Vô tiên chi đạo
Chương 85

Đạo Pháp Sơ Hiển: Lá Bùa Cầu Bình An

4286 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp tình huống căng thẳng từ cuối Chương 84, nơi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bị Mã Đao phát hiện.,Lâm Nhất vận dụng trí tuệ và 'chút ít đạo pháp' (dựa trên tu thân dưỡng tính, không phải phép thuật cường đại) để bảo vệ Tô Mạt Nhi và một nhóm dân làng đang chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Hắc Vân Phái.,Làm nổi bật sự khốc liệt và tàn nhẫn của Hắc Vân Phái, củng cố hình ảnh về một 'tiên đạo giả danh' đang thao túng phàm nhân.,Giới thiệu vật phẩm 'Lá Bùa Thái Bình' một cách tự nhiên, thể hiện giá trị tinh thần và ý nghĩa triết lý của nó đối với Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.,Tăng cường mối quan hệ đồng hành, sự tin tưởng và phụ thuộc lẫn nhau giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trong hoàn cảnh hiểm nguy.,Thúc đẩy sự trưởng thành của Lâm Nhất, từ một người 'thuận theo tự nhiên' sang một người chủ động hành động để bảo vệ lẽ phải, ngay cả khi phải đối mặt với nguy hiểm.,Dẫn dắt mạch truyện đến các mốc sự kiện sắp tới liên quan đến việc Lâm Nhất can thiệp sâu hơn vào xung đột tu tiên.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mã Đao, Đệ tử Hắc Vân Phái, Dân Làng
Mood: Căng thẳng, quyết đoán, trầm tư, có chút hy vọng và bi tráng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng huýt gió sắc nhọn, cao vút vừa dứt, tựa như một mũi tên xé toạc màn sương dày đặc của đêm trường, xuyên thẳng vào màng nhĩ, rồi ghim chặt vào tâm can Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải do hơi sương thấm đẫm từ những tán cây cổ thụ già cỗi xung quanh, mà là sự báo hiệu của một hiểm nguy cận kề, một cuộc truy đuổi không thể tránh khỏi. Cả hai người đều giật mình, ánh mắt chạm nhau trong bóng tối mịt mùng, nơi chỉ có những luồng sáng yếu ớt của ánh trăng non len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những hình thù ma mị. Ánh mắt Lâm Nhất thoáng qua một tia căng thẳng, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ kiên định, tựa như mặt hồ sâu thẳm chỉ gợn sóng nhẹ rồi lại phẳng lặng. Hắn đã lường trước được những khó khăn, đã chuẩn bị tinh thần cho những biến cố, nhưng không ngờ, ngay từ bước đầu tiên của kế hoạch, họ đã bị phát hiện. Chuỗi hạt bồ đề bằng gỗ trầm hương cũ kỹ trong tay hắn chợt nóng lên, như một lời cảnh báo thầm lặng, nhưng cũng là một lời cổ vũ vô hình, nhắc nhở hắn về con đường mình đã chọn, về lý do hắn phải đối mặt với mọi hiểm nguy. Cuộc chiến vì lẽ phải, vì “Vô Tiên chi Đạo” mà hắn hằng chiêm nghiệm, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Hắc Ám Sâm Lâm, cái tên tự nó đã gợi lên một không khí u ám, lạnh lẽo. Nơi đây không có những công trình kiến trúc nhân tạo, chỉ có những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành vặn vẹo như những con quái vật đang vươn vuốt trong đêm. Dây leo chằng chịt bủa vây, tạo thành những tấm màn bí ẩn, che khuất tầm nhìn, khiến mỗi bước chân đều như lạc vào một mê cung vô tận. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, hòa cùng tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng ma mị của rừng già. Đôi khi, từ sâu thẳm trong bóng tối, vọng lại tiếng gầm gừ của một loài yêu thú nào đó, khiến không khí càng thêm căng thẳng và nguy hiểm. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự hoang dại, của những gì đã bị lãng quên bởi thời gian. Thi thoảng, một làn gió nhẹ mang theo mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa từ đâu đó, nhắc nhở về sự khốc liệt của tự nhiên, về vòng tuần hoàn sinh tử không ngừng nghỉ. Và lẫn vào đó, một mùi hương lạ của những loài hoa độc, ẩn mình trong bóng đêm, càng làm tăng thêm sự bí ẩn và độc địa của khu rừng. Bầu không khí ẩm ướt, căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi tiếng động nhỏ đều có thể ẩn chứa hiểm họa, mỗi cái bóng lướt qua đều khiến người ta phải nín thở đề phòng. Dường như có vô vàn cặp mắt vô hình đang dõi theo từng cử động, từng hơi thở, khiến cảm giác bị theo dõi luôn thường trực.

"Lâm Nhất, chúng ta bị phát hiện rồi!" Tô Mạt Nhi thì thào, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm màu sợ hãi, run rẩy bấu chặt lấy tay áo đạo bào cũ kỹ của hắn. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ hoảng loạn, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên bên cạnh. Nàng không còn vẻ lanh lợi, hoạt bát thường thấy, thay vào đó là một sự yếu đuối mong manh, nhưng không hề bi lụy. Nàng biết, trong giờ phút hiểm nguy này, mình phải kiên cường, phải là điểm tựa tinh thần cho Lâm Nhất.

Lâm Nhất không nói gì, chỉ khẽ siết chặt tay nàng, ánh mắt quét nhanh qua bốn phía. Hắn cảm nhận được những luồng linh lực đang lao đến, nhanh như chớp, đầy hung hãn. Đó là Mã Đao và những đệ tử Hắc Vân Phái khác, chúng đã được cảnh báo và đang dốc toàn lực truy kích.

"Đừng sợ, Mạt Nhi. Ta ở đây." Hắn trầm giọng, lời lẽ tuy ít ỏi nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Đừng rời ta nửa bước."

Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng cành cây khô gãy vụn dưới gót giày, tiếng hô hoán từ xa bắt đầu vọng lại, phá tan sự tĩnh mịch của khu rừng. Ánh sáng của vài ngọn đuốc lập lòe xuất hiện qua màn sương, càng lúc càng gần. Tốc độ của những kẻ truy đuổi thật đáng sợ, chúng dường như đã quá quen thuộc với địa hình hiểm trở nơi đây.

Bất chợt, từ sâu trong khu rừng, một nhóm người đổ ập ra, dáng vẻ hoảng loạn, quần áo rách rưới, vẻ mặt khắc khổ vì cuộc sống khó khăn và sự bóc lột hiển hiện rõ ràng. Đó là những người dân làng, những phàm nhân yếu ớt, đang cố gắng thoát khỏi nanh vuốt của Hắc Vân Phái. Họ không hề có vũ khí, không có sức mạnh, chỉ có sự sợ hãi tột độ và bản năng sinh tồn. Tiếng khóc thút thít của trẻ con, tiếng thở dốc của những người già, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm. Họ chạy tán loạn, không phương hướng, như những con thú bị dồn vào đường cùng.

"Cứu... cứu mạng!" Một người đàn ông trung niên thều thào, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như thể họ là tia hy vọng cuối cùng.

Lâm Nhất nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Hắn không thể bỏ mặc những con người yếu đuối này. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ. Tiên đạo chân chính không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là bảo vệ những giá trị thiêng liêng của sự sống, của tình người. Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định.

"Mạt Nhi, nắm chặt tay ta!" Hắn nói khẽ, rồi quay sang nhóm dân làng. "Các vị, đừng hoảng loạn! Theo ta! Nhớ kỹ, đi theo dấu chân của ta, tuyệt đối không được rời khỏi tầm nhìn!"

Hắn vận dụng chút ít đạo pháp, tay phẩy nhẹ, một làn khí tức thanh lương tỏa ra, bao phủ lấy nhóm dân làng. Đó không phải là một thuật pháp tấn công hay phòng ngự mạnh mẽ, mà là một loại thuật che mắt đơn giản, giúp làm mờ đi khí tức và hình ảnh của họ trong màn sương, khiến những kẻ truy đuổi khó lòng phát hiện. Đồng thời, hắn dùng chân điểm nhẹ lên đất, tạo ra những dấu vết giả, những hướng đi sai lệch để đánh lừa đối phương. Hắn không có những phép thuật cường đại, nhưng trí tuệ và sự tinh tế trong việc vận dụng tự nhiên đã được mài giũa qua bao năm tháng tu hành đơn độc.

"Tên tiểu tử kia! Ngươi tưởng có thể trốn thoát sao?!" Tiếng gào thét hung hãn của Mã Đao vang lên, cùng với tiếng bước chân dồn dập, ngày càng gần. Hắn như một con chó săn khát máu, không ngừng đánh hơi, không ngừng truy lùng. "Đuổi theo! Tên tiểu đạo sĩ gầy gò đó, đừng để hắn chạy thoát! Chúng mày, tản ra! Bao vây!"

Những đệ tử Hắc Vân Phái khác, tàn nhẫn và hống hách, nghe lệnh Mã Đao, lập tức tản ra, hình thành một vòng vây, cố gắng khóa chặt mọi lối thoát. Chúng không có suy nghĩ riêng, chỉ biết tuân lệnh, như những cỗ máy giết chóc. Ánh sáng từ những ngọn đuốc của chúng xé toạc màn đêm, chớp tắt liên hồi, tạo nên những cái bóng nhảy múa ma quái trên vách đá cheo leo, nơi có lối vào bí mật của khoáng mạch.

Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi và nhóm dân làng len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, những tảng đá lởm chởm. Hắn không chạy theo đường thẳng mà liên tục thay đổi hướng đi, lợi dụng địa hình hiểm trở, những hang động nhỏ, những khe nứt tự nhiên để che giấu dấu vết. Hắn dùng tay gạt những cành cây, làm chúng bật trở lại, tạo ra những tiếng động nhỏ đánh lạc hướng. Hắn thậm chí còn dùng linh lực điều khiển vài hòn đá nhỏ lăn xuống sườn dốc, tạo ra âm thanh như có người đang chạy trốn ở một hướng khác. Mỗi hành động của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, không thừa không thiếu, như một vũ điệu tinh xảo giữa ranh giới sống và chết.

Tô Mạt Nhi, tuy sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường đi theo Lâm Nhất. Nàng bám chặt lấy hắn, đôi lúc vấp ngã nhưng không hề kêu than. Nàng cảm nhận được sự bảo bọc vững chãi từ bàn tay Lâm Nhất, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho nàng. Nàng nhìn những người dân làng đang hoảng loạn, nhìn những đứa trẻ khóc thét trong vòng tay mẹ, và lòng nàng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất không chỉ cứu nàng, mà còn cứu những con người khốn khổ này.

"Nhanh lên! Nhanh lên nữa!" Lâm Nhất thì thầm, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn cảm nhận được luồng linh lực của Mã Đao đang tiến gần, nhưng cũng cảm nhận được sự rối loạn trong hàng ngũ địch. Thuật che mắt và những dấu vết giả của hắn đã phát huy tác dụng.

Trong lúc hỗn loạn, một cụ già tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy sự nhân hậu, lảo đảo tiến đến gần Lâm Nhất. Bà cụ không nói một lời, chỉ run rẩy dúi vào tay hắn một vật gì đó. Đó là một lá bùa cũ kỹ, được làm bằng giấy vàng ố, viết bằng thứ chữ tượng hình mà Lâm Nhất chưa từng thấy, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức bình an lạ thường. Lá bùa đã nhàu nát, có lẽ đã theo bà cụ qua bao thăng trầm của cuộc đời, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của hy vọng.

"Cầu... cầu bình an cho hai đứa..." Bà cụ thều thào, giọng nói yếu ớt như làn khói, rồi nhanh chóng bị con cháu kéo đi. Lâm Nhất nắm chặt lá bùa trong tay, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa, tựa như một lời chúc phúc giữa biển lửa hồng trần. Hắn hiểu, lá bùa này không phải là một pháp khí mạnh mẽ, mà là một biểu tượng của niềm tin, của lòng thiện lương còn sót lại giữa thế gian nhiễu nhương.

Tiếng kiếm chạm đá loảng xoảng, tiếng gào thét giận dữ của Mã Đao vang vọng. "Chết tiệt! Bọn chúng biến đi đâu rồi?!" Hắn đã mất dấu. Sự tự tin vào ưu thế số đông, vào sự tàn bạo của mình giờ đây đang bị thử thách. Hắn tức giận, đấm mạnh vào thân cây cổ thụ, khiến vỏ cây tróc ra từng mảng. Hắn không thể chấp nhận được việc một tiểu đạo sĩ gầy gò lại có thể qua mặt hắn một cách dễ dàng như vậy.

Lâm Nhất lợi dụng sự hỗn loạn và tức giận của đối phương, dẫn Tô Mạt Nhi và nhóm dân làng rẽ vào một lối đi bí mật, một khe nứt hẹp giữa hai vách đá, được che phủ bởi một thác nước nhỏ và những bụi cây rậm rạp. Nơi đây, tiếng suối ngầm róc rách chảy, át đi mọi âm thanh từ bên ngoài. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt và đầy mùi rêu phong. Họ tiếp tục di chuyển sâu vào bên trong, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng truy đuổi nữa. Cả nhóm, kiệt sức, cuối cùng cũng tìm thấy một nơi trú ẩn tạm thời – một Cổ Miếu hoang tàn, ẩn mình giữa rừng sâu, tựa như một chứng nhân câm lặng của thời gian.

Màn đêm dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt đầu tiên của rạng sáng, nhưng sương mù vẫn còn vương vấn, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc. Không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm Cổ Miếu hoang tàn, một ngôi miếu nhỏ bằng đá đã mục nát, mái ngói vỡ vụn, tựa như một tấm áo rách nát giữa bão tố thời gian. Rêu phong xanh mướt bám đầy trên những bức tường đá, trên những cột gỗ đã mục ruỗng, tạo nên một vẻ đẹp u tịch, nhuốm màu tang thương. Bên trong, bức tượng thần đã bị phong hóa đến mức không còn rõ hình hài, chỉ còn là một khối đá mòn vẹt, đứng lặng lẽ trên bàn thờ cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự lãng quên, của những gì đã từng tồn tại nhưng giờ chỉ còn là ký ức. Tiếng gió rít qua các khe hở trên tường, qua những ô cửa sổ không còn kính, nghe như tiếng thở dài của thời gian, tiếng thì thầm của những linh hồn trú ngụ nơi đây. Thi thoảng, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, tiếng côn trùng kêu vo ve, hay tiếng chim chóc hót líu lo đâu đó trong rừng, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến rợn người của ngôi miếu. Bầu không khí u tịch, hoang tàn, có chút bí ẩn và rùng rợn, khiến bất kỳ ai đặt chân đến cũng phải cảm thấy một sự cô độc, một nỗi buồn man mác.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cùng nhóm dân làng, tất cả đều kiệt sức, đổ sụp xuống nền đá lạnh lẽo của Cổ Miếu. Hơi thở hổn hển, nhịp tim vẫn đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng ít ra, họ đã tạm thời thoát khỏi vòng vây.

"Chúng ta... chúng ta có an toàn không, Lâm Nhất?" Tô Mạt Nhi thì thào, giọng nói yếu ớt, đôi mắt to tròn vẫn chưa hết bàng hoàng. Nàng tựa vào vai hắn, toàn thân run rẩy, những giọt nước mắt sợ hãi bắt đầu lăn dài trên má. Vẻ hoạt bát thường ngày đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự yếu đuối của một cô bé phàm trần giữa hiểm nguy.

Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc đen dài của nàng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa miếu, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng. "Bình an ở trong tâm, Mạt Nhi. Không phải ở cảnh vật bên ngoài." Hắn trầm giọng, lời lẽ chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Nếu tâm không động, cảnh dù hiểm nguy đến mấy cũng không thể làm tổn hại. Ngược lại, nếu tâm loạn, dù ở nơi an toàn nhất cũng chẳng tìm thấy bình yên."

Hắn biết, những lời này có thể quá trừu tượng đối với Tô Mạt Nhi lúc này, nhưng hắn vẫn muốn nàng hiểu, muốn nàng tìm thấy sức mạnh từ bên trong chính mình. Hắn muốn nàng trở thành một người kiên cường, không chỉ dựa dẫm vào hắn.

Tô Mạt Nhi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vùi mặt vào vai hắn, hít hà mùi đạo bào cũ kỹ nhưng sạch sẽ của hắn. Mùi hương mộc mạc ấy, đối với nàng, chính là mùi của sự an toàn, của niềm tin.

Lâm Nhất đưa tay vào túi áo, lấy ra lá bùa cũ kỹ mà bà cụ dân làng đã dúi vào tay hắn. Hắn nhẹ nhàng trải lá bùa ra, ngắm nhìn những nét chữ tượng hình cổ xưa đã phai màu theo thời gian. Lá bùa không hề có bất kỳ dấu hiệu của linh lực hay pháp thuật nào, chỉ tỏa ra một sự bình yên kỳ lạ, một hơi ấm đến từ trái tim người phàm.

"Lá bùa này..." Hắn chậm rãi nói, giọng nói mang theo chút hoài niệm, "Nó không phải là một pháp bảo. Nó không thể giúp chúng ta chống lại kiếm pháp của Mã Đao, hay sức mạnh của Hắc Vân Phái." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự trầm buồn. "Nhưng nó lại mang một sức mạnh khác, một sức mạnh vô hình mà ít ai để ý đến."

Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn đọng nước, tò mò nhìn lá bùa trong tay Lâm Nhất.

"Lá bùa này, không mang lại sức mạnh phép thuật, nhưng mang lại niềm tin. Niềm tin vào sự thiện lương, vào một ngày mai bình yên. Đó là sức mạnh lớn nhất của phàm nhân, Mạt Nhi. Và cũng là 'đạo' mà ta theo đuổi." Lâm Nhất giải thích, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường của ngôi miếu, nhìn về một tương lai mờ mịt nhưng đầy hy vọng. "Người phàm, họ yếu ớt, không có linh lực, không có thần thông. Nhưng họ có một trái tim biết yêu thương, biết hy vọng, biết tin tưởng vào điều thiện. Lá bùa này là hiện thân của những điều đó. Nó là lời cầu nguyện cho bình an, cho một cuộc sống không bị vùi dập bởi những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' nhưng lại hành động tàn bạo hơn cả yêu ma."

Hắn siết chặt lá bùa trong tay, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Những kẻ truy cầu sức mạnh mà quên mất lẽ nhân sinh, quên mất tình người, thì dù có tu thành tiên cũng chỉ là ma quỷ đội lốt. Lá bùa này nhắc nhở ta, rằng con đường ta đi, không phải là để trở thành một vị thần cao cao tại thượng, mà là để trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này."

Nàng Tô Mạt Nhi lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng thấu hiểu những triết lý sâu sắc trong lời nói của hắn. Nàng không hoàn toàn hiểu hết, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành, sự kiên định trong tâm hồn của hắn. Nỗi sợ hãi trong lòng nàng dần vơi đi, thay vào đó là một sự ấm áp, một niềm tin mãnh liệt vào người thiếu niên bên cạnh. Nàng biết, dù thế gian có biến động đến đâu, chỉ cần có Lâm Nhất, nàng sẽ luôn tìm thấy được bình yên.

Hắn lấy ra chuỗi hạt bồ đề trong tay. Chuỗi hạt đã theo hắn từ nhỏ, thấm đẫm mồ hôi và những lời kinh nguyện. Hắn nắm chặt chuỗi hạt trong lòng bàn tay, cảm nhận được sự nhẵn bóng của từng hạt, như thể chúng đang thì thầm những lời dạy dỗ cổ xưa. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn thầm nhủ. Giờ đây, hắn phải đối mặt với một giấc mộng tàn ác, một giấc mộng do những kẻ tham lam tạo ra. Và hắn biết, chỉ có chân tâm, chỉ có sự kiên định vào đạo lý, mới có thể giúp hắn tỉnh giấc khỏi ác mộng này.

Cả hai ngồi lặng lẽ một lúc, tận hưởng sự tĩnh mịch hiếm hoi. Lâm Nhất bắt đầu kiểm tra vết thương nhỏ trên chân Tô Mạt Nhi do vấp ngã khi chạy trốn. Hắn lấy ra một ít thảo dược khô trong túi đạo bào, nghiền nát và đắp lên vết thương cho nàng. Động tác của hắn nhẹ nhàng, cẩn trọng, đầy sự quan tâm. Tô Mạt Nhi khẽ rụt rè, nhưng rồi lại buông lỏng, để mặc hắn chăm sóc. Nàng cảm thấy thật an toàn khi ở bên hắn, dù cho hoàn cảnh có hiểm nguy đến mấy.

Nhưng sự bình yên đó không kéo dài được bao lâu.

Tiếng gió rít qua những khe cửa của Cổ Miếu không còn đơn thuần là tiếng thì thầm của tự nhiên, mà giờ đây, nó như mang theo tiếng bước chân nặng nề, tiếng hô hoán lờ mờ từ xa. Mùi ẩm mốc và rêu phong vẫn còn đó, nhưng không khí trở nên nặng nề hơn, căng thẳng hơn, như thể có một bức tường vô hình đang từ từ khép lại. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, dù đã cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc và những tán cây rậm rạp, cũng chỉ đủ để soi tỏ một phần nhỏ của ngôi miếu hoang tàn, phần còn lại vẫn chìm trong bóng tối và sự bí ẩn. Dường như cả không gian xung quanh đang co lại, báo hiệu một mối hiểm nguy đang đến gần, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

"Lâm Nhất..." Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nói lại nhuốm màu lo lắng. Nàng đã nghe thấy những âm thanh quen thuộc của sự truy đuổi. "Chúng vẫn chưa bỏ cuộc..." Đôi mắt to tròn của nàng nhìn hắn, đầy vẻ sợ hãi và bất an.

Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ siết chặt lá bùa Thái Bình trong tay, cảm nhận được hơi ấm từ nó, như một nguồn sức mạnh tinh thần. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài cửa miếu, ánh mắt quét qua màn sương mù vẫn còn lãng đãng. Hắn cảm nhận được những luồng linh lực đang tản ra xung quanh, ngày càng gần, ngày càng nhiều. Hắc Vân Phái đã bao vây khu vực này, chúng quyết không để hắn thoát khỏi. Sự tàn nhẫn và quyết tâm của chúng hiển hiện rõ ràng, báo hiệu một cuộc đối đầu khốc liệt hơn đang chờ đợi. Những kẻ này, vì lợi ích cá nhân, vì những linh thạch nhuốm máu, sẵn sàng dẫm đạp lên mọi đạo lý, mọi sinh mạng.

Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. "Không thể trốn mãi được, Mạt Nhi." Hắn trầm giọng, lời lẽ mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Sợ hãi không phải là giải pháp."

Hắn biết, việc trốn chạy chỉ là tạm thời. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình, không thể cứ mãi né tránh. Những người dân làng khốn khổ kia, họ vẫn đang bị đe dọa, linh mạch của vùng đất vẫn đang bị hút cạn. "Tiên đạo tại tâm" không cho phép hắn làm ngơ trước những bất công, trước những hành động tàn bạo này. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, con đường bảo vệ những giá trị chân chính, và hắn sẽ không lùi bước.

"Chúng ta phải hành động." Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn hướng về phía nơi mà hắn cảm nhận được luồng linh lực của Mã Đao đang hội tụ. Hắn biết, một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng đạo lý, bằng niềm tin, đang chờ đợi hắn. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn lại một lần nữa nóng lên, nhắc nhở hắn về những lời thề nguyện, về con đường hắn phải đi. Hắn đã bắt đầu vận dụng 'đạo pháp' của mình một cách chủ động hơn trong tình huống thực chiến, dù là nhỏ, và đây sẽ là bước ngoặt cho sự phát triển năng lực của hắn. Sự kiện này củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc đối mặt với 'tiên đạo giả danh', gợi ý về một cuộc chiến lớn hơn về đạo lý. Lá Bùa Thái Bình, dù không có sức mạnh ma thuật, đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng, sẽ là yếu tố tinh thần quan trọng trong những thử thách sắp tới.

Hắn nhìn về phía những người dân làng đang co ro, run rẩy trong góc miếu. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt khắc khổ của họ, những đôi mắt tuyệt vọng nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng khi nhìn về phía hắn. Hắn không thể phụ lòng tin của họ. Hắn phải làm gì đó, không chỉ vì bản thân và Tô Mạt Nhi, mà còn vì những con người khốn khổ này, vì công lý, vì một "tiên đạo" chân chính.

"Chúng ta sẽ rời khỏi đây, nhưng không phải để trốn chạy." Lâm Nhất quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Tô Mạt Nhi. "Chúng ta sẽ đối mặt với chúng."

Trong đầu hắn, một kế hoạch mới, táo bạo hơn, đã bắt đầu hình thành. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy gian nan, nhưng hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Mạt Nhi, có niềm tin vào chính đạo, và có cả lá bùa bình an của người phàm. Đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy thử thách này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ