Vô tiên chi đạo
Chương 77

Bát Phở Nóng, Đạo Lý Giang Hồ

4519 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chiêm nghiệm sâu sắc hơn về đạo lý giang hồ qua những câu chuyện và lời khuyên của Đại Hiệp Cô Độc, nhận ra sự khác biệt giữa công lý chân chính và sức mạnh đơn thuần trong thế giới này.,Khắc họa sự trưởng thành trong nhận thức của Lâm Nhất về sự phức tạp của thế gian, nơi 'tiên đạo' không chỉ là tu luyện mà còn là thấu hiểu và hành động vì nghĩa.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ mentor-mentee giữa Đại Hiệp Cô Độc và Lâm Nhất.,Giới thiệu ấn tượng nhân vật Người Bán Phở (Ông Phở) và sử dụng nhân vật này để làm phong phú thêm góc nhìn về cuộc sống phàm trần và những giá trị cốt lõi.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Lâm Nhất về việc kiên định với con đường tu thân giữa những bất công.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Bán Phở (Ông Phở)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, mang tính chiêm nghiệm và triết lý
Kết chương: [object Object]

Khi ánh trăng đã khuất sau dãy núi và những vì tinh tú dần tắt lịm nhường chỗ cho rạng đông, Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi cùng Đại Hiệp Cô Độc lặng lẽ rời khỏi Thôn Vân Thôn. Phía sau lưng họ, những mái nhà tranh vẫn còn chìm trong giấc ngủ yên bình sau một đêm đầy biến động, mang theo hơi ấm của những tấm lòng vừa được xoa dịu. Làn gió sớm mai mơn man, mang theo mùi hương của trà non, của đất ẩm và sự bình yên vừa được tìm lại sau cơn giông bão. Con đường đất đỏ uốn lượn, trải dài giữa những cánh đồng xanh mướt, dẫn họ vào sâu hơn trong vòng tay bao la của núi rừng.

Lâm Nhất bước đi trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn vương vấn những suy tư về đêm qua. Hắn cảm nhận rõ rệt sự nặng nề của hồng trần, nơi mà cái thiện và cái ác đan xen, nơi mà những kẻ lợi dụng danh tiếng “tiên môn” để trục lợi lại đông hơn những bậc chân tu thật sự. Ánh sáng của ban mai rọi xuống vạt áo đạo bào cũ kỹ của hắn, làm nổi bật dáng vẻ thanh thoát, gầy gò nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Hắn vẫn còn nhớ rõ lời của Đại Hiệp Cô Độc: "Hồng trần vô biên, lòng người vô định." Những lời đó như một lời cảnh báo, một lời tiên tri về những gì hắn sẽ còn phải đối mặt trên con đường phía trước, một con đường không chỉ có mây khói tiên cảnh mà còn đầy rẫy những cạm bẫy của nhân tâm.

Tô Mạt Nhi bước cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng đảo nhìn xung quanh, ghi nhận từng cảnh vật. Tuy còn chút mệt mỏi sau đêm thức trắng, nhưng vẻ mặt nàng vẫn rạng rỡ, mang theo một sự lạc quan cố hữu. Nàng đã chứng kiến sự bất công, nhưng cũng đã thấy được ánh sáng của chính nghĩa, đã cảm nhận được niềm vui khi giúp đỡ người khác. Nàng nhìn sang Lâm Nhất, thấy hắn vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ, liền khẽ lay nhẹ cánh tay hắn, giọng nói trong trẻo vang lên như tiếng suối reo: “Lâm Nhất ca ca, huynh lại nghĩ gì sao? Đi đường xa, huynh nên nghỉ ngơi một chút. Huynh nhìn kìa, cảnh vật sáng sớm thật đẹp biết bao, những giọt sương còn đọng trên lá, lấp lánh như ngọc vậy.”

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn khi nhìn Tô Mạt Nhi. Hắn biết, nàng luôn là ánh sáng, là nguồn năng lượng tích cực bên cạnh hắn, giúp hắn không bị chìm đắm hoàn toàn trong những suy tư nặng nề. Hắn thở dài một hơi, mùi đất ẩm và mùi cỏ dại tươi mát tràn vào lồng ngực, mang theo sự thanh khiết của tự nhiên. “Mạt Nhi, ta chỉ đang nghĩ về những lời của Đại Hiệp.” Hắn ngừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí mình. “Giang hồ bao la, Đại Hiệp nói lòng người cũng vậy. Kẻ mạnh có thể dùng sức mạnh để áp đặt, nhưng công lý chân chính thì nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, tiểu tử à.”

Đại Hiệp Cô Độc vẫn bước đi phía trước, thân hình cao lớn, gân guốc của y như hòa vào cảnh núi non hùng vĩ. Đôi vai rộng ẩn chứa một vẻ phong trần, từng trải. Mái tóc lấm tấm bạc của y bay nhẹ trong gió sớm, nhưng bước chân y vẫn vững chãi, không chút vội vàng. Y không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm khàn, mang theo chút mỏi mệt nhưng vẫn đầy triết lý, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như thể y đã biết Lâm Nhất đang suy nghĩ gì. “Giang hồ bao la, lòng người cũng vậy. Kẻ mạnh có thể dùng sức mạnh để áp đặt, nhưng công lý chân chính thì nằm ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, tiểu tử à.” Lời nói của y không trực tiếp, không ép buộc, nhưng lại như một làn sóng ngầm, chạm đến sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất. Nó không chỉ là một câu nói, mà là cả một quãng đời chinh chiến, chiêm nghiệm của một con người đã đi qua vô vàn gian nan, đã nhìn thấu bao nhiêu cảnh đời.

Lâm Nhất dừng lại, nhìn theo bóng Đại Hiệp Cô Độc. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ thơ đứng trước một người thầy uyên bác, mỗi lời nói của y đều mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của hắn. “Đại Hiệp,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm tư, mang theo chút khao khát thấu hiểu, “thế nào là công lý chân chính trong thế giới này? Phải chăng nó luôn đối lập với sức mạnh?” Hắn nhớ về Đạo Sĩ Lộng Giả, kẻ đã dùng chiêu trò lừa bịp, dùng chút sức mạnh hèn mọn để gieo rắc nỗi sợ hãi. Hắn nhớ về Trần Bá Hổ, kẻ đã dùng tiền bạc và quyền lực để áp bức dân lành. Cả hai đều có sức mạnh, nhưng công lý, lại không hề hiện diện. Vậy thì, sức mạnh và công lý, liệu có thể song hành? Hay chúng vĩnh viễn là hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp nhau?

Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất ca ca lại chìm vào suy nghĩ, không khỏi lo lắng. Nàng biết, hắn luôn là người trầm tư, luôn muốn tìm hiểu tận cùng mọi lẽ. Nhưng cuộc hành trình còn dài, nàng không muốn hắn phải chịu đựng quá nhiều gánh nặng trong lòng. Nàng nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng kéo hắn đi tiếp. “Lâm Nhất ca ca, đi đường xa, huynh nên nghỉ ngơi một chút. Đừng nghĩ nhiều quá, dù sao chúng ta cũng đã giúp được mọi người rồi mà. Dân làng tối qua trông thật hạnh phúc, huynh thấy không?” Nàng muốn nhắc nhở hắn về những điều tốt đẹp, về kết quả của hành động, chứ không phải chỉ mãi xoáy sâu vào những triết lý phức tạp. Nàng, tuy còn trẻ, nhưng đã sớm nhận ra rằng, đôi khi, sự đơn giản lại là thứ quý giá nhất.

Lâm Nhất gật đầu, hắn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của Tô Mạt Nhi. Hắn biết, nàng đúng. Đôi khi, một hành động nhỏ, một nụ cười, một lời động viên cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho người khác. Hắn nhìn bầu trời xanh trong vắt, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, lòng hắn dần lắng lại. Hắn hiểu rằng, con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang đi, không chỉ là con đường tu luyện sức mạnh, mà còn là con đường tu dưỡng tâm hồn, là hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại và cách để trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Cái tâm kiên định, cái nghĩa không bao giờ phai mờ, chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho hắn. Hắn khẽ nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên ngọc, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại và thiền định. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, hắn thầm nhủ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn sẽ tìm kiếm chân lý, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Con đường quê vẫn tiếp tục uốn lượn, đưa ba lữ khách đi qua những cánh đồng lúa xanh non, những rặng tre rì rào trong gió. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ xa như một bản nhạc dịu êm, ru vỗ tâm hồn. Lâm Nhất cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, một sự bình yên không đến từ sự lãng quên, mà từ sự chấp nhận và thấu hiểu. Đại Hiệp Cô Độc, sau một lúc im lặng, lại cất tiếng, giọng y trầm bổng như tiếng chuông chùa vọng lại từ nơi xa xăm. “Công lý chân chính không cần phô trương sức mạnh, tiểu tử. Nó giống như dòng nước, mềm mại nhưng có thể xuyên qua đá cứng, từ từ xoa dịu những vết thương, rửa trôi bụi trần. Sức mạnh, nếu không có công lý dẫn đường, chỉ là bạo lực. Và bạo lực, dẫu có thể nhất thời đoạt được mọi thứ, nhưng vĩnh viễn không thể đoạt được lòng người.” Y dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Nhất, đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải. “Ngươi đã thấy Đạo Sĩ Lộng Giả kia rồi. Hắn có chút pháp thuật, có thể huyễn hoặc phàm nhân, nhưng đó có phải là tiên đạo không? Đó chỉ là cái vỏ bọc giả tạo, một sự lạm dụng niềm tin.”

Lâm Nhất gật đầu, trong lòng dâng lên sự đồng tình sâu sắc. Hắn hiểu rằng, tiên đạo mà Đại Hiệp Cô Độc nói đến, không phải là thứ phép tắc thần thông để mê hoặc lòng người, cũng không phải là thứ quyền năng để áp đặt ý chí. Nó phải là một con đường của sự giác ngộ, của lòng từ bi và trí tuệ. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, nàng đang ngước nhìn những bông hoa dại ven đường, vẻ mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng tràn đầy sự sống. Nàng không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng nàng lại là hiện thân của lòng trắc ẩn, của sự sống động, của cái thiện lương không chút vẩn đục. Có lẽ, tiên đạo chân chính không phải là điều gì quá xa vời, mà là ở ngay trong từng việc nhỏ nhất của cuộc sống, ở ngay trong trái tim của mỗi con người. Hắn cảm thấy mình đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những băn khoăn của mình, và con đường phía trước, dù còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã không còn cảm thấy lạc lõng.

***

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng như rót mật xuống trần gian, ba người đặt chân đến một ngã ba đường tấp nập hơn. Tiếng người qua lại rộn ràng, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói. Mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ các hàng quán nhỏ ven đường, đánh thức những cơn đói đã bị lãng quên trong suốt chặng đường dài. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhìn nhau, bụng họ cùng réo lên một tiếng. Đại Hiệp Cô Độc khẽ mỉm cười, đôi mắt y ánh lên một tia ấm áp hiếm thấy. “Có vẻ như chúng ta đã đi được một quãng đường dài. Hãy dừng chân nghỉ ngơi và lấp đầy bụng đói trước khi tiếp tục hành trình.”

Họ dừng chân tại một quán phở nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ, nằm khuất dưới bóng một cây đa cổ thụ. Quán không quá lớn, chỉ vài ba chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những chiếc ghế đẩu tre. Nhưng từ trong quán tỏa ra một mùi hương nồng nàn, quyến rũ đến lạ, mùi nước lèo phở đậm đà, mùi rau thơm, mùi gừng, mùi hành phi thơm phức, khiến bất kỳ lữ khách nào đi ngang qua cũng khó lòng cưỡng lại. Tiếng nước sôi lục bục trên bếp lửa, tiếng dao thớt lách cách, tiếng đũa gõ vào bát, tiếng khách hàng gọi món và trò chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống phàm trần. Bầu không khí trong quán ấm cúng, thoang thoảng chút mệt mỏi của lữ khách nhưng cũng tràn đầy sự thân thiện và gần gũi.

Một ông lão gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh tường, đang thoăn thoắt làm phở cho khách. Đó là Ông Phở. Ông mặc một chiếc tạp dề cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đôi tay gân guốc thoăn thoắt múc nước lèo, chần bánh phở, thái thịt bò mỏng tang. Từng động tác của ông đều chậm rãi, chắc chắn, nhưng lại vô cùng dứt khoát và điệu nghệ, như thể ông đã làm công việc này hàng ngàn, hàng vạn lần. Lâm Nhất bị thu hút bởi sự tỉ mỉ trong từng động tác của ông lão, từ việc thái thịt đến chần bánh phở, rồi chan nước lèo nóng hổi vào bát. Hắn cảm nhận được một sự chân thành, một niềm đam mê ẩn chứa trong từng cử chỉ ấy. Nó không chỉ là việc làm ra một món ăn, mà là một sự tận tâm, một sự cống hiến.

Ba người chọn một chiếc bàn nhỏ nép vào góc quán, tránh xa sự ồn ào. Ông Phở nhìn thấy họ, khẽ gật đầu chào, đôi mắt tinh tường quét qua ba vị khách lạ, đặc biệt dừng lại lâu hơn một chút ở Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc. Có lẽ, kinh nghiệm sống đã giúp ông nhận ra những điều khác biệt ở họ. Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn gọi ba bát phở lớn, gương mặt rạng rỡ mong chờ.

Không lâu sau, ba bát phở nóng hổi được đặt xuống bàn. Hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm nồng nàn, đánh thức mọi giác quan. Tô Mạt Nhi không chờ đợi được, liền cầm đũa lên, hít hà một hơi thật sâu rồi bắt đầu thưởng thức. “Thật thơm quá đi!” Nàng reo lên, đôi mắt long lanh vì sự thích thú.

Ông Phở, sau khi đặt bát phở của Lâm Nhất xuống, khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, mang theo chút gió bụi của thời gian nhưng lại chất chứa sự từng trải: “Phở ngon, nước lèo đậm đà. Là cả tấm lòng ta đặt vào đó.” Ông nói rồi quay lưng đi, tiếp tục công việc của mình, nhưng những lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất.

Lâm Nhất nhìn bát phở nghi ngút khói trước mặt. Nước lèo trong vắt, nhưng lại có màu vàng óng của xương hầm. Những lát thịt bò mỏng tang, đỏ hồng xen lẫn chút mỡ trắng ngà, được xếp ngay ngắn trên lớp bánh phở trắng ngần. Bên trên là hành lá thái nhỏ, rau thơm xanh mướt, điểm xuyết vài lát ớt đỏ tươi. Hắn từ từ cầm đũa lên, hít một hơi thật sâu để cảm nhận trọn vẹn hương vị. Rồi hắn cẩn thận đưa một thìa nước lèo lên miệng. Vị ngọt thanh của xương hầm, vị cay nhẹ của gừng, vị nồng của hành, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đậm đà, khó quên.

Hắn ngạc nhiên, đôi mắt đen láy mở to hơn một chút. Hắn đã ăn qua không ít món ngon vật lạ trên đường, nhưng hương vị của bát phở này lại có một sự khác biệt kỳ lạ. Nó không chỉ là ngon, mà còn là một cái gì đó sâu sắc hơn, chạm đến tận tâm can. Hắn quay sang nhìn Ông Phở đang thoăn thoắt làm việc, rồi lại nhìn bát phở của mình. “Ngon thật!” hắn thốt lên, giọng nói mang theo sự kinh ngạc chân thành. “Hương vị này... như chứa đựng cả một câu chuyện.” Hắn cảm thấy như mỗi nguyên liệu, mỗi công đoạn làm phở đều được ông lão đặt vào đó một phần tâm huyết, một phần cuộc đời.

Đại Hiệp Cô Độc ngồi đối diện, tay y cầm chén trà xanh, nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt y vẫn dõi theo Lâm Nhất, ánh nhìn sắc bén nhưng giờ đây lại pha chút suy tư. Y không nói gì ngay, chỉ để Lâm Nhất tự mình chiêm nghiệm. Rồi, y khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói trầm khàn vang lên, như một lời đúc kết cho suy nghĩ của Lâm Nhất. “Mỗi người đều có ‘đạo’ của riêng mình. Có kẻ kiếm tìm sức mạnh, có kẻ kiếm tìm công lý, có kẻ chỉ muốn làm ra một bát phở thật ngon.”

Lời nói của Đại Hiệp Cô Độc như một tia sáng, chiếu rọi vào những góc khuất trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn chợt nhận ra, ‘đạo’ không chỉ là thứ dành cho những bậc tu tiên thoát tục, hay những hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa. ‘Đạo’ có thể hiện hữu ngay trong cuộc sống bình dị nhất, trong những công việc tưởng chừng nhỏ bé nhất. Ông Phở, với bát phở của mình, cũng đang đi trên ‘đạo’ của riêng ông, một con đường của sự tận tâm, của sự cống hiến, của việc mang lại niềm vui cho người khác thông qua hương vị ẩm thực. Đó cũng là một loại ‘chân tâm’, một loại ‘chính nghĩa’ của riêng ông.

Tô Mạt Nhi, sau khi ăn xong một nửa bát phở, liền quay sang trò chuyện với Ông Phở. Nàng hỏi về công việc của ông, về nguồn gốc của món phở, về những khó khăn mà ông phải trải qua. Giọng nói của nàng trong trẻo, líu lo, đầy vẻ hiếu kỳ và sự quan tâm chân thành. Ông Phở, tuy không nói nhiều, nhưng cũng mỉm cười hiền hậu, thỉnh thoảng trả lời nàng bằng những câu nói ngắn gọn, giản dị nhưng chất chứa sự từng trải. Lâm Nhất lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người, lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết, nàng không chỉ là người đồng hành, mà còn là một phần không thể thiếu trong hành trình của hắn, là người giúp hắn kết nối với cuộc sống phàm trần, với những giá trị giản dị mà sâu sắc.

Hắn lại nhìn Đại Hiệp Cô Độc, thấy y đang khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Đại Hiệp đã nhìn thấy sự trưởng thành trong nhận thức của Lâm Nhất, đã nhìn thấy hắn bắt đầu thấu hiểu được rằng ‘tiên đạo’ không phải là thứ gì đó siêu phàm thoát tục, mà nó nằm ngay trong từng hơi thở, từng hành động của cuộc sống. Nó nằm trong ‘chân tâm’, trong sự kiên định vào những giá trị tốt đẹp, dù là ở trong một quán phở nhỏ ven đường, hay trên một chiến trường khốc liệt. Hắn cảm nhận được sự ‘chân thật’ trong con người Ông Phở, khác hẳn với những ‘tiên đạo giả tạo’ mà hắn từng thấy ở Đạo Sĩ Lộng Giả. Hắn hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính.

***

Mặt trời dần nghiêng bóng, những tia nắng cuối cùng nhuộm vàng cả không gian quán phở nhỏ, hắt lên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Tiếng nước sôi trên bếp đã nhỏ dần, tiếng dao thớt cũng thưa thớt hơn khi khách đã vãn. Chỉ còn Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc nán lại, cùng với Ông Phở đang dọn dẹp. Mùi nước lèo phở còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi trà thanh đạm mà Ông Phở vừa pha mời họ. Bầu không khí trong quán trở nên yên tĩnh hơn, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc.

Lâm Nhất nán lại trò chuyện với Ông Phở. Hắn muốn tìm hiểu thêm về cái “đạo” của ông, cái “đạo” đã tạo nên một bát phở mang “cả một câu chuyện”. Ông lão không nói nhiều, mỗi lời đều chất chứa sự từng trải và triết lý về sự tận tâm, kiên trì trong cuộc sống. Ông chống tay lên bàn, nhìn ra con đường vắng vẻ bên ngoài, đôi mắt tinh tường ánh lên vẻ trầm tư. “Đời người cũng như bát phở, tiểu đạo sĩ à,” Ông Phở khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm mặc nhưng lại có sức lay động lòng người. “Phải có đủ nguyên liệu, phải có lửa, và quan trọng nhất là cái tâm. Thiếu một thứ, bát phở sẽ không trọn vị. Nguyên liệu là căn cơ, là nền tảng. Lửa là nhiệt huyết, là sự nỗ lực không ngừng. Còn cái tâm, chính là lòng thành, là sự tận tụy, là tình yêu mà mình đặt vào công việc, vào cuộc sống.”

Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Ông Phở, lòng hắn dâng lên một sự cảm động sâu sắc. Hắn nhìn xuống Chuỗi Hạt Bồ Đề đang nằm trong lòng bàn tay mình, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc. Hắn chợt nhận ra rằng, triết lý của ông lão bán phở, tuy giản dị mà lại sâu sắc đến lạ. Nó không hề kém cạnh bất kỳ lời dạy nào từ kinh điển tu tiên. Hắn đã đi qua bao nhiêu nơi, gặp bao nhiêu người, chứng kiến bao nhiêu cảnh đời, để rồi nhận ra rằng, những đạo lý lớn lao nhất đôi khi lại ẩn chứa trong những điều bình dị nhất.

“Thì ra,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn mang theo chút run rẩy của sự giác ngộ, “’đạo’ không phải là điều gì quá xa vời, mà là ở ngay trong từng việc nhỏ nhất của cuộc sống.” Hắn nhìn Ông Phở, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng. Hắn đã từng nghĩ ‘tiên đạo’ là phải tìm kiếm sức mạnh phi phàm, là phải tu luyện phép tắc thần thông để thoát ly hồng trần. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, ‘tiên đạo’ chân chính là sự thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, bằng một trái tim không ngừng yêu thương và hành động vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hắn thầm nhủ.

Đại Hiệp Cô Độc vẫn ngồi yên lặng, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Lâm Nhất và Ông Phở. Đôi mắt y khẽ nheo lại, một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên khuôn mặt phong trần. Y gật đầu, như thể đã biết trước Lâm Nhất sẽ có những chiêm nghiệm này. “Tiên đạo hay phàm đạo,” Đại Hiệp Cô Độc lên tiếng, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “cuối cùng cũng quy về một chữ ‘tâm’. Sức mạnh có thể đoạt mạng, nhưng lòng người mới giữ được chân lý. Kẻ có tâm, dù chỉ làm một bát phở, cũng có thể truyền tải được ‘đạo’. Kẻ không có tâm, dù có sức mạnh thông thiên, cũng chỉ gieo rắc tai ương.”

Lời nói của Đại Hiệp Cô Độc như một lời khẳng định cuối cùng cho những suy nghĩ của Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, sự đối lập giữa công lý và sức mạnh không phải là tuyệt đối, mà nó phụ thuộc vào cái “tâm” của người sử dụng sức mạnh đó. Một người có sức mạnh nhưng không có “tâm”, chỉ dùng sức mạnh để áp đặt, để trục lợi, thì đó không phải là công lý. Ngược lại, một người có “tâm”, dù sức mạnh có nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo nên những điều lớn lao, mang lại ánh sáng cho những số phận bất hạnh. Công lý chân chính không phải là sự áp đặt của kẻ mạnh, mà là sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và hành động vì cái thiện.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, nàng chăm chú lắng nghe từng lời, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng chớp chớp. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những triết lý sâu xa như Lâm Nhất, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và trọng lượng trong lời nói của Ông Phở và Đại Hiệp Cô Độc. Nàng nhìn Lâm Nhất, thấy ánh mắt hắn đã trở nên sáng hơn, chứa đựng một sự kiên định mới mẻ. Nàng biết, hắn lại vừa tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trên con đường tu thân của mình.

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Ông Phở khẽ thở dài, đôi mắt tinh tường nhìn về phía chân trời xa xăm. “Đã đến lúc đóng cửa rồi. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.” Ông nói, rồi quay vào trong, chuẩn bị dọn dẹp.

Lâm Nhất đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Ông Phở một cách chân thành. Hắn đã nhận được nhiều hơn một bữa ăn ngon, hắn đã nhận được một bài học quý giá về ‘đạo lý giang hồ’, về ‘tiên đạo’ chân chính, về ý nghĩa của ‘chân tâm’. Hắn lại nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên ngọc, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại và thiền định. Lời khuyên của Đại Hiệp Cô Độc về ‘lòng người’ và ‘chữ tâm’, cùng với triết lý giản dị mà sâu sắc của Ông Phở, đã trở thành kim chỉ nam cho hắn. Hắn biết, những thử thách lớn hơn, những thế lực ẩn mình trong bóng tối, những môn phái lớn hơn, thậm chí là Thiên Đạo Môn mà hắn chỉ mới nghe loáng thoáng, đang chờ đợi hắn phía trước. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi. Hắn có một cái tâm vững vàng, một cái nghĩa kiên định, và một con đường riêng mình.

Đại Hiệp Cô Độc khẽ vỗ vai Lâm Nhất, ánh mắt y mang theo một tia khích lệ. Y không nói gì thêm, nhưng Lâm Nhất hiểu rằng, đây là một lời động viên, một lời tin tưởng. Hắn biết, Đại Hiệp có thể sẽ rời đi sớm, để hắn tự mình đối mặt với những thử thách mới. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy lạc lõng. Hắn có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có Đại Hiệp Cô Độc dẫn lối bằng hành động và những lời khai sáng, và hơn hết, hắn có một cái tâm vững vàng, một cái nghĩa kiên định, những thứ quý giá hơn mọi phép tắc thần thông. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Trong cuộc đời như mộng này, hắn đã tìm thấy chân tâm, và đó chính là “tiên đạo” của riêng hắn, một con đường không tìm kiếm sự siêu thoát khỏi hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, bằng một trái tim không ngừng yêu thương và hành động vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hắn thầm nhủ, và con đường ấy, chỉ vừa mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ