Vô tiên chi đạo
Chương 87

Hắc Vân Phái: Lần Đầu Đối Đầu

4302 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất quyết định đối đầu trực diện với Hắc Vân Phái để bảo vệ dân làng, thể hiện sự trưởng thành trong quyết đoán và ý chí hành động.,Lần đầu tiên Lâm Nhất phải vận dụng toàn bộ khả năng của mình, không chỉ là đạo pháp tu thân mà còn cả trí tuệ và sự kiên định, để chống lại một thế lực tu tiên.,Làm nổi bật sự tàn nhẫn, tham lam của Hắc Vân Phái và sự bất lực của phàm nhân trước thế lực tu tiên, củng cố lý do Lâm Nhất phải can thiệp.,Tăng cường sự căng thẳng và đặt nền móng cho các cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với các môn phái tu tiên nhỏ trong arc.,Chứng kiến sự ảnh hưởng của 'tiên đạo' giả tạo đến phàm nhân, thúc đẩy Lâm Nhất nhận thức sâu sắc hơn về con đường của mình.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mã Đao, Đệ tử Hắc Vân Phái, Bà Cháo, Dân Làng
Mood: Tense, determined, dramatic, reflective, action-packed
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp dệt lên những vệt vàng nhạt qua khe cửa sổ Thanh Phong Quán, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã yên vị tại một góc khuất. Hương cháo nóng hổi vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong lòng Lâm Nhất, những suy tư nặng trĩu hơn cả làn khói mỏng manh ấy. Hắn khẽ đặt tay lên lá bùa Thái Bình trong túi áo, cảm nhận hơi ấm từ nó, một nguồn sức mạnh tinh thần đơn giản nhưng vô cùng mạnh mẽ, như một lời nhắc nhở không lời về bổn phận và niềm tin. Hắn đã sẵn sàng, và sẽ không lùi bước.

Thanh Phong Quán lúc này đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau lanh canh, tiếng cười nói giòn tan xen lẫn tiếng bước chân dồn dập của những người lữ hành hay thương nhân đang vội vã bắt đầu một ngày mới. Gió sớm lùa qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo hơi mát của núi rừng và chút hương đất ẩm. Không khí nơi đây bình dân, ồn ào nhưng vẫn giữ được nét thân thiện hiếm thấy giữa những thị trấn đang bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi. Đây là nơi mà con người tìm thấy chút bình yên tạm bợ trước dòng xoáy của hồng trần gian nan.

Lâm Nhất trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người dân làng vội vã chuẩn bị cho một ngày mưu sinh đầy lo âu. Những khuôn mặt khắc khổ, những bước chân nặng nhọc, tất cả như một bức tranh thu nhỏ của sự bất lực và sợ hãi. Hắn nhìn thấy một cụ già còng lưng gánh bó củi, bước chân run rẩy. Hắn nhìn thấy một người mẹ trẻ ôm con thơ, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm miếng ăn. Hắn nhìn thấy những thanh niên cường tráng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự cam chịu, như đã mất đi mọi hy vọng. Bất giác, hắn nhớ lại những lời Bà Cháo đã kể tối qua, về những con người bị Hắc Vân Phái bắt đi, về những cái chết thảm thương không một lời than khóc.

Lòng hắn quặn thắt. Hắn đã tu thân dưỡng tính bao năm, đã cố gắng thuận theo lẽ tự nhiên, không can thiệp vào những tranh chấp của thế gian. Nhưng giờ đây, cái ác đã hiển hiện rõ ràng, dẫm đạp lên sinh linh, vấy bẩn lẽ trời. Hắn có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Đạo pháp của hắn không phải để cầu danh lợi, càng không phải để thỏa mãn tư dục, mà là để thấu hiểu vạn vật, để bảo vệ chân lý. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

Tô Mạt Nhi, người vẫn luôn lặng lẽ bên cạnh hắn, khẽ đặt bàn tay nhỏ bé lên tay hắn, như muốn truyền thêm hơi ấm và sức mạnh. Ánh mắt nàng, dù vẫn ẩn chứa vẻ sợ hãi và lo lắng, nhưng cũng ánh lên sự ủng hộ tuyệt đối. Nàng hiểu hắn, hiểu những suy tư đang cuộn trào trong lòng hắn. Nàng biết, hắn không thể làm ngơ.

Lâm Nhất khẽ siết nhẹ tay nàng, một cử chỉ trấn an. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm lấy hai người, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định: "Họ không thể sống mãi trong sợ hãi. Nếu ta không làm, ai sẽ làm đây?" Câu nói ấy không chỉ là lời khẳng định với Tô Mạt Nhi, mà còn là lời tự thề với chính bản thân hắn, với con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi. Tiên đạo tại tâm, và lòng người chính là nơi khởi nguồn của mọi thiện ác.

Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lâm Nhất, nơi nàng thấy được cả sự quyết đoán lẫn nỗi lo âu tiềm ẩn. "Nhất ca... Nhưng Hắc Vân Phái... họ không phải những kẻ cướp thông thường." Giọng nàng nhỏ dần, như sợ hãi cái tên ấy có thể mang đến tai họa. "Họ là tu sĩ, có pháp thuật, có thần thông. Chúng ta chỉ có hai người..." Nàng chưa nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Nàng sợ hãi sức mạnh của Hắc Vân Phái, thứ sức mạnh mà nàng đã từng chứng kiến, thứ sức mạnh đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp vùng.

Đúng lúc đó, Bà Cháo xuất hiện bên cạnh, trên tay là hai tô cháo nóng hổi khác, vẫn nghi ngút khói, hương thơm ngào ngạt của gạo mới và hành phi tỏa ra. Bà đặt cháo xuống bàn, đôi mắt hiền từ nhưng ánh lên vẻ bất bình khi nghe thấy tên Hắc Vân Phái. "Ai nói Hắc Vân Phái kia không phải cướp? Chúng cướp đi sự bình yên của dân làng, cướp đi sinh mệnh của những người yếu thế!" Giọng bà tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự phẫn nộ chân thành, sự bất lực của một phàm nhân bị áp bức đến cùng cực. "Chúng nó còn tệ hơn lũ cướp rừng! Lũ cướp chỉ cướp của, còn chúng nó, chúng nó cướp cả linh hồn con người!" Bà thở dài thườn thượt, đôi tay nhăn nheo run rẩy. "Thôi, các con cứ ăn đi, để bụng đói thì làm sao mà có sức mà lo liệu việc đời."

Lâm Nhất khẽ gật đầu cảm ơn Bà Cháo, hắn nhìn tô cháo nóng hổi mà lòng càng thêm kiên định. Những lời của Bà Cháo đã củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Hắn không thể chờ đợi. Hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn phải hành động. Hắn đã dấn thân vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi, báo hiệu những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn và những quyết định khó khăn hơn trong tương lai. Hắn biết rõ Hắc Vân Phái không phải một môn phái nhỏ bé tầm thường, việc chúng huy động lực lượng lớn cho thấy chúng có thể có thế lực chống lưng hoặc nguồn lực dồi dào, ám chỉ rằng chúng không phải là một môn phái nhỏ lẻ thông thường, mà có thể có một âm mưu lớn hơn đằng sau. "Bà Cháo nói đúng," Lâm Nhất khẽ nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi mờ sương, nơi ẩn chứa mỏ linh thạch và những bí mật đen tối của Hắc Vân Phái. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của ta không cho phép ta làm ngơ trước cảnh này."

Hắn nhấp một ngụm cháo, vị ngọt thanh của gạo quyện với vị đậm đà của thịt băm, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi, ánh mắt trấn an: "Chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta có lẽ phải. Có lòng người." Hắn không nói nhiều, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Hắn sẽ không dùng sức mạnh bừa bãi, không dùng thần thông để đàn áp, mà hắn sẽ dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu lẽ đời, dùng "đạo pháp" của riêng mình để đối phó với cái ác. Hắn sẽ tìm cách giải cứu những người dân làng vô tội, phá hủy âm mưu của Hắc Vân Phái. Đó là con đường mà hắn đã chọn, con đường của "Vô Tiên chi Đạo". Hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch trong đầu, xác định mục tiêu và phương thức hành động. Thời gian không còn nhiều.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc rừng Hắc Ám Sâm Lâm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã thận trọng luồn lách sâu vào bên trong. Hắc Ám Sâm Lâm quả không hổ danh. Không gian u ám, ẩm ướt bao trùm lấy họ ngay khi họ rời xa con đường mòn. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành chằng chịt, vươn cao che khuất cả bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời dù có cố gắng đến mấy cũng chỉ có thể len lỏi thành từng vệt nhỏ yếu ớt trên nền đất. Dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ, quấn quanh thân cây và rủ xuống tận mặt đất, tạo thành một mê cung tự nhiên. Đôi khi, họ bắt gặp những hang động tối tăm, lạnh lẽo, hay những tạch nhũ đá kỳ dị nhô ra từ vách đá.

Âm thanh trong rừng cũng thật khác lạ. Tiếng côn trùng kêu rả rích khắp nơi, không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối. Từ xa, vọng lại tiếng gầm gừ trầm đục của những yêu thú chưa rõ danh tính, khiến Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, bám chặt lấy vạt áo Lâm Nhất. Tiếng bước chân của họ xào xạc trên lớp lá khô mục nát, mỗi tiếng động nhỏ đều bị khuếch đại trong không gian tĩnh mịch, khiến họ phải vô cùng cẩn trọng. Đôi lúc, họ nghe thấy tiếng suối ngầm róc rách đâu đó dưới lòng đất, hoặc tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá.

Mùi hương trong rừng cũng đa dạng và kỳ lạ. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây thối rữa nồng nặc, xen lẫn mùi tanh nồng của máu và xác thối rữa thoang thoảng từ những góc khuất, khiến dạ dày khó chịu. Đôi khi lại có mùi hương lạ của các loài hoa độc, ngọt ngào đến ám ảnh. Bầu không khí căng thẳng và nguy hiểm. Luôn có cảm giác bị theo dõi, từng tiếng động nhỏ cũng có thể ẩn chứa hiểm họa. Tô Mạt Nhi liên tục liếc nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn đầy vẻ cảnh giác.

Lâm Nhất không khỏi trầm trồ trước sự kỳ vĩ nhưng cũng đầy hiểm nguy của nơi này. Hắn khẽ thở dài, trong lòng tự nhủ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng đôi khi, chính sự sống lại mang trong mình những tai ương khó lường. Hắn dùng 'đạo pháp' của mình, không phải là những phép thuật hô phong hoán vũ, mà là sự tinh thông về khí tức, về sự hòa hợp với tự nhiên. Hắn nhẹ nhàng vận chuyển khí tức trong cơ thể, khiến hơi thở của cả hai trở nên nhẹ nhàng, gần như hòa lẫn vào tiếng gió, tiếng lá. Dấu chân của họ cũng được hắn khéo léo xóa mờ, không để lại bất kỳ dấu vết rõ ràng nào. Hắn dẫn đường, bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Họ đã đi được một đoạn đường khá dài, và dần dần, những dấu hiệu của sự hiện diện Hắc Vân Phái bắt đầu xuất hiện. Những vết chặt cây mới, những con đường mòn được khai phá vội vã, và thi thoảng là bóng dáng ẩn hiện của các nhóm tuần tra Hắc Vân Phái. Lâm Nhất ra hiệu cho Tô Mạt Nhi ẩn mình sau một tảng đá lớn, hắn nheo mắt quan sát. Các đệ tử Hắc Vân Phái, với vẻ mặt kiêu ngạo và hung tợn, đi lại tuần tra một cách lơ là, dường như không hề đề phòng bất kỳ kẻ xâm nhập nào. Chúng cười nói ồn ào, thậm chí còn đốt lửa hút thuốc, phớt lờ mọi quy tắc cảnh giác cơ bản.

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. "Chúng quá tự mãn, không ngờ có kẻ dám đến gần." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió. Sự khinh thường của chúng đối với phàm nhân, và cả những kẻ mà chúng cho là yếu kém, đã khiến chúng trở nên lơ là. Đây chính là điểm yếu mà hắn có thể lợi dụng. Hắn bắt đầu quan sát kỹ hơn địa hình, vị trí của mỏ linh thạch mà Bà Cháo đã nhắc đến, và cách bố trí lực lượng của đối phương. Hắn nhận thấy, dù có vẻ đông đảo, nhưng các đệ tử Hắc Vân Phái lại phân tán lực lượng một cách kém hiệu quả, chỉ tập trung vào những con đường chính, bỏ qua những lối đi hiểm trở hơn trong rừng sâu.

Tô Mạt Nhi, ẩn mình bên cạnh hắn, khẽ rùng mình. Nàng lo lắng thì thầm: "Họ có vẻ rất đông... và mạnh. Chúng ta thật sự có thể đối phó sao?" Ánh mắt nàng đầy sự bất an, nhưng nàng vẫn tin tưởng vào Lâm Nhất. Nàng biết, hắn đã quyết định, thì không gì có thể lay chuyển được hắn.

Lâm Nhất không trả lời, hắn chỉ khẽ siết chặt tay nàng một lần nữa, ánh mắt vẫn tập trung vào đám người Hắc Vân Phái. Sự đông đảo và mạnh mẽ của chúng không khiến hắn nản lòng, mà ngược lại, càng củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Hắn phải tìm ra cách. Hắn không thể đơn thuần dùng sức mạnh để đối đầu với chúng, đó không phải là đạo của hắn. Hắn sẽ dùng trí tuệ, dùng sự tinh tế, dùng chính những điểm yếu của chúng để tạo ra cơ hội. Hắn chợt nhớ đến lời tiên nhân đã nói: "Tiên đạo tại tâm, không nằm ở pháp thuật hay thần thông."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng khí tức luân chuyển trong cơ thể. Hắn hình dung ra toàn bộ địa hình xung quanh, những con đường mòn, những vách đá, những dòng suối ẩn. Hắn hình dung ra vị trí của các đệ tử Hắc Vân Phái, những điểm yếu trong đội hình của chúng. Hắn suy nghĩ về cách để gây nhiễu loạn, để tạo ra sự hỗn loạn, và để giải cứu những người dân vô tội. Khả năng của Lâm Nhất, dù không phải phép thuật cường đại, nhưng lại có thể gây nhiễu loạn và đối phó hiệu quả với tu sĩ, cho thấy tiềm năng ẩn chứa trong con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt trở nên sáng rực. Một kế hoạch đã hình thành trong đầu hắn, tuy mạo hiểm nhưng lại khả thi. Hắn sẽ hành động ngay khi hoàng hôn buông xuống hoàn toàn, khi bóng tối trở thành đồng minh của hắn, và sự kiêu ngạo của Hắc Vân Phái trở thành gót chân Achilles của chúng. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," hắn thầm nhủ. Hắn không thể đoán được toàn bộ ý đồ của Hắc Vân Phái, nhưng hắn có thể hành động theo chân tâm của mình.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, trùm lên Linh Thạch Khoáng Mạch một bức màn u ám. Gió lạnh bắt đầu thổi, mang theo hơi ẩm của núi rừng và cái giá buốt đặc trưng của những nơi ẩn chứa linh khí. Khung cảnh nơi đây thật tiêu điều, khác hẳn với vẻ uy nghi của rừng Hắc Ám Sâm Lâm. Hệ thống đường hầm chằng chịt, được chống đỡ bằng những cột gỗ thô sơ và những tảng đá lớn, hiện ra như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất. Những đống linh thạch thô chất cao như núi nhỏ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc treo dọc các lối đi.

Âm thanh nơi đây cũng khác lạ. Tiếng búa đập vào đá chan chát, tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch vang vọng trong không gian tối tăm. Tiếng trò chuyện lầm rầm của những công nhân, xen lẫn tiếng quát tháo của các đệ tử Hắc Vân Phái, tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá, cộng với mùi đất đá, mùi mồ hôi chua nồng và mùi linh khí thô đậm đặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt, ẩm ướt và bụi bặm. Đây là nơi mà sinh khí của đất trời bị vắt kiệt, và sinh mạng của phàm nhân bị chà đạp không thương tiếc.

Lâm Nhất ra hiệu cho Tô Mạt Nhi ẩn nấp trong một khe đá khuất, nơi nàng có thể quan sát mà không bị phát hiện. "Nàng hãy ở đây, đừng lo lắng," hắn khẽ nói, ánh mắt trấn an. Tô Mạt Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt vì lo sợ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Nàng biết, hắn sẽ không bỏ rơi nàng, cũng sẽ không lùi bước.

Với Phù Trần Mộc cầm trong tay, Lâm Nhất bắt đầu hành động. Hắn vận dụng "đạo pháp" của mình, không phải để tạo ra những phép thuật hoa mỹ, mà là để điều khiển khí lưu, tác động lên môi trường xung quanh một cách tinh tế nhất. Hắn khẽ vung Phù Trần Mộc, tạo ra một luồng gió xoáy nhẹ, khiến bụi đất bay lên, làm mờ đi tầm nhìn của một nhóm đệ tử Hắc Vân Phái đang lơ là canh gác. Luồng gió ấy không đủ mạnh để gây nguy hiểm, nhưng đủ để gây nhiễu loạn, khiến chúng hoang mang, quay nhìn quanh quất.

Tiếp đó, hắn dùng kỹ năng ẩn mình và di chuyển như bóng ma, lợi dụng địa hình hiểm trở của khoáng mạch. Hắn tạo ra những tiếng động lạ từ nhiều hướng khác nhau – tiếng đá rơi, tiếng bước chân xào xạc, tiếng động vật hoang dã – khiến các đệ tử Hắc Vân Phái càng thêm bối rối, không biết địch ở đâu, địch là ai. Sự tàn nhẫn và tổ chức của Hắc Vân Phái, cùng với việc chúng khai thác linh thạch, có thể là một phần của một âm mưu lớn hơn, hoặc liên quan đến một thế lực mạnh hơn đứng sau, nhưng sự kiêu ngạo của chúng đã khiến chúng mất đi sự cảnh giác cần thiết.

Lợi dụng lúc chúng đang hoảng loạn và phân tán, Lâm Nhất bất ngờ xuất hiện từ một góc khuất, như một bóng ma. Hắn lao tới, không phải bằng những đòn thế mạnh mẽ, mà bằng sự nhanh nhẹn và chính xác. Hắn dùng Phù Trần Mộc điểm nhẹ vào các huyệt đạo của những tên đệ tử gần nhất, khiến chúng tê liệt tạm thời mà không gây ra tiếng động lớn. Rồi hắn lao đến khu vực nơi những người dân làng đang bị ép làm việc.

Dưới ánh đuốc leo lét, những khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi của dân làng hiện rõ. Họ đang còng lưng đục đẽo, khuôn vác những tảng linh thạch nặng trịch. Mùi mồ hôi, mùi máu tanh nhẹ và mùi linh khí thô hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng thảm thương. Khi Lâm Nhất xuất hiện, những người dân làng đầu tiên ngạc nhiên, rồi sợ hãi. Họ tưởng hắn là một đệ tử Hắc Vân Phái khác đến để hành hạ họ.

"Mau! Chạy đi!" Lâm Nhất khẽ quát, giọng nói tuy trầm nhưng đầy uy lực, chứa đựng một thứ sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hắn nhanh chóng ném cho họ những sợi dây thừng đã được chuẩn bị sẵn, chỉ đường cho họ thoát ra khỏi khoáng mạch qua một lối đi tắt mà hắn đã phát hiện ra khi quan sát. Ban đầu, họ còn do dự, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Nhất, và sự hỗn loạn đang dần gia tăng ở phía xa, họ như bừng tỉnh. Niềm hy vọng le lói bùng lên trong đôi mắt mệt mỏi, và họ bắt đầu chạy.

"Kẻ nào dám phá hỏng việc của Hắc Vân Phái?!" Một tiếng gầm giận dữ vang lên, đầy sự phẫn nộ và kiêu ngạo, như xé toạc màn đêm. Mã Đao, với khuôn mặt hung tợn và thân hình vạm vỡ, lao đến như một con mãnh thú. Hắn đã bị tiếng động và sự hỗn loạn thu hút, nhận ra có kẻ đang phá rối. Đôi mắt hắn quét nhanh qua đám dân làng đang hoảng loạn bỏ chạy, rồi dừng lại ở dáng người thanh thoát của Lâm Nhất. Một nụ cười độc ác nhếch lên trên môi hắn, xen lẫn sự kinh ngạc. "Ngươi! Tên đạo sĩ vắt mũi chưa sạch! Dám quay lại chịu chết sao?!"

Lâm Nhất quay lại đối mặt với Mã Đao, Phù Trần Mộc vẫn nằm gọn trong tay. Ánh mắt hắn bình thản, không chút sợ hãi. "Các ngươi cướp bóc, áp bức, không xứng đáng với danh xưng 'tiên đạo'. Chân lý không nằm ở sức mạnh mà ở lòng người." Hắn nói, giọng điệu ôn hòa nhưng mỗi chữ lại như một nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo của Mã Đao. Hắn đã can thiệp vào xung đột của một 'môn phái tu tiên nhỏ', báo hiệu sự dấn thân ngày càng sâu của hắn vào thế giới tu tiên phức tạp và đầy rẫy tranh giành.

Mã Đao gầm lên một tiếng, không thèm nghe Lâm Nhất nói hết. "Nói nhảm! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, kẻ nào mới là kẻ yếu thế!" Hắn vung thanh đại đao lên, mang theo luồng linh lực cuồn cuộn, chém thẳng vào Lâm Nhất.

Lâm Nhất không tránh né, mà chỉ khẽ nghiêng người, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ vẩy một cái. Một luồng khí tức vô hình từ Phù Trần Mộc bay ra, không phải để tấn công, mà để làm chệch hướng đòn tấn công của Mã Đao một cách tinh tế. Thanh đại đao của Mã Đao, thay vì chém trúng Lâm Nhất, lại cắm phập xuống đất, tạo ra một tiếng động chói tai. Sự bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt Mã Đao. Hắn không ngờ một kẻ tu sĩ trẻ tuổi lại có thể đỡ được đòn của mình một cách nhẹ nhàng đến vậy.

Lâm Nhất không ngừng lại. Hắn không có những pháp thuật cường đại để đối đầu trực diện với Mã Đao, nhưng hắn có sự nhanh nhẹn, sự tinh thông về khí tức và về cơ thể con người. Hắn lướt đi như một làn khói, tránh né những đòn tấn công tiếp theo của Mã Đao, đồng thời dùng Phù Trần Mộc điểm vào các huyệt đạo yếu hại trên cơ thể đối thủ. Mỗi đòn điểm của hắn không gây ra vết thương nghiêm trọng, nhưng lại khiến Mã Đao cảm thấy tê dại, mất đi sự cân bằng, và dần dần bị suy yếu.

Trận chiến diễn ra không ồn ào như những gì người ta tưởng tượng về một cuộc đối đầu giữa tu sĩ. Không có những tiếng nổ long trời, không có những luồng linh lực rực rỡ. Chỉ có tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, tiếng thở dốc của Mã Đao, và tiếng gió lạnh rít qua khoáng mạch. Lâm Nhất di chuyển như một vũ công, thanh thoát và nhẹ nhàng, mỗi động tác đều ẩn chứa sự tính toán và trí tuệ. Hắn không cố gắng giết chết Mã Đao, mà chỉ cố gắng khống chế hắn, tạo thời gian cho những người dân làng thoát thân.

Đám đệ tử Hắc Vân Phái khác, sau khi thoát khỏi sự nhiễu loạn ban đầu, bắt đầu nhận ra tình hình và lao tới. Nhưng Lâm Nhất đã chuẩn bị sẵn. Hắn dùng Phù Trần Mộc quét ngang, một làn bụi đất và những tảng đá nhỏ vụn bay lên, che khuất tầm nhìn của chúng. Hắn biết, một mình hắn không thể chống lại tất cả. Hắn cần phải rút lui, sau khi đã đạt được mục đích chính: giải cứu dân làng.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, bóng tối bao trùm lấy khoáng mạch, chỉ còn lại ánh đuốc leo lét và những khuôn mặt sợ hãi của dân làng đang cố gắng chạy trốn. Vẻ kiêu ngạo của Mã Đao đã biến thành sự giận dữ tột cùng, hắn gầm thét, cố gắng đuổi theo Lâm Nhất. Nhưng Lâm Nhất đã biến mất vào trong bóng đêm, để lại phía sau một sự hỗn loạn và một hạt giống của hy vọng. Hắn đã hành động. Hắn đã thực sự dấn thân vào con đường đối đầu với cái ác, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng chân tâm và trí tuệ của mình.

Lá Bùa Thái Bình trong túi áo hắn vẫn ấm nóng. Con đường phía trước còn đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Mạt Nhi, có niềm tin vào chính đạo, và có cả lá bùa bình an của người phàm. Đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy thử thách này, một con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ