Vô tiên chi đạo
Chương 78

Bóng Tối Tiên Môn, Lời Than Trong Gió

3471 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự đối mặt của Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc với một nhóm cướp có liên kết với một môn phái nhỏ, thể hiện sự tha hóa của 'tiên đạo' khi lợi dụng sức mạnh để áp bức phàm nhân.,Làm nổi bật sức mạnh, sự kiên định và nghĩa khí của Đại Hiệp Cô Độc, nhưng đồng thời bộc lộ sự bất lực của cá nhân trước một hệ thống đã ăn sâu, một 'tiên môn' có thế lực ngầm.,Mở rộng thế giới quan của Lâm Nhất, cho hắn chứng kiến mặt trái của 'tiên đạo' và sự phức tạp của giang hồ, nơi công lý không luôn thắng thế bằng sức mạnh đơn thuần.,Đẩy mạnh xung đột ngoại cảnh, tăng cường căng thẳng và sự trưởng thành trong nhận thức của Lâm Nhất về con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình.,Gieo mầm cho những xung đột lớn hơn với các môn phái tu tiên tha hóa và những hệ thống quyền lực phức tạp.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Trưởng Lão Hắc Phong, Băng Cướp Sơn Tặc, Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Trầm tư, căng thẳng, thất vọng, kiên định
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, mang theo hơi se lạnh len lỏi qua từng thớ vải đạo bào cũ kỹ của Lâm Nhất. Lời của Ông Phở về “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm” vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, như một làn khói nhẹ bay lượn giữa không trung, rồi tan biến vào cõi vô thường, chỉ để lại một mùi hương trầm mặc, khó phai. Hắn đã cúi đầu cảm ơn ông lão một cách chân thành, không chỉ vì bát phở nóng hổi xua tan đi cái lạnh đầu đông, mà còn vì một bài học vô giá về ‘đạo lý giang hồ’, về ‘tiên đạo’ chân chính, về ý nghĩa của ‘chân tâm’ mà ông đã truyền tải qua từng câu chữ, từng hành động giản dị. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn lúc này như nặng thêm, mát lạnh nhưng cũng mang theo một sức ấm áp vô hình, nhắc nhở về sự tĩnh tại và thiền định cần có để đối mặt với những biến thiên của cuộc đời.

Đại Hiệp Cô Độc khẽ vỗ vai Lâm Nhất, ánh mắt y mang theo một tia khích lệ, một sự tin tưởng vô ngôn. Y không nói gì thêm, nhưng Lâm Nhất hiểu rằng, đó là lời động viên cho chặng đường sắp tới, một lời khẳng định về những chiêm nghiệm mà hắn vừa đạt được. Hắn biết, Đại Hiệp có thể sẽ rời đi sớm, để hắn tự mình đối mặt với những thử thách mới. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan, những thế lực ẩn mình trong bóng tối, những môn phái lớn hơn, thậm chí là Thiên Đạo Môn mà hắn chỉ mới nghe loáng thoáng, đang chờ đợi hắn. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy lạc lõng. Hắn có Tô Mạt Nhi bên cạnh, có Đại Hiệp Cô Độc dẫn lối bằng hành động và những lời khai sáng, và hơn hết, hắn có một cái tâm vững vàng, một cái nghĩa kiên định, những thứ quý giá hơn mọi phép tắc thần thông. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Trong cuộc đời như mộng này, hắn đã tìm thấy chân tâm, và đó chính là “tiên đạo” của riêng hắn, một con đường không tìm kiếm sự siêu thoát khỏi hồng trần, mà là thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này, bằng một trái tim không ngừng yêu thương và hành động vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hắn thầm nhủ, và con đường ấy, chỉ vừa mới bắt đầu, đang trải dài ra trước mắt hắn, mịt mờ trong màn đêm vừa buông xuống. Họ tiếp tục lên đường, ba cái bóng đổ dài trên con đường mòn, hòa vào bóng đêm thăm thẳm của cõi hồng trần.

***

Sau khi rời quán phở, họ đã đi bộ suốt đêm, và cả một ngày dài kế tiếp. Ánh tà dương cuối cùng cũng buông mình xuống đỉnh núi xa, nhuộm đỏ một khoảng trời phía Tây, khi Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc đặt chân đến Tiểu An Trấn. Đây là một trấn nhỏ nằm sâu trong vùng núi, với những ngôi nhà gạch và gỗ đơn giản, mái ngói nâu sẫm nằm san sát nhau. Con đường lát đá cuội dẫn vào trung tâm trấn đã mòn vẹt theo dấu chân thời gian, kể lại bao câu chuyện thăng trầm của bao thế hệ cư dân. Không khí nơi đây mang một vẻ yên bình đến lạ, hòa lẫn mùi khói bếp vương vấn từ những bữa cơm chiều, mùi đất ẩm sau cơn mưa phùn ban trưa, và thoang thoảng hương cỏ cây dại mọc ven đường. Tiếng trẻ con nô đùa rộn rã từ cuối con ngõ, tiếng xe bò kéo lạch cạch từ xa vọng lại, cùng tiếng chim chiều ríu rít trên những cành cây cổ thụ, tất cả dệt nên một bức tranh thanh bình, ấm cúng của cuộc sống phàm trần.

Nhưng rồi, bức tranh ấy bỗng chốc vỡ tan. Từ phía trung tâm trấn, một tiếng la thất thanh xé nát màn không gian yên ả. Tiếp đó là những tiếng khóc nức nở, tiếng cầu xin thảm thiết, và tiếng roi quất khô khốc vang vọng. Ba người họ tăng tốc bước chân. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến Lâm Nhất cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, xua tan đi sự ấm áp của buổi chiều tà. Một nhóm người thô kệch, quần áo rách rưới nhưng ánh mắt hung ác, đang xông vào một ngôi nhà tranh vách đất. Chúng không phải là những kẻ đói khổ đơn thuần, mà là đám cướp bóc ngang ngược, vũ khí thô sơ như gậy gộc, dao cùn nhưng lại mang theo sự tàn bạo, coi thường mạng sống con người. Một lão nông phu, lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, đang ôm chặt một bao lương thực rách nát, cố gắng bảo vệ chút ít còn lại của mình. Đó là Trần Bá, người mà Lâm Nhất nhận ra từng gặp thoáng qua trong một lần đi ngang qua trấn này trước đây. Đôi mắt lão tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi, nhưng vẫn cố thủ với chút ít hạt gạo, có lẽ là tất cả những gì lão có để duy trì sự sống cho cả gia đình.

“Cầu xin các đại gia… xin các ngài tha cho chúng tôi… Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống… xin đừng cướp đi miếng ăn cuối cùng của chúng tôi…” Lão Trần Bá quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy hòa lẫn trong tiếng nức nở. Một tên cướp cười khẩy, đá văng bao lương thực, rồi dùng chân giẫm nát những hạt gạo trắng ngần đang vương vãi trên nền đất bụi. Hắn giơ roi da lên, chuẩn bị quất xuống tấm lưng gầy guộc của lão nông phu.

Tô Mạt Nhi chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt nàng bỗng đỏ hoe, hàm răng nghiến chặt, một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng. “Lâm Nhất ca, bọn chúng… quá đáng quá!” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy vì tức giận.

Đại Hiệp Cô Độc, người vẫn luôn điềm tĩnh, lúc này ánh mắt y bỗng lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo. Thanh kiếm cổ đeo bên hông y khẽ rung lên, như muốn thoát khỏi vỏ, chờ đợi một cuộc đồ sát. “Giang hồ hiểm ác, lòng người khó lường… Những kẻ này, đáng chết!” Giọng nói trầm khàn của y vang lên, mang theo một nỗi u hoài sâu sắc, nhưng cũng chất chứa sự quyết đoán.

Lâm Nhất siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên ngọc. Hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn nhìn đám cướp, nhìn lão nông phu, và nhìn vào ánh mắt phẫn nộ của Tô Mạt Nhi, ánh mắt kiên định của Đại Hiệp. Đây chính là hồng trần mà hắn đang đi qua, nơi những cảnh đời bi thương vẫn diễn ra mỗi ngày, nơi những kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, và nơi cái gọi là ‘tiên đạo’ dường như quá xa vời, không chạm tới được những mảnh đời cơ cực này. Hắn nhớ lại những lời của Đại Hiệp, của Ông Phở, về chân tâm, về nghĩa khí. Nếu đây là lúc cần phải hành động, thì hắn sẽ không chần chừ. Ba người họ không chần chừ thêm nữa, lao nhanh vào trung tâm trấn, nơi tiếng la hét và khóc than vẫn chưa dứt. Đại Hiệp Cô Độc rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh tà dương, như một tia hy vọng lóe lên trong màn đêm tuyệt vọng. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhanh chóng tiếp cận, Lâm Nhất quan sát tình hình tổng thể, tìm cách trấn an những người dân đang hoảng loạn, trong khi Tô Mạt Nhi đã nhanh nhẹn đỡ lấy một đứa trẻ đang khóc thét bên cạnh lão Trần Bá, đưa nó đến một góc an toàn hơn. Mùi máu tanh thoang thoảng, mùi mồ hôi và đất bụi hòa quyện trong không khí căng thẳng, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

***

Tiểu An Trấn, dưới ánh hoàng hôn dần tắt, giờ đây chìm trong sự hỗn loạn và tiếng kêu la của những người dân vô tội. Đại Hiệp Cô Độc, một mình, như một ngọn núi sừng sững, đứng chắn giữa đám cướp và dân lành. Thân hình cao lớn, gân guốc của y, cùng với thanh kiếm cổ trong tay, tỏa ra một khí thế áp đảo. Y không nói nhiều, chỉ hành động. Kiếm pháp của Đại Hiệp Cô Độc tinh diệu đến mức khiến Lâm Nhất, dù chỉ quan sát từ xa, cũng phải bàng hoàng. Mỗi chiêu đều chuẩn xác, không hề thừa thãi, như thể đã được mài giũa qua hàng ngàn trận chiến, hàng vạn lần sinh tử. Y không ra chiêu hiểm độc, không nhằm vào chỗ chết người, nhưng mỗi nhát kiếm, mỗi động tác đều khiến bọn cướp không kịp trở tay, vũ khí trong tay chúng bay văng ra xa, hoặc chúng bị đánh bật ngã lăn quay trên nền đất bụi. Đại Hiệp Cô Độc không làm hại phàm nhân trong đám cướp, y chỉ tước đi khả năng gây hại của chúng, thể hiện một sự kiểm soát tuyệt đối và một lòng nhân ái ẩn sâu dưới vẻ ngoài phong trần.

“Kẻ gây hại dân lành, đáng chết!” Giọng Đại Hiệp Cô Độc trầm khàn, vang vọng trong không gian, mang theo một sự phẫn nộ không thể kiềm chế, nhưng cũng đầy sự lạnh lùng của một người đã chứng kiến quá nhiều cái ác.

Tô Mạt Nhi, với sự nhanh nhẹn vốn có, không ngừng di chuyển giữa những người dân, giúp đỡ họ tìm chỗ ẩn nấp, đỡ đòn cho một vài người suýt bị bọn cướp đánh trúng khi chúng cố gắng phản kháng yếu ớt. Đôi mắt nàng to tròn long lanh, giờ đây tràn đầy lửa giận. “Đồ khốn nạn! Dám làm hại bá tánh!” Nàng quát lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự kiên quyết, không chút sợ hãi. Nàng nhìn thấy sự bất công, và nàng không thể đứng yên.

Lâm Nhất đứng bên cạnh lão Trần Bá và một vài người dân khác, cố gắng trấn an họ. Hắn quan sát Đại Hiệp Cô Độc, trong lòng dâng lên vô vàn suy nghĩ. Sức mạnh này... thật đáng sợ, nhưng cũng thật đáng nể. Hắn thầm nhủ. Sức mạnh của Đại Hiệp không chỉ nằm ở kiếm pháp, mà còn ở cái “tâm” kiên định, ở lòng nghĩa hiệp không màng danh lợi, không sợ hiểm nguy. Đây chính là công lý, là sức mạnh được sử dụng vì chính nghĩa, không phải vì sự áp đặt hay trục lợi. Hắn cảm nhận được sự đối lập rõ ràng giữa hành động của Đại Hiệp và những gì hắn đã chứng kiến từ Đạo Sĩ Lộng Giả trước đây. Một bên là lợi dụng danh nghĩa tu tiên để hãm hại, một bên là dùng sức mạnh để bảo vệ, để hành hiệp.

Đám cướp, dưới sự tấn công áp đảo của Đại Hiệp Cô Độc, dần dần bị dồn vào đường cùng. Sự hung tợn ban đầu của chúng đã biến thành nỗi sợ hãi, ánh mắt chúng bắt đầu hoảng loạn, tìm kiếm đường thoát. Tên thủ lĩnh băng cướp, một gã to lớn với khuôn mặt dữ tợn, bị Đại Hiệp Cô Độc đánh gục, nằm bất động dưới đất. Y giơ kiếm lên, ánh mắt sắc bén như muốn kết liễu cuộc đời tên thủ lĩnh, để chấm dứt mọi tội ác mà hắn đã gây ra.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện từ phía Hắc Phong Sơn, ngọn núi cao ngất phía sau Tiểu An Trấn. Đó là một lão nhân gầy gò, khoác trên mình chiếc đạo bào màu xám đen đã sờn cũ, nhưng lại toát ra một thứ khí chất lạnh lẽo, uy áp. Khuôn mặt hắn khắc nghiệt, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tính toán và độc ác, như hai khe hở nhỏ hé lộ một vực sâu không đáy. Tay hắn cầm một cây phất trần bằng sắt, cán phất trần chạm khắc hình rắn rết vặn vẹo, tỏa ra một thứ mùi hương liệu lạ, hăng nồng nhưng cũng đầy vẻ u ám. Hắn bước ra, chậm rãi nhưng đầy vẻ ngạo mạn, như thể tất cả những gì đang diễn ra trước mắt chỉ là một trò hề nhỏ nhặt không đáng để bận tâm. Sự xuất hiện của hắn, như một bóng đen bao phủ lấy ánh hoàng hôn mờ ảo, khiến không khí trở nên căng thẳng đến tột độ. Tiếng kiếm gió vun vút đã ngừng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những mái nhà, và tiếng thì thầm sợ hãi của dân làng.

***

Không khí tại Tiểu An Trấn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, nặng nề hơn cả khi đám cướp hoành hành. Sự xuất hiện của lão nhân đạo bào xám đen, với cây phất trần bằng sắt trong tay, như một bóng mây đen che phủ lấy tia hy vọng vừa mới lóe lên. Hắn không ai khác chính là Trưởng Lão Hắc Phong, kẻ đứng đầu một trong những môn phái tu tiên nhỏ trong vùng, Hắc Phong Môn, và cũng là kẻ bảo kê cho băng cướp Sơn Tặc này. Khuôn mặt khắc nghiệt của hắn nở một nụ cười khẩy, đôi mắt ti hí lướt qua Đại Hiệp Cô Độc, rồi dừng lại ở Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cuối cùng là đám dân làng đang run rẩy co cụm. Ánh mắt hắn tràn đầy sự khinh thường, coi rẻ sinh mạng phàm nhân. Mùi hương liệu lạ từ phất trần của hắn lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng và mùi sợ hãi của dân làng.

“Đại Hiệp quả là có bản lĩnh, kiếm pháp cao cường, khiến cho đám chuột nhắt này phải táng mật kinh hồn.” Trưởng Lão Hắc Phong cất giọng, nghe như lời khen ngợi nhưng lại chứa đựng sự mỉa mai sâu sắc. “Nhưng muốn đối đầu với Hắc Phong Môn ta, sợ rằng Đại Hiệp chưa đủ tư cách. Chớ xen vào chuyện không liên quan, kẻo rước họa vào thân, và cả những kẻ yếu hèn này nữa.” Hắn đưa cây phất trần lên, nhẹ nhàng chỉ về phía những người dân đang co rúm. Đó là một lời cảnh cáo, một lời đe dọa không thể rõ ràng hơn.

Đại Hiệp Cô Độc siết chặt thanh kiếm trong tay, gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Ánh mắt y đỏ ngầu vì phẫn nộ. “Ngươi… dám uy hiếp ta?! Dám dùng sinh mạng bá tánh để uy hiếp một người hành hiệp trượng nghĩa?!” Giọng y trầm khàn, vang vọng như tiếng sấm rền từ sâu trong lồng ngực. Y muốn lao lên, muốn dùng kiếm pháp của mình để trừng trị kẻ ngạo mạn và độc ác này, nhưng cái nhìn cuối cùng về phía những người dân đang run rẩy, ánh mắt cầu xin của lão Trần Bá, đã khiến y khựng lại. Y hiểu, một khi y ra tay, Hắc Phong Môn sẽ không chỉ trả thù một mình y, mà cả Tiểu An Trấn này sẽ phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp. Một cá nhân, dù mạnh đến mấy, cũng khó lòng chống lại một môn phái có tổ chức, có thế lực ngầm, nhất là khi kẻ yếu thế lại bị lợi dụng làm lá chắn.

Lâm Nhất chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, tim hắn như thắt lại. Hắn bàng hoàng, thất vọng đến tận cùng. Hắn đã từng nghĩ, ‘tiên đạo’ là con đường truy cầu chân lý, là sự tu luyện để đạt đến cảnh giới cao hơn, để có thể bảo vệ những người yếu thế. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy, những kẻ khoác áo tu sĩ, những kẻ mang danh ‘tiên môn’, lại chính là những kẻ bảo kê cho cái ác, lợi dụng sức mạnh để áp bức, để gieo rắc tai ương. ‘Tiên đạo… lại là như vậy sao?’ Hắn thầm nhủ, giọng nói trong tâm trí nghe thật khô khốc. Lý tưởng về ‘tiên đạo tại tâm’ mà hắn vừa chiêm nghiệm được từ Ông Phở, từ Đại Hiệp, đang bị thực tại tàn khốc này thử thách một cách nghiệt ngã. Hắn cảm nhận được sự bất lực của nghĩa khí cá nhân trước một hệ thống đã ăn sâu, một ‘tiên môn’ có thế lực ngầm, không chỉ đơn thuần là một vài tên cướp vô lại.

Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng không hiểu hết được những triết lý sâu xa, nhưng nàng hiểu được sự bất công đang diễn ra trước mắt. “Sao lại có chuyện như vậy chứ!?” Nàng bật khóc, nước mắt lăn dài trên gò má bầu bĩnh, tiếng nức nở nghẹn ngào. Nàng muốn lao lên, muốn làm gì đó, nhưng vòng tay của Lâm Nhất đã nhẹ nhàng giữ nàng lại, ánh mắt hắn dù bàng hoàng nhưng vẫn giữ được sự kiên định.

Trưởng Lão Hắc Phong thấy Đại Hiệp Cô Độc do dự, nụ cười trên khuôn mặt khắc nghiệt của hắn càng thêm đắc thắng. “Đại Hiệp là người thông minh. Giữa giang hồ này, có những quy tắc bất thành văn. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường tình. Hắc Phong Môn ta dù nhỏ, nhưng cũng có những bằng hữu lớn hơn đứng sau. Ngươi nghĩ ngươi có thể một mình chống lại tất cả?” Hắn giễu cợt, phất trần sắt khẽ vung lên, tạo ra một tiếng xé gió nhẹ, như một lời cảnh báo cuối cùng.

Đại Hiệp Cô Độc đứng yên, thân hình y cứng đờ, ánh mắt vẫn tràn đầy phẫn nộ nhưng cũng nặng trĩu một nỗi bất lực. Y nhìn Lâm Nhất, nhìn Tô Mạt Nhi, và nhìn những người dân đang tuyệt vọng. Cuối cùng, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực y, như một hơi thở cuối cùng của lý tưởng. Y từ từ buông thanh kiếm trong tay xuống, tiếng kim loại va chạm với đá cuội khô khốc vang lên, xé tan sự im lặng. Y chỉ còn biết trừng mắt nhìn Trưởng Lão Hắc Phong và đám cướp lôi tên thủ lĩnh đang nằm bất động đi, rồi biến mất vào màn đêm thăm thẳm.

Sự im lặng bao trùm Tiểu An Trấn, nặng nề hơn cả tiếng khóc, hơn cả tiếng la hét, như thể cả thị trấn này đang nín thở. Ánh trăng mờ mịt trên cao, chiếu rọi xuống những khuôn mặt thất thần của người dân, những giọt nước mắt lăn dài trên má họ. Lão Trần Bá quỳ sụp xuống đất, ôm lấy những hạt gạo còn sót lại, đôi vai gầy guộc run lên bần bật. Lâm Nhất cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc, một sự bàng hoàng về mặt trái của cái gọi là ‘tiên đạo’. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của từng viên ngọc, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Hắn biết, con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn không phải là để chinh phục sức mạnh bề ngoài, hay để trở thành một kẻ mạnh theo định nghĩa của thế gian này. Mà là để tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà chân lý và nghĩa khí có thể tồn tại và phát triển, giữa một thế giới đầy rẫy bất công và những kẻ mượn danh ‘tiên môn’ để làm điều ác. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của những thử thách lớn hơn, những thế lực còn mạnh hơn Hắc Phong Môn, và có lẽ là cả Thiên Đạo Môn, đang chờ đợi hắn. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ, bởi vì ‘tiên đạo tại tâm’, và chân tâm của hắn vẫn còn đó, kiên định giữa hồng trần gian nan.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ