Vô tiên chi đạo
Chương 74

Bất Công Giữa Hồng Trần Và Linh Cảm Về Người Hiệp Khách

4132 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi sau sự kiện với Đệ Tử Trần Hổ, cho thấy họ đã quyết định tìm kiếm Đại Hiệp Cô Độc.,Mở rộng góc nhìn của Lâm Nhất về những bất công, oan trái trong hồng trần, đặc biệt là những nơi quyền lực phàm tục có thể tha hóa, khác với sự tha hóa của 'tiên môn nhỏ' đã thấy.,Giới thiệu nhân vật Cô Chè, sử dụng cô như một điểm nhấn về sự bình dị và kiên cường của phàm nhân, đồng thời là một kênh truyền tải lời đồn giang hồ.,Khắc họa xung đột nội tâm của Lâm Nhất khi chứng kiến bất công nhưng chưa thể can thiệp ngay, đồng thời củng cố quyết tâm tìm kiếm con đường chân chính.,Tăng cường căng thẳng và dự cảm về cuộc gặp gỡ sắp tới với Đại Hiệp Cô Độc, tạo nền tảng vững chắc cho Chương 75.,Củng cố mối quan hệ đồng hành, chia sẻ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Người Bán Chè (Cô Chè), Nhóm Người Bị Oan Ức, Thị Vệ Hung Ác (Cẩu Trụ), Người Dân Trấn
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng, hy vọng le lói, dự cảm
Kết chương: [object Object]

Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rọi sáng khắp không gian, mang theo hơi nóng của một ngày sắp sang trưa. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một hành trình mới, đầy những câu hỏi và những khám phá, vừa mới bắt đầu. Tiếng xì xào về Đại Hiệp Cô Độc, về những thế lực tu tiên và những bất công vẫn còn vang vọng, như một lời mời gọi, một thử thách đang chờ đợi hắn. Tô Mạt Nhi, với ánh mắt đầy tin tưởng và sự sẵn lòng đồng hành, đã tiếp thêm cho hắn một niềm an ủi khó tả.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên đã len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ mục, vẽ lên nền đất bụi bặm của Khinh Vân Khách Điếm những vệt sáng lay động. Ngôi nhà trọ hai tầng với mái ngói xanh đã ngả màu thời gian này, tuy không tráng lệ nhưng lại mang một vẻ ấm cúng, thân thuộc đến lạ. Từ tối qua, sau cuộc trò chuyện sâu sắc về “Vô Tiên chi Đạo” và những lời đồn đại về vị hiệp khách bí ẩn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã quyết định sẽ tiếp tục hành trình, không chỉ để tìm kiếm một con đường tu tiên chân chính cho riêng mình, mà còn để thấu hiểu hơn về hồng trần gian nan, nơi mà chân lý dường như luôn ẩn mình trong những góc khuất.

Trong căn phòng nhỏ đơn sơ, mùi gỗ cũ, mùi khói bếp còn vương vấn từ đêm qua và chút hương trà thảo mộc thoang thoảng đã tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào sắp sửa bắt đầu ở sảnh dưới. Lâm Nhất ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu cói, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ khép hờ, bàn tay gầy gò nhẹ nhàng lần chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay. Những hạt gỗ trơn nhẵn, lạnh lẽo dần trở nên ấm áp dưới đầu ngón tay hắn, như thể chúng đang hấp thụ những suy tư, trăn trở ẩn sâu trong tâm hồn chàng đạo sĩ trẻ. Hắn cảm nhận được sự bình yên mà chúng mang lại, một thứ bình yên mong manh nhưng đủ sức neo giữ hắn giữa dòng đời vạn biến. Chuỗi hạt bồ đề ấy, không chỉ là một vật phẩm hộ thân, mà còn là một lời nhắc nhở không ngừng về con đường mà hắn đã chọn, về cái tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Hắn nhắm mắt, hình dung lại lời của Hoàng Dược Sư về “ngọn lửa chân chính” và những lời đồn về “Đại Hiệp Cô Độc” đã gieo vào lòng dân chúng một niềm hy vọng nhỏ nhoi. Liệu người đó có thực sự tồn tại? Hay chỉ là một huyền thoại được thêu dệt từ nỗi khao khát công lý của những kẻ yếu thế?

Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi đang cẩn thận gấp gọn mấy bộ y phục vải thô đã sờn cũ của hai người vào chiếc túi vải bố. Đôi tay nàng thoăn thoắt, nhẹ nhàng và khéo léo, khác hẳn với vẻ vụng về của những cô nương thành thị. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng đã được tết gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh. Ánh mắt nàng đôi khi liếc nhìn Lâm Nhất, chất chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất của nàng không phải là một người tầm thường, hắn đang gánh vác một điều gì đó lớn lao, vượt xa những gì một tiểu đạo sĩ mồ côi có thể hình dung. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của mấy món đồ lặt vặt được xếp vào túi là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng.

Sau một lúc, Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn chạm vào Tô Mạt Nhi. Nàng ngước lên, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, xua đi vẻ trầm tư trên gương mặt Lâm Nhất. “Huynh đang nghĩ gì vậy, Lâm Nhất?” giọng nàng trong trẻo, tựa suối reo, mang theo chút lo lắng thường trực.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đoạn mỉm cười đáp: “Ta chỉ đang nghĩ, Mạt Nhi, rằng giang hồ rộng lớn, nhân tâm khó đoán. Để tìm một người hữu duyên, e rằng không dễ.” Hắn nói, giọng ôn hòa, chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng con chữ. “Những lời đồn về vị Đại Hiệp kia, tuy mang theo niềm hy vọng, nhưng cũng tiềm ẩn không ít hiểm nguy. Liệu chúng ta có nên… liều lĩnh đi tìm y không?”

Tô Mạt Nhi ngừng tay, đặt chiếc túi xuống, tiến đến ngồi cạnh Lâm Nhất. Nàng khẽ tựa đầu vào vai hắn, mùi hương cỏ cây thoang thoảng từ mái tóc nàng làm tâm trí Lâm Nhất dịu đi phần nào. “Huynh còn nhớ lời Hoàng Dược Sư nói không? Về ‘ngọn lửa chân chính’ trong lòng người? Và huynh cũng nói, con đường tiên đạo không chỉ nằm ở phép thuật, mà còn ở cái tâm của mỗi người. Nếu vị Đại Hiệp kia thực sự tồn tại, và y đang làm những điều chân chính, thì việc tìm y, có lẽ cũng là một phần của con đường mà huynh đang đi.” Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào hắn, ánh lên sự kiên định. “Hơn nữa, huynh đã ra tay giúp đỡ Ông Cá, Mai Thợ May, đã đối đầu với Trần Hổ… Chẳng phải đó cũng là ‘hành hiệp’ rồi sao? Dù con đường có gian nan đến mấy, Mạt Nhi cũng nguyện cùng huynh đi đến cùng.”

Những lời nói ấy, giản dị mà chứa chan tình cảm, như một làn gió mát xua tan đi những đám mây u ám trong lòng Lâm Nhất. Hắn khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng. “Đúng vậy, Mạt Nhi. ‘Hữu duyên tự sẽ gặp. Quan trọng là lòng ta có giữ được chân nghĩa.’” Hắn lặp lại câu nói của chính mình đêm qua, như một lời khẳng định cho quyết tâm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính cái chân tâm ấy, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối chúng ta đi qua bao sóng gió của hồng trần.” Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự nhẹ nhõm khi tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn, nhưng cũng đầy gánh nặng của trách nhiệm.

Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm từ sảnh dưới vọng lên, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu, mùi gỗ và mùi khói bếp đã hòa quyện vào nhau, lan tỏa khắp Khinh Vân Khách Điếm. Bầu không khí thân thiện, ấm cúng của khách điếm, tưởng chừng như một bức bình phong che chắn cho họ khỏi những hỗn loạn bên ngoài. Nhưng Lâm Nhất biết, tấm bình phong ấy chỉ là tạm thời. Hắn và Tô Mạt Nhi không thể mãi ẩn mình trong sự bình yên giả tạo này.

Sau khi đã thu xếp xong mọi thứ, hai người rời căn phòng nhỏ. Tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ vang lên lạo xạo. Khi xuống sảnh, họ hòa vào dòng người đang ăn sáng vội vã. Những gương mặt khắc khổ nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng mong manh, những tiếng cười nói pha lẫn tiếng thở dài mệt mỏi. Khinh Vân Khách Điếm, tựa như một trạm dừng chân nhỏ bé giữa dòng đời xuôi ngược, nơi mà những số phận khác nhau vô tình giao thoa, rồi lại tiếp tục hành trình riêng của mình. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi không nán lại lâu, họ nhanh chóng trả tiền phòng, rồi bước ra khỏi cánh cửa gỗ sờn màu, để lại sau lưng mùi hương quen thuộc của khách điếm và hòa mình vào dòng người tấp nập trên con đường đá.

***

Bước chân Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dẫn họ sâu hơn vào lòng thị trấn, nơi Phàm Nhân Thị Trường đang vào độ sầm uất nhất. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải thứ ánh sáng vàng óng xuống mọi ngóc ngách, khiến không khí trở nên hơi oi bức. Dù vậy, khu chợ vẫn náo nhiệt một cách lạ thường. Các quầy hàng gỗ, lều vải đủ màu sắc được dựng san sát nhau, tạo thành những con hẻm nhỏ quanh co, tràn ngập đủ loại hàng hóa và sinh hoạt.

Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rau, bán cá, tiếng mặc cả ồn ào của người mua, tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ con chạy đuổi nhau, tiếng bước chân vội vã trên nền đá lát, và cả tiếng lạch cạch của những chiếc xe ngựa chất đầy hàng hóa – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống hồng trần. Mùi hương thức ăn chín, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi mằn mặn của người lao động và cả mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương đã tạo nên một tổng thể khứu giác phức tạp, đặc trưng của chốn chợ búa.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chầm chậm bước đi, không vội vàng, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, như thể đang đọc một cuốn sách vô tận về nhân sinh. Những gương mặt lo toan, những đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm niềm vui nhỏ nhoi trong từng món hàng, từng câu chuyện phiếm. Hắn thấy một ông lão bán bánh với đôi tay run rẩy nhưng nụ cười vẫn hiền hậu, một cô gái trẻ ngồi vá áo với ánh mắt xa xăm, và những bà mẹ bồng con nhỏ, cẩn thận lựa chọn từng mớ rau. Tất cả đều là những mảnh ghép của bức tranh cuộc đời, mỗi người một số phận, một gánh nặng, nhưng đều cố gắng bám víu vào sự sống.

Lâm Nhất chợt dừng lại trước một gánh chè nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ. Một người phụ nữ trung niên, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt sáng và nụ cười luôn thường trực trên môi, đang thoăn thoắt múc chè cho khách. Bà mặc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, nhưng lại toát lên vẻ cần mẫn và lương thiện. Đó chính là Cô Chè. “Chè ngon, chè ngọt, ăn vào là mát lòng! Chè sen thanh mát, chè đậu xanh béo bùi, chè trôi nước ngọt lịm đây!” Giọng bà vang lên trong trẻo, mang theo một sự nhiệt tình khó cưỡng.

Tô Mạt Nhi, vốn thích những món ngọt, khẽ kéo tay Lâm Nhất. “Huynh xem, chè ở đây thơm quá. Chúng ta thử một chén chứ?”

Lâm Nhất gật đầu, mỉm cười với Cô Chè. “Xin làm phiền cô một chén chè sen.”

Cô Chè vui vẻ nhận lời, đôi tay thoăn thoắt múc chè vào hai chén sứ trắng tinh. “Hai vị khách lạ từ đâu đến mà phong thái thoát tục vậy? Lâu lắm rồi ta mới thấy khách quý ghé qua gánh chè nhỏ của mình.” Bà vừa nói vừa đặt hai chén chè lên chiếc bàn gỗ con con. Hơi chè nóng hổi bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của sen và đường phèn.

Lâm Nhất khẽ nhấp một ngụm, vị ngọt thanh mát tan chảy trong miệng, xua đi cái oi bức của buổi trưa. “Chúng tôi là lữ khách qua đường, được nghe tiếng chè của cô ngon, nên ghé thử.”

Cô Chè cười hiền lành, ánh mắt có chút xa xăm. “Khách đường xa mà ghé đây, ắt hẳn cũng là hữu duyên. Chè của ta thì có gì đáng nói, chỉ là chút hương vị quê nhà, an ủi lòng người lữ thứ mà thôi. Chỉ tội nghiệp cho những người dân nghèo khổ ở cái trấn này, bao năm nay sống trong cảnh lầm than, lại còn bị lũ quan lại nhũng nhiễu, bọn cường hào ác bá lấn chiếm. Đã vậy, gần đây còn có mấy vị ‘tiên nhân’ từ đâu đến, ỷ mình có chút phép thuật mà làm càn, khiến cuộc sống của dân chúng càng thêm khốn khổ.” Bà khẽ thở dài, trong giọng nói ẩn chứa nỗi lo lắng và sự bất lực.

Lâm Nhất lắng nghe, đôi mắt hắn ánh lên vẻ trầm tư. Hắn nhìn Cô Chè, nhìn những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt bà, cảm nhận được nỗi khổ tâm ẩn sau nụ cười hiền hậu ấy. Hắn nhận ra, sự tha hóa không chỉ nằm ở những kẻ mang danh "tiên nhân" như Trần Hổ, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống phàm tục, từ quan lại, cường hào cho đến những kẻ có chút quyền thế.

“Những kẻ mang danh ‘tiên nhân’ mà lại làm những việc trái luân thường đạo lý, ắt sẽ có báo ứng.” Lâm Nhất khẽ nói, giọng điềm tĩnh.

Cô Chè nghe vậy, đôi mắt sáng lên một chút. “Phải đó, vị đạo sĩ trẻ. Ta cũng mong là như vậy. Gần đây, dân chúng trong trấn truyền tai nhau về một vị Đại Hiệp Cô Độc. Nghe nói y là một người hành hiệp trượng nghĩa, chuyên giúp đỡ kẻ yếu thế, trừng trị bọn cường hào ác bá và những kẻ ỷ thế làm càn. Có người bảo y có phép thần thông, ra tay nhanh như chớp. Có người lại nói y chỉ dùng lời lẽ mà khiến kẻ ác phải khiếp sợ. Tuy chưa ai tận mắt nhìn thấy y, nhưng những lời đồn ấy cũng đủ khiến lòng dân chúng le lói một tia hy vọng.” Bà nói, giọng điệu có chút mơ màng, như thể đang kể về một câu chuyện cổ tích.

Tô Mạt Nhi, ngồi cạnh, cũng chăm chú lắng nghe. Nàng nhớ lại những lời đồn mà họ đã nghe được đêm qua, và bây giờ, từ miệng một người dân bình thường như Cô Chè, những lời đồn ấy càng trở nên chân thực hơn, sống động hơn.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, trong lòng hắn dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn cảm nhận được sức mạnh của những lời đồn, của niềm tin và hy vọng mà người dân đặt vào một bóng hình anh hùng bí ẩn. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình,” hắn thầm nhủ. “Ngọn lửa chân chính ấy, dù nhỏ bé, vẫn có thể sưởi ấm bao trái tim đang run rẩy.” Hắn suy ngẫm về cuộc sống bình dị và sự thiện lương của Cô Chè, về sự kiên cường của những người dân thường, những người vẫn cố gắng giữ lấy phẩm giá của mình giữa bộn bề khó khăn. Chính trong những con người như thế, hắn mới thấy được “tiên đạo tại tâm” không chỉ là một triết lý xa vời, mà là một lẽ sống hiện hữu, giản dị nhưng sâu sắc.

Sau khi uống hết chén chè, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng dậy, trả tiền và cảm ơn Cô Chè. “Cảm ơn cô, chè của cô thực sự mát lòng. Mong rằng, những hy vọng của cô và mọi người sẽ không bị dập tắt.” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn ánh lên một sự kiên định.

Cô Chè nhìn theo bóng lưng hai người, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lẫm. Hai vị khách này, tuy bề ngoài có vẻ thư sinh, nhưng lại mang một khí chất rất khác, một sự trầm tĩnh và thấu hiểu hiếm thấy. Bà khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục rao hàng, tiếng nói trong trẻo của bà lại hòa vào dòng chảy ồn ào của chợ. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiếp tục đi sâu vào chợ, ánh nắng giữa trưa càng trở nên gay gắt, đổ bóng dài trên những con đường lát đá.

***

Họ tiếp tục len lỏi qua dòng người đông đúc, tiến vào một khu vực rộng hơn của Phàm Nhân Thị Trường, một quảng trường nhỏ thường dùng làm nơi tụ họp. Nắng gắt giữa trưa đổ xuống như nung, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Lúc này, bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc bị xé toạc bởi một âm thanh chói tai, hỗn loạn.

“Oái! Cứu mạng! Oan uổng quá!”

“Cha ơi! Mẹ ơi! Đừng đánh nữa!”

Tiếng la ó, tiếng khóc than vang lên từ một góc quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. Đám đông đang hối hả mua bán bỗng chốc khựng lại, rồi nhanh chóng giãn ra, lùi lại phía sau, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi và bất lực.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cũng theo bản năng dừng bước. Trước mắt họ là một cảnh tượng đau lòng và vô cùng phẫn nộ. Một nhóm người dân, quần áo rách rưới, mặt mày lấm lem, đang bị Thị Vệ Hung Ác, Cẩu Trụ, và đám tay sai của hắn đàn áp một cách tàn bạo. Cẩu Trụ, với thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt bặm trợn và ánh mắt hung ác, mặc bộ giáp sắt sáng loáng, tay cầm cây thương dài, đang đứng sừng sững như một ác quỷ. Đám thị vệ khác, cũng với vẻ mặt hung tợn không kém, đang dùng roi da quất tới tấp vào những người dân vô tội.

“Khốn kiếp! Kẻ nào dám chống đối triều đình! Kẻ nào dám chứa chấp phản tặc! Đánh! Đánh cho ta!” Cẩu Trụ gầm lên, giọng hắn khàn đặc và đầy vẻ ngạo mạn, khinh thường. Hắn nhổ nước bọt xuống đất, ánh mắt quét qua đám đông đang run rẩy, như muốn dọa dẫm không ai dám can thiệp.

Những người dân bị đánh đập không ngừng kêu than, có người già co ro ôm lấy đứa cháu nhỏ đang khóc thét, có người phụ nữ trẻ cố gắng che chắn cho đứa con mình khỏi những trận đòn roi tàn nhẫn. Tài sản của họ, những gánh hàng rau củ, những tấm vải thô, bị đổ vãi ra khắp nơi, giày xéo dưới chân đám thị vệ. Họ bị gán cho những tội danh vô căn cứ, bị tra tấn dã man để ép nhận tội, nhưng ánh mắt của họ vẫn ánh lên sự tuyệt vọng và uất hận tột cùng, chứ không hề có vẻ tội lỗi.

Đám đông người dân trấn xung quanh, tuy đông đảo nhưng ai nấy đều e dè, sợ hãi. Họ chỉ dám đứng từ xa nhìn, ánh mắt đầy thương xót nhưng không ai dám nhúc nhích. Một vài người khẽ xì xào bàn tán, nhưng rồi nhanh chóng im bặt khi một tên thị vệ hung hăng liếc nhìn. Nỗi sợ hãi trước cường quyền đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến họ bất lực và đành cam chịu chứng kiến cảnh bất công diễn ra ngay trước mắt. Tiếng roi quất nghe rợn người, tiếng kêu la thảm thiết hòa lẫn tiếng quát tháo thô bạo, tiếng xì xào sợ hãi của đám đông, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, bi thảm. Mùi mồ hôi, mùi bụi bặm, và cả mùi máu tanh dường như cũng bắt đầu len lỏi trong không khí oi bức.

Lâm Nhất đứng bất động, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ bạo tàn của Cẩu Trụ và đám tay sai. Nỗi đau và sự phẫn uất dâng trào trong lòng hắn. Hắn nắm chặt chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay, những hạt gỗ dường như cũng nóng ran lên theo nhịp đập phẫn nộ của trái tim hắn. Nội tâm hắn giằng xé dữ dội. “Lòng người... sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Con đường chân nghĩa, rốt cuộc ở đâu?” Hắn thầm hỏi chính mình. Hắn đã chứng kiến sự tha hóa của 'tiên môn nhỏ' qua Trần Hổ, nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với sự tha hóa của quyền lực phàm tục, một loại bất công trắng trợn, không cần che giấu. Cảnh tượng này khiến hắn nhận ra rằng, dù là tiên đạo hay phàm tục, quyền lực khi bị tha hóa đều có thể biến con người thành những kẻ ác quỷ.

Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch đi vì sợ hãi và phẫn nộ. Nàng nắm chặt lấy bàn tay Lâm Nhất, móng tay nàng khẽ hằn vào da thịt hắn, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. “Lâm Nhất, chúng ta…” Nàng ngập ngừng, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy lo lắng. Nàng muốn hắn ra tay, muốn hắn dùng khả năng của mình để giải cứu những người vô tội kia, nhưng nàng cũng hiểu những gì hắn đã nói về “Vô Tiên chi Đạo,” về việc không thể hành động bộc phát.

Lâm Nhất biết ý nàng. Hắn cũng muốn xông lên, muốn dùng sức mạnh của mình để chấm dứt cảnh tàn bạo này. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, việc sử dụng bạo lực để đối phó với bạo lực, nhất là khi đối đầu với quyền lực phàm tục công khai như thế này, có thể sẽ gây ra những hậu quả khôn lường, không chỉ cho riêng hắn và Tô Mạt Nhi, mà còn cho chính những người dân vô tội khác. ‘Vô Tiên chi Đạo’ mà hắn theo đuổi không phải là dùng sức mạnh để áp đặt, mà là dùng trí tuệ và cái tâm để hóa giải, để tìm ra chân lý, để thay đổi tận gốc rễ. Nhưng làm sao để hóa giải được cảnh tượng này, làm sao để thay đổi được cái gốc rễ của sự tàn bạo đang diễn ra ngay trước mắt? Nỗi trăn trở về con đường hành hiệp của mình, về cách đối phó với bất công mà không dùng bạo lực, lại một lần nữa dâng lên mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lời của Hoàng Dược Sư: “Thuốc hay không bằng lòng tốt, bệnh từ tâm sinh.” Nhưng những kẻ này, liệu có còn tâm để mà cứu chữa?

Đúng lúc đó, một linh cảm mạnh mẽ, như một luồng điện xẹt qua, đột ngột ập đến Lâm Nhất. Một luồng khí tức quen thuộc nhưng xa lạ, không phải là thứ linh khí của tu sĩ thông thường, mà là một cảm giác sắc bén, kiên cường, ẩn chứa sự chính trực và một chút phong trần. Nó không giống với bất kỳ thứ khí tức nào hắn từng cảm nhận, nhưng lại mang đến một cảm giác khó tả về sự quen thuộc, như thể một bóng hình đã được định sẵn sẽ xuất hiện. Linh cảm ấy, như một tiếng chuông cảnh báo, nhưng cũng là một lời hứa hẹn, một dự cảm về một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra. Hắn biết, một vị cứu tinh, một người mà họ đang tìm kiếm, dường như sắp xuất hiện giữa cảnh tượng hỗn loạn này. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn chợt xoay tròn nhanh hơn, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự xuất hiện của một lực lượng mới, một điểm tựa cho niềm hy vọng đang le lói.

Tiếng la hét vẫn vang vọng, roi da vẫn quất tới tấp, Cẩu Trụ vẫn gầm thét. Đám đông vẫn sợ hãi co rúm. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một tia hy vọng đã bùng lên, một dự cảm mạnh mẽ về cuộc gặp gỡ định mệnh sắp tới, một bước ngoặt trong hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn không còn vẻ giằng xé, mà thay vào đó là sự kiên định và một chút mong chờ. Nàng, dù vẫn lo lắng, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, ánh mắt nàng dõi theo ánh nhìn của hắn, hướng về phía đám đông đang hỗn loạn, như thể cũng đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ