Vô tiên chi đạo
Chương 8

Tia Sáng Hồng Trần: Tình Bạn Giữa Gian Khó

4004 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự gắn bó ngày càng sâu sắc giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thông qua những trải nghiệm chung trong cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt.,Giới thiệu hai nhân vật mới: Thợ Săn Độc Nhãn (Lý Cường) và Cô Gái Giặt Đồ (Thủy Tiên), qua đó mở rộng góc nhìn của Lâm Nhất về cuộc sống hồng trần và các tầng lớp người.,Lâm Nhất chủ động áp dụng những đạo lý đã học từ Lão Đạo Quán Chủ vào thực tế, củng cố lòng trắc ẩn và sự kiên định của bản thân.,Lão Đạo Quán Chủ tiếp tục truyền dạy những triết lý sâu sắc, sử dụng bối cảnh 'tiên đạo' bên ngoài (qua khái niệm Vô Cực Tháp) để định hình con đường 'Đạo' chân chính cho Lâm Nhất.,Tô Mạt Nhi trở thành một nguồn động viên, tia sáng ấm áp, xoa dịu tâm hồn Lâm Nhất giữa những bộn bề, khó khăn.,Giới thiệu (một cách gián tiếp) Vô Cực Tháp (Thanh Vân Tông) như một khái niệm đối lập với con đường 'hồng trần luyện tâm' của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lão Đạo Quán Chủ, Tô Mạt Nhi, Thợ Săn Độc Nhãn (Lý Cường), Cô Gái Giặt Đồ (Thủy Tiên), Bà Lão Bán Nước (Mai Bà)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, nhưng có tia sáng hy vọng và tình cảm ấm áp.
Kết chương: [object Object]

Bóng đêm Đại Càn Đế Đô dần nuốt chửng những ánh đèn lấp lánh của Thiên Hương Lâu, trả lại sự tĩnh mịch vốn có cho những con phố nhỏ. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lão Đạo Quán Chủ bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng gió heo may lướt qua những mái nhà cổ kính và tiếng bước chân khẽ khàng của họ trên nền đá xanh cũ kỹ. Những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, những cảnh tượng xa hoa tráng lệ, và cả những lời răn dạy thâm sâu của sư phụ vẫn còn vọng mãi trong tâm trí Lâm Nhất, như những hạt mầm triết lý đang dần bén rễ, nảy nở trong mảnh đất tâm hồn hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn muôn vàn gian nan, nhưng cũng chính trong những gian nan ấy, hắn sẽ tìm thấy chân lý, tìm thấy chính mình.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên Thanh Khê Thôn một lớp áo vàng nhạt mờ ảo, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã thức giấc. Thanh Khê Thôn, dù chỉ là một ngôi làng nhỏ bé nằm ẩn mình giữa những đồi núi trập trùng, lại mang một vẻ đẹp bình dị, an yên đến lạ. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã ngả màu thời gian, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt, như những chấm phá mộc mạc trên bức tranh thủy mặc của buổi sớm. Ngôi đình làng nhỏ, nơi thờ thần linh và tổ tiên, đứng uy nghi dưới bóng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, cành lá sum suê như một bàn tay che chở cho cả thôn làng. Xa xa, những cánh đồng lúa đang vào mùa chín rộ, nhuộm một màu vàng óng ả dưới ánh ban mai, hứa hẹn một mùa màng bội thu.

Lâm Nhất vươn vai, hít hà làn không khí trong lành, thoảng mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đã thức giấc, mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi lúa chín thơm ngát. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh như chào đón một ngày mới, tiếng trẻ con nô đùa, í ới gọi nhau đâu đó. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống, một khúc ca êm đềm mà hắn đã quen thuộc tự bao giờ. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác an toàn và thân thuộc mà khó nơi đô thị phồn hoa nào có thể mang lại.

“Huynh Nhất, chúng ta đi gánh nước thôi!” Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lấp lánh, đã đứng sẵn ở cửa, trên tay cầm hai chiếc thùng gỗ nhỏ. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Mái tóc của nàng lúc nào cũng tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây, như chính tâm hồn nàng vậy.

Lâm Nhất mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại khiến gương mặt thư sinh của hắn bừng sáng. “Được thôi, Mạt Nhi.” Hắn cầm lấy chiếc đòn gánh, vai gầy gò nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi. Họ cùng nhau bước đi trên con đường mòn nhỏ dẫn ra con suối đầu làng. Dọc hai bên đường, những bông hoa dại nhỏ bé, đủ sắc màu, đang rung rinh khoe sắc dưới nắng sớm, như những viên ngọc điểm xuyết cho bức tranh đồng quê.

“Huynh Nhất, nhìn kìa, hoa dại nở đẹp quá! Chắc chắn hái về sư phụ sẽ vui.” Tô Mạt Nhi reo lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thích thú, nhanh nhẹn chạy đến bên những bụi hoa, khẽ khàng ngắt vài cành nhỏ. Nàng luôn là vậy, tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất, và sự lạc quan của nàng như một tia nắng xua tan đi những u ám trong lòng Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên. Hắn vẫn nhớ ánh mắt của nàng khi họ đứng trước Thiên Hương Lầu tối qua, một chút tò mò, một chút khao khát trẻ thơ, nhưng không hề có sự ganh tỵ hay u buồn. Nàng không để những ánh hào quang phù phiếm làm mờ mắt, mà vẫn giữ trọn vẹn sự hồn nhiên, trong trẻo của mình. Chính sự đơn thuần ấy đôi khi lại là liều thuốc xoa dịu những trăn trở sâu sắc trong lòng hắn.

Con suối đầu làng trong vắt, nước chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu xanh, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm ái. Bên bờ suối, một cô gái trẻ đang ngồi giặt đồ. Đó là Thủy Tiên, cô gái giặt đồ mà Lâm Nhất thỉnh thoảng vẫn thấy. Nàng có dáng người thanh thoát, khuôn mặt xinh xắn với đôi mắt trong veo, đang cúi đầu chăm chú vào công việc của mình. Tay áo nàng xắn cao, lộ ra cánh tay trắng ngần, đôi khi nàng lại khẽ nhúng tay xuống dòng nước mát lành, rồi vắt nhẹ những tấm vải thô.

Bất chợt, một làn điệu dân ca trong trẻo, mộc mạc cất lên từ môi Thủy Tiên. Giọng hát của nàng không quá cao vút, không quá kỹ thuật, nhưng lại chất chứa sự bình dị, yêu đời, như chính dòng nước suối đang chảy. Lời ca kể về cuộc sống mưu sinh vất vả nhưng vẫn tràn đầy hy vọng, về tình yêu thương giữa những người dân quê chất phác, về vẻ đẹp của núi rừng và sông nước. Tiếng hát hòa quyện cùng tiếng suối chảy, tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một không gian bình yên đến diệu kỳ.

Lâm Nhất khẽ dừng bước, hắn không gánh nước ngay mà đứng lặng yên lắng nghe. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng ca từ, từng nốt nhạc. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thiên Hương Lầu đêm qua lại hiện về, tiếng nhạc cụ xa hoa, tiếng cười nói ồn ã, mùi hương liệu nồng nặc. So với sự phồn hoa giả tạo ấy, giọng hát mộc mạc của Thủy Tiên lại mang đến một cảm giác chân thực, sâu lắng hơn rất nhiều. Hắn nhận ra, sự bình yên không nằm ở những thứ vật chất xa hoa, mà nằm ở chính tâm hồn con người, ở cách họ đối diện với cuộc đời. Dù cuộc sống có vất vả đến mấy, Thủy Tiên vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong công việc, gửi gắm tâm tình vào tiếng hát. Hắn mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, như cảm nhận được sự an yên từ cảnh vật và giọng hát của Thủy Tiên đang lan tỏa trong không gian.

“Huynh Nhất, sao huynh cứ đứng ngây ra đó?” Tô Mạt Nhi lay nhẹ ống tay áo hắn, giọng nói trong trẻo mang chút trêu chọc. “Chẳng lẽ huynh bị tiếng hát của tỷ tỷ Thủy Tiên làm mê hoặc rồi sao?”

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút suy tư. “Không phải. Chỉ là ta cảm thấy, trong tiếng hát ấy, có một thứ gì đó rất thật, rất đẹp.” Hắn không giải thích thêm, chỉ cúi xuống múc đầy nước vào hai chiếc thùng, rồi nhẹ nhàng đặt lên đòn gánh. Tô Mạt Nhi cũng giúp hắn hái thêm một ít rau dại ven đường, những cọng rau xanh mướt còn đọng những hạt sương đêm, mang về làm bữa sáng. Cả hai cùng nhau trở về, tiếng cười nói của Tô Mạt Nhi vang vọng trên con đường làng, và Lâm Nhất, dù vẫn trầm tư, nhưng bước chân hắn lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Sau bữa sáng giản dị với cháo rau dại và chút muối vừng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi quyết định vào sâu hơn bìa rừng Hắc Ám Sâm Lâm để tìm kiếm thêm thảo dược quý hiếm hoặc có thể là một vài loại nấm ăn được. Dù mang cái tên có vẻ đáng sợ, nhưng khu vực bìa rừng gần Thanh Khê Thôn vẫn được coi là an toàn, ít khi có yêu thú hung dữ lui tới. Nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá cây cổ thụ rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong rừng trở nên oi nồng, xen lẫn mùi đất mục, mùi lá khô và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa rừng dại.

Tiếng suối róc rách giờ đã xa, thay vào đó là tiếng lá cây xào xạc mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng và đôi khi là tiếng chim rừng hót líu lo từ những vòm cây cao vút. Lâm Nhất đi trước, cẩn trọng quan sát từng bụi cây, từng tảng đá, tìm kiếm những dấu hiệu của dược liệu. Tô Mạt Nhi theo sau, đôi mắt tinh anh không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng lại reo lên khi phát hiện một loại nấm lạ hay một cành cây có quả mọng. Nàng luôn miệng líu lo kể những câu chuyện mà nàng đã nghe được từ Mai Bà hoặc từ những người lớn trong thôn, khiến không khí trong rừng bớt đi phần nào sự tĩnh mịch.

Khi họ càng tiến sâu hơn vào một khu vực ít người qua lại, nơi những cây cổ thụ mọc ken đặc, tán lá dày đến nỗi ánh nắng khó lòng xuyên thấu, không khí trở nên ẩm ướt và có phần âm u hơn. Bỗng nhiên, một mùi tanh nồng xộc vào mũi Lâm Nhất, lẫn trong mùi đất ẩm và lá khô. Hắn dừng bước, đôi mắt nheo lại, cảnh giác cao độ.

“Huynh Nhất, có chuyện gì vậy?” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, cảm nhận được sự căng thẳng từ Lâm Nhất.

“Mùi máu.” Lâm Nhất đáp khẽ, giọng nói trầm xuống. Hắn ra hiệu cho Tô Mạt Nhi giữ im lặng, rồi nhẹ nhàng bước tới, lần theo mùi máu đang dẫn lối. Không lâu sau, phía sau một bụi cây rậm rạp, họ phát hiện ra một cảnh tượng khiến cả hai không khỏi rùng mình.

Một người đàn ông vạm vỡ đang nằm bất tỉnh dưới gốc cây cổ thụ, thân hình ông ta đổ gục, một bên vai dựa vào thân cây to lớn. Đó chính là Thợ Săn Độc Nhãn, Lý Cường, người mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi thỉnh thoảng vẫn thấy xuất hiện ở Thanh Khê Thôn để bán những món đồ săn được. Một mắt của ông ta đã bị mù, trên khuôn mặt đầy phong sương có một vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống gò má, trông vô cùng dữ tợn. Chiếc cung tên và con dao găm vẫn nằm gọn bên cạnh, nhưng giờ đây chúng lại trở nên vô dụng. Một vết thương lớn, sâu hoắm do yêu thú cắn xé, đang rỉ máu không ngừng ở bắp chân ông ta, nhuộm đỏ cả một vạt đất. Mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với mùi đất và lá cây, khiến dạ dày Lâm Nhất khẽ quặn lại.

Tô Mạt Nhi khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, sợ hãi nép sát vào lưng Lâm Nhất, đôi mắt to tròn mở lớn, tràn đầy vẻ lo lắng. Dù sợ hãi, nhưng nàng không hề bỏ chạy. Lâm Nhất cũng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nhìn vết thương của Lý Cường, hắn biết nếu không xử lý kịp thời, tính mạng của người thợ săn này sẽ gặp nguy hiểm.

“Huynh Nhất, có người! Bị thương nặng quá!” Tô Mạt Nhi run rẩy nói, giọng the thé.

Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Hắn tiến lại gần hơn, quỳ xuống bên cạnh Lý Cường, cẩn trọng kiểm tra vết thương. Vết cắn sâu đến tận xương, máu vẫn không ngừng tuôn ra. Khi Lâm Nhất chạm vào, Lý Cường khẽ rên lên một tiếng, rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt còn lại của ông ta, tuy chỉ còn một, nhưng lại ánh lên vẻ sắc lạnh và đầy cảnh giác.

“Cút đi! Không phải chuyện của các ngươi!” Lý Cường gằn giọng, giọng nói khàn khàn, yếu ớt nhưng vẫn đầy vẻ cộc cằn, thô lỗ. Ông ta cố gắng cử động, nhưng vết thương ở chân khiến ông ta đau đớn đến nhăn mặt.

Lâm Nhất không vì thái độ đó mà nao núng. Hắn nhớ lại những lời sư phụ đã dạy: “Lòng trắc ẩn là khởi nguồn của Đạo. Dù người ta có vẻ ngoài ra sao, hành xử thế nào, cái thiện trong lòng ta vẫn nên được giữ vững.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đầy cảnh giác của Lý Cường, giọng nói ôn hòa nhưng kiên quyết: “Vết thương này nếu không xử lý kịp sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Chúng tôi sẽ giúp ông.”

Tô Mạt Nhi cũng lấy hết dũng khí, tiến lại gần, giọng nói dù còn run rẩy nhưng lại rất chân thành: “Đúng vậy, Lý Cường thúc. Chúng con sẽ giúp thúc.” Nàng nhìn vết thương, rồi lại nhìn Lâm Nhất, như một lời động viên thầm lặng.

Lý Cường nhìn hai đứa trẻ trước mặt, một đứa gầy gò với đôi mắt trầm tư, một đứa bé gái hoạt bát nhưng lại ánh lên sự kiên định. Ông ta có thể cảm nhận được sự chân thành trong lời nói và ánh mắt của chúng. Ông ta đã săn bắn cả đời, đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có lúc gục ngã thê thảm như vậy. Và càng không nghĩ, người giúp mình lại là hai đứa trẻ con. Sự phòng bị trong ông ta dần hạ xuống, thay vào đó là một sự bất lực và mệt mỏi. “Haizz… Vậy thì… tùy các ngươi.” Ông ta khẽ thở dài, rồi nhắm mắt lại, phó mặc.

Lâm Nhất nhanh chóng hành động. Hắn sai Tô Mạt Nhi đi tìm một loại lá cây có khả năng cầm máu và kháng viêm mà hắn đã được sư phụ dạy, loại cây này thường mọc ở những nơi ẩm ướt trong rừng. Tô Mạt Nhi, dù sợ hãi nhưng vẫn nghe lời, nhanh nhẹn chạy đi. Trong lúc đó, Lâm Nhất dùng con dao găm của Lý Cường, cẩn thận cắt những mẩu vải từ bộ quần áo đã rách của mình, rồi nhẹ nhàng lau sạch vết máu xung quanh. Mùi máu tanh vẫn xộc thẳng vào mũi, nhưng hắn cố gắng giữ cho bàn tay mình không run rẩy.

Khi Tô Mạt Nhi trở lại với những chiếc lá xanh mướt, Lâm Nhất cẩn thận giã nát chúng, rồi đắp lên vết thương của Lý Cường. Hắn dùng những mẩu vải đã cắt, băng bó vết thương một cách tạm thời. Mặc dù chỉ là những kiến thức y thuật đơn giản học được từ Lão Đạo Quán Chủ, nhưng nó lại vô cùng hữu ích trong lúc này.

“Vết thương đã được cầm máu tạm thời. Nhưng chúng ta cần đưa ông về thôn để chữa trị kỹ lưỡng hơn.” Lâm Nhất nói, nhìn Lý Cường.

Việc dìu một người đàn ông vạm vỡ như Lý Cường ra khỏi rừng không phải là chuyện dễ dàng đối với hai đứa trẻ gầy yếu. Nhưng Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không hề than vãn. Lâm Nhất đỡ một bên vai Lý Cường, Tô Mạt Nhi tuy nhỏ bé hơn nhưng cũng cố gắng hết sức đỡ bên còn lại. Ba bóng người, một lớn hai nhỏ, bước đi chầm chậm, khó nhọc xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những con đường mòn khúc khuỷu của Hắc Ám Sâm Lâm. Mùi đất và máu tanh vẫn bám lấy họ, nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa khác, ý nghĩa của sự sống, của lòng trắc ẩn. Tiếng gió rít qua kẽ lá, như một lời thì thầm của núi rừng, chứng kiến hành trình khó nhọc nhưng đầy ý nghĩa của họ. Cái nắm tay ấm áp của Tô Mạt Nhi thỉnh thoảng lại siết nhẹ lấy cánh tay Lâm Nhất, như một lời động viên không lời, một tia sáng ấm áp xua tan đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi trong lòng hắn.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng dìu được Lý Cường về đến Thanh Khê Thôn. Nhờ sự giúp đỡ của Mai Bà và vài người dân tốt bụng khác, Lý Cường được đưa về nhà và được một thầy lang trong thôn chăm sóc. Thở phào nhẹ nhõm, cả hai đứa trẻ mệt mỏi nhưng lòng lại tràn đầy sự thanh thản, trở về Huyền Nguyên Quan.

Cổng Huyền Nguyên Quan vẫn mở hờ, đón lấy làn gió se lạnh của buổi tối. Lão Đạo Quán Chủ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt thâm trầm, đã ngồi sẵn trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong sân, bên cạnh là một ấm trà nóng nghi ngút khói và mùi trầm hương thoang thoảng. Ông không hỏi gì về những gì hai đứa trẻ đã trải qua, chỉ khẽ gật đầu khi thấy chúng trở về an toàn. Ánh mắt ông dừng lại trên Lâm Nhất, một ánh nhìn đầy thấu hiểu và bao dung, như thể ông đã biết hết mọi chuyện mà không cần một lời nào giải thích.

“Về rồi sao, Nhất nhi, Mạt Nhi?” Giọng ông khàn khàn nhưng lại mang theo sự ấm áp lạ thường. “Lại đây, uống chén trà nóng cho ấm người.”

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi xuống cạnh sư phụ. Tô Mạt Nhi dựa vào vai Lâm Nhất, đôi mắt đã lim dim vì mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng lắng nghe. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, mùi trầm hương thoang thoảng giúp tâm hồn hắn trở nên tĩnh lặng.

“Sư phụ… hôm nay chúng con đã gặp Lý Cường thúc bị thương trong rừng…” Lâm Nhất khẽ kể lại câu chuyện, giọng nói trầm lắng, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút suy tư. Hắn kể về vết thương của Lý Cường, về sự cộc cằn của người thợ săn, và về quyết định giúp đỡ của mình.

Lão Đạo Quán Chủ chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt khép hờ, bàn tay run rẩy khẽ nhấp một ngụm trà. Khi Lâm Nhất kể xong, ông mới từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm kinh nghiệm.

“Nhất nhi, con thấy đó, ‘tiên đạo’ không phải là những phép tắc thần thông hay những tháp thử luyện cao vời mà người đời vẫn truy cầu.” Giọng Lão Đạo trầm chậm, từng câu chữ như thấm vào tận xương tủy. “’Tiên đạo’ chân chính nằm trong mỗi hành động con người, trong cách ta đối diện với khó khăn, trong lòng trắc ẩn và tình thương ta dành cho đồng loại. Con đã thấy sự xa hoa của Thiên Hương Lầu, sự phồn thịnh của Vạn Bảo Lầu, nơi con người truy cầu sức mạnh và vật chất. Con cũng đã thấy sự vất vả của Thủy Tiên, sự đau khổ của Lý Cường. Con đường của ta, của con, không phải là trốn tránh những điều ấy, mà là sống trọn vẹn trong đó.”

Lâm Nhất trầm ngâm, những lời của sư phụ như một làn gió nhẹ nhàng thổi tan đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu hắn. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân: “Chân lý không phải thứ có thể mua bán trong lầu này đâu, nó nằm ở ngoài kia, trong hồng trần vạn trượng... và cả trong chính con.” Và giờ đây, sư phụ đang cụ thể hóa điều đó.

“Sư phụ, con đã thấy những người tìm kiếm sức mạnh trong Vạn Bảo Lầu, và những kẻ dùng sức mạnh để áp bức… Vậy con đường của chúng ta là gì?” Lâm Nhất hỏi, giọng nói đầy trăn trở, ánh mắt nhìn thẳng vào sư phụ, tìm kiếm một lời giải đáp.

Lão Đạo Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, một nụ cười móm mém hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. “Con đường của chúng ta là ‘hồng trần luyện tâm’. Mỗi một cảnh đời, mỗi một người con gặp, mỗi gian khó con vượt qua, chính là ‘Vô Cực Tháp’ của riêng con. Người đời truy cầu Vô Cực Tháp ở Thanh Vân Tông, nơi có linh khí dồi dào, có pháp bảo thần thông, có những tầng tháp cao vời để thử luyện ý chí và sức mạnh. Nhưng ‘Vô Cực Tháp’ chân chính, lại nằm ở ngay trong hồng trần này, trong những thử thách của cuộc sống, trong cách ta giữ vững bản tâm mình.”

Ông khẽ đặt tay lên vai Lâm Nhất, sức nặng của bàn tay già nua nhưng lại truyền cho hắn một cảm giác ấm áp và vững chãi. “Tia sáng ấy, đôi khi không phải là linh khí hay pháp bảo, mà là một nụ cười của Thủy Tiên khi hát, là một bàn tay nắm chặt của Tô Mạt Nhi khi con sợ hãi, là lòng trắc ẩn mà con dành cho Lý Cường. Chính những điều đó mới là nguồn sức mạnh chân chính, là nền tảng để con vượt qua mọi ‘Vô Cực Tháp’ của cuộc đời.”

Tô Mạt Nhi, dù đã rất buồn ngủ, nhưng khi nghe đến tên mình, nàng khẽ cựa mình, siết chặt tay Lâm Nhất. Cái nắm tay ấm áp của nàng như một lời khẳng định cho lời nói của Lão Đạo Quán Chủ. Lâm Nhất cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé ấy, cảm thấy một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn mình. Hắn biết, trong hành trình ‘Vô tiên chi đạo’ đầy gian nan này, Tô Mạt Nhi chính là một tia sáng ấm áp, một điểm tựa tinh thần không thể thiếu. Nàng là người bạn đồng hành, là nguồn động viên, xoa dịu những nỗi cô độc và củng cố niềm tin của hắn.

Đêm dần buông sâu, không gian Huyền Nguyên Quan chìm vào tĩnh mịch. Chỉ còn lại tiếng gió khẽ thổi qua những mái ngói cũ kỹ, tiếng côn trùng rỉ rả và mùi trầm hương thoang thoảng. Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo đổ bóng xuống sân. Hắn không còn cảm thấy sự giằng xé nội tâm như những ngày đầu ở Đế Đô nữa. Hắn biết, con đường của mình không phải là chạy theo sức mạnh vật chất, không phải là trốn tránh hồng trần, mà là dấn thân vào nó, dùng chính bản tâm lương thiện để vượt qua những “tháp thử luyện” của cuộc đời. Mỗi một bước chân, mỗi một cuộc gặp gỡ, mỗi một gian khó đều là một tầng tháp mà hắn phải leo lên, để rồi cuối cùng, tìm thấy “tiên đạo” ngay trong chính trái tim mình. Con đường ấy tuy gian nan, nhưng hắn tin, với sự dẫn dắt của sư phụ và tia sáng ấm áp từ Tô Mạt Nhi, hắn sẽ không bao giờ lạc lối.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ