Vô tiên chi đạo
Chương 86

Mạng Lưới Vô Hình: Quyết Chiến Hay Thoái Lui?

4382 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự leo thang căng thẳng khi Hắc Vân Phái huy động lực lượng lớn hơn, thể hiện mức độ nghiêm trọng của cuộc truy đuổi.,Lâm Nhất nhận ra mình đã thực sự dấn thân vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi, củng cố quyết tâm và sự chủ động của hắn.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất giữa việc bảo vệ bản thân và người thân với việc đối đầu trực diện với cái ác.,Giới thiệu nhân vật mới 'Người Bán Cháo (Bà Cháo)' một cách tự nhiên, tạo điểm dừng chân và cung cấp góc nhìn về cuộc sống phàm trần bị ảnh hưởng bởi xung đột tu tiên.,Tăng cường sự phụ thuộc và tin tưởng giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trong hoàn cảnh hiểm nguy.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đệ tử Hắc Vân Phái, Người Bán Cháo (Bà Cháo)
Mood: Tense, determined, contemplative
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió rít qua những khe cửa của Cổ Miếu không còn đơn thuần là tiếng thì thầm của tự nhiên, mà giờ đây, nó như mang theo tiếng bước chân nặng nề, tiếng hô hoán lờ mờ từ xa. Mùi ẩm mốc và rêu phong vẫn còn đó, nhưng không khí trở nên nặng nề hơn, căng thẳng hơn, như thể có một bức tường vô hình đang từ từ khép lại. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, dù đã cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc và những tán cây rậm rạp, cũng chỉ đủ để soi tỏ một phần nhỏ của ngôi miếu hoang tàn, phần còn lại vẫn chìm trong bóng tối và sự bí ẩn. Dường như cả không gian xung quanh đang co lại, báo hiệu một mối hiểm nguy đang đến gần, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

"Lâm Nhất..." Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nói lại nhuốm màu lo lắng. Nàng đã nghe thấy những âm thanh quen thuộc của sự truy đuổi. "Chúng vẫn chưa bỏ cuộc..." Đôi mắt to tròn của nàng nhìn hắn, đầy vẻ sợ hãi và bất an.

Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ siết chặt lá bùa Thái Bình trong tay, cảm nhận được hơi ấm từ nó, như một nguồn sức mạnh tinh thần. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài cửa miếu, ánh mắt quét qua màn sương mù vẫn còn lãng đãng. Hắn cảm nhận được những luồng linh lực đang tản ra xung quanh, ngày càng gần, ngày càng nhiều. Hắc Vân Phái đã bao vây khu vực này, chúng quyết không để hắn thoát khỏi. Sự tàn nhẫn và quyết tâm của chúng hiển hiện rõ ràng, báo hiệu một cuộc đối đầu khốc liệt hơn đang chờ đợi. Những kẻ này, vì lợi ích cá nhân, vì những linh thạch nhuốm máu, sẵn sàng dẫm đạp lên mọi đạo lý, mọi sinh mạng.

Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. "Không thể trốn mãi được, Mạt Nhi." Hắn trầm giọng, lời lẽ mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Sợ hãi không phải là giải pháp."

Hắn biết, việc trốn chạy chỉ là tạm thời. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình, không thể cứ mãi né tránh. Những người dân làng khốn khổ kia, họ vẫn đang bị đe dọa, linh mạch của vùng đất vẫn đang bị hút cạn. "Tiên đạo tại tâm" không cho phép hắn làm ngơ trước những bất công, trước những hành động tàn bạo này. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, con đường bảo vệ những giá trị chân chính, và hắn sẽ không lùi bước.

"Chúng ta phải hành động." Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn hướng về phía nơi mà hắn cảm nhận được luồng linh lực của Mã Đao đang hội tụ. Hắn biết, một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng đạo lý, bằng niềm tin, đang chờ đợi hắn. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn lại một lần nữa nóng lên, nhắc nhở hắn về những lời thề nguyện, về con đường hắn phải đi. Hắn đã bắt đầu vận dụng 'đạo pháp' của mình một cách chủ động hơn trong tình huống thực chiến, dù là nhỏ, và đây sẽ là bước ngoặt cho sự phát triển năng lực của hắn. Sự kiện này củng cố quyết tâm của Lâm Nhất trong việc đối mặt với 'tiên đạo giả danh', gợi ý về một cuộc chiến lớn hơn về đạo lý. Lá Bùa Thái Bình, dù không có sức mạnh ma thuật, đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng, sẽ là yếu tố tinh thần quan trọng trong những thử thách sắp tới.

Hắn nhìn về phía những người dân làng đang co ro, run rẩy trong góc miếu. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt khắc khổ của họ, những đôi mắt tuyệt vọng nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng khi nhìn về phía hắn. Hắn không thể phụ lòng tin của họ. Hắn phải làm gì đó, không chỉ vì bản thân và Tô Mạt Nhi, mà còn vì những con người khốn khổ này, vì công lý, vì một "tiên đạo" chân chính.

"Chúng ta sẽ rời khỏi đây, nhưng không phải để trốn chạy." Lâm Nhất quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Tô Mạt Nhi. "Chúng ta sẽ đối mặt với chúng."

Trong đầu hắn, một kế hoạch mới, táo bạo hơn, đã bắt đầu hình thành. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy gian nan, nhưng hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Mạt Nhi, có niềm tin vào chính đạo, và có cả lá bùa bình an của người phàm. Đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy thử thách này.

***

Hắc Ám Sâm Lâm vào đêm khuya luôn mang theo một vẻ đẹp u ám, ẩn chứa biết bao bí mật mà phàm nhân không thể nào thấu hiểu. Giữa màn sương mù dày đặc bao phủ khắp lối đi, nơi những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình sừng sững, chằng chịt dây leo như những con trăn khổng lồ đang say ngủ, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi di chuyển như hai bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của rừng sâu, đôi lúc bị át đi bởi tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như những lời thì thầm đầy ma mị. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng gầm gừ của yêu thú, rợn người và đầy đe dọa, khiến không khí vốn đã căng thẳng lại càng thêm nặng nề. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát quyện với mùi tanh nồng thoang thoảng của máu và xác thối rữa từ đâu đó vương lại trong không khí, phảng phất đâu đó là mùi hương lạ của những loài hoa độc chỉ nở trong đêm.

Lâm Nhất bước đi một cách cẩn trọng, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn liên tục quét ngang dọc, cố gắng nắm bắt mọi biến động nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, bằng linh tính và kinh nghiệm tích lũy từ những năm tháng sống giữa thiên nhiên. Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều nhẹ như không, tránh làm xào xạc lá khô, tránh để lại bất kỳ dấu vết nào có thể tố cáo sự hiện diện của mình. Hắn đã vận dụng 'thuật che mắt' nhỏ mà hắn học được từ những cuốn đạo kinh cổ xưa, một loại thuật pháp không chú trọng vào sức mạnh cường đại mà thiên về sự hòa mình vào tự nhiên, làm mờ đi sự tồn tại của bản thân trong mắt kẻ khác. Dù chỉ là một chút ảo ảnh đơn sơ, nó cũng đủ để gây nhiễu loạn thị giác của những kẻ truy đuổi.

Tô Mạt Nhi bám sát phía sau Lâm Nhất, nàng cố gắng giữ nhịp bước chân, đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy vẻ lo lắng khi nhìn vào màn sương mù dày đặc trước mặt. Cái lạnh ẩm ướt của rừng sâu thấm vào từng thớ vải mỏng manh của chiếc đạo bào, khiến nàng khẽ rùng mình.

"Lâm Nhất... hình như... hình như chúng đông hơn trước," nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, cố gắng ép mình nói thật nhỏ để không phá vỡ sự tĩnh lặng đầy nguy hiểm của khu rừng. Ánh đuốc chập chờn từ xa, những chấm sáng leo lét xuyên qua lớp sương mù như những đốm lửa ma trơi, mỗi lúc một nhiều thêm, mỗi lúc một gần hơn. Những tiếng hô hoán mờ mịt, những tiếng động lạ từ phía sau lưng, dù chưa rõ ràng, cũng đủ để khiến lòng nàng thắt lại. "Chúng... chúng đang siết chặt vòng vây..."

Lâm Nhất không quay đầu, hắn chỉ khẽ siết chặt tay Tô Mạt Nhi, trấn an nàng bằng một cử chỉ nhỏ. Trái tim hắn cũng nặng trĩu, hắn cảm nhận rõ ràng những luồng linh lực hung hãn đang ngày càng mạnh mẽ, ngày càng gần. Hắc Vân Phái đã huy động một lực lượng lớn, không chỉ là những đệ tử tuần tra lẻ tẻ mà còn có cả những kẻ mang tu vi cao hơn, những kẻ mà hắn chưa từng đối mặt. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Mã Đao, linh lực của y như một ngọn lửa đen tối, nổi bật giữa những luồng linh lực yếu hơn. Hắn biết, đây không còn là một cuộc chạm trán ngẫu nhiên, mà là một cuộc săn lùng có hệ thống, một sự quyết tâm không gì lay chuyển.

"Mạt Nhi, hãy tin ta," hắn trầm giọng, lời lẽ không chút nghi ngờ. "Chúng ta sẽ vượt qua." Hắn thở dài một hơi, mùi đất ẩm mục xộc vào cánh mũi, nhắc nhở hắn về sự sống và cái chết đang cận kề. Hắn biết, lời hắn nói không phải chỉ để trấn an nàng, mà còn là để trấn an chính bản thân hắn. "Chúng ta không thể cứ trốn mãi thế này. Cuối cùng cũng phải đối mặt."

Trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất, một cuộc giằng xé đang diễn ra. Từ nhỏ, hắn đã học cách sống thuận theo tự nhiên, không can thiệp quá sâu vào nhân quả, tin rằng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và mọi sự đều có lý lẽ của nó. Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là sự tàn ác hiển hiện, là những linh hồn vô tội bị chà đạp, là linh mạch của vùng đất bị vắt kiệt. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Cái gọi là "tiên đạo" của Hắc Vân Phái chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự tham lam và tàn bạo, một sự tha hóa đến tận cùng. Hắn nhận ra, con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi không phải là con đường của sự thờ ơ, mà là con đường của sự dấn thân, của sự bảo vệ lẽ phải.

"Hắn đã dấn thân vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi," Lâm Nhất tự nhủ. Cuộc chiến này không chỉ vì bản thân hắn, vì Tô Mạt Nhi, mà còn vì những con người khốn khổ dưới chân núi, vì sự công bằng của thiên địa. Hắn chợt nhớ đến lời của vị sư phụ quá cố, rằng "đạo" không nằm ở phép tắc thần thông, mà nằm ở chính cái tâm của người tu đạo. Và cái tâm của hắn, lúc này, đang kêu gọi hắn hành động.

Hắn lại siết chặt lá bùa Thái Bình trong túi, cảm nhận sự ấm áp của nó truyền qua lớp vải. Đó là niềm tin của một người phàm, một niềm tin giản dị nhưng vô cùng mạnh mẽ, như một lời nhắc nhở rằng hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân. Hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn là Tô Mạt Nhi, người đã cùng hắn trải qua bao gian nan, người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.

Hắn dùng chút linh lực còn lại, kết hợp với sự am hiểu địa hình Hắc Ám Sâm Lâm, dẫn Tô Mạt Nhi đi qua những con đường mòn hiểm trở mà ít ai biết đến, lách qua những bụi cây rậm rạp, ẩn mình sau những tảng đá phủ rêu phong. Tiếng bước chân xào xạc trên lá khô của những kẻ truy đuổi ngày càng gần, đôi lúc chỉ cách họ vài trượng. Hắn thậm chí còn nghe thấy tiếng thì thầm của một đệ tử Hắc Vân Phái: "Mã Đao sư huynh nói không thể để chúng chạy thoát! Sư phụ đã ra lệnh phải tìm bằng được chúng! Kẻ nào dám phá hoại linh mạch của chúng ta, kẻ đó phải chết!"

Lời nói đó càng củng cố quyết tâm của Lâm Nhất. Chúng gọi linh mạch là 'của chúng ta', nhưng lại vắt kiệt sinh khí của dân lành. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "nhưng lòng tham của con người lại có thể hủy hoại tất cả." Hắn đẩy Tô Mạt Nhi vào một khe đá hẹp, nơi tầm nhìn bị hạn chế bởi cây cối và sương mù. Hắn cảm nhận được nhịp thở gấp gáp của nàng, nhưng đôi mắt nàng vẫn nhìn hắn với sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn vuốt nhẹ mái tóc đen dài của nàng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao lời hứa. Họ đã không còn đường lùi.

***

Sau nhiều giờ lẩn trốn trong màn đêm buốt giá, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu xé tan màn sương mù dày đặc, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng thoát ra khỏi Hắc Ám Sâm Lâm. Cái lạnh ẩm ướt của rừng sâu dần được thay thế bằng không khí trong lành, mát mẻ của buổi sáng sớm. Ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những con đường đất, sưởi ấm tâm hồn đang mỏi mệt của cả hai. Họ đã đến được một thị trấn nhỏ, nằm khuất mình dưới chân núi, nơi cuộc sống của phàm nhân vẫn tiếp diễn một cách bình dị, dẫu cho những biến động của thế giới tu tiên đang diễn ra ngay bên ngoài cánh cửa.

Thanh Phong Quán, một ngôi quán trọ nhỏ bé nhưng sạch sẽ, hiện ra trước mắt họ như một ốc đảo bình yên. Ngôi nhà gạch hai tầng với mái ngói đỏ tươi, có một sân rộng rãi để khách buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú. Bên trong, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói rộn ràng, và cả tiếng gió lùa qua cửa sổ, tất cả tạo nên một bầu không khí bình dân, ồn ào nhưng thân thiện, xua đi bao nhiêu căng thẳng và mệt mỏi trong lòng họ. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, mùi khói thuốc lá thoang thoảng, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức những giác quan đã tê liệt vì hiểm nguy.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chọn một góc khuất trong quán, nơi có thể quan sát được toàn bộ khung cảnh mà không quá gây chú ý. Tô Mạt Nhi, sau bao nhiêu giờ căng thẳng tột độ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng thả lỏng người, tựa đầu vào vai Lâm Nhất, cảm nhận hơi ấm từ hắn truyền sang, như một nguồn năng lượng vỗ về. Đôi mắt nàng khẽ nhắm lại, đôi môi mím chặt, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ của cuộc truy đuổi. "Cuối cùng... cũng an toàn rồi, Lâm Nhất," nàng thì thầm, giọng nói khẽ run lên vì mệt mỏi và xúc động.

Lâm Nhất, dù vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng trong lòng hắn cũng dấy lên một cảm giác bình yên tạm thời. Hắn xoa nhẹ mái tóc của nàng, đôi mắt hắn lướt qua những gương mặt phàm nhân đang say sưa trò chuyện, những tiếng cười hồn nhiên, những ánh mắt vô tư. Hắn chợt nhận ra, thế giới này, dù đầy rẫy hiểm nguy và bất công, vẫn còn đó những khoảnh khắc bình dị mà vô giá. Những khoảnh khắc đó, chính là lý do để hắn tiếp tục chiến đấu, để bảo vệ.

"Chỉ là tạm thời thôi, Mạt Nhi," hắn đáp, giọng trầm ấm. "Nhưng ít nhất, chúng ta có thể nghỉ ngơi một chút." Hắn gọi một món ăn đơn giản, hai bát mì nóng hổi và một ấm trà xanh. Hắn biết, họ cần bổ sung năng lượng sau đêm dài gian nan đó.

Trong khi Tô Mạt Nhi ăn uống, Lâm Nhất lại không thể hoàn toàn yên lòng. Hắn lắng nghe. Hắn lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc từ các bàn xung quanh, những lời xì xầm về thời tiết, về mùa màng, về những tin đồn xa gần. Hắn cố gắng chắp nối những thông tin đó lại với nhau, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về hoạt động của Hắc Vân Phái. Hắn biết rằng, với quy mô và sự tàn nhẫn của chúng, Hắc Vân Phái không chỉ dừng lại ở khu vực mỏ linh thạch đó. Chắc chắn chúng sẽ mở rộng tầm ảnh hưởng, và những tin đồn từ những người phàm nhân này có thể là chìa khóa.

"Nghe nói Hắc Vân Phái dạo này làm ăn lớn lắm," một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo rách rưới của một tiều phu, nói với người bạn đồng hành. "Chúng nó cứ tuần tra khắp nơi, còn bắt nhiều người đi làm khổ dịch nữa."

"Phải đó, ông ơi," người bạn đáp lời, giọng đầy lo lắng. "Cả khu rừng phía Tây, chúng nó phong tỏa hết rồi. Ai bén mảng vào là bị đánh cho nửa sống nửa chết. Nghe nói ở đó có... có cái gì đó quan trọng lắm."

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. "Khu rừng phía Tây" có lẽ là nơi giấu kín linh mạch chính, hoặc một căn cứ bí mật của chúng. Lời đồn về việc Hắc Vân Phái 'bắt người đi khuân vác ở mỏ linh thạch' không phải là vô căn cứ. Hắn đã thấy những vết thương, những ánh mắt sợ hãi của những dân làng khi chúng bị truy đuổi đêm qua. Điều này cho thấy Hắc Vân Phái có thể có thế lực chống lưng hoặc nguồn lực dồi dào, ám chỉ rằng chúng không phải là một môn phái nhỏ lẻ thông thường. Chúng đủ khả năng để điều động một lực lượng lớn như vậy, và có lẽ còn hơn thế nữa.

Hắn cũng nghe thấy những lời than phiền về việc cuộc sống ngày càng khó khăn, về việc giá cả leo thang, về những kẻ tu tiên hung hãn thường xuyên ức hiếp dân lành. Những câu chuyện đó, dù chỉ là những lời than thở của người phàm, lại là những lời kêu gọi thầm lặng, thôi thúc Lâm Nhất phải hành động. "Tiên đạo tại tâm" không cho phép hắn làm ngơ trước những bất công này. Hắn không thể chỉ lo cho bản thân và Tô Mạt Nhi. Hắn phải làm gì đó, không chỉ vì một nhóm người, mà vì cả một vùng đất đang bị hủy hoại.

Tô Mạt Nhi, thấy Lâm Nhất trầm ngâm, khẽ nắm lấy tay hắn dưới gầm bàn. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một niềm tin không gì lay chuyển. Nàng biết, Lâm Nhất đang suy nghĩ về một điều gì đó lớn lao hơn cả sự an toàn của họ. Nàng tin hắn, dù con đường phía trước có gian nan đến mấy.

***

Trong quán trọ Thanh Phong Quán, ở một góc nhỏ bé nhưng ấm cúng, một quầy cháo nghi ngút khói đang thu hút sự chú ý của nhiều khách bộ hành. Tiếng bát đũa va chạm lách cách, tiếng xì xụp ăn cháo, tiếng mời chào thân thiện của Bà Cháo, tất cả tạo nên một bản hòa âm bình dị của cuộc sống. Mùi cháo nóng hổi, mùi hành ngò thơm lừng, mùi thịt béo ngậy, quyện với mùi khói bếp ấm áp, không chỉ xua tan cái lạnh giá của buổi sáng mà còn mang đến một cảm giác bình yên, thân thuộc đến lạ kỳ.

Bà Cháo, một phụ nữ trung niên với thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, đang thoăn thoắt múc từng muỗng cháo đầy ắp cho khách. Bà khoác trên mình một chiếc tạp dề cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại đầy vẻ lo lắng khi nhìn ra phía con đường dẫn vào thị trấn. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã di chuyển đến gần quầy cháo, tìm kiếm sự ấm áp và có lẽ là cả những thông tin mới từ người dân địa phương. Hơi nóng từ tô cháo bốc lên, xua đi cái lạnh còn vương vấn trong người họ.

"Cháo nóng, cháo ngon, ăn vào là khỏe người!" Bà Cháo cất tiếng mời chào, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự nhiệt tình. Bà nhìn Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ cảm thông. "Các con trông có vẻ mệt mỏi quá. Chắc là vừa đi đường xa đến đây phải không?" Bà nhẹ nhàng đặt hai tô cháo trắng ngà, rắc thêm chút hành ngò xanh mướt và vài lát thịt băm nhỏ lên trên.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn cảm nhận được sự chân chất, hiền lành từ người phụ nữ này. Hắn đẩy một tô cháo về phía Tô Mạt Nhi, trấn an nàng bằng một nụ cười nhẹ. Tô Mạt Nhi mệt mỏi cầm lấy thìa, nhưng nàng chưa vội ăn mà nhìn Lâm Nhất, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự lo lắng.

Bà Cháo thở dài một tiếng, đôi mắt bà hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ bị bao phủ bởi sương mù. "Haiz... gần đây Hắc Vân Phái làm ăn khốn đốn quá, dân tình lo lắng lắm con ạ." Bà ngưng một lát, như để suy nghĩ xem có nên nói ra hay không, rồi lại tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng đầy sự bất bình. "Chúng nó cứ bắt người đi khuân vác, không cho ai từ chối. Ai mà chống đối là bị đánh đập dã man. Còn nói là có kẻ phá hoại, truy lùng ráo riết khắp nơi. Cả mấy hôm nay, sáng nào ta cũng thấy chúng nó đi lại tấp nập, mặt mày hung tợn."

Lời của Bà Cháo như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Nhất. "Kẻ phá hoại"... đó chính là hắn. Hắn đã thực sự dấn thân vào con đường đối đầu với chúng, và giờ đây, những người vô tội đang phải chịu đựng hậu quả. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn, không còn chút do dự nào. Hắn biết, hắn không thể dừng lại.

"Bà ơi, họ bắt người đi đâu vậy ạ? Có nguy hiểm không?" Lâm Nhất trầm ngâm hỏi, giọng hắn tuy ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. Hắn muốn biết rõ hơn về âm mưu của Hắc Vân Phái, về nơi mà chúng đang vắt kiệt sinh khí của dân lành.

Bà Cháo lắc đầu ngao ngán, vẻ mặt đầy sự thương cảm. "Nghe nói là đi mỏ linh thạch, khổ lắm con ơi. Ai mà biết được số phận ra sao... Cả khu rừng gần đó chúng cũng phong tỏa rồi, không cho ai vào. Chúng nó còn đặt ra những luật lệ quái gở, ai vi phạm là bị bắt đi ngay." Bà khẽ rùng mình. "Cả tháng nay rồi, không ít người đã bị chúng bắt đi. Nghe nói có kẻ bị chúng hành hạ đến chết, rồi vứt xác không thương tiếc."

Lời nói của Bà Cháo như một tiếng chuông cảnh tỉnh, một lời xác nhận cho những gì Lâm Nhất đã nghi ngờ. Mỏ linh thạch, phong tỏa khu rừng, bắt người đi khổ dịch, và những cái chết thảm thương... Tất cả đều liên quan đến âm mưu vĩ đại hơn mà Hắc Vân Phái đang che giấu. Việc Hắc Vân Phái huy động lực lượng lớn cho thấy chúng có thể có thế lực chống lưng hoặc nguồn lực dồi dào, ám chỉ rằng chúng không phải là một môn phái nhỏ lẻ thông thường. Lời đồn về việc Hắc Vân Phái 'bắt người đi khuân vác ở mỏ linh thạch' có thể liên quan đến một âm mưu lớn hơn hoặc một bí mật đen tối của chúng.

Tô Mạt Nhi, nghe những lời đó, không khỏi rùng mình. Nàng khẽ nắm chặt lấy tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy vẻ sợ hãi và bất an. "Lâm Nhất, chúng ta..." Nàng không nói hết câu, nhưng ý nàng đã rõ. Nàng lo lắng cho sự an nguy của hắn, cho sự an nguy của chính họ.

Lâm Nhất siết chặt tay nàng, trấn an nàng bằng một ánh mắt kiên định. "Con cảm ơn bà. Cháo của bà ngon lắm." Hắn mỉm cười nhẹ, cố gắng che giấu những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng. Hắn biết, sự xuất hiện của Bà Cháo, một phàm nhân bị ảnh hưởng trực tiếp bởi Hắc Vân Phái, sẽ là một trong nhiều 'lời kêu gọi' hắn phải hành động thay vì chỉ quan sát.

Hắn nhìn xuống tô cháo nóng hổi, nghi ngút khói, và rồi nhìn ra phía con đường đất dẫn vào thị trấn. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, hiểm nguy. Hắn đã dấn thân vào một 'cuộc chiến không thể tránh khỏi', báo hiệu những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn trong tương lai. Nhưng hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Mạt Nhi, có niềm tin vào chính đạo, và có cả lá bùa bình an của người phàm. Đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy thử thách này.

Lâm Nhất khẽ đặt tay lên lá bùa Thái Bình trong túi áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, một nguồn sức mạnh tinh thần đơn giản nhưng vô cùng mạnh mẽ. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ