Vô tiên chi đạo
Chương 72

Trí Tuệ Và Linh Đạo: Đối Phó Kẻ Mang Mầm Mống Tu Vi

3416 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét quyết định của Lâm Nhất trong việc can thiệp để bảo vệ người yếu thế, thể hiện sự kiên định với 'Vô tiên chi đạo' của hắn.,Giới thiệu một loại xung đột mới cho Lâm Nhất: đối mặt với kẻ có chút tu vi, không còn là những kẻ cướp bóc thông thường.,Lâm Nhất phải vận dụng trí tuệ, kinh nghiệm sống và sự nhạy bén của mình để đối phó, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh vật lý, làm nổi bật sự khác biệt trong con đường tu luyện của hắn.,Làm sâu sắc thêm nhận thức của Lâm Nhất về sự tha hóa của 'tiên đạo giả tạo' và những thách thức phức tạp hơn trên con đường 'hồng trần luyện tâm'.,Củng cố vai trò của Tô Mạt Nhi như người đồng hành, chia sẻ gánh nặng và lo âu cùng Lâm Nhất, đồng thời thể hiện sự phát triển trong mối quan hệ của họ.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đệ Tử Trần Hổ, A Câm, Mai Thợ May, Ông Cá, Người Dân Trấn
Mood: Tense, thoughtful, emotional, determined, with a hint of growing unease.
Kết chương: [object Object]

Trong bóng đêm thăm thẳm của khoáng mạch, ánh mắt Lâm Nhất lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, kiên định. Hắn đã quyết định. Quyết định ấy không đến từ một phút bốc đồng, mà là kết quả của bao ngày tháng chiêm nghiệm, của những cảnh đời hắn đã chứng kiến, của lời răn dạy về "tiên đạo tại tâm" mà hắn luôn khắc cốt ghi tâm. Đêm ấy, bên cạnh khoáng mạch ẩm ướt, mùi đất đá và linh khí thô nhạt nhòa phả vào không gian, Lâm Nhất đứng đó, như một cái bóng cô độc giữa dòng chảy cuồn cuộn của nhân thế. Tô Mạt Nhi và A Câm, hai cái bóng nhỏ bé nấp sau lưng hắn, cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của hắn, một sự trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức mạnh mãnh liệt.

Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, từng hạt gỗ trơn nhẵn như truyền cho hắn một sự tĩnh tâm lạ kỳ. Cái lạnh lẽo của linh thạch thô sơ, cái mùi tanh của mồ hôi và nỗi sợ hãi của những con người bé nhỏ cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn đã từng nghĩ vậy. Nhưng nếu cái mộng ấy quá tàn khốc, nếu chân tâm bị vùi dập dưới gót giày của kẻ mạnh, thì liệu đứng nhìn có còn là "vô vi"? Hắn tự hỏi. Ánh sáng le lói từ những chiếc đèn lồng dầu leo lét trong khoáng mạch chỉ càng tô đậm thêm sự vô vọng của những phận người đang còng lưng dưới roi vọt. Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi bụi bặm và sự đau khổ thấm vào từng tế bào. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là những triết lý suông, mà là những lựa chọn đầy cam go.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của Khinh Vân Khách Điếm, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng vàng óng ả. Mùi khói bếp thoang thoảng từ dưới nhà bếp bốc lên, hòa quyện với mùi gỗ thông ấm áp, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Nhưng sự yên bình ấy không thể xua tan đi nỗi trằn trọc đã đeo bám Lâm Nhất suốt đêm. Hắn ngồi bên bậu cửa sổ, dáng người gầy gò đổ bóng dài trên nền nhà. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi về phía thị trấn đang dần thức giấc, nơi những mái ngói xanh xám còn vương hơi sương, nơi những tiếng rao hàng đã bắt đầu vang vọng. Chuỗi hạt bồ đề vẫn nằm im trong lòng bàn tay hắn, những hạt gỗ đã mòn đi vì vô số lần được siết chặt, như những lời nguyện cầu thầm lặng.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn vẫn vương chút u sầu của một đêm không ngủ, đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả ba. Tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau, tiếng nước sôi ùng ục, tất cả những âm thanh đời thường ấy dường như chẳng thể lọt vào tai Lâm Nhất. Nàng đặt đĩa bánh bao nóng hổi lên bàn, rồi khẽ khàng bước đến bên hắn, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn một chút sợ hãi.

"Lâm Nhất, huynh định làm gì?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bất an, "Bọn họ... bọn họ có phép thuật, chúng ta không nên đối đầu trực diện. Huynh biết mà, sức mạnh của huynh..."

Lâm Nhất không quay đầu lại, vẫn nhìn ra xa xăm. Hắn hít một hơi thật chậm, như đang thu nạp toàn bộ linh khí của buổi sớm mai. "Ta không thể nhắm mắt làm ngơ, Mạt Nhi," hắn đáp, giọng trầm ấm nhưng kiên định, vang vọng trong căn phòng nhỏ, "Nếu không ai đứng ra, những kẻ yếu thế sẽ mãi chịu khổ. 'Vô tiên chi đạo' không phải là trốn tránh hồng trần, mà là thấu hiểu nó, và bảo vệ những giá trị chân thực của nó. Huynh nói đúng, bọn họ có chút tu vi, nhưng ta sẽ không dùng bạo lực bừa bãi. 'Đạo' không phải là để giết chóc, mà là để bảo hộ sinh linh, để giữ gìn cái thiện lương còn sót lại trong nhân thế này."

Tô Mạt Nhi thở dài, nàng biết một khi Lâm Nhất đã quyết định, thì không điều gì có thể lay chuyển được hắn. Nàng khẽ đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên vai hắn, cảm nhận được sự kiên cường ẩn sau dáng vẻ gầy gò ấy. "Huynh cẩn thận," nàng nói, ánh mắt long lanh tin tưởng, "Em sẽ luôn bên huynh." A Câm, đứa trẻ câm điếc luôn theo sát họ như một cái bóng, nãy giờ vẫn đứng nép mình ở góc phòng, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Nó không nghe được lời nói, nhưng dường như cảm nhận được sự bất an và quyết tâm đang dâng trào trong không khí. Nó khẽ nắm lấy vạt áo Tô Mạt Nhi, đôi môi mím chặt.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đặt bàn tay lên tay Tô Mạt Nhi đang đặt trên vai mình, vỗ nhẹ như một lời trấn an. Hắn quay người lại, đối diện với Tô Mạt Nhi và A Câm. Khuôn mặt hắn, dù vẫn mang vẻ trầm tư thường trực, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng của sự quyết đoán. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn lặp lại, như đang tự nhắc nhở chính mình, "Nhưng chân tâm ấy cần được bảo vệ, cần được gột rửa khỏi những dơ bẩn của lòng tham. Ta không muốn mình trở thành một kẻ tu tiên chỉ biết lo cho bản thân, mặc kệ nhân thế lầm than. Con đường của ta, có lẽ, sẽ khác." Hắn đứng dậy, bước ra giữa phòng, dáng vẻ thanh thoát và điềm đạm. Ánh nắng ban mai như phủ lên người hắn một vầng hào quang mỏng manh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp, mùi gỗ, mùi của sự sống đang trỗi dậy sau một đêm dài. Mặc dù biết rằng hành động này có thể kéo theo những rắc rối không lường trước, nhưng lương tâm hắn không cho phép hắn làm ngơ. Cái cảm giác chua xót đêm qua đã biến thành một ngọn lửa ấm áp, dẫn lối cho hắn hành động, nhưng không phải bằng sự bạo lực mù quáng, mà bằng trí tuệ và lẽ phải.

***

Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Phàm Nhân Thị Trường. Không khí oi bức khiến từng hơi thở trở nên nặng nhọc, nhưng không thể làm giảm đi sự sầm uất, ồn ào của khu chợ. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân lạch cạch trên đường phố lát đá, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đời sống. Mùi đồ ăn mới nấu, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc, mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào mũi, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt nhưng cũng đầy sức sống.

Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và A Câm bước vào chợ. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày, nhưng ánh mắt hắn liên tục quét qua đám đông, quan sát từng góc nhỏ của thị trường. Tô Mạt Nhi đi bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi cũng không ngừng dõi theo, còn A Câm, nắm chặt vạt áo nàng, khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ tò mò nhưng cũng không giấu được sự sợ sệt trước không khí náo nhiệt.

Họ không đi lâu thì đã nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc, nhưng lần này lại có vẻ tàn nhẫn hơn. Tại một góc chợ, nơi Mai Thợ May thường ngồi khâu vá, và Ông Cá bày bán những mẻ cá tươi sống, giờ đây đang là tâm điểm của sự chú ý. Đệ Tử Trần Hổ, kẻ mà Lâm Nhất đã thoáng gặp ở khoáng mạch đêm qua, với dáng người to béo và khuôn mặt đỏ gay, đang đứng đó, vẻ mặt kiêu căng, hống hách. Hắn mặc một bộ đạo bào màu xám tro, dù đã sờn cũ nhưng vẫn toát lên vẻ phô trương của kẻ có quyền lực. Bên hông hắn đeo một thanh kiếm gỗ đơn giản, nhưng lại được hắn vuốt ve như một bảo vật.

Trần Hổ đang cao giọng quát tháo Ông Cá, người đàn ông khắc khổ với làn da rám nắng và bộ quần áo cũ kỹ dính mùi tanh. "Lão già, không có linh thạch thì lấy cá của ngươi bù vào!" Trần Hổ nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, "Dám chần chừ sao? Ngươi nghĩ linh thạch là thứ rẻ mạt sao mà dám để tiên gia chờ đợi?" Hắn nói đoạn, không chút nể nang, dùng chân đá mạnh vào chiếc thúng cá của Ông Cá, khiến những con cá tươi rói văng tung tóe trên nền đất ẩm ướt, nước bắn tung tóe. Tiếng thúng cá đổ loảng xoảng vang vọng giữa chợ, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Ông Cá ngã lăn ra đất, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và uất ức.

Mai Thợ May, người phụ nữ với đôi tay chai sần và ánh mắt mệt mỏi, đang run rẩy cố gắng bảo vệ những cuộn vải của mình. "Đại nhân, chúng tôi đã cạn kiệt rồi..." nàng run rẩy nói, "Chúng tôi đã nộp tất cả những gì có thể, linh thạch không phải là thứ dễ kiếm, và chúng tôi chỉ là những người dân thường..."

"Câm miệng!" Trần Hổ gầm lên, hắn giơ tay lên, một luồng khí tức yếu ớt, nhưng đủ để khiến những người dân thường xung quanh cảm thấy một áp lực vô hình, một sự đè nén nặng nề. Đó là chút linh lực mà hắn đã tu luyện được, một thứ sức mạnh nhỏ bé nhưng đủ để hắn ỷ thế hiếp người. Những người dân xung quanh đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng, nỗi sợ hãi lan truyền trong không khí như một căn bệnh. A Câm, thấy cảnh tượng đó, càng ôm chặt lấy Lâm Nhất, khuôn mặt nhỏ bé trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn nước.

Lâm Nhất đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ sót bất cứ cử chỉ nào của Trần Hổ. Hắn cảm nhận được chút linh lực yếu ớt đang tuôn chảy từ kẻ kia, không quá mạnh mẽ, nhưng đủ để tạo ra sự khác biệt so với phàm nhân. "Hắn có chút tu vi... không phải phàm nhân bình thường," Lâm Nhất thầm nghĩ, "Phải cẩn trọng." Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ, và mùi hương thảo mộc thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về sự bình tĩnh và trí tuệ. Cái cảnh tượng trước mắt, với sự kiêu ngạo của Trần Hổ và sự bất lực của người dân, như một vết dao cứa vào lương tâm hắn. Cái "tiên đạo giả tạo" này, quả thật đã thâm nhập sâu vào từng ngõ ngách của hồng trần, bóp méo những giá trị cơ bản nhất của nhân loại. Lâm Nhất biết, nếu hắn không hành động, thì ai sẽ làm?

***

Không khí tại Phàm Nhân Thị Trường trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những người dân xung quanh đều cúi gằm mặt, không dám ho he, chỉ có tiếng xì xào bàn tán nhỏ như gió thoảng. Đệ Tử Trần Hổ, được đà lấn tới, định ra tay mạnh hơn với Ông Cá và Mai Thợ May. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm nhưng kiên định vang lên, xuyên qua mọi tạp âm ồn ào của khu chợ, thu hút sự chú ý của tất cả.

"Vị huynh đài đây, chẳng hay 'Đạo' mà ngươi theo đuổi là gì?" Lâm Nhất bước ra khỏi đám đông, thân hình gầy gò nhưng dáng vẻ lại vô cùng thẳng thắn, điềm đạm. Hắn không hề tỏ ra hung hăng hay sợ sệt, chỉ đơn thuần là một đạo sĩ bình thường, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, như có thể xuyên thấu lòng người. Tô Mạt Nhi và A Câm vẫn đứng nép sau lưng hắn, Tô Mạt Nhi lo lắng nắm chặt vạt áo hắn, còn A Câm thì sợ hãi ôm lấy chân nàng.

Trần Hổ giật mình, quay phắt lại. Hắn chưa từng thấy ai dám xen vào việc của mình, đặc biệt là một tiểu đạo sĩ ăn mặc giản dị như Lâm Nhất. "Ngươi là kẻ nào?" hắn gầm lên, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, "Dám xen vào việc của ta? Cút đi nếu không muốn chết!" Hắn nói đoạn, giơ tay lên, một luồng linh lực yếu ớt nhưng sắc bén từ lòng bàn tay hắn bắn thẳng về phía Lâm Nhất, như một lời cảnh cáo. Đó là một chiêu thức đơn giản, một loại "pháp thuật" thô sơ mà hắn thường dùng để uy hiếp phàm nhân.

Tuy nhiên, Lâm Nhất không hề hoảng sợ. Hắn chỉ khẽ nghiêng người một chút, nhẹ nhàng như một chiếc lá bay trong gió, tránh thoát luồng linh lực ấy một cách dễ dàng, không hề phô trương. Luồng linh lực sượt qua vai hắn, đập vào bức tường phía sau, làm vỡ một viên gạch nhỏ. Những người dân xung quanh đều kinh hãi kêu lên. Nhưng cái cách Lâm Nhất tránh né, nó không phải là sự vội vã hay né tránh bằng sức mạnh, mà là một sự hóa giải tinh tế, như thể luồng linh lực kia vốn dĩ không thể chạm tới hắn.

"Ngươi dùng linh lực để uy hiếp người vô tội, khác nào thú vật?" Lâm Nhất vẫn giữ giọng điềm tĩnh, không hề nao núng, "Dùng sức mạnh để bóc lột, để gây khổ đau, đó có phải là 'tiên đạo' mà ngươi hướng tới? 'Tiên Đạo' mà ngươi nói, có lẽ chỉ là vỏ bọc cho lòng tham, cho sự yếu kém trong tâm hồn mà thôi." Lời nói của Lâm Nhất không phải là lời mắng chửi, mà là những câu hỏi xoáy sâu vào tâm can của Trần Hổ, đánh thẳng vào sự tự phụ và niềm tin mù quáng của hắn. Hắn không dùng vũ lực, mà dùng chính lời nói, dùng triết lý về "Đạo" để đối đầu, để làm lung lay nền tảng mà Trần Hổ tự xây dựng cho mình.

Trần Hổ sững sờ. Hắn chưa từng bị ai chất vấn như vậy, chưa từng bị ai dùng lời lẽ để làm hắn lúng túng đến thế. Hắn vốn quen với việc dùng sức mạnh và sự hung hãn để áp chế người khác, nhưng trước vẻ điềm đạm và những lời nói sâu sắc của Lâm Nhất, hắn cảm thấy mình như bị lột trần, như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Hắn định nói gì đó, định quát tháo, nhưng cổ họng lại như bị nghẹn ứ.

"Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn như nhìn thấu tâm can Trần Hổ, "Nhưng chân lý thì vẫn ở đó, không đổi. Nếu 'tiên đạo' chỉ để phục vụ cho dục vọng cá nhân, thì có khác gì phàm tục? Vậy tu luyện để làm gì? Để trở thành một kẻ ác độc có sức mạnh hơn ư?"

Người dân trấn xung quanh, nãy giờ vẫn sợ hãi cúi gằm mặt, giờ đây bắt đầu ngẩng đầu lên, ánh mắt họ từ sợ hãi chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần lóe lên một tia hy vọng. Những lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng họ, đồng thời cũng khơi gợi lên một sự bất bình đã bị kìm nén bấy lâu. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên nhỏ hơn, nhưng rõ ràng hơn.

Trần Hổ tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng, hắn cảm thấy mình đang bị sỉ nhục trước đám đông phàm nhân. Hắn muốn tấn công, muốn dùng sức mạnh để bịt miệng Lâm Nhất, nhưng cái cách Lâm Nhất hóa giải đòn đánh của hắn một cách nhẹ nhàng, cùng với những lời nói đầy trí tuệ kia, lại khiến hắn phải dè chừng. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt không phải là một phàm nhân yếu ớt, mà là một đối thủ khó lường, dù hắn không hề phô trương sức mạnh. Hắn không thể mạo hiểm ra tay một cách bừa bãi, vì hắn biết rằng, nếu thất bại trước một tiểu đạo sĩ vô danh, thì thanh danh của hắn, và cả môn phái nhỏ bé của hắn, sẽ bị hủy hoại.

Cuối cùng, Trần Hổ chỉ có thể nghiến răng ken két, ánh mắt đầy oán hận nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. "Ngươi... ngươi cứ chờ đó!" hắn gằn giọng, "Tiên gia sẽ không bỏ qua cho kẻ dám cản trở ta đâu!" Nói rồi, hắn hất tay áo, quay lưng bỏ đi trong sự tức tối và bẽ bàng. Hắn không dám quay lại nhìn ánh mắt của những người dân đang dõi theo, cũng không dám nhìn cái thúng cá đổ nát của Ông Cá. Tiếng bước chân nặng nề của hắn dần xa, hòa vào tiếng ồn ào của chợ.

Lâm Nhất nhìn theo bóng lưng Trần Hổ khuất dạng, ánh mắt trầm tư. Hắn biết, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây. Kẻ kia sẽ không dễ dàng bỏ qua. Đây chỉ là khởi đầu của những rắc rối lớn hơn. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "Nhưng lòng tham của con người, ngay cả khi khoác lên mình chiếc áo 'tiên đạo', vẫn có thể biến thành quỷ dữ." Hắn quay lại nhìn Mai Thợ May, Ông Cá, và những người dân trấn đang dần lấy lại vẻ bình tĩnh. Ánh mắt họ giờ đây không còn chỉ là sợ hãi, mà đã có thêm một chút kính trọng, một chút biết ơn.

Đám đông xì xào bàn tán. "Tiểu đạo sĩ này thật có bản lĩnh!" "Dám đối đầu với tiên gia, quả là người có nghĩa khí!" "Chưa từng thấy ai dám làm vậy..."

Lâm Nhất không nói gì thêm, chỉ khẽ cúi đầu chào những người dân, rồi cùng Tô Mạt Nhi và A Câm lặng lẽ rời khỏi khu chợ. Hắn không muốn nhận lấy bất kỳ lời ca tụng nào, bởi hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Việc hắn không dùng bạo lực mà dùng trí tuệ và lời lẽ để giải quyết xung đột, đã gieo mầm cho danh tiếng của hắn như một người 'hiệp nghĩa' khác biệt, không chỉ dựa vào sức mạnh. Nhưng đồng thời, sự dè chừng và oán hận của Đệ Tử Trần Hổ cũng báo hiệu rằng hắn, hoặc môn phái của hắn, sẽ quay lại tìm cách trả thù hoặc gây rắc rối lớn hơn, thu hút sự chú ý của các thế lực 'tiên môn nhỏ' khác. Lâm Nhất biết, đây chỉ là một bước khởi đầu. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một giai đoạn mới, phức tạp hơn, đòi hỏi không chỉ là tu thân dưỡng tính, mà còn là sự đối mặt trực diện với những mầm mống tha hóa của "tiên đạo giả tạo" đang len lỏi khắp hồng trần. Ánh nắng trưa vẫn gay gắt, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một sự bình yên lạ kỳ đang lan tỏa, hòa cùng một nỗi lo âu tiềm ẩn về những gì sẽ đến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ