Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Đoàn người rời tiệm gạo, mang theo những túi gạo nặng trĩu và những suy tư sâu sắc. Lâm Nhất bước đi giữa màn đêm đang dần buông xuống, tay khẽ vuốt chuỗi hạt bồ đề. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn nhiều gian nan, còn nhiều cảnh đời phải chứng kiến, nhiều bất công phải đối mặt. Những kẻ cường hào, những kẻ tham lam mà Vương Đại Phúc đã kể, chỉ là những mầm mống nhỏ bé của một thứ "tiên đạo giả tạo" đang dần len lỏi vào thế giới phàm trần. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn tin vào con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và trí tuệ, con đường mà hắn sẽ dùng để bảo vệ những điều thiện lương, những mảnh đời yếu ớt giữa cõi hồng trần gian nan này. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn vẫn giữ vững niềm tin vào "tiên đạo tại tâm" của mình.
***
Rời khỏi trấn nhỏ với những suy tư còn vương vấn về cuộc đời bà Gạo, đoàn thương nhân của Vương Đại Phúc tiếp tục cuộc hành trình xuôi về phía Tây. Mấy ngày sau, khi ánh dương đã nghiêng về phía Tây, nhuộm vàng những rặng núi xa xăm, họ đặt chân đến một trấn khác. Trấn này lớn hơn, sầm uất hơn những nơi đã đi qua, nhưng lạ thay, một không khí nặng nề, u ám bao trùm khắp nơi, như thể một đám mây đen vô hình đã và đang che phủ bầu trời.
Tiếng người mua bán vẫn ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch vẫn vang vọng trên con đường đá cuội, tiếng rao hàng vẫn vọng lại từ các sạp hàng ven đường, nhưng tất cả đều mang một âm hưởng khác lạ. Không còn cái vẻ huyên náo, sôi động thường thấy, thay vào đó là những tiếng xì xào to nhỏ, những tiếng thở dài lẩn khuất trong dòng người. Những ánh mắt chạm nhau cũng nhanh chóng lảng tránh, ẩn chứa sự e dè, sợ hãi. Mùi đồ ăn thức uống phong phú vẫn lan tỏa, mùi khói bếp vẫn vấn vít trong không khí, nhưng phảng phất đâu đó là mùi mồ hôi lạnh của sự bất an, của một nỗi lo lắng vô hình đang đè nặng lên từng con người nơi đây. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi chiều tà, nhưng không thể xua tan đi sự ngột ngạt, nặng nề trong lòng những người dân.
Đoàn xe ngựa của Vương Đại Phúc chậm rãi tiến vào trấn, tiếng bánh xe lạch cạch trên đường đá dường như càng làm nổi bật lên sự im lặng đáng sợ của nơi này. Vương Đại Phúc, với kinh nghiệm lăn lộn giang hồ nhiều năm, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ đây cau có lại, đôi mắt nheo lại quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Ông ta đã đi qua không ít trấn, không ít thành, và ông biết, cái không khí này, chính là điềm báo của một sự áp bức, một nỗi sợ hãi đang ngấm ngầm tồn tại.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước xuống xe, hòa mình vào dòng người. A Câm, đứa trẻ câm điếc, không hiểu được sự phức tạp của thế giới người lớn, nhưng bản năng nhạy cảm của nó đã mách bảo điều gì đó bất thường. Nó bám chặt lấy vạt áo Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn, ngây thơ chứa đựng vẻ sợ sệt, liên tục nhìn quanh. Thân hình gầy gò của nó run rẩy nhẹ trong vòng tay của Lâm Nhất, khi hắn khẽ đặt tay lên vai nó trấn an.
Lâm Nhất, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, cũng cảm nhận được sự khác lạ này. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Những gương mặt hốc hác, những bước chân vội vã, những câu chuyện thì thầm về "tiên môn" nào đó trên núi X, về những khoản "cống nạp" vô lý, tất cả như những mảnh ghép nhỏ, dần hình thành nên một bức tranh u ám trong tâm trí hắn. Hắn vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng hạt gỗ trơn nhẵn, như đang tìm kiếm một sự bình yên, một chân lý giữa những hỗn độn của hồng trần.
"Mấy năm nay, cái 'tiên môn' nhỏ ở núi X kia càng ngày càng quá đáng. Chúng nó coi thường phép vua, chỉ biết ức hiếp dân lành!" Vương Đại Phúc thở dài, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đây pha lẫn sự bực dọc và bất lực. Ông ta vừa đi trước dò đường, vừa quay lại nói với Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, vẻ mặt đầy vẻ phẫn nộ. "Ban đầu chỉ là xin chút ít hương hỏa, sau thành thu 'phí bảo hộ', giờ thì trắng trợn đòi 'cống nạp' mỗi tháng. Ai không nộp đủ, chúng nó liền ra tay trừng phạt, nào là đốt nhà, nào là đánh đập, thậm chí còn 'phế bỏ' sinh khí của người ta nữa."
Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn lanh lợi mở to vì kinh ngạc. Nàng không thể tin được những gì mình vừa nghe. "Họ không sợ quan phủ sao, Vương thúc? Chẳng lẽ quan lại trong trấn này lại không biết chuyện sao?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng và nghi hoặc. Nàng đã quen với sự công bằng của Lâm Nhất, của những đạo lý mà hắn đã dạy, nên những hành động bất công trắng trợn như vậy khiến nàng cảm thấy vô cùng khó hiểu và phẫn nộ.
Vương Đại Phúc lắc đầu ngao ngán, một nụ cười chua chát hiện trên khuôn mặt phúc hậu. "Quan phủ á? Hừm... Ở cái trấn nhỏ này, quan lại có khác gì bù nhìn? Một phần là sợ hãi cái danh 'tiên môn', một phần là đã bị chúng nó mua chuộc rồi. Đám 'tiên nhân' này, chúng nó còn biết chút ít phép thuật nhỏ, có thể biến ra lửa, biến ra nước, hay làm cho người ta ốm đau bệnh tật. Dân lành vốn đã yếu thế, lại còn tin vào ma quỷ thần linh, nên càng bị chúng nó dắt mũi. Ai dám phản kháng chứ?" Ông ta nhìn dòng người cúi đầu đi qua, ánh mắt tràn đầy sự thương xót và bất lực. "Đạo lý gì đây không biết, chỉ thấy toàn là lộng quyền ức hiếp. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng ở đây, chân tâm cũng khó giữ."
Lâm Nhất vẫn im lặng, đôi mắt hắn dõi theo một toán người đang đi qua, trên áo có thêu một phù hiệu đơn giản hình ngọn lửa. Ánh mắt hắn sắc bén, như muốn nhìn thấu bản chất thật sự của những kẻ tự xưng là "tiên nhân" này. Hắn đã nghe Vương Đại Phúc kể về những "Đạo" lệch lạc, về những kẻ tu hành tranh giành tài nguyên, địa vị. Nhưng việc chứng kiến tận mắt sự tha hóa này, sự biến chất của cái gọi là "tiên đạo" ngay trong lòng phàm trần, vẫn khiến hắn không khỏi trầm tư. Sự bất công đã bắt đầu nhen nhóm từ những kẻ cường hào, giờ đây lại được khoác lên mình chiếc áo choàng của "tiên đạo", trở nên trắng trợn và tàn nhẫn hơn bội phần. Con đường "hồng trần luyện tâm" của hắn, dường như đang dần mở ra những trang mới đầy thử thách và chiêm nghiệm. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề, cảm nhận sức nặng của nó, cũng như cảm nhận sức nặng của những gánh nặng đang đè lên vai những người dân khốn khổ này.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng, nhường chỗ cho một không gian u tối và nặng nề. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và A Câm, cùng với Vương Đại Phúc, đi bộ qua khu Phàm Nhân Thị Trường. Cái chợ, nơi lẽ ra phải là trung tâm của sự sống, của tiếng cười nói huyên náo, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng, sợ hãi đến lạ lùng. Tiếng mặc cả thưa thớt, tiếng rao hàng yếu ớt, như sợ đánh thức một con thú dữ đang ngủ say. Mùi gia vị, mùi vải vóc bị xua đi bởi mùi mồ hôi và sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Đột nhiên, từ một góc chợ, tiếng quát tháo vang lên, xé tan không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. "Bọn phàm nhân các ngươi phải biết điều! Môn chủ chúng ta ban phúc cho trấn này, mấy đồng cống nạp này đáng là gì mà các ngươi dám trì hoãn?" Một gã đàn ông vóc người cao lớn, mặc bộ quần áo vải thô màu xám, trên ngực thêu hình ngọn lửa đơn giản, đang đứng trước một sạp rau cũ kỹ. Hắn ta, cùng với hai tên đồng bọn khác, cũng mang phù hiệu tương tự, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông đang co rúm lại.
Dưới chân gã là một bà lão bán rau tóc bạc phơ, đang ôm chặt lấy rổ rau còn sót lại, thân hình gầy gò run rẩy. Bà lão nức nở, đôi tay nhăn nheo cố gắng che mặt. "Xin các vị tiên gia tha cho... Tiểu lão không có đủ... Mấy ngày nay rau ế ẩm, không bán được gì... Mong các vị thương tình..."
"Thương tình cái gì? Tiên gia chúng ta đã chiếu cố cho các ngươi có nơi yên ổn làm ăn đã là phúc phận trời ban rồi! Ngươi dám nói không có? Hay là muốn chống đối?" Một tên khác, vóc dáng nhỏ hơn nhưng ánh mắt gian xảo hơn, quát lớn, rồi dùng chân đá mạnh vào rổ rau của bà lão. Rau cải văng tung tóe trên nền đất ẩm ướt, dính đầy bùn đất. Bà lão bật khóc nức nở, tiếng khóc thút thít xé lòng người.
Người dân xung quanh, những người bán hàng, những khách mua, tất cả đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng. Họ nhìn cảnh tượng bất công diễn ra trước mắt, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và sợ hãi. Một vài người còn vội vàng kéo con cái mình đi nơi khác, như sợ bị vạ lây. Những kẻ mặc phù hiệu ngọn lửa, chúng không chỉ cậy quyền mà còn khoe khoang "phép thuật nhỏ" của mình. Tên vóc người nhỏ con kia, thấy mọi người im lặng, liền cười lớn một tiếng đầy vẻ đắc ý, rồi đưa tay lên, một tia lửa nhỏ lập lòe trên đầu ngón tay hắn, khiến vài đứa trẻ sợ hãi khóc thét lên.
"Thấy chưa? Đây là thần thông của tiên gia! Chỉ cần một tia lửa nhỏ này, ta có thể đốt trụi cả cái chợ này, chứ đừng nói là mấy rổ rau thối của ngươi!" Hắn ta vênh váo nói, ánh mắt quét một lượt qua đám đông, khiến ai nấy đều phải rụt cổ lại.
Tô Mạt Nhi, với bản tính trượng nghĩa và lòng căm ghét sự bất công, phẫn nộ đến mức toàn thân run lên. Đôi mắt nàng đỏ hoe, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Nàng muốn xông lên, muốn la lớn, muốn dùng lời lẽ để vạch trần bộ mặt xấu xa của những kẻ này. "Họ... họ làm sao có thể như vậy? Rõ ràng là ức hiếp! Lâm Nhất, chúng ta không thể đứng nhìn!" Giọng nàng líu lo, đầy vẻ nức nở.
Nhưng Lâm Nhất đã kịp giữ nàng lại. Hắn khẽ nắm chặt lấy cổ tay nàng, không quá mạnh nhưng đủ để nàng cảm nhận được sự kiên định. Hắn lắc đầu nhẹ, ánh mắt trầm tư quan sát toàn bộ sự việc. Hắn không can thiệp trực tiếp bằng vũ lực, bởi hắn hiểu rằng, đối với những kẻ này, vũ lực chỉ là một vòng luẩn quẩn của thù hận. Hắn cần thấu hiểu, cần chiêm nghiệm, cần tìm ra căn nguyên của sự tha hóa này, chứ không phải chỉ là giải quyết ngọn. "Yên lặng đã, Mạt Nhi. Hãy quan sát." Giọng hắn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự thâm sâu, một triết lý mà Tô Mạt Nhi chưa thể hiểu hết.
A Câm, đứa trẻ câm điếc, không thể nói, nhưng nó cảm nhận được sự đau khổ của bà lão, sự phẫn nộ của Tô Mạt Nhi và sự căng thẳng của Lâm Nhất. Nó càng bám chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn ngây thơ đầy vẻ sợ hãi và bối rối, như một bông hoa nhỏ đang co rúm lại trước cơn bão.
Vương Đại Phúc cũng thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy bất lực. "Tiên môn nhỏ mà cũng bày đặt ra oai. Đạo lý gì đây không biết! Chỉ mượn danh nghĩa 'tiên' để hà hiếp dân lành. Thời buổi này, lòng người khó đoán, ngay cả 'tiên' cũng chẳng còn ra 'tiên' nữa rồi." Ông ta lẩm bẩm, rồi khẽ kéo Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lùi lại một chút, không muốn gây sự chú ý.
Những kẻ áp bức kia, sau khi hả hê đánh đập và cướp bóc của bà lão, liền cười lớn một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi, để lại sự hỗn loạn và sợ hãi. Bà lão bán rau già nua, thân hình run rẩy, khóc không thành tiếng, cố gắng gom lại những mớ rau dính bùn. Không một ai dám lại gần giúp đỡ, bởi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ. Cảnh tượng ấy, như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Nhất. Hắn vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề, cảm nhận từng hạt gỗ trơn nhẵn, tâm trí hắn như một mặt hồ sâu lắng, tiếp nhận tất cả những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc đau khổ này. "Hồng trần gian nan" không chỉ là cảnh nghèo đói, mà còn là sự tha hóa của lòng người, sự biến chất của cái gọi là "tiên đạo". Hắn hiểu rằng, những mầm mống bất công và lòng tham mà hắn chứng kiến từ những kẻ cường hào, giờ đã được nâng lên một tầm cao mới, dưới danh nghĩa của "tiên môn", trở thành một thứ quyền lực có thể áp bức và kiểm soát cả một trấn. Những kẻ này, chẳng khác gì những con sâu mọt đang gặm nhấm cái cây đại thụ mang tên "Đại Đạo", khiến nó dần dần mục ruỗng.
***
Đêm đã về khuya, trăng treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi xuống trấn nhỏ một thứ ánh sáng mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và lo lắng. Sau khi chứng kiến cảnh tượng bi thương ở chợ, Vương Đại Phúc đã dẫn Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và A Câm đến nhà một người quen để nghỉ chân. Đó là nhà của Tôn Phu Tử, một thầy dạy học già trong trấn, người mà Vương Đại Phúc vẫn thường lui tới mỗi khi ghé qua đây.
Căn phòng học nhỏ của Tôn Phu Tử toát lên vẻ cổ kính và yên bình. Tiếng gió khẽ lùa qua cửa sổ, làm lay động những trang sách cũ kỹ. Mùi giấy mực, mùi gỗ cũ, phảng phất mùi hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không khí đầy tri thức, nhưng cũng không thể xua đi nỗi buồn và sự trăn trở đang ngự trị trong lòng chủ nhân. Tôn Phu Tử, với dáng người gầy gò, mái tóc điểm bạc, đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ ưu tư, đang ngồi bên bàn trà, chậm rãi rót trà mời khách. Bộ áo vải giản dị của ông ta, cùng với cuốn sách giáo khoa đã sờn cũ đặt cạnh, khắc họa rõ nét hình ảnh một người thầy tận tụy, cả đời cống hiến cho việc truyền thụ tri thức.
Sau khi nghe Vương Đại Phúc kể lại những gì đã xảy ra ở chợ, và tình hình chung của trấn dưới sự áp bức của cái "tiên môn" trên núi X, Tôn Phu Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Ông đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang rọi xuống những mái nhà im lìm.
"Đáng tiếc thay, cái 'tiên đạo' mà chúng ta thấy bây giờ, chỉ là một cái bóng méo mó của chân lý." Giọng Tôn Phu Tử trầm ấm, nhưng chứa đựng một nỗi thất vọng sâu sắc. "Những kẻ kia, chúng chỉ mượn danh 'tiên' để áp bức, để thỏa mãn lòng tham vô đáy của mình. Chúng không truy cầu tiên đạo, không màng chân lý, mà chỉ truy cầu quyền lực và danh vọng hư ảo. Trí thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời, nhưng nay ngọn đèn ấy đang bị quyền lực và sự giả dối của 'tiên môn' làm lu mờ. Con người, vốn dĩ đã có xu hướng sùng bái sức mạnh, nay lại càng mù quáng tin vào những trò lừa bịp, những phép thuật nhỏ nhoi mà chúng bày ra."
Lâm Nhất ngồi đối diện Tôn Phu Tử, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn vào chén trà bốc hơi nghi ngút, rồi lại hướng về phía vị phu tử già. Hắn lắng nghe từng lời của Tôn Phu Tử, từng câu nói như những hạt ngọc rơi vào lòng hắn, làm dấy lên những suy nghĩ sâu sắc. Hắn cảm nhận được nỗi đau của một người thầy, một người trí thức khi chứng kiến sự suy đồi của đạo lý, sự xói mòn của tri thức chân chính trong xã hội.
"Từ khi cái 'tiên môn' đó xuất hiện, trấn này đã không còn như xưa nữa." Tôn Phu Tử tiếp tục, giọng nói pha chút hoài niệm về quá khứ đã mất. "Ngày trước, dân chúng tuy nghèo khó nhưng sống chan hòa, đoàn kết, ai cũng tin vào lẽ phải, vào đạo nghĩa. Cha mẹ dạy con cái hiếu thảo, anh em nhường nhịn, láng giềng giúp đỡ nhau. Nhưng giờ đây, những giá trị ấy đang dần bị lãng quên. Thay vào đó là sự sợ hãi, sự nghi kỵ, và cả sự sùng bái mù quáng đối với cái sức mạnh giả tạo của chúng."
"Họ nói, 'tiên nhân' có thể ban phúc, có thể giáng họa. Ai không nghe lời, không cống nạp, sẽ bị 'trời phạt'. Dân chúng tin điều đó, vì họ thấy những phép thuật nhỏ nhoi mà đám kia phô diễn. Họ không hiểu rằng, đó chỉ là những tiểu xảo, không phải chân đạo. Chân đạo, nằm ở lòng người, ở sự lương thiện, ở trí tuệ, ở việc tu thân tích đức. Nhưng giờ đây, ai còn nhớ đến những điều đó nữa chứ?" Tôn Phu Tử khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng ở đây, chân tâm đang bị che mờ bởi những dối trá, những hư ảo."
Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng cũng ánh lên vẻ buồn bã. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là "tiên nhân" ở chợ, giờ lại nghe Tôn Phu Tử phân tích về sự suy đồi của xã hội. Nàng cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng. "Thật đáng buồn thay, Tôn Phu Tử... Chẳng lẽ không có ai có thể làm gì để ngăn cản những kẻ đó sao?"
Tôn Phu Tử nhìn Tô Mạt Nhi, một nụ cười hiền hậu pha chút chua chát hiện trên môi. "Cô nương à, sức người thì có hạn. Cái ác, cái giả dối, nếu không bị gột rửa từ gốc rễ, thì dù có chặt bỏ cành lá cũng sẽ mọc lại mà thôi. Huống hồ, những kẻ kia còn có chút ít 'thần thông', dân chúng phàm trần làm sao chống lại nổi? Chúng ta chỉ có thể cố gắng giữ lấy ngọn đèn trí thức này, truyền dạy cho những đứa trẻ, mong rằng một ngày nào đó, ánh sáng chân lý sẽ lại soi rọi khắp nơi."
Lâm Nhất vẫn im lặng, nhưng trong lòng hắn, những con sóng suy nghĩ đang cuộn trào. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng hạt gỗ trơn nhẵn, như đang tự nhắc nhở mình về con đường đã chọn. Lời nói của Tôn Phu Tử đã củng cố thêm nhận thức của hắn về "tiên đạo giả tạo" và sự tha hóa của lòng người. Hắn nhận ra rằng, cái ác không chỉ đến từ những kẻ cường hào, mà còn len lỏi vào cả những nơi được cho là "thanh cao" nhất, dưới danh nghĩa "tu tiên". Sự xuất hiện của những "tiên môn nhỏ" này, với những hành vi áp bức và bóc lột, chính là mầm mống cho những xung đột lớn hơn trong tương lai, giữa phàm nhân và tu sĩ, giữa chân đạo và giả đạo.
Hắn nhớ lại lời Vương Đại Phúc đã nói: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Nhưng liệu tình cảm ấy, linh tính ấy có thể tồn tại được bao lâu trước sự tàn phá của lòng tham và quyền lực? Hắn hiểu rằng, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là một hành trình tìm kiếm và bảo vệ chân lý, bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Hắn sẽ phải đối mặt với những biến chất của "tiên đạo", với những kẻ mượn danh "tiên" để làm điều ác.
Đêm đã khuya lắm, ánh trăng mờ ảo vẫn tiếp tục rọi sáng căn phòng học nhỏ. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hình ảnh bà lão bán rau khóc thút thít, ánh mắt sợ hãi của A Câm, và gương mặt ưu tư của Tôn Phu Tử, tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Hắn thở dài một tiếng thật nhẹ, lòng thầm nhủ: Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn vẫn sẽ giữ vững niềm tin vào "tiên đạo tại tâm" của mình, kiên định bước đi trên con đường đã chọn, dù phía trước còn bao nhiêu gian nan, bao nhiêu cảnh đời phải chứng kiến. Cái trấn này, với những con người lương thiện đang bị áp bức, chỉ là một khởi đầu cho những gì hắn sẽ phải đối mặt trên con đường truy tầm tiên đạo của mình.