Vô tiên chi đạo
Chương 84

Kế Hoạch Giữa Đêm Tối, Ánh Mắt Xâm Phạm

3509 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cùng nhau vạch ra kế hoạch chi tiết để đối phó với thuật pháp tà ác của Hắc Vân Phái, bảo vệ linh mạch và sinh khí của dân làng.,Khắc họa sự quyết tâm và trưởng thành của Lâm Nhất khi hắn chủ động can thiệp để bảo vệ cái thiện, vượt qua giới hạn của 'thuận theo tự nhiên' khi đối mặt với cái ác rõ ràng.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ đồng hành, tin tưởng giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, thể hiện sự lo lắng nhưng cũng kiên định của Tô Mạt Nhi.,Tăng cường căng thẳng bằng việc Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bị một đệ tử Hắc Vân Phái phát hiện, đẩy họ vào tình thế nguy hiểm trực tiếp, mở ra xung đột lớn hơn.,Gieo mầm về những hậu quả của việc can thiệp vào hoạt động của một môn phái tu tiên, thu hút sự chú ý không chỉ của Hắc Vân Phái mà có thể cả các thế lực liên quan.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mã Đao
Mood: Tense, determined, vigilant, ominous
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non lẩn khuất sau màn mây, chỉ đủ sức vẽ nên những nét nhòe nhoẹt trên nền trời đêm. Gió heo may từ phía Tây thổi về, mang theo hơi lạnh của đại ngàn, lùa qua những tán lá già, tạo nên khúc nhạc xào xạc đầy hoài niệm. Lâm Nhất bước đi, bóng hình gầy guộc chìm khuất trong màn đêm, nặng trĩu những suy tư. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn vẫn tỏa ra hơi ấm, nhưng hơi ấm ấy dường như không đủ xua tan cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn hắn, cái lạnh đến từ sự thật tàn khốc hắn vừa chứng kiến. Con đường tu tiên của Lâm Nhất, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho riêng mình, mà còn là gánh vác trách nhiệm bảo vệ những lẽ phải, những điều thiện lương giữa một thế giới đầy rẫy sự tha hóa và lầm lạc. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng tà ác đang diễn ra dưới lòng đất Vọng Sơn Trấn.

Hắn trở về động phủ nhỏ, nơi Tô Mạt Nhi đang ngồi tựa vào vách đá, đôi mắt trong veo dõi ra ngoài cửa hang, tựa hồ đang đợi chờ. Ngọn lửa nhỏ leo lét từ đống củi khô giữa hang đá soi rõ khuôn mặt thanh tú của nàng, ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Khi Lâm Nhất bước vào, nàng vội vã đứng dậy, ánh mắt lấp lánh như sương đêm.

"Nhất ca, huynh về rồi!" Giọng nàng trong trẻo, nhưng xen lẫn chút run rẩy. Nàng đưa tay muốn chạm vào hắn, nhưng lại rụt lại, như sợ phá vỡ lớp trầm tư đang bao phủ lấy hắn.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng lẫn phẫn nộ. Hắn ngồi xuống chiếc giường đá thô sơ, vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề, ánh mắt như xuyên thấu hư vô. "Mạt Nhi, ta đã thấy rồi. Cái gọi là 'tiên đạo' mà bọn chúng theo đuổi... chỉ là một tấm màn che đậy sự tham lam và tàn bạo. Rút cạn sinh khí phàm nhân, hủy hoại linh mạch, đó không phải là tiên đạo, mà là tà đạo!" Từng lời hắn nói ra tựa như những tảng đá nặng nề, rơi vào không gian tĩnh mịch của hang động. Hắn thuật lại tất cả những gì hắn đã nhìn thấy, từ trận pháp quỷ dị đến những khối linh thạch đen sẫm mang theo tà khí kinh người, từ thân thể gầy gò, vô hồn của dân làng đến sự tàn bạo của những kẻ tu sĩ khoác áo Hắc Vân Phái.

Tô Mạt Nhi lắng nghe, khuôn mặt nàng dần tái đi, đôi mắt to tròn mở lớn vì kinh hãi. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. "Kinh khủng quá... Sao chúng có thể làm ra những chuyện như vậy? Đó chẳng phải là ác quỷ sao?" Giọng nàng run rẩy, ẩn chứa sự căm phẫn và đau xót. "Nhất ca, chúng ta... liệu có quá nguy hiểm không? Hắc Vân Phái dù sao cũng là một môn phái tu tiên, chúng ta chỉ có hai người... Làm sao có thể đối phó với cả một thế lực lớn mạnh như vậy?" Nàng lo lắng, không phải cho bản thân, mà là cho Lâm Nhất. Nàng biết hắn không phải là kẻ sẽ lùi bước trước bất công, nhưng nàng cũng sợ hãi trước sức mạnh và sự tàn độc của đối thủ. Nàng đã đi theo hắn qua bao nhiêu hồng trần gian nan, chứng kiến bao cảnh đời bi ai, nhưng chưa khi nào nàng cảm thấy bất lực và sợ hãi đến vậy.

Lâm Nhất nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt hắn dù vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi, nhưng đã ánh lên sự kiên định chưa từng có. "Đạo lý tu thân mà sư phụ dạy ta, không phải là để trốn tránh. Người vẫn thường nói, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nếu không hành động, thì 'thuận theo tự nhiên' chẳng khác nào dung túng cái ác, chẳng khác nào để mặc cho những kẻ tà đạo này gieo rắc tai ương. Chúng ta phải làm gì đó, Mạt Nhi." Hắn khẽ thở dài, trong lòng bao nhiêu triết lý về "Vô Tiên chi Đạo" đang được mài dũa, được thử thách. Hắn từng tin rằng mọi chuyện đều có nhân quả, mọi sự đều thuận theo lẽ trời. Nhưng trước một cái ác rõ ràng, tàn bạo đến mức này, sự im lặng không còn là thuận theo tự nhiên, mà là đồng lõa. "Tiên đạo tại tâm... và tâm ta không cho phép ta làm ngơ."

Hắn đứng dậy, bước đến một khoảng đất ẩm ướt trong hang. Hắn dùng ngón tay, chậm rãi phác thảo lên nền đất một sơ đồ đơn giản của khu mỏ, những đường nét tinh tế nhưng đầy đủ chi tiết. "Trận pháp đó là 'Huyết Linh Hấp Sinh Trận'. Nó lợi dụng linh mạch của vùng đất, kết hợp với sinh khí của phàm nhân, để cưỡng ép linh thạch trưởng thành. Nhưng linh thạch đó không còn thuần khiết, nó bị nhiễm tà khí, mang theo oán niệm của những linh hồn bị rút cạn. Chúng không chỉ hút sinh khí, mà còn hút cả linh hồn, biến những người dân thành những cái xác không hồn, và khi chúng chết đi, linh hồn của chúng sẽ trở thành chất liệu cho những khối 'linh thạch tà' đó." Hắn giải thích tỉ mỉ, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự căm phẫn sâu sắc. "Để phá giải trận pháp này, ta cần phải làm ba việc. Thứ nhất, phong tỏa các điểm nút của trận pháp, cắt đứt sự liên kết giữa chúng. Thứ hai, hóa giải luồng tà khí đang xoáy vào linh thạch. Và thứ ba, giải phóng những linh hồn bị giam cầm trong đó."

Tô Mạt Nhi lắng nghe chăm chú. Nàng không hiểu hết những thuật ngữ phức tạp của tu tiên, nhưng nàng hiểu được sự tàn độc của Hắc Vân Phái và quyết tâm của Lâm Nhất. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì đầu tiên, Nhất ca?" Nàng hỏi, giọng đã bớt run rẩy hơn, thay vào đó là sự kiên định. Nàng biết, dù nguy hiểm đến đâu, nàng cũng sẽ sát cánh cùng hắn. "Huynh cần ta làm gì?"

Lâm Nhất chỉ vào một vài điểm trên sơ đồ. "Ta sẽ cần cô giữ chân một vài đệ tử Hắc Vân Phái ở khu vực này, để ta có đủ thời gian tiếp cận trung tâm trận pháp. Khí tức của cô linh hoạt, dễ dàng ẩn nấp và di chuyển. Hơn nữa, cô có thể dùng những thứ nhỏ bé mà ta đã dạy để gây nhiễu loạn tầm nhìn và cảm giác của chúng." Hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Đây là nhiệm vụ nguy hiểm, Mạt Nhi. Cô có thể chọn không tham gia."

Tô Mạt Nhi lắc đầu quầy quậy, đôi mắt kiên quyết. "Không! Nhất ca đi đâu, Mạt Nhi theo đó. Huynh đừng quên, chính huynh đã nói 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình'. Mạt Nhi cũng là một phần của 'nhân sinh' này, sao có thể đứng ngoài nhìn huynh một mình đối mặt hiểm nguy? Huống hồ, những người dân Vọng Sơn Trấn cũng đáng thương như Mạt Nhi thuở nhỏ. Huynh làm điều nghĩa, Mạt Nhi sao có thể không giúp?" Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy sức nặng. Nàng đã trải qua nhiều thăng trầm cùng Lâm Nhất, nàng hiểu được sự cô độc của hắn, và nàng không muốn hắn phải chịu đựng một mình. "Mà... chúng ta cần chuẩn bị gì? Lương khô, nước uống, hay những lá bùa hộ mệnh huynh vẫn thường mang theo?" Nàng nhanh nhẹn lấy ra một ít lương khô và một bình nước từ túi càn khôn nhỏ của mình, đặt lên bàn đá. "Ăn chút gì đi, Nhất ca. Huynh đã mệt mỏi cả ngày rồi."

Lâm Nhất nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Trong khoảnh khắc ấy, sự lo lắng trong lòng hắn vơi đi đôi chút. "Được rồi, Mạt Nhi. Vậy thì... chúng ta cùng nhau đối mặt." Hắn nhẹ nhàng cầm lấy một miếng lương khô, cảm nhận sự quan tâm ấm áp từ nàng. "Chúng ta cần di chuyển vào lúc rạng sáng, khi sương mù dày đặc nhất, đó là thời điểm tốt nhất để che giấu thân phận." Hắn miêu tả cụ thể từng bước, từng động tác cần phải cẩn trọng, từng điểm yếu của Hắc Vân Phái mà hắn đã quan sát được. Càng nói, kế hoạch càng trở nên rõ ràng và khả thi hơn trong tâm trí hắn. Hắn tin vào sự linh hoạt và khả năng ứng biến của Tô Mạt Nhi. "Nhớ kỹ, Mạt Nhi, không được đối đầu trực diện. Mục tiêu của chúng ta là giải cứu, không phải chiến đấu." Nàng gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng vào hắn, như thể chỉ cần có Lâm Nhất, mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Không khí trong hang đá vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe đá, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ, và hai tâm hồn đang hòa quyện vào một mục tiêu chung, một mục tiêu vì đạo lý và lẽ phải.

***

Màn đêm dần buông những tấm voan cuối cùng, nhường chỗ cho rạng đông. Nhưng hôm nay, rạng đông đến chậm hơn, bị níu giữ bởi màn sương mù dày đặc giăng lối, bao phủ khu vực xung quanh Linh Thạch Khoáng Mạch. Từng lớp sương trắng cuồn cuộn, bồng bềnh như những đám mây hạ giới, tạo thành một màn che tự nhiên, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Không khí lạnh ẩm, hơi nước đọng trên từng ngọn cây, kẽ lá, khiến cả khu rừng trở nên tĩnh mịch và huyền ảo, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi di chuyển khéo léo giữa những lùm cây rậm rạp, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, chỉ còn là những cái bóng mờ nhạt trong màn sương trắng xóa. Mỗi bước chân của Lâm Nhất đều nhẹ như không, hệt như một chiếc lá rơi, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn không chỉ dựa vào thị giác, mà còn dùng linh giác để cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí, từng luồng gió, từng hơi thở, để tránh xa những ánh mắt dò xét có thể ẩn nấp trong màn sương. Khuôn mặt hắn thư sinh, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ tinh anh, trầm tĩnh, chứa đựng sự thận trọng đến tột cùng. Đôi khi, hắn lại vô thức vuốt nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận hơi ấm quen thuộc như một điểm tựa giữa dòng đời vô định, một lời nhắc nhở về con đường chân chính mà hắn đang theo đuổi.

Tô Mạt Nhi đi theo sát phía sau hắn, khoảng cách giữa hai người luôn được giữ vững, không quá xa cũng không quá gần. Nàng biết Lâm Nhất đang đặt trọn niềm tin vào nàng, và nàng cũng đặt trọn niềm tin vào hắn. Dù nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong lòng, nhưng sự kiên định của nàng còn lớn hơn. Nàng nhớ kỹ từng lời dặn dò của Lâm Nhất, từng điểm cần chú ý, từng động tác cần phải thực hiện. Đôi mắt to tròn của nàng không ngừng dò xét xung quanh, đôi tai nhỏ xinh lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng đã được tết gọn gàng, trang phục vải thô màu sắc tươi sáng thường ngày nay cũng được chọn màu tối hơn, giúp nàng hòa mình vào bóng đêm và màn sương.

"Giữ khoảng cách, Mạt Nhi," Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn nhẹ đến mức chỉ có nàng mới có thể nghe thấy. Hắn không quay đầu lại, nhưng nàng biết hắn đang nói với nàng. "Nhớ kỹ những gì ta đã dặn. An toàn của cô là quan trọng nhất."

Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, dù biết Lâm Nhất không nhìn thấy. Nàng cũng thì thầm đáp lại, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng tràn đầy sự quan tâm: "Huynh cũng vậy, Nhất ca. Cẩn thận... Đừng để bản thân gặp nguy hiểm." Nàng hiểu rằng, trong cuộc hành trình này, hắn là trụ cột, là ánh sáng dẫn lối. Nếu hắn có mệnh hệ gì, nàng sẽ không biết phải đi đâu, về đâu. Hơn nữa, nàng còn muốn được nhìn thấy hắn thực hiện được "Vô Tiên chi Đạo" của mình, nhìn thấy hắn trở thành một tiên nhân chân chính, khác hẳn với những kẻ tu sĩ giả danh mà bọn chúng đang đối mặt.

Họ tiếp tục tiến sâu vào khu rừng, tiếng bước chân khẽ khàng lướt trên lớp lá khô ẩm ướt, tựa như những linh hồn phiêu du trong cõi mộng. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua những khe đá, hay tiếng côn trùng đêm còn sót lại, lại khiến bầu không khí thêm phần tĩnh mịch và rờn rợn. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm, và một chút mùi thảo mộc thoang thoảng từ những bụi cây dại, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa chân thực, vừa như hư ảo.

Lâm Nhất dừng lại trước một vách đá cheo leo, nơi hắn đã phát hiện ra một lối đi bí mật nhỏ hẹp dẫn xuống lòng đất. Lối đi này được ngụy trang khéo léo bởi cây cối và dây leo chằng chịt, khó lòng phát hiện nếu không có linh giác nhạy bén. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi, ánh mắt ra hiệu. Nàng lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn tiến lên, áp sát vào vách đá, chuẩn bị cho nhiệm vụ của mình. Họ đứng đó, giữa màn sương mờ ảo, im lặng như hai pho tượng, chờ đợi thời khắc thích hợp nhất để hành động. Sự căng thẳng trong không khí càng lúc càng tăng lên, như sợi dây đàn được kéo căng đến cực điểm, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt rời.

***

Cùng lúc đó, trên một con đường mòn khác, cách khu mỏ không xa, Mã Đao, một đệ tử của Hắc Vân Phái, đang thực hiện ca tuần tra buổi sớm của mình. Hắn bước đi uể oải, thân hình gầy gò ẩn trong bộ đạo bào màu tối đã sờn cũ, hòa lẫn vào màn sương dày đặc. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày nay cũng có phần lờ đờ, vô hồn, đảo qua lại trong làn sương trắng xóa. Thanh kiếm bên hông hắn nắm chặt, nhưng cử chỉ lại thiếu đi sự cảnh giác thường thấy. Hắn ngáp dài một tiếng, hơi thở phả ra thành từng luồng khói trắng trong không khí lạnh lẽo.

"Sương mù dày đặc thế này, làm ăn gì được..." Mã Đao lẩm bẩm một mình, giọng nói khàn đặc vì lạnh và mệt mỏi. "Cái lão trưởng lão Lý Huyền đó cũng thật là... bắt chúng ta tuần tra trong cái thời tiết quái quỷ này. Đâu có ai dám bén mảng tới cái hang quỷ quái này nữa chứ." Hắn than vãn, trong lòng đầy sự khó chịu. Từ sau vụ việc với Lâm Nhất ở Vọng Sơn Trấn, mặc dù Lý Huyền đã tháo chạy và mọi chuyện đã được che đậy, nhưng sự cảnh giác của Hắc Vân Phái lại tăng lên gấp bội. Đặc biệt là khu vực khoáng mạch, nơi chứa đựng bí mật động trời của môn phái, lại càng được canh phòng cẩn mật hơn. Hắn cảm thấy một chút mùi kim loại lẫn mùi lưu huỳnh thoang thoảng trong không khí ẩm ướt, đó là mùi quen thuộc của khoáng thạch và trận pháp đang hoạt động, càng khiến hắn thêm chán chường.

Hắn tiếp tục bước đi, tiếng giày ma sát với lớp đá dăm nhỏ tạo ra những âm thanh khô khốc trong màn sương tĩnh mịch. Bỗng nhiên, một luồng linh lực yếu ớt, khác lạ lướt qua giác quan của hắn. Nó không phải là linh lực của bất kỳ đệ tử Hắc Vân Phái nào mà hắn từng biết, cũng không phải linh khí thuần túy từ thiên nhiên. Nó mang theo một chút khí tức của phàm nhân, nhưng lại được bao bọc bởi một tầng linh lực tinh thuần, khiến nó trở nên khó nắm bắt.

"Hả?" Mã Đao giật mình dừng bước, đôi mắt lờ đờ bỗng chốc mở to, ánh lên vẻ sắc lạnh quen thuộc. Hắn nhíu mày, toàn thân căng thẳng. "Có gì đó... không đúng. Linh lực này... không phải của người trong phái!" Hắn lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một sự ngờ vực. "Lẽ nào... là những kẻ đã đối đầu với Lý Huyền trưởng lão?" Hắn nhớ lại lời cảnh báo của các trưởng lão khác về một tiểu đạo sĩ bí ẩn đã dám ra tay với Hắc Vân Phái. Mặc dù tin tức này đã bị bưng bít, nhưng những lời đồn thổi vẫn len lỏi trong nội bộ môn phái, khiến mọi đệ tử đều cảnh giác hơn.

Mã Đao không chần chừ, hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh giác của mình quét qua khu vực xung quanh. Linh lực của hắn không quá mạnh, nhưng kinh nghiệm tuần tra lâu năm đã giúp hắn trở nên nhạy bén với những sự bất thường. Từng luồng khí tức, từng dao động nhỏ đều được hắn thu nạp và phân tích. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn luồng linh lực kia đang di chuyển một cách cực kỳ cẩn trọng, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự dò xét của hắn. Nó đến từ hướng vách đá cheo leo, nơi có lối vào bí mật mà chỉ những đệ tử cấp cao và một số ít người như hắn mới biết.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao, xác định được hướng có sự bất thường. Một luồng khí tức yếu ớt, nhưng lại tinh thuần đến lạ, đang ẩn nấp cách đó không xa. Hắn lập tức rút thanh kiếm bên hông ra, lưỡi kiếm phát ra tiếng "xèooo" khẽ, cắt ngang màn sương. Toàn thân hắn căng lên, thận trọng từng chút một. Mã Đao không phải là kẻ lỗ mãng, hắn biết rõ tầm quan trọng của khoáng mạch này đối với Hắc Vân Phái. Bất kỳ sự xâm nhập nào cũng đều là mối đe dọa lớn.

Hắn không lập tức lao tới, mà đứng yên tại chỗ, hít một hơi thật sâu. Sau đó, một tiếng huýt gió sắc nhọn, cao vút vang lên, xuyên thấu màn sương mù dày đặc, lan đi xa trong không gian tĩnh mịch. Đó là tín hiệu cảnh báo đặc biệt của Hắc Vân Phái, chỉ được sử dụng khi phát hiện ra kẻ thù mạnh hoặc tình huống nguy hiểm khẩn cấp. Tiếng huýt gió vừa dứt, Mã Đao lập tức vận khí, toàn thân hóa thành một cái bóng xám, lao nhanh về phía phát hiện ra luồng linh lực bất thường, thanh kiếm trong tay hắn ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn không biết đối thủ là ai, nhưng hắn biết rằng, bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến đây, đều phải trả giá.

Trong màn sương mù dày đặc, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang ẩn mình, chuẩn bị hành động. Bỗng nhiên, tiếng huýt gió chói tai kia xuyên qua màn sương, vang vọng trong không gian, tựa như tiếng kêu của một loài chim săn mồi báo hiệu nguy hiểm. Cả hai người đều giật mình, ánh mắt chạm nhau, đều nhận ra điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Kế hoạch của họ, ngay từ bước đầu tiên, đã bị phát hiện. Một cảm giác lo lắng pha lẫn sự quyết tâm dâng trào trong lòng Lâm Nhất. Hắn đã lường trước được những khó khăn, nhưng không ngờ lại nhanh chóng bị phát hiện đến vậy. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn chợt nóng lên, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời cổ vũ. Cuộc chiến vì lẽ phải, vì "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ