Đêm đã khuya lắm, ánh trăng mờ ảo vẫn tiếp tục rọi sáng căn phòng học nhỏ. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hình ảnh bà lão bán rau khóc thút thít, ánh mắt sợ hãi của A Câm, và gương mặt ưu tư của Tôn Phu Tử, tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Hắn thở dài một tiếng thật nhẹ, lòng thầm nhủ: Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn vẫn sẽ giữ vững niềm tin vào "tiên đạo tại tâm" của mình, kiên định bước đi trên con đường đã chọn, dù phía trước còn bao nhiêu gian nan, bao nhiêu cảnh đời phải chứng kiến. Cái trấn này, với những con người lương thiện đang bị áp bức, chỉ là một khởi đầu cho những gì hắn sẽ phải đối mặt trên con đường truy tầm tiên đạo của mình.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u uẩn, nhưng không thể xua tan nỗi lo lắng đang bao trùm Tiểu An Trấn. Tại Thanh Phong Quán, nơi vốn là chốn nghỉ chân ồn ào và náo nhiệt của thương khách, sáng nay lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Tiếng chén đĩa va vào nhau nhẹ hơn, những câu chuyện rôm rả cũng thưa dần, nhường chỗ cho những tiếng thở dài khe khẽ và ánh mắt dò xét. Không khí buổi sớm mát mẻ, nắng dịu dàng rải xuống sân quán, hứa hẹn một ngày tốt lành, nhưng lòng người lại chất chứa những nỗi niềm không dễ sẻ chia. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu còn vương vấn từ đêm qua, cùng với mùi mồ hôi thoang thoảng và mùi khói thuốc lá từ những người khách thức dậy sớm, tất cả hòa quyện tạo nên một thứ hương vị rất đỗi hồng trần, song hôm nay, thứ hương vị ấy lại có thêm một chút vị đắng chát của ưu tư.
Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc và Tôn Phu Tử ngồi quây quần ở một góc khuất trong quán, nơi ít bị để ý nhất. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, vẫn giữ vẻ phúc hậu thường thấy, nhưng khóe mắt ông ẩn chứa một nỗi u hoài. Ông ta khẽ xoa xoa cái bụng tròn trịa, thở dài một hơi thật chậm. Tô Mạt Nhi ôm chặt A Câm vào lòng, đứa trẻ câm điếc gầy gò khẽ rúc đầu vào vai nàng, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng ánh lên vẻ sợ hãi khi nhìn quanh. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo những tia nắng sớm xuyên qua cửa sổ, như đang cố gắng nhìn thấu những điều ẩn khuất đằng sau vẻ yên bình giả tạo của trấn nhỏ. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn khẽ xoay tròn, mỗi hạt gỗ trơn nhẵn như một lời nhắc nhở về sự kiên định.
"Mấy kẻ tự xưng là tiên nhân kia, ta thấy không giống người tu đạo chút nào, chỉ giỏi làm càn." Vương Đại Phúc mở lời, giọng ông trầm xuống, pha chút bất bình. "Họ đâu có tu tâm dưỡng tính, đâu có hành thiện tích đức. Toàn là những kẻ mượn danh nghĩa tiên môn để ức hiếp dân lành, bóc lột tài sản. Thật không bằng lũ cường hào địa phương ta từng gặp!"
Tôn Phu Tử, dáng người gầy gò, khuôn mặt hiền từ nhưng nay chất chứa vẻ mệt mỏi, khẽ gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Vương lão gia nói rất phải. Bọn chúng không chỉ đòi cống nạp từ các tiểu thương, mà còn có những cuộc 'va chạm' bí mật ở các vùng núi, sông lân cận. Nghe nói là tranh giành cái gì đó... Linh khí, hay khoáng thạch gì đó." Giọng ông phu tử già mang đầy vẻ xót xa, như thể mỗi lời nói ra đều là một gánh nặng. "Lão hủ đã sống cả đời ở trấn này, chứng kiến bao cảnh đời, nhưng chưa bao giờ thấy lòng người lại trở nên tham lam, tàn nhẫn đến vậy, lại còn mượn danh nghĩa 'tiên' để làm điều ác."
Lâm Nhất khẽ nhướng mày, ánh mắt trầm tư bỗng trở nên sắc bén hơn một chút. "Tranh giành... tài nguyên? Ngay cả trong thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành này sao?" Hắn lặp lại lời của Tôn Phu Tử, nhưng là hỏi chính mình nhiều hơn. Trong tâm trí hắn, hình ảnh về một 'Đại Đạo Thịnh Hành' là thời kỳ mà đạo pháp được tôn sùng, nơi con người sống hòa hợp với thiên địa, nơi sự tu luyện là để đạt tới sự thăng hoa của tinh thần, chứ không phải để tranh đoạt những vật chất tầm thường. Hắn từng nghĩ, những cám dỗ về vật chất chỉ nảy sinh khi đạo pháp suy vi, khi lòng người mất đi sự kiềm chế. Nhưng giờ đây, ngay trong cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành' này, những mầm mống của lòng tham đã bắt đầu len lỏi, biến chất.
Tôn Phu Tử thở dài, rót thêm một chén trà nguội. "Đúng vậy, đạo trưởng. Dân gian đồn đại, ở phía Thạch Lâm gần đây, có một mạch linh thạch nhỏ, hoặc một khu vực có linh khí dồi dào. Mấy năm gần đây, không chỉ cái 'tiên môn' đang kiểm soát trấn này, mà còn có vài nhóm nhỏ khác từ các vùng lân cận cũng nhòm ngó. Họ thường xuyên có xích mích, thậm chí là đánh nhau, nhưng luôn cố gắng che giấu khỏi tai mắt phàm nhân. Chỉ có những kẻ liều mạng đi rừng kiếm củi, hoặc những người dân sống ở rìa núi mới đôi khi chứng kiến được những cảnh tượng ấy." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung lại những cảnh tượng mình chưa từng thấy nhưng đã nghe kể. "Họ nói, những kẻ đó, khi đánh nhau, có thể hô phong hoán vũ, ném ra những tia sáng kỳ lạ. Thật đáng sợ! Nhưng điều đáng sợ hơn cả là, họ không quan tâm đến sinh mạng phàm nhân, đến sự bình yên của trấn này. Họ chỉ quan tâm đến cái 'linh thạch', cái 'linh khí' của họ."
Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn long lanh của nàng càng thêm vẻ lo lắng. Nàng khẽ siết chặt vòng tay ôm A Câm. "Lâm Nhất ca, vậy là những kẻ đó, chúng không phải là tiên nhân thật sự sao? Chúng chỉ muốn tranh giành đồ vật thôi à?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng lại mang chút run rẩy. Nàng, từ khi rời Thanh Khê Thôn, đã chứng kiến nhiều cảnh đời, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một sự tranh giành ngang ngược, trắng trợn như vậy dưới danh nghĩa 'tiên'.
Lâm Nhất khẽ xoa đầu Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. "Chân đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, cũng chẳng phải ở những vật chất hữu hình như linh thạch hay linh khí. Chân đạo nằm ở lòng người, ở sự tu thân dưỡng tính, ở việc thấu hiểu lẽ trời đất. Những kẻ mượn danh 'tiên' để làm điều ác, để tranh giành tài nguyên, đó là 'tiên đạo giả tạo', là sự tha hóa của đạo pháp." Hắn nhìn Tôn Phu Tử, rồi nhìn Vương Đại Phúc, những người phàm trần đang gánh chịu hậu quả của sự tham lam từ những kẻ tự xưng là 'tiên'. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng khi lòng tham nổi dậy, tình cảm, đạo lý đều có thể bị chà đạp." Hắn cảm nhận rõ một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng. Cái Đại Đạo Thịnh Hành mà hắn từng mơ tưởng, có lẽ không phải là một thế giới hoàn mỹ, mà chỉ là một giai đoạn mà đạo pháp còn tồn tại, nhưng lòng người đã bắt đầu biến chất.
"Lòng người khó đoán, đạo trưởng ạ." Vương Đại Phúc thở dài, rồi lại xoa bụng. "Ta đã đi khắp nơi, làm ăn buôn bán, chứng kiến không ít cảnh cường hào ức hiếp, nhưng đây là lần đầu tiên thấy kẻ tự xưng 'tiên nhân' lại làm những việc bỉ ổi như vậy. Trước kia, dù có cường hào ác bá, họ cũng chỉ dám làm trong giới hạn nhất định, còn kiêng dè phép tắc triều đình, hoặc ít ra còn sợ nhân quả báo ứng. Còn những kẻ này, chúng coi trời bằng vung, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác."
Lâm Nhất im lặng, hắn hiểu rằng, đây chính là một trong những mảnh ghép quan trọng để hắn thấu hiểu hơn về "hồng trần gian nan" và "tiên đạo giả tạo". Con đường tu tiên của hắn không chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay trường sinh, mà là tìm kiếm chân lý, là bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Những gì hắn nghe được từ Tôn Phu Tử và Vương Đại Phúc đã củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và những kẻ đang hoành hành ở đây, rõ ràng đã đi ngược lại với nguyên tắc ấy.
Hắn khẽ đứng dậy, chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn ngừng xoay. "Vương lão gia, Tôn Phu Tử, đa tạ hai vị đã chia sẻ. Hắn xin phép đi dạo một vòng quanh trấn, tiện thể mua ít đồ dùng cho hành trình." Ánh mắt hắn hướng về phía ngoài cửa, nơi những tia nắng ban mai đang bắt đầu rực rỡ hơn, nhưng trong sâu thẳm, hắn đã quyết định sẽ tìm hiểu ngọn ngành về những lời đồn đại này. Tô Mạt Nhi hiểu ý hắn, nàng khẽ gật đầu, siết chặt tay A Câm. Dù sợ hãi, nàng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất.
***
Tiểu An Trấn, dưới ánh nắng ban trưa, hiện lên với vẻ sầm uất giả tạo. Những con phố đá lát sạch sẽ, những cửa hiệu tấp nập khách ra vào, tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra một sự căng thẳng tiềm ẩn trong không khí. Ánh mắt người dân thường xuyên liếc nhìn về phía những bóng áo choàng lướt qua, những kẻ tự xưng là "đệ tử tiên môn nhỏ", trên mặt họ hiện rõ nỗi sợ hãi và sự cam chịu. Tiếng cười nói dù có, cũng không thực sự vô tư, mà pha lẫn chút gượng gạo. Mùi khói bếp, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị quen thuộc của một trấn thị phàm trần, nhưng hôm nay, Lâm Nhất lại cảm thấy có một mùi vị khác, mùi của sự lo âu và áp bức đang phảng phất trong từng ngóc ngách.
Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi và A Câm đi dọc theo con phố chính, hắn không vội vã, chỉ lẳng lặng quan sát. Đôi mắt hắn không bỏ sót bất cứ chi tiết nhỏ nào: từ ánh mắt sợ hãi của một bà lão bán rau khi một gã "đệ tử tiên môn" đi ngang qua, đến cách một tiểu thương vội vã cúi đầu chào, dâng nộp một món đồ có giá trị. Tô Mạt Nhi đi bên cạnh hắn, khẽ nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt nàng cũng liên tục đảo nhìn xung quanh, sự ngây thơ dần nhường chỗ cho sự thấu hiểu về những khắc nghiệt của thế giới này. A Câm, đứa trẻ gầy gò, rụt rè nép sát vào Tô Mạt Nhi, bàn tay nhỏ bé ôm chặt con búp bê cũ kỹ, đôi mắt nó mở to, phản chiếu sự sợ hãi chung của những người dân nơi đây.
"Lâm Nhất ca, huynh thấy có gì khác lạ không?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng khẽ run lên. "Người dân cứ nhìn bọn chúng rồi cúi đầu, sợ hãi lắm." Nàng chỉ vào một nhóm người đang tụ tập ở quảng trường, nơi một vài kẻ mặc đạo bào màu xám tro, dáng vẻ kiêu ngạo, đang thu tiền 'bảo hộ' từ các sạp hàng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tư. "Ừm. Sự sợ hãi này không chỉ đến từ việc bị áp bức nhất thời. Hình như có điều gì đó sâu xa hơn đang diễn ra." Hắn ngừng lại trước một quán trà nhỏ, giả vờ xem xét vài món đồ gốm bày bán, nhưng tai hắn lại tập trung lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Tiếng thì thầm của một vài người dân ngồi trong quán trà lọt vào tai hắn.
"Hôm qua, lại có tiếng động lớn ở phía Thạch Lâm." Một người đàn ông trung niên nói nhỏ với bạn mình, ánh mắt liếc nhìn ra cửa, vẻ đầy cảnh giác. "Nghe nói, mấy kẻ của Khô Mộc Phái lại đánh nhau với người của Hắc Phong Động. Lần này có vẻ lớn lắm, mặt đất còn rung chuyển."
Người bạn của hắn khẽ rùng mình. "Suỵt! Nói nhỏ thôi, lỡ bị chúng nghe thấy thì sao? Mấy kẻ đó vừa đánh nhau ở phía Thạch Lâm gần đây... tranh giành linh thạch gì đó... Cứ thế này, trấn mình sớm muộn gì cũng bị vạ lây."
Lâm Nhất khẽ nhíu mày. Khô Mộc Phái, Hắc Phong Động... những cái tên này, có vẻ như là những 'tiên môn nhỏ' mà Tôn Phu Tử đã nhắc đến. Hắn nhận ra, vấn đề ở trấn này không chỉ dừng lại ở việc bóc lột dân lành, mà còn là một cuộc tranh giành tài nguyên ngầm, một cuộc chiến của những kẻ mượn danh tu đạo để thỏa mãn lòng tham. Điều này càng làm sâu sắc thêm nhận thức của hắn về sự biến chất của 'tiên đạo' trong thời kỳ được cho là 'Đại Đạo Thịnh Hành'.
Hắn tiếp tục đi, ánh mắt hắn giờ đây không chỉ dừng lại ở những người dân sợ hãi hay những kẻ 'tiên môn' hống hách. Hắn bắt đầu chú ý đến những chi tiết khác lạ: những vết chân lộn xộn dẫn vào những con hẻm tối, những bóng người lạ mặt, không thuộc về trấn, đang lảng vảng với vẻ mặt cảnh giác, dò xét, đôi khi còn liếc nhìn về phía ngọn núi đá Thạch Lâm xa xa. Họ ăn mặc không quá nổi bật, nhưng toát lên một vẻ bí hiểm, một sự cảnh giác không hợp với những người phàm trần bình thường. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ những kẻ này, không phải là linh khí tinh thuần của người tu đạo chân chính, mà là một thứ khí tức pha tạp, mang theo sự tham lam và hung bạo.
"Lâm Nhất ca, chúng ta đi đâu vậy?" Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nàng nhỏ xíu, như sợ làm kinh động không khí tĩnh lặng. Nàng cảm thấy một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy trấn, khiến nàng cũng cảm thấy bất an.
Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, ánh mắt hắn hướng về phía ngọn núi đá Thạch Lâm, nơi những lời đồn đại về linh thạch và những cuộc tranh chấp đang diễn ra. "Chúng ta sẽ đi tìm hiểu một chút, Mạt Nhi. Có lẽ, chân tướng của sự bất ổn này không nằm ở bề mặt, mà ẩn sâu trong lòng đất, nơi những kẻ kia đang tranh giành cái gọi là 'tài nguyên tu luyện'." Hắn nhớ lại lời Vương Đại Phúc: "Lòng người khó đoán." Nhưng có lẽ, chính những tài nguyên kia, đang phơi bày rõ nhất bản chất của lòng người, của cái gọi là 'tiên đạo giả tạo'.
Hắn dẫn Tô Mạt Nhi và A Câm rẽ vào một con đường nhỏ dẫn ra khỏi trấn, về phía ngọn núi. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất đá và cây cỏ hoang dại. Tâm trạng hắn lúc này vừa trầm tư, vừa pha chút quyết đoán. Hắn không thể làm ngơ trước những gì đang diễn ra. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, là con đường tìm kiếm chân lý, và chân lý không thể bị che giấu bởi những dối trá và lòng tham. Hắn phải nhìn rõ, phải thấu hiểu, để biết mình nên làm gì, để biết đâu là giới hạn của sự can thiệp, và đâu là ranh giới giữa việc tu thân và việc hành hiệp trượng nghĩa trong cái hồng trần đầy rẫy biến động này.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên khắp núi rừng, Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và A Câm đã bí mật len lỏi đến một khu vực khai thác đá nhỏ nằm ẩn mình sâu trong lòng núi Thạch Lâm. Nơi đây không phải là một mỏ khoáng rộng lớn, mà chỉ là một sườn núi đá lởm chởm, nơi có những vết nứt sâu hoắm, lộ ra những phiến đá mang sắc thái khác lạ, lấp lánh dưới ánh chiều tà. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất ẩm, mùi khoáng chất thô và một thứ mùi tanh nồng của mồ hôi phàm nhân. Tiếng búa đục yếu ớt vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như những tiếng than thở của những linh hồn bị giam cầm. Gió rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như lời than khóc của thiên nhiên trước sự tham lam của con người.
Lâm Nhất ẩn mình sau một tảng đá lớn, kéo Tô Mạt Nhi và A Câm nép sát vào mình. Hắn ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ cảnh tượng đang diễn ra phía dưới. Một nhóm khoảng năm, sáu kẻ mặc đạo bào xám tro, chính là những "đệ tử tiên môn" mà hắn đã thấy ở trấn, đang hống hách giám sát một tốp thợ mỏ phàm nhân gầy gò, quần áo rách rưới. Những người thợ này, với khuôn mặt khắc khổ, đang còng lưng đục đẽo những khối đá, đôi lúc chạm phải những viên đá nhỏ phát ra ánh sáng mờ ảo, đó chính là linh thạch thô. Ánh mắt họ vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng, như những con vật bị mắc kẹt trong bẫy.
"Nhanh lên! Nếu không đủ số linh thạch, các ngươi đừng hòng có cơm ăn!" Một gã đệ tử tiên môn, dáng vẻ hung hăng, dùng roi da quất mạnh xuống đất, tạo ra một tiếng "chát" khô khốc. Làn roi không chạm vào người thợ mỏ nào, nhưng tiếng roi và sự hống hách của gã đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi. Những người thợ mỏ run rẩy, vội vã tăng tốc, tiếng búa đục trở nên gấp gáp hơn.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn lại bắt đầu xoay tròn, nhưng lần này không phải là để trầm tư, mà là để kiềm chế một cảm xúc khó gọi tên đang dâng lên trong lòng. Hắn đã thấy sự tàn nhẫn của kẻ cường hào, sự áp bức của những kẻ mượn danh 'tiên', nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến tận mắt sự bóc lột trắng trợn, biến những con người phàm trần thành công cụ để tranh đoạt tài nguyên. "Đây không còn là cướp bóc đơn thuần. Đây là tranh giành tài nguyên, là mầm mống của sự tha hóa 'tiên đạo' vì lợi ích cá nhân." Hắn thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm.
Hắn nhìn những viên linh thạch thô sơ bị đục ra từ vách đá. Chúng không lấp lánh rực rỡ như ngọc quý, mà chỉ là những phiến đá xám xịt pha lẫn những đường vân trắng đục, thỉnh thoảng mới có một tia sáng yếu ớt lóe lên. Nhưng đối với những kẻ kia, chúng lại quý giá hơn cả sinh mạng phàm nhân. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt nhưng bất ổn từ những viên đá ấy, một thứ linh khí bị vẩn đục bởi lòng tham và sự tranh giành.
Bỗng nhiên, một tiếng "soạt" nhỏ vang lên từ phía sườn núi đối diện. Lâm Nhất tinh ý nhận ra ngay. Hắn khẽ nheo mắt, nhìn về phía đó. Trong bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều tà, hắn thấy thấp thoáng bóng dáng của ba, bốn kẻ khác, ăn mặc kín đáo hơn, đang ẩn mình sau những lùm cây rậm rạp. Họ không phải là phàm nhân, ánh mắt họ lóe lên vẻ hung ác, và trên tay họ lấp loáng những món pháp khí đơn giản. Rõ ràng, đây là nhóm "Hắc Phong Động" mà Tôn Phu Tử đã nhắc đến, đang rình rập, chờ đợi cơ hội để cướp đoạt.
Tô Mạt Nhi, dù không có được giác quan nhạy bén như Lâm Nhất, cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm. Nàng khẽ run lên, ôm chặt lấy A Câm. "Lâm Nhất ca, bọn chúng... bọn chúng thật đáng sợ!" Giọng nàng thì thầm, lạc đi trong tiếng gió rít. A Câm, dù câm điếc, nhưng dường như cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, nó khẽ thút thít, mặt nó vùi sâu vào người Tô Mạt Nhi.
Lâm Nhất vẫn giữ im lặng, hắn không can thiệp ngay lập tức. Hắn muốn nhìn rõ hơn bản chất của cuộc tranh giành này. Hắn muốn thấu hiểu sâu sắc hơn về cách mà "tiên đạo giả tạo" đang làm biến chất lòng người, biến những người tu luyện thành những kẻ tham lam, tàn bạo, chỉ biết tranh giành tài nguyên để tăng cường sức mạnh cá nhân, mà quên đi những giá trị cốt lõi của đạo pháp. Hắn nhận ra, sự biến chất này không chỉ là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một mầm mống, một căn bệnh đang dần ăn mòn cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Những cuộc tranh giành tài nguyên giữa các 'tiên môn nhỏ' này, chính là khởi đầu cho những cuộc chiến lớn hơn, tàn khốc hơn giữa các môn phái trong tương lai.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng Lâm Nhất. Hắn từng hoài niệm về một thời kỳ 'Đại Đạo Thịnh Hành' thuần khiết, nơi con người tu luyện để đạt tới sự siêu thoát, để thấu hiểu vạn vật. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Ngay cả khi đạo pháp còn thịnh vượng, lòng tham vẫn có thể len lỏi, bóp méo chân lý, biến những kẻ tu luyện thành những con rối của dục vọng. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ những hạt gỗ, như đang tự nhắc nhở mình về con đường đơn độc mà hắn đã chọn.
Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, là con đường không chạy theo quyền lực hay tài nguyên, mà là con đường tìm kiếm chân tâm, con đường "tiên đạo tại tâm". Hắn hiểu rằng, để đối mặt với những biến chất của "tiên đạo", hắn cần phải có một cái nhìn sâu sắc và một trái tim kiên định. Những kẻ tự xưng 'tiên nhân' nhưng hành xử vô đạo đức như những gì hắn đang chứng kiến, sẽ là hình mẫu cho các đối thủ mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai.
Ánh trăng đã bắt đầu lên cao, xuyên qua những tán lá cây, rải những mảng sáng bạc lên khu vực khai thác. Trong ánh sáng mờ ảo ấy, những viên linh thạch thô sơ hiện ra với vẻ ma mị, như đang thì thầm về những lời nguyền của lòng tham. Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở mang đầy sự trầm tư và thất vọng. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng ở nơi đây, chân tâm đang bị che mờ bởi những dối trá, những hư ảo và lòng tham vô độ. Hắn biết, đêm nay, nơi đây sẽ không yên bình. Và con đường phía trước của hắn, sẽ còn nhiều gian nan, nhiều cảnh đời phải chứng kiến, nhiều chân lý phải tìm kiếm và bảo vệ.