên tĩnh đến lạ thường sau cơn bão nhỏ.
Lão bán hàng rong vẫn còn run rẩy, đôi mắt đục mờ nhìn Lâm Nhất đầy vẻ biết ơn. Lão muốn nói lời cảm tạ, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu, trấn an. Hắn biết, lời cảm ơn không nhất thiết phải thốt ra thành lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ vai lão bán hàng, rồi cùng Tô Mạt Nhi và A Câm tiếp tục đi. Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất với ánh mắt ngưỡng mộ, nàng cảm nhận được một sức mạnh vô hình toát ra từ hắn, không phải là sức mạnh của quyền cước, mà là sức mạnh của trí tuệ và lòng nhân ái. Vương Đại Phúc cũng gật đầu tán thưởng, trong lòng càng thêm kính trọng vị tiểu đạo sĩ trẻ tuổi này. Lâm Nhất biết, hành động vừa rồi có thể khiến hắn thu hút sự chú ý của kẻ cường hào, nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, đó chính là "Đạo" mà hắn đã chọn, là con đường "tu thân" giữa hồng trần gian nan.
***
Chiều tà, ánh nắng đã dịu đi nhiều, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà, những con đường lát đá của Phàm Nhân Thị Trường. Không khí vẫn còn náo nhiệt, nhưng đã bớt đi vẻ gay gắt của buổi trưa. Sau khi giải quyết xong công việc làm ăn, đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc bắt đầu chuẩn bị lương thực cho chặng đường tiếp theo. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và A Câm được giao nhiệm vụ đi mua gạo.
Họ ghé vào một tiệm gạo nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, tránh xa sự ồn ào của khu chợ chính. Tiệm gạo khá đơn sơ, chỉ là một gian nhà gỗ nhỏ với vài chum vại lớn đựng gạo, nhưng luôn tấp nập khách ra vào. Một người phụ nữ trung niên, thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, đang thoăn thoắt đong gạo cho khách. Bà mặc một chiếc tạp dề màu chàm đã bạc màu, đôi tay nhanh nhẹn, thoăn thoắt. Đó chính là Bà Gạo.
"Gạo ngon, gạo sạch, ăn vào là khỏe người! Khách quan muốn mua bao nhiêu ạ?" Bà Gạo cất tiếng mời chào, giọng nói sang sảng, ấm áp, nụ cười hiền hậu làm khuôn mặt bà càng thêm rạng rỡ. Bà thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cùng với đứa trẻ A Câm, liền niềm nở hỏi.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười đáp lại. "Bà cứ đong cho chúng tôi một ít. Gạo nếp, gạo tẻ đều cần." Hắn đưa mắt nhìn những hạt gạo trắng ngần trong chum, chúng lấp lánh dưới ánh nắng chiều hắt vào. A Câm đứng sát Lâm Nhất, đôi mắt to tròn tò mò nhìn những hạt gạo chảy xuống từ chiếc gáo gỗ, rồi lại ngước nhìn Bà Gạo, như thể bị cuốn hút bởi sự nhiệt tình và hiền lành của bà.
Khi Bà Gạo đang thoăn thoắt đong gạo, Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng điệu ôn hòa, chứa đầy sự quan tâm. "Cuộc sống của bà có ổn không? Chắc hẳn việc bán gạo ở chợ này cũng không dễ dàng gì."
Bà Gạo nghe vậy, đôi tay đang đong gạo bỗng chậm lại một chút. Bà khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng lại chất chứa bao nỗi lo toan của người dân thường. "Cũng tạm thôi khách quan à," bà nói, nụ cười trên môi vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ mệt mỏi. "Mưa thuận gió hòa thì còn đỡ, chứ mất mùa thì khổ lắm. Gạo khan hiếm, giá cả lại tăng, mà người dân thì làm gì có tiền mà mua? Lại còn mấy kẻ... hay đến đòi hỏi nữa... Haizzz..." Bà Gạo không nói hết câu, nhưng Lâm Nhất hiểu những "kẻ đòi hỏi" mà bà nhắc đến chính là những kẻ cường hào, những tay sai tham lam đã chèn ép người dân.
Tô Mạt Nhi, với sự nhạy cảm của mình, cũng nhận ra nỗi lòng của Bà Gạo. Nàng hỏi, giọng có chút lo lắng. "Vậy bà có sợ không? Những kẻ đó... có làm gì bà không?"
Bà Gạo nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt bà thoáng qua vẻ sợ hãi, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một nụ cười hiền lành, pha chút kiên cường. "Sợ chứ cô nương. Ai mà không sợ chứ. Nhưng không bán gạo thì lấy gì mà ăn đây? Nhà tôi còn mấy đứa con, đứa cháu nhỏ dại. Cứ nghĩ con cháu mình còn bé bỏng, lại có sức mà làm thôi. Miễn sao mình sống ngay thẳng, lương thiện, trời đất ắt sẽ phù hộ." Bà nói, rồi lại tiếp tục đong gạo, tiếng hạt gạo lách cách rơi vào túi vải nghe thật bình dị, nhưng lại chứa đựng một sức sống mãnh liệt.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Bà Gạo, trong lòng hắn dâng lên một sự cảm thông sâu sắc. Hắn nhìn ánh mắt chất phác và nụ cười hiền hậu của bà, nhìn đôi tay chai sạn đang thoăn thoắt đong gạo, nhìn bóng dáng mập mạp nhưng lại toát lên sự kiên cường của một người mẹ, người bà. Hắn nhận ra rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, dù có bị chèn ép, bị bóc lột, những người dân thường như Bà Gạo vẫn giữ được sự lương thiện, sự cần cù và một niềm tin mãnh liệt vào lẽ sống. Họ không truy cầu tiên đạo, không màng danh lợi, chỉ mong một cuộc sống bình an, đủ ăn đủ mặc, và một gia đình ấm êm.
Hắn thanh toán tiền gạo, rồi khẽ đặt thêm một vài đồng bạc lẻ vào tay Bà Gạo, xem như một chút lòng thành. Bà Gạo ngạc nhiên, rồi vội vàng xua tay từ chối, nhưng Lâm Nhất chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Bà cứ nhận lấy, xem như là lộc của con cháu. Mong bà luôn khỏe mạnh."
Bà Gạo nhìn Lâm Nhất, đôi mắt bà chợt rưng rưng, bà hiểu được tấm lòng của vị tiểu đạo sĩ trẻ tuổi này. Bà cúi đầu cảm tạ, rồi lại nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười chân thành từ tận đáy lòng. "Đa tạ khách quan! Đa tạ ân nhân! Ngài thật là người tốt!"
Lâm Nhất khẽ vỗ vai A Câm, mái tóc đen mượt của đứa trẻ mềm mại dưới lòng bàn tay hắn. Hắn chiêm nghiệm về sự kiên cường của những con người nhỏ bé trước sóng gió cuộc đời, trước những bất công của hồng trần. Hắn hiểu rằng, "tu thân" không chỉ là rèn luyện bản thân, mà còn là thấu hiểu và sẻ chia với những kiếp người, những mảnh đời cơ cực này. Mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt, mỗi tiếng thở dài của họ đều là một bài học, một trải nghiệm quý giá trên con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn.
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Đoàn người rời tiệm gạo, mang theo những túi gạo nặng trĩu và những suy tư sâu sắc. Lâm Nhất bước đi giữa màn đêm đang dần buông xuống, tay khẽ vuốt chuỗi hạt bồ đề. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn nhiều gian nan, còn nhiều cảnh đời phải chứng kiến, nhiều bất công phải đối mặt. Những kẻ cường hào, những kẻ tham lam mà Vương Đại Phúc đã kể, chỉ là những mầm mống nhỏ bé của một thứ "tiên đạo giả tạo" đang dần len lỏi vào thế giới phàm trần. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn tin vào con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và trí tuệ, con đường mà hắn sẽ dùng để bảo vệ những điều thiện lương, những mảnh đời yếu ớt giữa cõi hồng trần gian nan này. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn vẫn giữ vững niềm tin vào "tiên đạo tại tâm" của mình.