Vô tiên chi đạo
Chương 76

Hành Hiệp Giang Hồ, Tiên Đạo Giữa Hồng Trần

3804 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc, thể hiện sự hợp tác giữa họ trong việc hành hiệp trượng nghĩa.,Giúp đỡ dân lành khỏi sự áp bức của cường hào ác bá và những kẻ lợi dụng danh tiếng 'tiên môn', mở rộng phạm vi xung đột ngoại cảnh cho Lâm Nhất.,Làm sâu sắc thêm sự chiêm nghiệm của Lâm Nhất về 'tiên đạo' chân chính, rằng nó không chỉ nằm ở tu luyện mà còn ở hành động vì nghĩa giữa hồng trần.,Phát triển mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc, cho thấy Lâm Nhất học hỏi từ phong thái của Đại Hiệp.,Củng cố vai trò đồng hành và sự trưởng thành của Tô Mạt Nhi.,Đẩy mạnh tiến trình của 'rising_action' trong Arc 2.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Trần Bá Hổ, Đạo Sĩ Lộng Giả, Người Dân Làng, Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Contemplative, empathetic, righteous, with moments of tension and action, resolving to a sense of hope and purpose.
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương dần khuất sau rặng núi, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Con đường đất đỏ uốn lượn như một dải lụa mềm mại, dẫn lối cho ba bóng hình đang bước đi chậm rãi. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc, sau cuộc gặp gỡ định mệnh bên dòng sông, đã không hẹn mà cùng nhau tiếp tục hành trình. Nắm tay Lâm Nhất thật chặt, Tô Mạt Nhi cảm nhận được sự ấm áp và kiên định từ bàn tay hắn, như một lời cam kết không lời cho chặng đường gian nan phía trước. Hắn cũng cảm thấy trong nàng một nguồn năng lượng tinh khiết, một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, sưởi ấm cho tâm hồn hắn giữa những suy tư bộn bề.

Đêm hôm đó, họ nghỉ chân trong một ngôi miếu hoang tàn ven đường, dưới ánh trăng mờ nhạt và tiếng côn trùng rả rích. Lâm Nhất ngồi trầm tư, vân vê chuỗi hạt bồ đề trong tay, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn đêm. Lời của Lão Ngư về "tâm huyết" và "chân tâm", cùng với hành động nghĩa hiệp của Đại Hiệp Cô Độc, đã gieo vào lòng hắn những hạt mầm suy tưởng sâu sắc. Tiên đạo không phải là sự xa lánh hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua nó bằng chính cái tâm kiên định. Hắn thầm nhủ, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không phải là đường tìm kiếm sức mạnh siêu phàm để thoát ly, mà là con đường dùng sức mạnh ấy để gánh vác, để bảo vệ những giá trị chân thực nhất của nhân sinh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, ba người đã tiếp tục khởi hành. Không ai nói với ai lời nào về điểm đến, nhưng dường như có một sợi dây vô hình kết nối họ, dẫn lối họ đến những nơi cần có "nghĩa khí". Đi qua vài ngọn đồi thoai thoải, một khung cảnh nên thơ dần hiện ra trước mắt. Đó là Thôn Vân Thôn, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi, được bao bọc bởi những đồi trà xanh mướt, trải dài tít tắp đến tận chân trời. Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhạt như mật rót xuống những tán lá trà xanh non mơn mởn, khiến chúng lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc bích. Sương mù vẫn còn lãng đãng vương trên những mái nhà ngói xám, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng người hái trà trò chuyện rì rầm và tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của cuộc sống nơi thôn dã. Mùi trà tươi thanh khiết, mùi đất ẩm sau một đêm sương, và mùi gỗ mục từ những ngôi nhà cổ kính quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Thoạt nhìn, nơi đây tựa như một bức tranh hoàn mỹ về sự bình yên. Thế nhưng, khi bước chân sâu hơn vào con đường đất nhỏ dẫn vào làng, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng Lâm Nhất. Hắn nhận thấy sự tương phản rõ rệt giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp và dáng vẻ tiều tụy, khắc khổ của những người dân làng. Những gương mặt hốc hác, gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ lo âu, sợ hãi. Dù đang làm việc trên nương trà hay quây quần bên hiên nhà, họ đều giữ một vẻ trầm mặc, ít nói cười. Những ngôi nhà gỗ tuy đơn giản nhưng có vẻ đã lâu không được tu sửa, một số vách ván đã mục nát, mái ngói xám xịt có vài chỗ thủng dột, chứ không còn vẻ phong trần mà kiên cố như những gì Lâm Nhất thường thấy ở các thôn làng khác.

Tô Mạt Nhi, với sự nhạy cảm của một cô gái lớn lên giữa hồng trần, cũng nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Nàng khẽ siết chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. "Lâm Nhất, huynh xem, sao dân làng lại tiều tụy thế này? Cảnh vật thì nên thơ, mà lòng người thì như đang mang một gánh nặng vô hình." Giọng nàng nhỏ nhẹ, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc.

Lâm Nhất chậm rãi gật đầu, ánh mắt hắn không ngừng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất, từ bước chân nặng nề của một lão nông đang vác gánh trà, đến ánh nhìn trốn tránh của một thiếu nữ khi đi ngang qua họ. Hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi vô hình đang bao trùm nơi đây, như một lớp sương lạnh lẽo bám víu vào từng ngóc ngách của cuộc sống. "Có vẻ như sự bình yên nơi đây chỉ là vẻ ngoài, Mạt Nhi," hắn trầm tư đáp, giọng nói trầm ấm mà đầy suy tư. "Ẩn chứa bên trong là nỗi thống khổ mà ta chưa thể nhìn thấu. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng đôi khi, chính cái tình của con người lại bị vùi dập bởi những thế lực vô hình."

Đại Hiệp Cô Độc vẫn giữ vẻ mặt phong trần, ánh mắt sắc bén của y quét qua một lượt khắp thôn làng, tựa như một con chim ưng đang săn mồi. Y không nói gì, nhưng Lâm Nhất có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng bước chân của y, một sự chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Thanh kiếm cổ đeo bên hông y dường như cũng đang reo vang khe khẽ, như một lời hứa hẹn về công lý. Ba người cứ thế bước đi, những tiếng chân khẽ khàng trên con đường đất, như những chấm phá lạ lùng trên bức tranh yên bình giả tạo của Thôn Vân Thôn. Mỗi bước đi của họ là một bước tiến sâu hơn vào nỗi niềm của phàm nhân, một bước chân vững chãi trên con đường Vô Tiên chi Đạo, nơi mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

***

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt hơn len lỏi qua tầng mây mỏng, rải xuống Thôn Vân Thôn. Không khí buổi sáng trong lành đã biến mất, nhường chỗ cho một sự căng thẳng ngột ngạt. Tại quảng trường nhỏ giữa làng, vốn là nơi dân làng vẫn thường tụ họp, giờ đây lại đang diễn ra một cảnh tượng đau lòng. Một gã đàn ông thân hình to béo, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt ti hí chất chứa sự tham lam, ăn mặc lụa là nhưng lộ rõ vẻ thô tục. Hắn chính là Trần Bá Hổ, cường hào ác bá khét tiếng trong vùng, đang đứng giữa đám tay sai mặt mày bặm trợn, hung hăng quát tháo. Hắn không ngừng chỉ trỏ, yêu cầu dân làng phải nộp đủ thứ thuế vô lý, từ thuế đất, thuế trà, đến cả những thứ thuế trời ơi đất hỡi không tên.

"Mau nộp hết những gì các ngươi có, nếu không đừng trách ta không khách khí!" Giọng Trần Bá Hổ gầm gừ, vang vọng khắp quảng trường, khiến không khí càng thêm nặng nề. Hắn ta còn giơ cao một quyền trượng bằng sắt, đập mạnh xuống đất, khiến bụi bay mù mịt và những người dân co rúm lại trong sợ hãi.

Bên cạnh Trần Bá Hổ, có một kẻ mặc đạo bào có vẻ ngoài thanh cao, nhưng chất liệu tầm thường, dáng vẻ tự phụ, đôi mắt láo liên, tay cầm phất trần giả. Hắn chính là Đạo Sĩ Lộng Giả, một kẻ lợi dụng danh tiếng "tiên môn" để hù dọa, gieo rắc mê tín dị đoan trong dân chúng. Hắn ta vung vẩy cây phất trần một cách giả tạo, ra vẻ thần thông quảng đại, nhưng thực chất chỉ là một tên lừa bịp. "Phàm nhân các ngươi dám chống đối tiên sư sao? Sẽ bị thiên phạt đấy! Thiên lôi sẽ giáng xuống, biến các ngươi thành tro bụi nếu không biết điều mà cống nạp! Đừng tưởng tiên môn không biết đến những hành vi bất kính của các ngươi!" Giọng Đạo Sĩ Lộng Giả the thé, pha lẫn vẻ ngạo mạn và khinh thường phàm nhân. Hắn ta cố gắng tạo ra một vẻ thần bí, nhưng thực chất chỉ làm tăng thêm sự hoang mang và sợ hãi cho những người dân chất phác.

Một Lão Nông Phu lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, đang ôm một bao trà khô đã bị giằng xé một nửa. Y cố gắng chống cự, khuôn mặt nhăn nheo biểu lộ sự tuyệt vọng. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống! Số trà này là công sức cả năm của chúng tôi, Bá Hổ đại nhân! Xin ngài rủ lòng thương!" Giọng y run rẩy, khẩn cầu. Nhưng đáp lại chỉ là một cú đá thẳng vào bụng từ một tên tay sai, khiến y ngã vật xuống đất, bao trà văng tung tóe. "Lão già thối tha! Dám chống đối đại nhân! Ngươi muốn chết sao?" Tên tay sai gầm gừ, định tiếp tục ra tay.

Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc vừa đến quảng trường, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Lòng trắc ẩn trong Lâm Nhất trào dâng mạnh mẽ. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự bất lực và cả sự phẫn uất âm ỉ trong lòng những người dân. Hắn siết chặt chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận từng hạt gỗ ấm nóng như truyền thêm sức mạnh cho tâm trí. Ánh mắt hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây đã ánh lên sự kiên định và quyết đoán. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.

"Sức mạnh của tiên đạo không phải để áp bức, mà để bảo vệ lẽ phải." Lâm Nhất bước lên phía trước, giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa không khí căng thẳng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa chốn hỗn loạn. "Kẻ lợi dụng danh xưng tiên môn để hù dọa, mưu cầu lợi ích cá nhân, kẻ ức hiếp dân lành bằng bạo lực, đều không xứng đáng được gọi là người, huống hồ là tu tiên."

Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả ngạc nhiên quay lại nhìn Lâm Nhất. Đạo Sĩ Lộng Giả cau mày, vẻ ngạo mạn ban đầu chuyển thành khinh thường. "Ngươi là tiểu đạo sĩ ở đâu ra mà dám xen vào chuyện của tiên gia? Ngươi muốn nếm mùi thiên phạt sao?" Hắn vung phất trần, cố tạo ra một luồng khí lạnh lẽo.

Chưa kịp để Đạo Sĩ Lộng Giả thi triển trò lừa bịp của mình, một luồng kiếm quang sắc lạnh đột ngột lóe lên, xé toạc không khí, chiếu thẳng vào cổ tay của Đạo Sĩ Lộng Giả. "Xoạt!" Một tiếng động nhẹ, cây phất trần trong tay hắn rơi xuống đất, cổ tay hắn hiện lên một vết đỏ ửng. Đại Hiệp Cô Độc đã ra tay. Y xuất hiện tự lúc nào, thân hình cao lớn, gân guốc, đứng vững chãi như một ngọn núi chắn giữa Lâm Nhất và đám cường hào ác bá. Đôi mắt sắc bén của y nhìn thẳng vào Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả, không chứa một chút sợ hãi hay do dự.

"Ngươi... ngươi là ai?" Trần Bá Hổ lắp bắp, khuôn mặt béo tròn trắng bệch đi vì sợ hãi. Hắn ta đã nghe danh Đại Hiệp Cô Độc từ lâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ đối mặt trực tiếp.

Đại Hiệp Cô Độc không đáp lời. Y chỉ khẽ rút một nửa thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên một màu xanh biếc lạnh lẽo, đủ để khiến mọi kẻ chứng kiến cảm thấy rợn tóc gáy. Y không cần nhiều lời, chỉ cần động tác đơn giản ấy cũng đủ để trấn áp tất cả. Đám tay sai của Trần Bá Hổ co rúm lại, không dám nhúc nhích.

Lâm Nhất, thấy Đại Hiệp đã ra tay trấn áp bạo lực, liền tiến đến bên cạnh Lão Nông Phu đang nằm rên rỉ dưới đất. Hắn nhẹ nhàng đỡ lão dậy, dùng một chút linh lực tinh khiết từ cơ thể để xoa dịu vết thương cho lão. "Lão bá, người không sao chứ?" Giọng hắn ôn hòa, đầy quan tâm.

Tô Mạt Nhi cũng nhanh nhẹn chạy đến, giúp đỡ những người dân khác đang sợ hãi co cụm. Nàng lấy từ trong túi vải của mình ra mấy chiếc bánh bao và vài quả cam, chia cho những đứa trẻ đang đói lả. "Các cháu đừng sợ, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Giọng nàng trong trẻo, như xua tan đi phần nào không khí nặng nề.

Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả, dưới áp lực của Đại Hiệp Cô Độc, không dám hé răng. Đạo Sĩ Lộng Giả, kẻ vốn chỉ giỏi hù dọa phàm nhân, giờ đây đối mặt với kiếm khí sắc bén của một cao thủ thực sự, đã hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy. Hắn ta không ngừng nuốt nước bọt, đôi mắt láo liên tìm kiếm đường thoát.

Lâm Nhất đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả. "Hồng trần gian nan, chúng sinh khốn khổ. Kẻ làm cường hào ác bá, ức hiếp dân lành sẽ phải nhận quả báo. Kẻ lợi dụng danh nghĩa tu tiên để gieo rắc sợ hãi, bóc lột bá tánh, còn tội lớn hơn. Tiên đạo tại tâm, không phải tại những phù phép giả dối." Hắn nói, mỗi lời như một nhát búa giáng vào tâm hồn những kẻ ác. "Các ngươi, từ nay về sau, không được phép đặt chân vào Thôn Vân Thôn này nữa. Nếu không, dù là tiên môn hay quyền thế phàm tục, cũng khó thoát khỏi sự trừng phạt." Giọng hắn tuy ôn hòa, nhưng chứa đựng một uy lực khó cưỡng, khiến Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả phải cúi đầu, không dám phản kháng.

Đại Hiệp Cô Độc thu kiếm về vỏ, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc, như một dấu chấm hết cho sự áp bức. Trần Bá Hổ và đám tay sai của hắn, cùng với Đạo Sĩ Lộng Giả, vội vàng cút khỏi làng, không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Dân làng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt họ từ nỗi sợ hãi dần chuyển sang sự biết ơn sâu sắc, nhìn ba người như những vị cứu tinh từ trời giáng.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thôn Vân Thôn trong một vẻ đẹp dịu dàng. Sau khi Trần Bá Hổ và Đạo Sĩ Lộng Giả bị trục xuất khỏi làng, dân làng như trút được gánh nặng ngàn cân. Họ quây quần bên ba vị ân nhân, ánh mắt chất chứa lòng biết ơn vô hạn. Lão Nông Phu (Trần Bá), người vừa bị đánh đập, nay đã được Lâm Nhất dùng linh lực xoa dịu vết thương, tuy vẫn còn đau nhưng tinh thần đã phấn chấn hơn rất nhiều.

“Đa tạ các vị ân nhân, nếu không có các vị, dân làng chúng tôi không biết phải làm sao!” Giọng Lão Nông Phu run run, y cúi đầu thật sâu, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Những người dân khác cũng đồng loạt cúi đầu, không ngớt lời cảm tạ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng gió thổi qua tán lá trà xanh dường như cũng mang theo một giai điệu vui tươi hơn, khác hẳn với không khí nặng nề buổi sáng. Mùi trà tươi thanh khiết và mùi khói bếp từ những ngôi nhà ấm cúng lan tỏa, gợi lên cảm giác bình yên đến lạ.

Lâm Nhất khẽ đỡ Lão Nông Phu dậy, ánh mắt hắn xa xăm, tay vẫn vân vê chuỗi hạt bồ đề. Hắn cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của từng hạt gỗ, như cảm nhận được sự kiên cường và sức sống của những người dân nơi đây. "Tiên đạo không phải là quyền năng, mà là đạo lý. Đạo lý nằm ở sự công bằng và lòng trắc ẩn," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm mà kiên định. "Chúng ta chỉ làm điều nên làm. Mong rằng từ nay về sau, dân làng sẽ được sống trong bình yên, không còn bị cường quyền chèn ép nữa." Hắn biết, lời nói của mình có thể không thay đổi được toàn bộ hồng trần, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, nó đã gieo vào lòng những người dân một hạt mầm hy vọng.

Sau đó, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc cùng ngồi dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất làng, bên bờ suối róc rách. Dân làng đã mang đến cho họ chút trà tươi và bánh ngọt làm từ gạo, biểu lộ tấm lòng thành kính. Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn chăm sóc những người dân bị thương nhẹ, gương mặt nàng rạng rỡ vì niềm vui khi thấy mọi người được giải thoát khỏi áp bức. Nàng không còn vẻ lo lắng như buổi sáng, thay vào đó là sự hoạt bát và lòng trắc ẩn, sự trưởng thành của nàng ngày càng rõ nét qua mỗi chặng đường.

Lâm Nhất nhìn dòng suối trong vắt chảy qua những viên đá cuội, lòng hắn trầm tư suy ngẫm về những gì vừa xảy ra. Sự tha hóa của “tiên đạo” trong hình hài Đạo Sĩ Lộng Giả đã để lại trong hắn một ấn tượng sâu sắc. Hắn nhận ra rằng, không chỉ có những môn phái nhỏ hám lợi, mà ngay cả những kẻ tự xưng là tu sĩ cũng có thể lợi dụng niềm tin của phàm nhân để trục lợi, gây hại. Cái gọi là “thiên phạt” của Đạo Sĩ Lộng Giả chẳng qua cũng chỉ là một trò lừa bịp rẻ tiền, nhưng lại có thể gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng cho những người dân chất phác. Tiên đạo chân chính, có lẽ, phải là con đường của sự giác ngộ, của lòng từ bi và trí tuệ, chứ không phải là công cụ để thao túng hay áp bức.

Đại Hiệp Cô Độc ngồi yên lặng, ánh mắt y dõi theo bóng chim bay khuất dần nơi chân trời. Y khẽ hớp một ngụm trà, rồi cất giọng trầm khàn, mang theo chút mỏi mệt nhưng vẫn đầy triết lý: "Hồng trần vô biên, lòng người vô định. Đây chỉ là một góc nhỏ của thế gian, tiểu đạo sĩ. Còn vô vàn những nơi khác, những cảnh đời khác, nơi mà ánh sáng của chính nghĩa chưa thể chạm tới, nơi mà lòng tham và sự ích kỷ vẫn đang hoành hành." Lời nói của y không trực tiếp, nhưng lại gợi mở cho Lâm Nhất một bức tranh rộng lớn hơn về sự phức tạp của thế gian. Nó ám chỉ rằng những thử thách và sự tha hóa mà hắn sẽ gặp phải còn lớn hơn rất nhiều, có thể liên quan đến các môn phái lớn hơn, những thế lực ẩn mình trong bóng tối, thậm chí là Thiên Đạo Môn mà hắn chỉ mới nghe loáng thoáng.

Lâm Nhất gật đầu, hắn hiểu ý của Đại Hiệp. Hành động hôm nay chỉ là một giọt nước trong đại dương mênh mông của những bất công. Nhưng hắn tin rằng, dù là một giọt nước nhỏ, nó cũng có thể tạo nên những gợn sóng, dần dần lan tỏa. Cái tâm kiên định, cái nghĩa không bao giờ phai mờ, chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn trên con đường Vô Tiên chi Đạo.

Tô Mạt Nhi lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người, đôi mắt nàng biểu lộ sự thấu hiểu. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những triết lý sâu xa mà Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc trao đổi, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và quyết tâm trong lời nói của họ. Nàng nhìn Lâm Nhất, thấy hắn đã không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi năm nào chỉ biết lo toan cho Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Hắn đã trưởng thành, ánh mắt hắn đã sâu thẳm hơn, chứa đựng cả hồng trần và những chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh. Sự quyết đoán và lòng trắc ẩn ngày càng rõ rệt của Lâm Nhất trong việc can thiệp vào các vấn đề thế tục, cùng với sự hỗ trợ của nàng, đã hình thành một "liên minh" vững chắc, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn.

Khi ánh trăng bắt đầu treo mình trên đỉnh núi, và tiếng côn trùng lại bắt đầu rả rích, ba người lặng lẽ rời khỏi Thôn Vân Thôn. Dân làng vẫn đứng tiễn họ cho đến khi bóng họ khuất hẳn sau những đồi trà. Làn gió mát của buổi tối vuốt ve gương mặt Lâm Nhất, mang theo mùi hương của trà và sự bình yên vừa được tìm lại. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy lạc lõng. Hắn có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có Đại Hiệp Cô Độc dẫn lối bằng hành động, và hơn hết, hắn có một cái tâm vững vàng, một cái nghĩa kiên định, những thứ quý giá hơn mọi phép tắc thần thông. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Trong cuộc đời như mộng này, hắn đã tìm thấy chân tâm, và đó chính là "tiên đạo" của riêng hắn, một con đường không tìm kiếm sự siêu thoát khỏi hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, bằng một trái tim không ngừng yêu thương và hành động vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hắn thầm nhủ, và con đường ấy, chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ