Đêm dài lẩn khuất, mang theo những bóng hình mờ ảo của tham vọng và sự tranh đoạt, cuối cùng cũng nhường chỗ cho ánh bình minh mỏng manh. Sương sớm vẫn còn đọng trên những mái nhà ngói xanh rêu, trên từng cành cây khẳng khiu, như những giọt lệ của đất trời sau một đêm đầy bất an. Tại Khinh Vân Khách Điếm, dù bên ngoài vạn vật còn chìm trong giấc ngủ say, bên trong sảnh đường đã vang lên những âm thanh rì rầm của cuộc sống thường nhật. Tiếng chén đĩa sứ va vào nhau lách cách, tiếng bước chân nhẹ nhàng của người phục vụ trên sàn gỗ, và tiếng gió hiu hắt lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi ẩm của đất và hơi lạnh của núi rừng. Dần dà, mùi khói bếp ấm nồng từ phía nhà ăn bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hương vị của những món ăn sáng đơn giản nhưng đủ sức xua tan cái lạnh giá của sớm mai.
Trong một góc sảnh, bên chiếc bàn gỗ lim đã sờn cũ, Lâm Nhất ngồi đối diện với Tôn Phu Tử, Vương Đại Phúc và Tô Mạt Nhi. Bầu không khí quanh họ trầm lắng hơn hẳn những bàn ăn khác, dường như những lo toan và suy tư vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Trên bàn, bát cháo trắng nghi ngút khói, vài chiếc bánh bao nóng hổi, cùng một ấm trà xanh thơm ngát. A Câm ngồi nép mình bên Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ, thi thoảng lại ngước nhìn Lâm Nhất với vẻ dò hỏi.
Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy dưới khe đá, kể lại những gì đã chứng kiến tại Linh Thạch Khoáng Mạch đêm qua. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào, từ những nhóm tu sĩ nhỏ tranh giành nhau từng viên linh thạch thô sơ, cho đến bóng dáng lẩn khuất của những kẻ tự xưng là "Hắc Phong Động" đang rình rập, chờ thời cơ cướp đoạt. Từng lời hắn nói ra đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc, không phải là lời kể của một người phàm chứng kiến một cảnh tượng lạ lẫm, mà là của một kẻ tu đạo đang quan sát sự tha hóa của chính cái gọi là "tiên đạo".
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, khuôn mặt phúc hậu thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ ưu tư. Hắn đặt chiếc đũa xuống bàn, thở dài thườn thượt, xoa xoa cái bụng phệ của mình. "Đã bảo mà, cái thứ 'tiên nhân' này chỉ biết gây họa, không có phúc đức gì! Cứ đến đâu là dân chúng lại khổ đến đó. Nào là thu thuế, nào là cướp bóc, giờ còn tranh giành nhau những viên đá vô tri. Chẳng biết rồi mai này có còn yên thân buôn bán nữa không." Giọng hắn sang sảng nhưng chứa đựng sự bất lực, sự lo lắng cho sinh kế của mình và đoàn lữ hành. Hắn đã từng chứng kiến không ít cảnh đời, nhưng sự ngang ngược của những kẻ tự xưng là "tiên" này vẫn khiến hắn ngao ngán đến tận xương tủy.
Tôn Phu Tử, dáng người gầy gò, khuôn mặt hiền từ thường ngày giờ lại mang vẻ u buồn sâu sắc. Đôi mắt tinh anh của y nhìn xa xăm, như đang dõi theo những biến chuyển của thời cuộc. Y khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói chứa đầy sự xót xa: "Họ lợi dụng danh tiếng để hù dọa, nói rằng linh thạch là của trời, phàm nhân không được động vào. Nhưng lại dùng nó để làm giàu, để mua bán... Đạo lý nào cho phép? 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình', lẽ ra kẻ tu hành phải là người hiểu rõ nhất cái đạo lý ấy, phải là người bảo vệ sự cân bằng của trời đất, của lòng người. Vậy mà giờ đây, họ lại là kẻ phá hoại đầu tiên." Y lắc đầu, một sự thất vọng tràn ngập trong ánh mắt. "Trí thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời, nhưng khi ngọn đèn bị che khuất bởi lòng tham, thì bóng tối sẽ bao trùm, dù là 'Đại Đạo Thịnh Hành' đến mấy đi chăng nữa."
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó đã bắt đầu len lỏi một tia kiên định. Hắn khẽ vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự nhẵn nhụi của từng hạt gỗ, như đang tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa những nhiễu nhương. "Họ không chỉ tranh giành với nhau, mà còn ức hiếp dân lành để cướp đoạt khoáng thạch... Đây không phải là Đạo." Giọng hắn khẽ khàng, nhưng mỗi từ thốt ra đều chắc nịch, như một lời khẳng định cho đạo lý mà hắn đã luôn theo đuổi. Hắn đã từng hoài niệm về một thời kỳ 'Đại Đạo Thịnh Hành' thuần khiết, nơi con người tu luyện để đạt tới sự siêu thoát, để thấu hiểu vạn vật. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Ngay cả khi đạo pháp còn thịnh vượng, lòng tham vẫn có thể len lỏi, bóp méo chân lý, biến những kẻ tu luyện thành những con rối của dục vọng. Hắn hiểu rằng, sự biến chất này không chỉ là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một mầm mống, một căn bệnh đang dần ăn mòn cái gọi là 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Những cuộc tranh giành tài nguyên giữa các 'tiên môn nhỏ' này, chính là khởi đầu cho những cuộc chiến lớn hơn, tàn khốc hơn giữa các môn phái trong tương lai. Lời nói của Tôn Phu Tử và sự bất lực của Vương Đại Phúc càng củng cố thêm nhận thức của hắn: ngay cả trong thời 'Đại Đạo Thịnh Hành', chân lý vẫn có thể bị bóp méo, mở đường cho sự xuất hiện của các thế lực 'tà đạo' sau này.
Tô Mạt Nhi, nghe những lời đó, không khỏi rùng mình. Nàng khẽ nắm chặt lấy bàn tay Lâm Nhất, ánh mắt to tròn long lanh giờ đây chứa đầy sự lo lắng. "Lâm Nhất ca, vậy chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Giọng nàng trong trẻo nhưng run rẩy, như chim non lạc đàn. Nàng đồng cảm sâu sắc với nỗi khổ của dân lành, nhưng cũng sợ hãi trước sức mạnh và sự ngang ngược của những kẻ tự xưng là "tiên nhân".
Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, khẽ mỉm cười trấn an, nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Chúng ta cứ đi, cứ nhìn, cứ thấu hiểu. Rồi sẽ có một con đường." Hắn biết, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, là con đường không chạy theo quyền lực hay tài nguyên, mà là con đường tìm kiếm chân tâm, con đường "tiên đạo tại tâm". Để đối mặt với những biến chất của "tiên đạo", hắn cần phải có một cái nhìn sâu sắc và một trái tim kiên định. Những kẻ tự xưng 'tiên nhân' nhưng hành xử vô đạo đức như những gì hắn đang chứng kiến, sẽ là hình mẫu cho các đối thủ mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai, và sự phẫn nộ của hắn trước bất công báo hiệu rằng hắn sẽ không thể đứng ngoài cuộc, và sẽ bắt đầu hành động để bảo vệ những người yếu thế, từ đó danh tiếng của hắn sẽ bắt đầu được hình thành.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã lên cao, rải vàng khắp các con đường lát đá của Phàm Nhân Thị Trường. Khu chợ sầm uất hơn bao giờ hết, tiếng người mua bán rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả lanh lảnh, tiếng cười nói giòn tan, hòa lẫn với tiếng lạch cạch của bánh xe ngựa và tiếng bước chân dồn dập. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, lẫn với mùi mồ hôi và mùi đất ẩm ướt, tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống.
Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và A Câm lẩn vào dòng người đông đúc. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi ngóc ngách của khu chợ. Tô Mạt Nhi thì trái lại, nàng tò mò nhìn ngó khắp nơi, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào những món hàng lạ mắt, kéo tay Lâm Nhất. A Câm, bé tí hon, cứ nép chặt vào người Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lấm lét nhìn dòng người qua lại.
Họ đi ngang qua một quầy bán cá. Người bán cá, một tráng niên vạm vỡ, khuôn mặt sạm nắng, Ông Cá, đang thoăn thoắt làm cá. Những con cá tươi roi rói, vừa mới đánh bắt, nằm xếp lớp trên chiếc bàn gỗ, lấp lánh dưới nắng. Ông Cá đang rao hàng bằng cái giọng sang sảng của mình: "Cá tươi roi rói, vừa mới đánh bắt đây! Cá ngon cá ngọt, ai mua nào!"
Bỗng, một nhóm ba kẻ, ăn vận có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng đôi khi lộ ra vài vết bẩn hay rách rưới trên y phục, dáng điệu nghênh ngang, rẽ đám đông đi thẳng đến quầy cá. Chúng chính là những "Đệ Tử Tiên Môn Nhỏ" mà Lâm Nhất đã thoáng thấy đêm qua, hoặc tay sai của chúng. Ánh mắt chúng lộ rõ sự khinh thường phàm nhân, khuôn mặt đầy vẻ kiêu ngạo và hống hách.
"Cá này là 'vật phẩm cống nạp' cho tiên sư, ngươi dám đòi giá cao sao? Mau đưa đây!" Một tên đệ tử, khuôn mặt đầy vẻ trịch thượng, dùng ngón tay chỉ thẳng vào rổ cá lớn nhất, giọng quát tháo.
Ông Cá giật mình, tay đang cầm dao khẽ run lên. Hắn vốn là người cục tính, nhưng trước những kẻ tự xưng "tiên nhân" này, hắn chỉ biết nuốt cục tức vào trong. "Bạch... bạch tiên gia, cá này là mồ hôi nước mắt của tiểu nhân... phải nuôi cả nhà, mong tiên gia rộng lòng..." Giọng hắn nhỏ dần, yếu ớt, khác hẳn vẻ sang sảng ban nãy.
Tên đệ tử hừ lạnh một tiếng, đá nhẹ vào rổ cá, làm vài con cá văng ra ngoài. "Mồ hôi nước mắt? Ngươi nghĩ mồ hôi nước mắt của phàm nhân có giá trị gì trước 'tiên gia' chúng ta? Ta nói cho ngươi biết, đây là vinh dự của ngươi, được 'cống hiến' cho tiên môn!" Hắn nói xong, liền thản nhiên vốc một nắm cá lớn, bỏ vào túi vải của mình mà không trả một đồng nào. Ông Cá chỉ biết đứng đó nhìn theo, đôi mắt đầy bất lực và phẫn nộ, nhưng không dám nói thêm một lời. Hắn thở dài cam chịu, tay vẫn thoăn thoắt làm cá, nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ tinh anh thường ngày.
Lâm Nhất đứng lặng một bên, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát sắc bén từng hành động, từng biểu cảm. Hắn cảm nhận rõ ràng từng đợt phẫn nộ dâng lên trong lòng mình. Đây chính là cái "tiên đạo giả tạo" mà hắn đã chiêm nghiệm, sự tha hóa đã biến những kẻ tu luyện thành những kẻ tham lam, tàn bạo, chỉ biết lợi dụng danh nghĩa để bóc lột.
Họ tiếp tục đi, và không lâu sau, lại chứng kiến một cảnh tượng tương tự. Tại một quầy hàng bán vải vóc, Mai Thợ May, một phụ nữ nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt tinh tường đang cúi mình khâu vá. Tay nàng thoăn thoắt cầm kim chỉ, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, cẩn thận. Nàng đang cố gắng hoàn thành một bộ y phục vá víu, có lẽ là cho một gia đình nghèo khó nào đó. "Tấm áo đẹp nhất là tấm áo vừa vặn với tâm hồn," nàng thường tự nhủ như vậy, và luôn đặt cả tâm huyết vào từng đường chỉ.
Bỗng, một tên đệ tử khác, vẻ mặt ngạo mạn không kém tên ban nãy, giật phắt lấy chiếc áo từ tay Mai Thợ May. "Y phục này sao xấu thế? Làm lại! À mà, tiền công thì khỏi cần, coi như ngươi 'cống hiến' cho tiên môn đi!" Hắn cười khẩy, quăng chiếc áo trở lại, và không đợi lời nào, hắn quay lưng bỏ đi.
Mai Thợ May giật mình, đôi tay cầm kim chỉ run rẩy. Nàng vội vàng cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: "Dạ... dạ tiểu nữ không dám..." Nàng biết rằng, nếu nàng dám phản kháng, hậu quả sẽ khôn lường. Nàng chỉ có thể nuốt đắng, tiếp tục hoàn thành chiếc áo, nhưng trong lòng trĩu nặng nỗi tủi hờn. Nàng biết, những kẻ này sẽ không bao giờ hiểu được ý nghĩa của "tấm áo đẹp nhất" mà nàng vẫn luôn tâm niệm.
Tô Mạt Nhi ôm chặt A Câm, người nàng khẽ run lên vì sợ hãi và thương cảm. Bé A Câm, dù câm điếc, nhưng dường như cũng cảm nhận được sự bất công và nỗi sợ hãi lan tỏa. Nó rúc sâu vào lòng Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt, khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ sợ sệt. Nàng cảm thấy một sự bất bình sâu sắc dâng lên trong lòng, nhưng lại không dám thể hiện ra ngoài.
Lâm Nhất vẫn giữ im lặng, nhưng trong ánh mắt hắn, sự phẫn nộ đã không còn là thầm kín. Hắn cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên từ đan điền, lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời bất hạnh, nhưng chưa bao giờ sự áp bức lại hiển hiện rõ ràng và trần trụi đến vậy. Những hành động ỷ thế ức hiếp dân thường của các 'tiên môn nhỏ' này, chính là mầm mống cho sự tha hóa lớn hơn của giới tu tiên trong tương lai và những xung đột quy mô lớn hơn mà Lâm Nhất sẽ phải đối mặt. Hắn tự nhủ, "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng có những điều, không thể để trôi qua như thế."
***
Ánh chiều tà đã buông xuống, nhuộm một màu vàng cam u buồn lên những đỉnh núi đá. Mây mù từ đâu kéo đến, lững lờ trôi trên những sườn đồi, tạo nên một khung cảnh càng thêm ảm đạm. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiếp tục đi về phía Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi họ đã chứng kiến cảnh tranh giành đêm qua. Lần này, họ không còn lẩn khuất trong bóng tối, mà bước đi chậm rãi trên con đường mòn gập ghềnh, tiếng bước chân khẽ khàng trên sỏi đá.
Càng đến gần khoáng mạch, không khí càng trở nên nặng nề, ẩm ướt, và có chút ngột ngạt. Tiếng búa đập vào đá "cốp... cốp...", tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch trên đường ray thô sơ, hòa lẫn với tiếng trò chuyện lầm bầm của công nhân và tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá. Mùi đất đá, mùi mồ hôi chua loét, lẫn với một chút mùi linh khí thô nhạt nhòa, phả vào không khí, khiến từng hơi thở trở nên nặng nhọc.
Trước mắt họ, một cảnh tượng đau lòng hiện ra. Thay vì những nhóm "tiên nhân" đánh nhau tranh giành, giờ đây là hàng chục người dân thường, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, đang còng lưng làm việc cật lực. Họ cầm những chiếc búa tạ thô sơ, đục đẽo vào vách đá, từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt lem luốc bụi đất. Đôi mắt họ vô hồn, chứa đựng sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
Bên cạnh họ là những Đệ Tử Tiên Môn Nhỏ, đứng khoanh tay, vẻ mặt kiêu căng, giám sát chặt chẽ từng cử động. Chúng không tự tay làm, mà chỉ dùng quyền lực để bóc lột sức lao động của phàm nhân. Bất cứ ai than vãn hay làm chậm một chút, đều bị quát mắng thậm tệ, thậm chí còn bị đánh đập bằng roi da hoặc gậy gỗ.
"Làm nhanh lên! Linh thạch là vật của tiên gia, các ngươi dám lười biếng sao?!" Một tên đệ tử, bụng phệ, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, quát tháo một người công nhân già yếu đang ho khan.
Người công nhân già yếu, khuôn mặt hốc hác, lưng còng như cánh cung, cố gắng nén cơn ho, yếu ớt đáp: "Tiên... tiên gia... tiểu nhân không thể..."
"Câm miệng! Kẻ yếu thì không có quyền nói!" Tên đệ tử giơ roi da lên, quật mạnh xuống đất ngay bên cạnh chân lão già, khiến lão giật mình lùi lại. Tiếng roi quật khô khốc vang vọng trong không gian ẩm ướt của khoáng mạch, như một tiếng roi quất vào lương tri.
Những viên linh thạch thô sơ, xám xịt pha lẫn đường vân trắng đục, được khai thác ra, không phải để bán công bằng, mà được chất lên những chiếc xe đẩy, rồi chuyển đi để nộp cho "tiên môn" mà không được đền bù xứng đáng. Lâm Nhất nhìn cảnh tượng đó, lòng hắn như lửa đốt. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, từng hạt gỗ cọ xát vào lòng bàn tay, như đang truyền cho hắn một sức mạnh, một sự kiên định.
Tô Mạt Nhi nấp sau lưng Lâm Nhất, người nàng run lên bần bật. Nàng không chỉ sợ hãi trước sự tàn bạo của những kẻ kia, mà còn thương cảm sâu sắc cho những người dân thường đang chịu đựng khổ sai. A Câm nắm chặt lấy vạt áo Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào những người công nhân đang làm việc, rồi lại nhìn những tên đệ tử hung hãn. Khuôn mặt nhỏ bé của nó đầy vẻ sợ sệt, như thể nó đang cố gắng hiểu tại sao những người lớn lại có thể đối xử tàn nhẫn với nhau đến vậy.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo và mùi mồ hôi xộc vào lồng ngực hắn. Ánh mắt hắn từ từ trở nên kiên định, không còn chỉ là chiêm nghiệm mà đã có sự quyết đoán. Cái cảm giác chua xót mà hắn cảm thấy đêm qua, giờ đã biến thành một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ. Hắn đã từng tự nhủ sẽ không can thiệp vào nhân quả của hồng trần, sẽ thuận theo tự nhiên để tìm kiếm chân đạo. Nhưng giờ đây, đứng trước sự áp bức trắng trợn này, hắn nhận ra, có những lúc, thuận theo tự nhiên không phải là đứng yên nhìn cái ác lộng hành. Có những lúc, "tiên đạo tại tâm" không chỉ là tu thân dưỡng tính cho riêng mình, mà còn là bảo vệ cái "tâm" của con người, bảo vệ lẽ phải giữa hồng trần gian nan.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng ở nơi đây, chân tâm đang bị che mờ bởi những dối trá, những hư ảo và lòng tham vô độ. Lâm Nhất biết, hắn không thể tiếp tục đứng nhìn. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, có lẽ sẽ phải bắt đầu từ chính nơi đây, từ việc đối mặt với những mầm mống bất công này, để bảo vệ những linh hồn thuần khiết đang bị vùi dập. Ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Trong bóng tối bao trùm, ánh mắt của Lâm Nhất lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, kiên định. Hắn đã quyết định.