Vô tiên chi đạo
Chương 88

Bóng Tối Sau Hắc Vân: Lời Thú Tội Ở Mỏ Linh Thạch

3839 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 87, mô tả chi tiết cuộc giao tranh giữa Lâm Nhất và Hắc Vân Phái, đỉnh điểm là đối đầu với Mã Đao.,Lâm Nhất phát hiện ra Hắc Vân Phái chỉ là công cụ của một môn phái nhỏ khác (Xích Lân Môn) đang bóc lột dân lành, qua đó chứng kiến sự tàn ác và lòng tham của giới tu tiên giả tạo, làm sâu sắc thêm nhận thức của Lâm Nhất về 'tiên đạo' giả tạo.,Lâm Nhất củng cố quyết tâm hành hiệp trượng nghĩa, nhưng cũng nhận ra sự phức tạp và quy mô của xung đột trong thế giới tu tiên.,Khắc họa sự phát triển của Lâm Nhất từ một người chỉ muốn tự bảo vệ thành một người chủ động đối mặt với bất công lớn hơn, thể hiện sự dạn dày, quyết đoán hơn.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự tin tưởng giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Mã Đao, Cẩu Trụ, Đệ tử Hắc Vân Phái, Dân làng, Bà Cháo
Mood: Tense, resolute, sau đó là chiêm nghiệm và có phần bi tráng trước thực tại.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, bóng tối bao trùm lấy khoáng mạch, chỉ còn lại ánh đuốc leo lét và những khuôn mặt sợ hãi của dân làng đang cố gắng chạy trốn. Vẻ kiêu ngạo của Mã Đao đã biến thành sự giận dữ tột cùng, hắn gầm thét, cố gắng đuổi theo Lâm Nhất. Nhưng Lâm Nhất đã biến mất vào trong bóng đêm, để lại phía sau một sự hỗn loạn và một hạt giống của hy vọng. Hắn đã hành động. Hắn đã thực sự dấn thân vào con đường đối đầu với cái ác, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng chân tâm và trí tuệ của mình.

Lá Bùa Thái Bình trong túi áo hắn vẫn ấm nóng. Con đường phía trước còn đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không hề đơn độc. Bên cạnh hắn có Tô Mạt Nhi, có niềm tin vào chính đạo, và có cả lá bùa bình an của người phàm. Đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường "Vô Tiên chi Đạo" đầy thử thách này, một con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.

***

Khoáng mạch Linh Thạch chìm trong màn đêm lờ mờ, chỉ những ngọn đuốc lập lòe hắt lên bóng dáng méo mó của vách đá và những con người đang hoảng loạn. Lâm Nhất, với dáng vẻ thanh thoát đến không ngờ giữa vòng vây hung hãn, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn không phải là kẻ có pháp lực kinh thiên động địa, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh khác, thâm sâu hơn, ẩn chứa trong sự thấu hiểu về bản chất của mọi vật và sự vận hành của khí tức. Phù Trần Mộc trong tay hắn không phải vũ khí sát thương, mà là một đạo cụ dẫn dắt, một cây bút vẽ nên những đường nét uyển chuyển trên bức tranh hỗn loạn của trận chiến.

Mã Đao, gã thủ lĩnh Hắc Vân Phái, gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, sự kiêu ngạo bỗng chốc bị thay thế bằng cơn thịnh nộ mù quáng. Hắn không thể tin rằng một tiểu đạo sĩ gầy gò, trông như thư sinh, lại có thể khiến hắn mất mặt đến vậy. Thanh đại đao của hắn, nặng trịch linh lực, lại một lần nữa vung lên, tạo ra những luồng gió rít lạnh lẽo, hằn lên mùi đất đá và linh khí thô đậm đặc trong không gian chật hẹp của khoáng mạch. “Tên tiểu đạo sĩ đáng chết! Ngươi tưởng chỉ bằng vài trò vặt vãnh này có thể chống lại Hắc Vân Phái sao?! Ta sẽ xé xác ngươi!” Hắn gào thét, mỗi lời nói như muốn xé toạc màn đêm, đôi mắt tàn độc long lên những tia máu.

Lâm Nhất, trong chiếc đạo bào vải thô đã lấm lem bụi đất, khẽ nghiêng người tránh thoát, đôi mắt đen láy vẫn bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Hắn không phản bác, cũng chẳng tranh cãi. Với hắn, lời nói lúc này là thừa thãi. Sự thật, chân lý, sẽ tự thể hiện qua hành động. "Sức mạnh không nằm ở cuồng nộ, mà ở sự thấu hiểu. Bạo lực chỉ sinh ra bạo lực," hắn nói, giọng điệu ôn hòa, chậm rãi, nhưng từng lời lại như một dòng nước mát lạnh dội thẳng vào ngọn lửa cuồng nộ của Mã Đao, càng khiến Mã Đao thêm điên tiết.

Tô Mạt Nhi, đang nấp sau một khối đá lớn cách đó không xa, với khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì lo lắng. Nàng nhìn thấy Lâm Nhất phải đối đầu với một kẻ thô bạo, hung tợn như Mã Đao, lòng nàng thắt lại. Nhưng trong sâu thẳm, nàng vẫn tin tưởng vào hắn, tin vào sự thanh khiết trong tâm hồn và trí tuệ của Lâm Nhất. "Lâm Nhất, cẩn thận! Huynh có thể làm được!" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy sự khích lệ.

Mã Đao không thèm để tâm đến lời Lâm Nhất hay tiếng gọi của Tô Mạt Nhi. Hắn chỉ muốn nghiền nát kẻ ngáng đường này. Thanh đại đao lại bổ xuống, lần này nhanh và mạnh hơn, linh lực cuồn cuộn bao phủ lưỡi đao, tạo thành một ảo ảnh mờ ảo. Không khí trong khoáng mạch trở nên nặng nề, ngột ngạt hơn bao giờ hết, mùi mồ hôi và đất đá hòa lẫn với mùi linh khí thô nồng đậm.

Lâm Nhất không cố gắng chống đỡ trực diện. Hắn biết rõ sức mạnh thể chất của mình không thể sánh bằng Mã Đao. Hắn dựa vào sự linh hoạt của thân thể, sự tinh thông về khí tức và những hiểu biết sâu sắc về cấu tạo con người. Hắn lướt đi như một làn khói, đôi khi chỉ là một cái lắc hông nhẹ, một bước chân uyển chuyển, đã khiến đòn tấn công của Mã Đao lạc hướng. Mỗi khi Mã Đao vung đao, Lâm Nhất lại xuất hiện ở một vị trí bất ngờ khác, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ vẩy, không phải để tạo ra sát thương, mà để làm chệch hướng luồng linh lực, khiến Mã Đao mất đi sự cân bằng, hoặc để điểm nhẹ vào những huyệt đạo trọng yếu.

Những đòn điểm của Lâm Nhất không gây ra vết thương chảy máu, nhưng lại khiến Mã Đao cảm thấy tê dại, cơ bắp co rút, phản ứng chậm chạp hơn. Sự kiêu ngạo ban đầu của Mã Đao dần tan biến, thay vào đó là sự bối rối, tức giận và rồi là nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn không thể chạm vào Lâm Nhất, không thể nắm bắt được quỹ đạo di chuyển của hắn. Trận chiến diễn ra không ồn ào như những cuộc giao tranh của tu sĩ khác, không có những tiếng nổ vang trời, không có những luồng sáng chói lòa. Chỉ có tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, tiếng thở dốc nặng nề của Mã Đao, tiếng gió lạnh rít qua các ngách khoáng mạch, và mùi bụi đất nồng nặc.

Đám đệ tử Hắc Vân Phái còn lại, sau khi thoát khỏi sự nhiễu loạn ban đầu, đã kịp nhận ra thủ lĩnh của mình đang gặp khó khăn. Chúng gầm gừ, vung vũ khí thô sơ, lao về phía Lâm Nhất. Tuy nhiên, Lâm Nhất đã chuẩn bị sẵn. Hắn không cần pháp thuật phức tạp, chỉ một cái vẩy Phù Trần Mộc, một luồng khí tức thanh khiết từ cây Phù Trần Mộc bùng nổ, không phải để tấn công, mà là để tạo ra một luồng gió xoáy mạnh mẽ, cuốn theo bụi đất và những viên đá vụn nhỏ, che khuất tầm nhìn của chúng.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lâm Nhất chớp lấy thời cơ. Hắn lướt đến gần Mã Đao, Phù Trần Mộc trong tay như một cây kim, nhanh như chớp điểm vào các kinh mạch trọng yếu trên cơ thể Mã Đao. Đây là một thủ pháp đặc biệt của Huyền Nguyên Quan, không phải sát chiêu, mà là một đòn trấn áp, khóa chặt linh lực và khí huyết của đối phương. Mã Đao, đang trong cơn choáng váng vì bụi đất và sự tức giận, không kịp phản ứng. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc cơ thể, sau đó là sự tê dại lan khắp, khiến hắn mất hết sức lực. Thanh đại đao rơi loảng xoảng xuống đất, hắn gục xuống, toàn thân bất động, chỉ còn đôi mắt trừng trừng đầy căm hờn và kinh ngạc nhìn Lâm Nhất. Hắn không ngờ mình lại có thể bị đánh bại một cách nhẹ nhàng, không tiếng động, và không hề có một vết thương nào.

Đám đệ tử Hắc Vân Phái, sau khi bụi tan, thấy Mã Đao đã bất động, kinh hoàng tột độ. Một vài tên cố gắng lao tới, nhưng bị khí thế thanh khiết của Lâm Nhất áp chế, hoặc bị những đòn điểm nhanh gọn của Phù Trần Mộc làm cho tê liệt. Chúng biết, gặp phải một đối thủ như Lâm Nhất, không phải dựa vào số đông là có thể thắng được. Sự hoảng loạn lan nhanh, những tên còn lại bắt đầu bỏ chạy tán loạn vào sâu trong các ngách khoáng mạch, bỏ lại đồng bọn và thủ lĩnh của mình. Lâm Nhất không truy đuổi. Mục đích của hắn không phải là giết chóc, mà là chấm dứt sự áp bức và giải cứu những người vô tội. Hắn đã hành động, không phải bằng pháp thuật mà bằng đạo lý, bằng chân tâm của một tu sĩ thực thụ, một người không tìm kiếm sức mạnh mà đi tìm chân lý.

***

Sau khi trấn áp Mã Đao và khiến đám đệ tử Hắc Vân Phái tan tác, không khí trong khoáng mạch Linh Thạch dường như thanh tĩnh hơn hẳn, dù mùi bụi đất và linh khí thô vẫn còn vương vấn. Lâm Nhất không dừng lại một khắc. Hắn nhanh chóng đến khu vực giam giữ dân làng, nơi những lán trại tạm bợ, ẩm ướt, bẩn thỉu nằm sâu trong lòng đất. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm, thậm chí là mùi nước tiểu nồng nặc xộc vào mũi, khiến lòng người thêm xót xa.

Với Phù Trần Mộc khẽ vẩy, Lâm Nhất phá tan những ổ khóa thô sơ, giải phóng những người dân đang bị giam cầm. Từng khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì lao động khổ sai và sợ hãi, dần hiện rõ dưới ánh đuốc leo lét. Họ vẫn run rẩy, không dám tin vào những gì đang diễn ra, như những con chim non vừa thoát khỏi lồng.

Tô Mạt Nhi, sau khi thấy Lâm Nhất đã kiểm soát được tình hình, vội vã chạy đến, nàng mang theo một ít dược liệu đơn giản, bắt đầu giúp đỡ những người bị thương hoặc quá kiệt sức. Nàng nhẹ nhàng đỡ một đứa bé gầy còm, đưa cho nó chút nước và trấn an người mẹ đang khóc nức nở. “Mọi người đừng sợ, chúng ta đã an toàn rồi,” giọng nói trong trẻo của nàng như xua đi một phần bóng tối và lạnh lẽo trong lòng họ.

Trong số những người dân được giải cứu, Lâm Nhất nhận ra Bà Cháo. Bà cụ thân hình gầy gò, khuôn mặt hiền lành khắc khổ giờ đây đầy nước mắt, bà run rẩy quỳ xuống, cố gắng nắm lấy vạt áo Lâm Nhất. “Đa tạ đại hiệp! Đa tạ đại hiệp! Chúng tôi cứ ngỡ không còn đường sống… ơn cứu mạng này, chúng tôi không biết báo đáp thế nào…” Giọng bà nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nức nở của những người xung quanh.

Lâm Nhất khẽ đỡ bà cụ dậy, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng vẫn phảng phất nét trầm tư. “Bà đừng khách khí. Đây là điều nên làm.” Hắn nhìn quanh, từng ánh mắt sợ hãi, từng thân hình gầy gò, từng tiếng thở dài nhẹ nhõm đều khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn chợt hiểu rõ hơn về câu nói “hồng trần gian nan” mà sư phụ thường nhắc nhở. Tiên đạo không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là bảo vệ những mảnh đời bé nhỏ, yếu ớt này.

Khi mọi người dần ổn định hơn một chút, Lâm Nhất bắt đầu dọn dẹp hiện trường. Hắn biết, để thực sự giúp đỡ họ, cần phải tìm hiểu ngọn ngành. Trong lúc đó, hắn phát hiện một đệ tử Hắc Vân Phái, Cẩu Trụ, đang nằm thoi thóp trong một góc tối, cố gắng bò đi. Hắn đã bị thương nặng trong cuộc hỗn loạn, nhưng vẫn còn hơi thở. Tô Mạt Nhi nhìn thấy, lòng trắc ẩn trỗi dậy, nàng vội vàng chạy đến, lấy một ít thuốc cầm máu và băng bó sơ qua cho hắn.

Lâm Nhất đến gần Cẩu Trụ, ánh mắt hắn không hề có sự căm ghét hay phán xét, chỉ là sự dò xét sâu sắc. Hắn khẽ đặt tay lên trán Cẩu Trụ, một luồng khí tức đạo pháp thanh khiết khẽ phả ra, làm dịu đi cơn đau đớn và hoảng loạn của tên đệ tử. Cẩu Trụ, trong cơn mê sảng và sợ hãi tột độ, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm. Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt run rẩy, “Không… không phải lỗi của ta… là bọn Xích Lân Môn… chúng… chúng bắt buộc… nếu không, cả nhà ta sẽ…”

Lời thú tội đứt quãng của Cẩu Trụ như một tia sét đánh ngang tai Lâm Nhất. Hắc Vân Phái không phải là kẻ cầm đầu? Lại có một thế lực khác đứng sau? Lâm Nhất chợt nhớ lại lời đồn đại về việc Hắc Vân Phái 'bắt người đi khuân vác ở mỏ linh thạch', và sự gia tăng quy mô truy đuổi của chúng. Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những vũ khí thô sơ của đám đệ tử Hắc Vân Phái đã bị hạ gục. Trên cán của một thanh kiếm ngắn, hắn phát hiện một phù hiệu được khắc mờ nhạt: một con rồng đỏ có vảy. “Xích Lân Môn…” Lâm Nhất trầm giọng lặp lại, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng của sự suy tư. Lời khai của Cẩu Trụ và phù hiệu này đã khớp nhau một cách đáng sợ, củng cố thêm một sự thật nghiệt ngã.

Lâm Nhất nhận ra, mình vừa chạm vào một tảng băng chìm. Hắc Vân Phái chỉ là một nhánh nhỏ, một công cụ của một môn phái lớn hơn, tàn ác hơn – Xích Lân Môn. Chúng không chỉ bóc lột linh thạch mà còn bóc lột cả sinh mạng và hy vọng của dân lành. Đây không còn là một cuộc đối đầu đơn lẻ, mà là một cuộc chiến chống lại một mạng lưới tham lam, tàn nhẫn đã ăn sâu vào thế giới này.

Sau đó, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dành thời gian an bài cho dân làng. Họ dẫn những người yếu ớt nhất ra khỏi khoáng mạch ẩm ướt, bụi bặm, tìm một nơi trú ẩn tạm thời an toàn hơn ở bìa rừng gần đó. Lâm Nhất cũng cử một vài người dân khỏe mạnh hơn, cùng với Tô Mạt Nhi, đi báo cho chính quyền phàm nhân gần nhất về vụ việc, yêu cầu họ cử quân đến bảo vệ và hỗ trợ dân làng. Hắn biết, sức lực của một mình hắn có hạn, nhưng sự kết hợp giữa sức mạnh tu sĩ và chính quyền phàm nhân có thể mang lại hiệu quả lớn hơn. Nàng Tô Mạt Nhi, với sự dịu dàng và lòng nhân ái của mình, đã trở thành một điểm tựa vững chắc cho những người dân đang hoảng loạn, và cũng là một người bạn đồng hành không thể thiếu của hắn trên con đường này.

***

Khi trăng đã lên cao, treo mình trên đỉnh trời như một vầng bạc mờ nhạt, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi mới trở về Thanh Phong Quán. Quán trọ lúc này vẫn còn ồn ào, tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói và cả mùi thức ăn, mùi rượu nồng nặc từ phòng ăn xộc lên, tạo nên một sự đối lập gay gắt với không khí căng thẳng, tang thương ở khoáng mạch Linh Thạch. Tuy nhiên, trong căn phòng nhỏ trên lầu hai, sự tĩnh lặng lại bao trùm.

Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên chiếc giường đơn giản, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ. Hắn không tu luyện, chỉ đơn thuần là tĩnh tâm, để dòng suy nghĩ cuộn chảy trong tâm trí. Tay hắn siết chặt Lá Bùa Thái Bình trong túi áo, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền qua lớp vải, như một lời nhắc nhở về những con người bé nhỏ mà hắn đã cứu giúp, và về con đường mà hắn đã chọn. Phát hiện về Xích Lân Môn đã khuấy động tâm hồn hắn, khiến hắn trầm tư sâu sắc hơn bao giờ hết.

Tô Mạt Nhi, sau khi lo liệu xong xuôi cho dân làng và báo tin cho chính quyền, cũng trở về phòng. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát hắn. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng trong đôi mắt to tròn vẫn ánh lên sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Nhất không chỉ đang suy nghĩ về những gì đã xảy ra, mà còn đang chiêm nghiệm về cả một thế giới mà hắn vừa chạm vào.

Sau một lúc lâu, Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa kịp soi rọi một góc phòng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm xen lẫn sự nặng nề. "Mạt Nhi, muội thấy đó. Những kẻ mang danh tu tiên lại có thể làm những chuyện tàn độc như vậy, còn có cả thế lực đứng sau. Hắc Vân Phái chỉ là bề nổi, còn Xích Lân Môn... chúng là ai, và còn bao nhiêu môn phái như vậy nữa?" Giọng hắn trầm lắng, chứa đựng sự chất vấn không chỉ với thế giới mà còn với chính bản thân hắn. Hắn đã tin rằng 'tiên đạo' là con đường dẫn đến sự thanh tịnh, siêu phàm, nhưng những gì hắn chứng kiến lại là sự tham lam, bóc lột, và tàn nhẫn được che đậy dưới lớp vỏ hào nhoáng của tu tiên.

Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, lời nói của nàng như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của hắn. "Lâm Nhất, huynh có sao không? Huynh đã rất dũng cảm hôm nay. Huynh đã cứu rất nhiều người." Nàng biết, lời khen ngợi không phải là điều Lâm Nhất cần, nhưng nàng muốn hắn biết rằng những việc hắn làm là có ý nghĩa, là chân chính.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn ra màn đêm thăm thẳm. "Dũng cảm thì sao chứ, Mạt Nhi? Một mình ta liệu có thể thay đổi được gì trong cái hồng trần đầy rẫy bất công này? Con đường 'tiên đạo' mà người đời theo đuổi, hóa ra lại là con đường của dục vọng, của sự tranh giành, của việc chà đạp lên sinh mệnh phàm nhân. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Nhưng những kẻ này, chúng lại biến hồng trần thành địa ngục để thỏa mãn tư lợi." Hắn dừng lại, bàn tay kia đưa lên, đặt Lá Bùa Thái Bình và tấm phù hiệu Xích Lân Môn tìm được lên bàn gỗ cũ kỹ. Phù hiệu đó, một con rồng đỏ có vảy, trông thật dữ tợn dưới ánh nến leo lét.

"Vậy huynh định làm gì tiếp theo?" Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nói nàng ẩn chứa một sự kiên định. "Chúng ta có nên... tiếp tục tìm hiểu không?" Nàng biết, Lâm Nhất không phải là kẻ có thể khoanh tay đứng nhìn bất công. Nàng cũng không muốn hắn phải một mình gánh vác tất cả.

Lâm Nhất nhìn tấm phù hiệu Xích Lân Môn, rồi lại nhìn Lá Bùa Thái Bình. Một bên là biểu tượng của sự tham lam, tàn bạo; một bên là sự bình an, của niềm tin vào lẽ phải. Hắn chợt nhớ lời sư phụ từng nói: "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Chân tâm của hắn, lúc này, đang kêu gọi hắn phải hành động. Hắc Vân Phái chỉ là một con tốt thí, Xích Lân Môn mới là kẻ giật dây. Điều này ám chỉ một mạng lưới rộng lớn hơn của sự thao túng và bóc lột, vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Hắn không thể giả vờ không thấy, không thể quay lưng lại. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang đi, chính là con đường phải đối mặt với những thử thách này, phải tìm ra chân lý trong mớ bòng bong của thế gian.

Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, hít thật sâu mùi hương của đêm, mùi ẩm của đất đá từ khoáng mạch vẫn còn vương trên quần áo, hòa lẫn với mùi thơm dịu nhẹ của trà mà Tô Mạt Nhi vừa pha. Lâm Nhất biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Xích Lân Môn chắc chắn không phải là điểm cuối cùng. Sẽ có những môn phái lớn hơn, những thế lực phức tạp hơn. Có thể có cả Thiên Đạo Môn, mà hắn chỉ mới nghe loáng thoáng về sự tồn tại của nó. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào hồng trần, vào cái thế giới phức tạp này, để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân.

Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự trầm tư nặng nề, mà thay vào đó là một sự kiên định, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, khẽ gật đầu. "Tiên đạo tại tâm, Mạt Nhi. Nếu tâm không chính, thì pháp thuật cao cường cũng chỉ là tà đạo. Chúng ta phải tìm hiểu. Phải vạch trần những kẻ đội lốt tu sĩ, làm bại hoại danh tiếng của tiên đạo chân chính."

Nàng Tô Mạt Nhi mỉm cười nhẹ nhõm, bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy tay Lâm Nhất, như một lời khẳng định về sự đồng hành không rời. Ngoài kia, ánh trăng vẫn soi rọi, và trong căn phòng nhỏ, một con đường mới đã mở ra cho Lâm Nhất, một con đường mà hắn sẽ không hề đơn độc, một con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, một con đường để trở thành một con người chân chính trước khi thành tiên nhân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ