Tiếng la hét vẫn vang vọng, roi da vẫn quất tới tấp, Cẩu Trụ vẫn gầm thét bằng cái giọng khàn đục đầy quyền uy giả tạo, tựa như một con ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Đám đông vẫn sợ hãi co rúm, lùi sát vào các quầy hàng, đôi mắt tràn ngập sự bất lực và kinh hoàng, chẳng ai dám ngẩng đầu lên đối diện với sự tàn bạo đang diễn ra ngay trước mắt họ. Mùi mồ hôi chua loét, mùi bụi đất khô khốc trộn lẫn với một chút tanh nồng của máu tươi, tất cả cùng len lỏi vào không khí oi ả của buổi trưa hè, tạo thành một bức tranh nhếch nhác và đáng thương của cuộc đời phàm tục.
Lâm Nhất đứng đó, bất động như một pho tượng đá cổ kính giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân thế. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ, từng ánh mắt của những kẻ đang áp bức và những người bị áp bức. Hắn nhìn thấy sự hung tàn trong đôi mắt ti hí của Cẩu Trụ, sự mãn nguyện man rợ của đám tay sai, và cả sự tuyệt vọng đến cùng cực trên gương mặt hốc hác, lem luốc của những người dân đang quằn quại dưới roi vọt. Chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay hắn siết chặt đến mức những hạt gỗ nhỏ bé dường như cũng muốn vỡ tan, nhưng hắn không hề hay biết. Nỗi bất bình dâng trào trong lồng ngực, thiêu đốt tâm can hắn, nhưng một phần lý trí vẫn đang cố gắng níu giữ hắn lại, nhắc nhở hắn về những bài học đã học, về cái gọi là “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn đang theo đuổi.
“Lòng người… sao lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Con đường chân nghĩa, rốt cuộc ở đâu?” Hắn thầm hỏi chính mình, tiếng lòng vang vọng trong thinh không vô tận của tâm trí. Hắn đã chứng kiến sự tha hóa của ‘tiên môn nhỏ’ qua tên đệ tử Trần Hổ, nhận ra sự hư ảo của cái gọi là ‘tiên đạo’ khi nó chỉ nhằm thỏa mãn dục vọng cá nhân. Nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với một loại tha hóa khác, trần trụi và đau đớn hơn nhiều: sự tha hóa của quyền lực phàm tục. Nó không cần che đậy bằng vẻ ngoài thanh cao của tu sĩ, mà ngang nhiên phô bày bản chất tàn độc, gieo rắc nỗi sợ hãi và bất công. Cảnh tượng này khiến Lâm Nhất nhận ra rằng, dù là tiên đạo hay phàm tục, quyền lực khi bị tha hóa đều có thể biến con người thành những kẻ ác quỷ, và những kẻ ác quỷ đó lại tự cho mình cái quyền được giày xéo lên những sinh linh yếu đuối hơn. Đây không phải là sự tranh giành tài nguyên hay địa vị giữa các môn phái, mà là sự chà đạp trắng trợn lên phẩm giá và sự sống của con người, một vết nhơ khủng khiếp trong bức tranh hồng trần mà hắn đang cố gắng chiêm nghiệm.
Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch đi vì sợ hãi và phẫn nộ, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đong đầy nước mắt chực trào. Nàng nắm chặt lấy bàn tay Lâm Nhất, móng tay nàng khẽ hằn vào da thịt hắn, nhưng hắn không hề cảm thấy đau, bởi lẽ những nỗi đau của người khác đang giày vò tâm trí hắn còn lớn hơn nhiều. “Lâm Nhất, chúng ta…” Nàng ngập ngừng, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt nàng nhìn hắn đầy lo lắng, xen lẫn một niềm hy vọng mong manh. Nàng muốn hắn ra tay, muốn hắn dùng khả năng của mình để giải cứu những người vô tội kia, giống như cách hắn đã giúp đỡ nhiều người khác trên hành trình của họ. Nhưng nàng cũng hiểu những gì hắn đã nói về “Vô Tiên chi Đạo,” về việc không thể hành động bộc phát, về sự cần thiết phải suy xét hậu quả, về việc không thể dùng bạo lực để giải quyết mọi chuyện. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong hắn, sự đấu tranh giữa bản năng muốn giúp đỡ và lý trí mách bảo sự thận trọng. Nàng biết Lâm Nhất không phải là kẻ máu lạnh, nhưng nàng cũng sợ hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của ân oán giang hồ, của những cuộc báo thù không hồi kết.
Lâm Nhất biết ý nàng. Hắn cũng muốn xông lên, muốn dùng sức mạnh của mình để chấm dứt cảnh tàn bạo này, để trả lại sự công bằng cho những người dân vô tội kia. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, việc sử dụng bạo lực để đối phó với bạo lực, nhất là khi đối đầu với quyền lực phàm tục công khai như thế này, có thể sẽ gây ra những hậu quả khôn lường. Không chỉ cho riêng hắn và Tô Mạt Nhi, mà còn cho chính những người dân vô tội khác, những người có thể sẽ phải chịu sự trả đũa tàn khốc hơn sau này. ‘Vô Tiên chi Đạo’ mà hắn theo đuổi không phải là dùng sức mạnh để áp đặt, để cưỡng cầu một sự công bằng nhất thời, mà là dùng trí tuệ và cái tâm để hóa giải, để tìm ra chân lý, để thay đổi tận gốc rễ những mầm mống của cái ác. Nhưng làm sao để hóa giải được cảnh tượng này, làm sao để thay đổi được cái gốc rễ của sự tàn bạo đang diễn ra ngay trước mắt? Nỗi trăn trở về con đường hành hiệp của mình, về cách đối phó với bất công mà không dùng bạo lực, lại một lần nữa dâng lên mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lời của Hoàng Dược Sư: “Thuốc hay không bằng lòng tốt, bệnh từ tâm sinh.” Nhưng những kẻ này, liệu có còn tâm để mà cứu chữa? Liệu có còn cơ hội nào cho chúng để quay đầu, hay chúng đã hoàn toàn chìm đắm trong vũng bùn của dục vọng và quyền lực?
Đúng lúc đó, một linh cảm mạnh mẽ, như một luồng điện xẹt qua, đột ngột ập đến Lâm Nhất. Một luồng khí tức quen thuộc nhưng xa lạ, không phải là thứ linh khí của tu sĩ thông thường, không phải là sự huyền ảo của tiên pháp, mà là một cảm giác sắc bén, kiên cường, ẩn chứa sự chính trực và một chút phong trần. Nó không giống với bất kỳ thứ khí tức nào hắn từng cảm nhận, nhưng lại mang đến một cảm giác khó tả về sự quen thuộc, như thể một bóng hình đã được định sẵn sẽ xuất hiện, một lời hứa hẹn đã được gieo mầm từ những câu chuyện phiếm bên quán chè. Linh cảm ấy, như một tiếng chuông cảnh báo, nhưng cũng là một lời hứa hẹn, một dự cảm về một điều gì đó trọng đại sắp xảy ra, một nhân tố có thể phá vỡ sự bế tắc trong tâm trí hắn, một tia sáng giữa màn đêm hỗn loạn. Hắn biết, một vị cứu tinh, một người mà họ đang tìm kiếm, dường như sắp xuất hiện giữa cảnh tượng hỗn loạn này, một người có thể sẽ cho hắn thấy một con đường khác để hành hiệp trượng nghĩa, một con đường không cần đến sự tùy tiện của bạo lực nhưng vẫn đủ sức răn đe cái ác. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn chợt xoay tròn nhanh hơn, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự xuất hiện của một lực lượng mới, một điểm tựa cho niềm hy vọng đang le lói, một tín hiệu cho thấy vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và công lý vẫn còn tồn tại đâu đó trong hồng trần gian nan này.
Tiếng la hét vẫn vang vọng, roi da vẫn quất tới tấp, Cẩu Trụ vẫn gầm thét. Đám đông vẫn sợ hãi co rúm. Nhưng trong lòng Lâm Nhất, một tia hy vọng đã bùng lên, một dự cảm mạnh mẽ về cuộc gặp gỡ định mệnh sắp tới, một bước ngoặt trong hành trình “Vô Tiên chi Đạo” của hắn. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn không còn vẻ giằng xé, mà thay vào đó là sự kiên định và một chút mong chờ. Nàng, dù vẫn lo lắng, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, ánh mắt nàng dõi theo ánh nhìn của hắn, hướng về phía đám đông đang hỗn loạn, như thể cũng đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.
***
Trong khoảnh khắc Cẩu Trụ hống hách giương cao cây roi da, chuẩn bị giáng xuống một nhát nặng nề nữa lên lưng người đàn ông đang quỳ rạp dưới đất, một sự thay đổi đột ngột đến khó tin đã diễn ra. Không một tiếng động, không một lời cảnh báo, một bóng người cao lớn bất ngờ xuất hiện từ trong đám đông đang co rúm, tựa như một ảo ảnh vừa bước ra từ bức màn sương khói của buổi sớm mai. Y đứng đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng đến kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với khung cảnh chật chội và đầy bạo lực xung quanh.
Khí chất của y không thể nhầm lẫn. Khuôn mặt phong trần, đầy những vết sẹo ngang dọc như khắc ghi dấu ấn của gió sương và những cuộc chiến không ngừng nghỉ. Râu tóc lấm tấm bạc được buộc sơ sài, nhưng vẫn toát lên vẻ ngang tàng, bất khuất. Đôi mắt y sắc bén như chim ưng, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi u hoài, từng trải, như đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời tan hợp, quá nhiều bi kịch nhân gian. Thân hình y cao lớn, gân guốc, không phô trương sức mạnh nhưng lại tỏa ra một cảm giác vững chãi như núi đá, mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi của một kẻ đã vác trên vai quá nhiều gánh nặng của hồng trần. Trang phục y giản dị, cũ kỹ, chỉ là một bộ đồ vải màu xám bạc đã sờn rách vài chỗ, nhưng lại gọn gàng và sạch sẽ đến khó tin, tựa như một bụi trần không thể vấy bẩn lên tâm hồn y. Tay y, không biết từ lúc nào, đã nắm chặt một thanh kiếm cổ, chuôi kiếm bọc vải bố đã ngả màu, lưỡi kiếm không quá sáng bóng nhưng lại toát ra một thứ hàn khí lạnh lẽo đến thấu xương, một vẻ uy nghi tĩnh lặng mà không một thứ kiếm nào khác có thể sánh bằng.
Cẩu Trụ, với bản năng của kẻ quen quyền thế, ban đầu chỉ thấy khó chịu vì có kẻ dám xen vào chuyện của mình. Hắn định gầm lên quát tháo, nhưng khi đôi mắt hung ác của hắn chạm phải ánh mắt sắc lạnh của người vừa xuất hiện, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến hắn cứng họng. Trong khoảnh khắc đó, một tia kiếm quang lóe lên, nhanh như chớp, không kịp cho bất kỳ ai phản ứng. Không phải là một đường kiếm hoa mỹ, rực rỡ, mà là một nét vẽ đơn giản nhưng sắc bén đến tột cùng, tựa như một nét mực chấm phá trên bức tranh thủy mặc.
*Vút!*
Tiếng kiếm xé gió nghe đến rợn người, nhưng không hề có tiếng máu tanh. Cây roi da trên tay Cẩu Trụ đứt làm đôi, rơi xuống đất. Ngay sau đó, một tiếng *choang* vang lên, cây thương sắt của một tên tay sai gần đó cũng bị chém bay, văng xa xuống nền chợ. Tất cả diễn ra trong tích tắc, nhanh đến mức đám đông còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đại Hiệp Cô Độc không nói nhiều, chỉ cất giọng trầm khàn, mang theo một chút mệt mỏi nhưng đầy uy lực: “Kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, đó không phải là đạo. Cút!”
Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, tựa như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Cẩu Trụ và đám tay sai của hắn, những kẻ vừa phút trước còn hống hách và hung tợn, giờ đây mặt mày tái mét, ánh mắt kinh hoàng. Chúng không hề cảm thấy đau đớn, nhưng cái sự dứt khoát, gọn gàng trong chiêu kiếm vừa rồi, cùng với ánh mắt lạnh lẽo của vị hiệp khách, đã đánh thẳng vào tận sâu bản năng sinh tồn, khiến chúng hiểu rằng mình vừa đối diện với một sinh vật không thể đối đầu. Sự sợ hãi đã vượt qua cả lòng tham và sự kiêu ngạo. Không một lời dám cãi lại, Cẩu Trụ lắp bắp vài tiếng không rõ ràng, rồi cùng đám tay sai bỏ chạy tán loạn, không dám quay đầu nhìn lại, tựa như những con chó hoang vừa bị đuổi khỏi đống xương thối. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng va chạm vào các quầy hàng, và cả tiếng thở dốc hốt hoảng của chúng nhanh chóng biến mất hút trong con hẻm nhỏ của chợ.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng lặng, ngỡ ngàng chứng kiến cảnh tượng đó. Tô Mạt Nhi vẫn nắm chặt tay Lâm Nhất, nhưng sự sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một tia nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy Đại Hiệp Cô Độc rút kiếm về, động tác chậm rãi, ung dung, tựa như một dòng nước chảy xuôi dòng. Nàng cảm nhận được khí chất của một người thực sự hành hiệp trượng nghĩa, một người không màng danh lợi, không khoe khoang sức mạnh, chỉ hành động vì cái nghĩa, vì lương tâm.
Lâm Nhất, với đôi mắt sâu thẳm, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Hắn không chỉ nhìn thấy hành động, mà còn cảm nhận được cái đạo lý ẩn chứa bên trong. Đại Hiệp Cô Độc không giết người, không gây ra thêm máu đổ, nhưng lại khiến kẻ ác phải khiếp sợ và bỏ chạy. Đó là một loại sức mạnh khác, không phải của những phép thuật huyền ảo hay những chiêu thức chói lọi, mà là sức mạnh của sự chính trực, của ý chí kiên định, và của cái tâm không vẩn đục. Hắn hiểu rằng, đây chính là một phần của con đường “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn đang tìm kiếm: không phải là việc tiêu diệt cái ác bằng bạo lực, mà là việc răn đe cái ác bằng khí phách, bằng sự công minh, bằng việc chỉ ra con đường đúng đắn. Một kiếm của Đại Hiệp Cô Độc không chỉ chém đứt cây roi, mà còn chém đứt sợi dây của sự sợ hãi và bất công đang trói buộc những người dân vô tội. Y đã dùng hành động để nói lên một chân lý, một đạo lý giang hồ sâu sắc hơn những lời răn dạy suông.
Đám người dân vừa bị áp bức, sau phút ngỡ ngàng, đột nhiên bùng nổ trong tiếng reo hò, tiếng vỗ tay và những lời cảm ơn rối rít. Họ vây quanh Đại Hiệp Cô Độc, ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn và sự kính phục. Nhưng y, như một cơn gió thoảng, không ở lại nhận lời ca tụng. Y chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi lại nhìn về phía những người dân vừa được cứu giúp, tựa như đang muốn nói rằng: “Đừng cúi đầu trước cái ác.” Không nói thêm một lời, y xoay người, thanh kiếm cổ vẫn nằm im trong vỏ, và biến mất trong chớp mắt, tựa như chưa từng xuất hiện. Cái bóng lưng cô độc, phong trần của y hòa vào dòng người, để lại phía sau một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ, và một ấn tượng sâu sắc trong lòng những người chứng kiến.
Đám đông bỗng im bặt, như thể vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng. Sự xuất hiện và biến mất của vị hiệp khách diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, khiến họ không kịp phản ứng. Họ nhìn nhau, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng, nhưng trong đó đã le lói một niềm hy vọng mới, một niềm tin vào công lý.
***
Sau khi Đại Hiệp Cô Độc biến mất không một dấu vết, chỉ để lại những dư âm của sự chính trực và một nỗi hoài niệm sâu sắc, khu chợ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Tiếng reo hò, tiếng cảm ơn rối rít của đám đông nhanh chóng lắng xuống, nhường chỗ cho những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt dõi theo hướng vị hiệp khách vừa khuất dạng, và cả những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cảnh tượng vừa rồi, mặc dù chỉ diễn ra trong vài hơi thở, đã trở thành một dấu ấn không thể phai mờ trong tâm trí mỗi người dân nơi đây.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, cũng lặng lẽ rời khỏi đám đông ồn ào. Tâm trí Lâm Nhất vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ miên man về phong thái của vị hiệp khách bí ẩn. Hắn tìm một góc khuất, dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ gần một xưởng gỗ nhỏ, nơi yên tĩnh hơn nhiều so với khu trung tâm chợ đang dần trở lại với nhịp sống thường ngày. Tô Mạt Nhi vẫn nắm chặt tay hắn, ánh mắt nàng dõi theo hắn, như thể muốn hỏi nhưng lại không biết phải hỏi điều gì. Nàng cảm nhận được sự chuyển biến trong hắn, một sự thay đổi sâu sắc hơn là chỉ đơn thuần chứng kiến một hành động trượng nghĩa.
Họ ngồi xuống một băng ghế gỗ cũ kỹ, Lâm Nhất thả lỏng chuỗi hạt bồ đề nơi cổ tay, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh vừa rồi. Hắn nhớ lại từng chiêu kiếm, từng ánh mắt, từng lời nói ngắn gọn nhưng đầy uy lực của Đại Hiệp Cô Độc. Đó không phải là thứ sức mạnh huyền ảo của tiên thuật, không phải là sự phô trương của linh khí, mà là một loại khí phách khác, một loại đạo lý giang hồ được tôi luyện qua gió sương và những cuộc chiến vì chính nghĩa.
“Tiền bối… người vừa rồi có thật là Đại Hiệp Cô Độc trong truyền thuyết không ạ?” Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói mang một chút ngập ngừng, như thể hắn đang hỏi chính mình nhiều hơn là hỏi Tô Mạt Nhi. Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư.
Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn long lanh những giọt nước mắt vì cảm động: “Chắc chắn là y rồi, Lâm Nhất. Ta chưa từng thấy ai có khí chất như vậy, mạnh mẽ mà lại cô độc đến thế. Những lời đồn quả không sai…” Nàng nói, giọng líu lo pha lẫn chút ngưỡng mộ.
Đúng lúc đó, từ bên trong xưởng gỗ nhỏ gần đó, một ông lão với thân hình rắn rỏi, làn da rám nắng và đôi tay chai sần đang chậm rãi bước ra. Y mặc một chiếc áo cộc tay đã bạc màu, để lộ những bắp thịt cuồn cuộn được tôi luyện qua tháng năm lao động vất vả. Khuôn mặt y chất phác, đầy những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt y lại sáng quắc, ẩn chứa sự tinh anh và một vẻ trầm tĩnh lạ thường. Y là Lão Ngư, một thợ đóng thuyền lâu năm ở trấn này, người đã chứng kiến không biết bao nhiêu thăng trầm của đời người, của những con thuyền ra khơi rồi lại trở về. Y đã lặng lẽ chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi, từ đầu đến cuối, nhưng không hề xen vào, chỉ đứng đó quan sát với ánh mắt đầy thấu hiểu.
Lão Ngư đặt cây đục và khúc gỗ đang đẽo dở xuống cạnh mình, khẽ nhấp một ngụm trà nguội trong chiếc chén sứt mẻ. Y nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, nở một nụ cười hiền hậu, rồi cất giọng trầm ấm, mang đậm hơi thở của sóng nước và gỗ mục: “Truyền thuyết hay không, ta chẳng biết. Cái tên ‘Đại Hiệp Cô Độc’ cũng là do người đời đặt cho y. Nhưng ta biết, kẻ làm việc nghĩa thì lòng người sẽ khắc ghi. Dù y có tên hay không, có xuất hiện hay không, thì cái nghĩa khí của y vẫn sẽ ở lại, trong lòng những người đã được cứu giúp, và cả trong lòng những người chứng kiến.”
Lão Ngư dừng lại một chút, đôi mắt y nhìn xa xăm về phía con sông đang chảy phía xa, nơi những con thuyền gỗ vẫn đang miệt mài giong buồm. “Giống như con thuyền này vậy,” y khẽ nói, tay vỗ nhẹ vào khúc gỗ đang đẽo dở, “vững chắc là nhờ tâm huyết của người thợ. Không phải nhờ gỗ quý hay sơn son thiếp vàng, mà là nhờ sự tỉ mỉ, sự cẩn trọng, và cả cái tâm của người làm ra nó. Kẻ đóng thuyền mà không có tâm, thì thuyền dù có đẹp đến mấy cũng sẽ mục nát giữa dòng, hoặc chìm sâu dưới đáy biển khi giông bão ập đến. Con người cũng vậy, sống trên đời mà không có cái tâm, không có cái nghĩa, thì dù có quyền cao chức trọng đến mấy, có sức mạnh hơn người đến mấy, cuối cùng cũng chỉ là một thân xác rỗng tuếch, trôi dạt vô định giữa hồng trần.”
Những lời nói của Lão Ngư không hoa mỹ, không triết lý cao siêu, nhưng lại gieo vào lòng Lâm Nhất một sự cộng hưởng mạnh mẽ đến lạ thường. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay chai sần của Lão Ngư, những ngón tay thô ráp nhưng lại ẩn chứa sự khéo léo và một niềm tin kiên định vào những gì mình đang làm. Hắn chợt hiểu ra rằng, cái “tâm huyết” mà Lão Ngư nhắc đến, chính là “chân tâm” mà hắn vẫn đang truy cầu trong “Vô Tiên chi Đạo”. Nó không phải là thứ có thể học được từ sách vở hay kinh điển, mà phải được tôi luyện qua những gian nan, thử thách của cuộc sống, qua những lần đối diện với cái thiện và cái ác trong hồng trần.
“Lâm Nhất, huynh… huynh đang nghĩ gì vậy?” Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, lo lắng, khi thấy hắn chìm đắm trong suy tư. Nàng vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được chiều sâu trong tâm hồn hắn.
Lâm Nhất chậm rãi quay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt hắn đã trở nên sáng rõ hơn, không còn vẻ giằng xé hay hoài nghi. Hắn nhìn nàng, rồi lại nhìn về phía Lão Ngư đang tiếp tục công việc đẽo gỗ của mình, tiếng *cạch cạch* đều đặn vang lên trong không khí buổi chiều tà. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn, tựa như một đóa sen vừa chớm nở trong bùn lầy.
“Ta đang nghĩ, Mạt Nhi,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm, “tiên đạo không chỉ là sức mạnh, không chỉ là những phép tắc thần thông huyền ảo. Tiên đạo, trước hết, là cái tâm. Là dám đứng lên khi kẻ khác gục ngã, như Đại Hiệp Cô Độc vừa rồi. Là dùng tâm huyết để tạo dựng nên những giá trị bền vững, như con thuyền của Lão Ngư. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và có lẽ, tiên đạo chân chính, không phải là tìm kiếm sự siêu thoát khỏi hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, bằng một cái tâm vững vàng, một cái nghĩa kiên định.”
Hắn siết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự ấm áp của những hạt gỗ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy lạc lối. Đại Hiệp Cô Độc đã cho hắn thấy một hình mẫu của sự hành hiệp, của cái nghĩa khí giữa giang hồ khói lửa. Lão Ngư đã cho hắn thấy một triết lý sâu sắc về sự kiên định của tâm hồn, về giá trị của sự chân thành. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Từ trong cảnh hỗn loạn của hồng trần, hắn đã tìm thấy những tia sáng dẫn lối cho "Vô Tiên chi Đạo" của mình, một con đường mà ở đó, sức mạnh thực sự không nằm ở những chiêu thức hoa mỹ, mà nằm ở chính cái tâm kiên định, ở cái nghĩa không bao giờ phai mờ. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng, và nàng cũng đáp lại bằng một cái nắm tay thật chặt, như một lời cam kết cho hành trình sắp tới.