Tiếng bước chân nặng nề của Trần Hổ đã khuất hẳn vào dòng người tấp nập của Phàm Nhân Thị Trường, nhưng dư âm của sự tức tối và bẽ bàng mà hắn để lại vẫn còn lảng vảng trong không khí oi nồng của buổi trưa. Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng khuất dần của kẻ mang danh tu sĩ, trong lòng nặng trĩu những suy tư. Hắn biết, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây, bởi lòng tham và sự kiêu ngạo, một khi đã bén rễ sâu trong tâm khảm con người, thì khó lòng nhổ bỏ chỉ bằng vài lời lẽ. Sự dè chừng của Trần Hổ chỉ là tạm thời, một sự nhượng bộ bất đắc dĩ trước điều hắn chưa thể lý giải, chứ không phải là sự hối cải. Đây chỉ là khởi đầu của những rắc rối, một điềm báo cho con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn sẽ ngày càng gập ghềnh, không chỉ dừng lại ở việc tu thân dưỡng tính mà còn phải đối mặt trực diện với những mầm mống tha hóa của "tiên đạo giả tạo" đang len lỏi khắp hồng trần.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, tay vô thức nắm chặt chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay, cảm nhận từng viên ngọc ấm áp như một lời nhắc nhở về sự chân thật, về lẽ thiện lương. "Nhưng lòng tham của con người, ngay cả khi khoác lên mình chiếc áo 'tiên đạo', vẫn có thể biến thành quỷ dữ." Câu nói này, vốn là một triết lý hắn đã chiêm nghiệm từ lâu, giờ đây lại càng hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết qua sự việc vừa rồi.
Xung quanh hắn, đám đông người dân trấn, nãy giờ vẫn còn xôn xao bàn tán, giờ đây im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Không còn là những ánh nhìn sợ hãi, mà là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành kính trọng, một chút biết ơn và cả một tia hy vọng mong manh. Họ vẫn chưa thể tin được có người dám đứng ra đối đầu với "tiên gia" mà không hề dùng vũ lực, chỉ bằng lời nói và sự điềm tĩnh. Tiếng xì xào bàn tán lại bắt đầu vang lên, nhỏ hơn, nhưng rõ ràng hơn, như những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng.
"Tiểu đạo sĩ này thật có bản lĩnh!"
"Dám đối đầu với tiên gia, quả là người có nghĩa khí!"
"Chưa từng thấy ai dám làm vậy... Chúng ta có hy vọng rồi sao?"
Những lời nói ấy lọt vào tai Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn không truy cầu danh vọng, càng không muốn trở thành một vị "anh hùng" trong mắt người đời. Mục đích của hắn chỉ là bảo vệ sự chân thật, bảo vệ những người yếu thế khỏi sự bất công, khỏi sự tha hóa của cái gọi là "tiên đạo" mà thôi. Thế nhưng, trong mắt những người phàm tục khốn khổ này, hành động của hắn lại trở thành một ngọn hải đăng le lói giữa đêm tối mịt mùng.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, nét mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây không còn vẻ lo âu tột độ như khi Trần Hổ còn ở đó, nhưng vẫn thoáng chút bất an. Nàng khẽ kéo vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn, trong đó vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự quan tâm sâu sắc.
"Họ... họ nhìn huynh khác rồi, Lâm Nhất," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn vào Lâm Nhất, những ánh mắt vừa kính phục vừa chất chứa kỳ vọng. Nàng hiểu, sự chú ý này, đôi khi, còn nguy hiểm hơn cả sự thù hận.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, không vướng bận bụi trần. "Chỉ là một hành động nhỏ, Mạt Nhi. Con đường thay đổi lòng người còn xa lắm." Hắn biết, lòng người như dòng nước, có lúc trong trẻo hiền hòa, có lúc đục ngầu cuộn xiết. Để thay đổi được dòng chảy ấy, cần một sức mạnh không phải của phép thuật hay tu vi, mà là của sự kiên trì, của lẽ phải và của tình người.
Hắn không muốn nhận lấy bất kỳ lời ca tụng nào, bởi hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Việc hắn không dùng bạo lực mà dùng trí tuệ và lời lẽ để giải quyết xung đột, đã gieo mầm cho danh tiếng của hắn như một người 'hiệp nghĩa' khác biệt, không chỉ dựa vào sức mạnh. Nhưng đồng thời, sự dè chừng và oán hận của Đệ Tử Trần Hổ cũng báo hiệu rằng hắn, hoặc môn phái của hắn, sẽ quay lại tìm cách trả thù hoặc gây rắc rối lớn hơn, thu hút sự chú ý của các thế lực 'tiên môn nhỏ' khác. Lâm Nhất biết, đây chỉ là một bước khởi đầu. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một giai đoạn mới, phức tạp hơn, đòi hỏi không chỉ là tu thân dưỡng tính, mà còn là sự đối mặt trực diện với những mầm mống tha hóa của "tiên đạo giả tạo" đang len lỏi khắp hồng trần. Ánh nắng trưa vẫn gay gắt, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một sự bình yên lạ kỳ đang lan tỏa, hòa cùng một nỗi lo âu tiềm ẩn về những gì sẽ đến.
Hắn khẽ cúi đầu chào những người dân xung quanh, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy sự tôn trọng và đồng cảm. Rồi, hắn cùng Tô Mạt Nhi và A Câm lặng lẽ rời khỏi khu chợ, bước đi giữa những ánh mắt dõi theo, như những con thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt qua sóng dữ, mang theo nỗi niềm của hồng trần và khát vọng của tiên đạo. Tiếng xì xào bàn tán của dân chúng dần nhỏ lại phía sau, nhưng những hạt mầm hy vọng và suy tư đã được gieo xuống, chờ ngày nảy nở giữa đất trời.
***
Rời khỏi Phàm Nhân Thị Trường ồn ào, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tìm đến một con phố nhỏ hơn, yên tĩnh hơn, nơi có một Dược Phường cũ kỹ nằm nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Nắng đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, nhưng nơi đây vẫn giữ được vẻ trầm mặc, thanh tịnh. Bên trong Dược Phường, không gian được bao trùm bởi mùi hương nồng đượm của các loại thảo dược khô, mùi đất bùn của những cây thuốc mới hái, hòa quyện với chút hương trầm thoảng nhẹ, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa thân thuộc.
Hoàng Dược Sư, chủ nhân của Dược Phường, đang cẩn thận dùng chiếc cân đồng cũ kỹ để cân một nắm rễ cây khô. Dáng người y gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự chiêm nghiệm. Đôi mắt y tinh anh, sáng quắc dưới hàng lông mày bạc phơ, như có thể nhìn thấu mọi bệnh tật, mọi nỗi niềm của người đời. Y luôn mặc một chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng sạch sẽ và phẳng phiu, toát lên vẻ giản dị mà thanh cao. Từng động tác của y đều chậm rãi, dứt khoát, như thể mỗi vị thuốc đều mang trong mình một linh hồn riêng, cần được nâng niu và thấu hiểu.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ leng keng báo hiệu sự hiện diện của khách. Hoàng Dược Sư ngẩng đầu lên, ánh mắt y lướt qua hai người, dừng lại lâu hơn một chút ở Lâm Nhất, như muốn đọc vị tâm tư của hắn. Y khẽ gật đầu chào, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Lâm Nhất tiến đến quầy thuốc, chọn mua vài thứ lặt vặt như một vài gói trà thảo mộc, một lọ cao xoa bóp, cốt để có cớ nán lại, quan sát và tìm hiểu.
"Vị tiểu đạo trưởng này, khí chất bất phàm," Hoàng Dược Sư cất tiếng, giọng y trầm ấm, chậm rãi, mang theo chút âm hưởng của những năm tháng dài chiêm nghiệm. "Khắp trấn này, ít ai có được sự điềm tĩnh và ánh mắt trong veo như vậy."
Lâm Nhất khẽ chắp tay thi lễ, đáp lại lời khen ngợi. "Hoàng Dược Sư quá lời. Hậu bối chỉ là một tiểu đạo sĩ lang thang, cầu đạo hồng trần mà thôi." Hắn quan sát từng chi tiết nhỏ trong Dược Phường: những kệ gỗ chứa đầy bình sứ, hộp gỗ đựng thuốc, những bó thảo dược treo lủng lẳng trên trần nhà, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Sự tận tâm, tỉ mỉ của Hoàng Dược Sư không chỉ thể hiện qua cách y cân thuốc, mà còn qua cách y gìn giữ Dược Phường của mình.
"Cầu đạo hồng trần... Lời hay ý đẹp," Hoàng Dược Sư mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Y đặt nắm rễ cây đã cân đủ lên một chiếc lá sen khô, rồi dùng giấy bản bọc lại cẩn thận. "Tiểu đạo trưởng có vẻ nặng lòng. Bệnh từ tâm sinh, lòng người tham lam, thì dù tiên đan diệu dược cũng vô ích. Thuốc hay không bằng lòng tốt, đạo tốt không bằng tâm trong. Bệnh thế gian này, bao giờ mới chữa khỏi?"
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, cảm thấy như Hoàng Dược Sư đang nói hộ nỗi lòng mình. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tham lam, quá nhiều sự tha hóa khoác lên mình chiếc áo choàng của "tiên đạo". "Hoàng Dược Sư nói chí lý," Lâm Nhất trầm tư, "Tiên đạo... là để chữa bệnh cho thân, hay chữa bệnh cho tâm?" Câu hỏi này đã day dứt hắn bấy lâu, một câu hỏi mà dường như mỗi bước chân hắn đi trên con đường tu luyện đều đang cố gắng tìm lời giải đáp.
Hoàng Dược Sư ngừng tay, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Chữa được bệnh cho tâm, thì thân bệnh tự tiêu. Lòng người thanh tịnh, tự khắc sinh ra chân khí, bệnh tật khó lòng xâm nhập." Y nói, giọng điệu không hề giáo điều, mà chỉ như một lời chia sẻ từ một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. "Lão phu cả đời bốc thuốc, cũng chỉ là chữa phần ngọn. Gốc rễ của mọi khổ đau, vẫn là ở cái tâm bất an, cái lòng tham không đáy. Phàm nhân hay tiên nhân cũng vậy, chẳng khác gì nhau. Một khi tâm đã nhiễm độc, thì tu vi càng cao, tội nghiệt càng lớn."
Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng mở to, chăm chú lắng nghe. Nàng tuy còn trẻ, nhưng những lời nói của Hoàng Dược Sư cũng chạm đến nàng, gợi lên trong nàng những suy nghĩ về những gì nàng đã chứng kiến ở Linh Thạch Khoáng Mạch và tại Phàm Nhân Thị Trường.
"Tiểu đạo trưởng hỏi đúng người rồi," Hoàng Dược Sư tiếp tục, giọng y bỗng trở nên xa xăm hơn, như thể đang nhớ về một điều gì đó đã cũ. "Gần đây, cũng có nghe vài lời đồn. Về một người... chuyên làm việc nghĩa, không màng danh. Giữa loạn lạc, vẫn còn những ngọn lửa chân chính." Y khẽ thở dài, như thể tiếc nuối cho một thế giới đang dần mất đi những giá trị tốt đẹp. "Người này không thuộc môn phái nào, không mang danh hiệu gì, chỉ xuất hiện khi thấy kẻ yếu bị ức hiếp, rồi lại lặng lẽ biến mất. Dân chúng gọi y là 'Đại Hiệp Cô Độc'."
Cái tên "Đại Hiệp Cô Độc" vang vọng trong không gian yên tĩnh của Dược Phường, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang chất chứa nhiều trăn trở của Lâm Nhất. Hắn từng nghe phong thanh về những "người hiệp nghĩa" trên giang hồ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe một cách rõ ràng và chân thật đến thế. "Đại Hiệp Cô Độc?" Lâm Nhất lặp lại, ánh mắt hắn ánh lên sự tò mò. "Y là người như thế nào, thưa Hoàng Dược Sư?"
Hoàng Dược Sư khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi y càng thêm phần bí ẩn. "Chẳng ai biết y là ai, xuất thân từ đâu. Chỉ biết y không dùng chiêu trò, không phô trương sức mạnh. Y ra tay, không phải vì danh vọng, không phải vì thù hận, mà chỉ vì một chữ 'nghĩa' mà thôi. Có người nói y là một tu sĩ ẩn dật, có người lại bảo y là phàm nhân luyện võ công tuyệt thế. Nhưng dù là ai đi nữa, sự xuất hiện của y đã mang lại một chút hy vọng cho những người khốn khổ, cho những kẻ bị các 'tiên môn nhỏ' ức hiếp. Như một ngọn đèn le lói giữa đêm tối, nhắc nhở rằng, chân lý vẫn tồn tại, và lòng người lương thiện vẫn chưa hoàn toàn bị vùi lấp."
Lâm Nhất trầm tư. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Trần Hổ, về việc "tiên đạo" phải là để tu thân, để hướng thiện, chứ không phải để phục vụ dục vọng cá nhân. "Đại Hiệp Cô Độc" này, dường như đang đi trên một con đường tương tự, một con đường không bị ràng buộc bởi danh lợi, bởi quy tắc của môn phái, mà chỉ tuân theo lương tri và lẽ phải. Điều này khiến hắn cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ, một sự thôi thúc muốn tìm hiểu thêm về nhân vật bí ẩn này. Hắn cảm thấy mình không đơn độc trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy chông gai này.
"Cảm ơn Hoàng Dược Sư đã chỉ giáo," Lâm Nhất khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một sự kính trọng sâu sắc đối với vị dược sư gầy gò này. Y không chỉ là một người bốc thuốc, mà còn là một hiền triết, một người thấu hiểu sâu sắc lẽ đời và lòng người. "Những lời của người, hậu bối sẽ khắc ghi."
Hoàng Dược Sư chỉ khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Y không cần lời cảm ơn, không cần sự tán dương. Y chỉ đơn thuần sống cuộc đời của mình, bốc thuốc chữa bệnh, và chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ rời khỏi Dược Phường, mang theo bên mình không chỉ là những gói thảo dược, mà còn là những suy tư sâu sắc về "tiên đạo", về "lòng tốt", và về "ngọn lửa chân chính" mang tên Đại Hiệp Cô Độc đang âm thầm cháy giữa hồng trần loạn lạc. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng vẫn vương vấn trên những mái nhà, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một hạt mầm tò mò và hy vọng đã bắt đầu nảy nở, hướng về một chân trời mới, một con đường mới.
***
Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn, đổ vàng rực trên những con đường lát đá của Tiểu An Trấn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dừng chân tại Thanh Phong Quán, một quán trọ hai tầng có vẻ ngoài bình dị nhưng bên trong lại tấp nập, ồn ào. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói giòn tan hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng và hương rượu nồng, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đặc trưng của chốn phàm trần. Quán trọ là nơi tụ họp của đủ hạng người: thương nhân từ phương xa, lữ khách vãng lai, và cả những người dân địa phương đến đây để dùng bữa, hàn huyên.
Họ tìm một bàn nhỏ khuất trong góc, gọi vài món ăn đơn giản. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt hắn lại không ngừng quan sát, lắng nghe những câu chuyện đang được xì xào bàn tán từ các bàn xung quanh. Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ thoải mái hơn, nàng vui vẻ thưởng thức món ăn, nhưng tai cũng không bỏ sót bất kỳ lời nói nào.
Từ bàn bên cạnh, một lữ khách trung niên, râu ria xồm xoàm, đang say sưa kể chuyện cho vài người bạn đồng hành. Giọng y vang lên hào sảng, thu hút sự chú ý của nhiều người.
"Các ngươi có nghe nói không? Gần đây, Tiểu An Trấn này có một vị Đại Hiệp xuất hiện!" Lữ khách A nói, đôi mắt y sáng rực, tràn đầy vẻ kính phục. Y là một người từng trải, đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến nhiều chuyện bất bình, nên lời nói của y càng thêm trọng lượng. "Y chuyên trừng trị những kẻ tu tiên ức hiếp dân lành, không để lại dấu vết, không truy cầu danh lợi!"
Một lữ khách khác, có vẻ thận trọng hơn, khẽ nhíu mày. "Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Có người bảo y đã ra tay ở khu Linh Thạch Khoáng Mạch, dạy cho mấy tên đệ tử môn phái nhỏ một bài học nhớ đời. Nhưng liệu một người có thể chống lại cả một môn phái? Chống lại cả một thế lực tu tiên? Chẳng phải là quá nguy hiểm sao?" Lữ khách B, với vẻ mặt lo lắng, nhấp một ngụm rượu, giọng y đầy hoài nghi. Y đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế giới tu tiên, hiểu rằng sức mạnh cá nhân dù lớn đến đâu cũng khó lòng đối chọi lại cả một tập thể có tổ chức.
Một thương nhân béo tốt, ngồi đối diện, khẽ thở dài, khuôn mặt y lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Dù sao cũng là một hy vọng nhỏ nhoi cho chúng ta... Những kẻ phàm tục như chúng ta, sống dưới gót giày của tiên gia, biết bao nhiêu uất ức không dám nói. Có người dám đứng ra, dù chỉ một lần, cũng đủ để lòng người được an ủi phần nào." Lời nói của y chất chứa nỗi niềm của những người yếu thế, những người đã quá quen với việc bị chèn ép, bóc lột.
Những câu chuyện về "Đại Hiệp Cô Độc" cứ thế tiếp nối, từ bàn này sang bàn khác, mỗi người thêm một chi tiết, một lời đồn đại, khiến hình tượng vị hiệp khách bí ẩn ấy càng trở nên sống động và huyền bí. Có người kể y ra tay nhanh như chớp, không ai kịp nhìn thấy bóng dáng. Có người lại bảo y dùng lời lẽ để răn đe, khiến kẻ ác phải tự nguyện hối cải. Lại có người nói y có thể biến hóa vạn vật, thần thông quảng đại. Mỗi câu chuyện đều mang theo một chút hy vọng, một chút khao khát về công lý, nhưng cũng không thiếu sự hoài nghi và lo lắng về tương lai.
Lâm Nhất lắng nghe tất cả, ánh mắt hắn xa xăm, như thể đang nhìn thấu những lớp bụi trần để tìm kiếm một chân lý. Hắn nhớ lại những lời của Hoàng Dược Sư, về "ngọn lửa chân chính" giữa loạn lạc. Những lời đồn này, tuy có phần thêu dệt, nhưng lại vẽ nên một bức tranh về một người dám đứng lên, dám đối diện với bất công, không màng hiểm nguy.
Trong lòng hắn nổi lên những suy nghĩ phức tạp. Con đường "hành hiệp trượng nghĩa" này, liệu có phải là một phần của "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang tìm kiếm? Để trở thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Mà một con người chân chính, liệu có thể làm ngơ trước những cảnh đời khốn khổ, những sự bất công đang diễn ra ngay trước mắt? Hắn đã ra tay giúp đỡ Ông Cá, Mai Thợ May, đã đối đầu với Trần Hổ, đó có phải là bước khởi đầu của con đường "hành hiệp" này?
Sự dè dặt và oán hận của Đệ Tử Trần Hổ, cùng với những lời đồn đại về các "tiên môn nhỏ" khác đang ngày càng ngang ngược, cho thấy đây chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Lâm Nhất hiểu rằng, thế giới tu tiên không chỉ có những tông môn lớn mạnh, mà còn vô vàn những môn phái nhỏ bé, ẩn mình ở các trấn nhỏ, thôn xóm, nơi chúng dễ dàng ỷ thế tu vi để áp bức phàm nhân. Và có lẽ, đây cũng chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn về sự tha hóa của "tiên đạo giả tạo", một bức tranh mà trong đó, ngay cả những lời đồn về các môn phái lớn hơn và sự tồn tại của Thiên Đạo Môn cũng bắt đầu lan truyền một cách mờ ảo, như một mối đe dọa tiềm ẩn.
Lâm Nhất khẽ nắm chặt chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay, cảm nhận sự ấm áp và bình yên mà nó mang lại. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều thử thách. Nhưng có lẽ, chính trong những gian nan ấy, hắn mới có thể tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, tìm thấy con đường tu thân chân chính của mình. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn thầm nhủ. Và chính cái chân tâm ấy, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối hắn đi qua bao sóng gió của hồng trần.
Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất trầm tư, khẽ chạm vào tay hắn. "Huynh đang nghĩ gì vậy, Lâm Nhất?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo chút lo lắng.
Lâm Nhất quay sang nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia phức tạp, vừa có sự kiên định, vừa có sự trăn trở. "Ta chỉ đang nghĩ," hắn nói khẽ, "rằng con đường tiên đạo, có lẽ không chỉ nằm ở việc tu luyện phép thuật, mà còn nằm ở chính cái tâm của mỗi người, Mạt Nhi. Và rằng, có lẽ, để trở thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần." Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm khi tìm thấy một hướng đi mới, nhưng cũng đầy gánh nặng của trách nhiệm. "Và có lẽ, Đại Hiệp Cô Độc ấy, cũng đang đi tìm chân lý cho riêng mình."
Những lời nói ấy, như một làn gió nhẹ, thổi qua tâm hồn Tô Mạt Nhi. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất của nàng, không chỉ là một tiểu đạo sĩ tu tiên, mà còn là một người đang mang trong mình một lý tưởng lớn lao, một khát vọng thay đổi thế giới. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy tin tưởng và sự sẵn lòng đồng hành, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu.
Bên ngoài Thanh Phong Quán, nắng đã lên đến đỉnh đầu, rọi sáng khắp không gian. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một hành trình mới, đầy những câu hỏi và những khám phá, vừa mới bắt đầu. Tiếng xì xào về Đại Hiệp Cô Độc, về những thế lực tu tiên và những bất công vẫn còn vang vọng, như một lời mời gọi, một thử thách đang chờ đợi hắn.