Ánh trăng non treo lơ lửng giữa tầng không đen kịt, cố gắng xuyên qua màn mây mỏng manh, tựa hồ cũng đang lắng nghe những trăn trở sâu thẳm trong lòng người. Trong căn phòng nhỏ của Thanh Phong Quán, gió lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của màn đêm và những hạt mưa lất phất chạm khẽ vào khung cửa sổ gỗ. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau từ phòng ăn bên dưới vẫn vọng lên, hòa cùng tiếng gió rít khẽ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống động hồng trần, nhưng lúc này, chúng lại càng làm nổi bật sự tĩnh lặng, trầm lắng trong không gian riêng tư này.
Lâm Nhất ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, ánh nến leo lét trên bàn đổ bóng hình hắn lên vách tường, kéo dài và biến dạng như một linh hồn đang giằng xé. Trước mặt hắn, Lá Bùa Thái Bình trắng trong và tấm phù hiệu Xích Lân Môn đỏ sẫm nằm cạnh nhau, đối lập đến gai người. Một bên là biểu tượng của sự bình an, của niềm tin vào lẽ phải, của con đường mà hắn hằng theo đuổi; một bên là dấu hiệu của sự tham lam, bóc lột và tàn bạo mà hắn vừa đối mặt. Hắn vươn tay chạm nhẹ vào tấm phù hiệu Xích Lân Môn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, của những đường chạm khắc sắc lạnh hình con rồng vảy đỏ dữ tợn. Ánh mắt hắn trầm tư, sâu thẳm như giếng cổ, chứa đựng không chỉ sự mệt mỏi sau một ngày dài đối đầu với cái ác, mà còn là một nỗi hoài nghi day dứt về cái gọi là ‘tiên đạo’.
Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không rời khỏi Lâm Nhất. Nàng hiểu hắn, hiểu những gì hắn đang phải đối mặt. Nàng biết, hắn không chỉ đơn thuần là mệt mỏi về thể xác, mà tâm hồn hắn đang phải vật lộn với những chân lý méo mó, những sự thật nghiệt ngã mà thế giới này phơi bày. Nàng đặt tay mình lên tay hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, như muốn truyền đi một chút hơi ấm, một chút sức mạnh để xoa dịu những cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lòng hắn. "Huynh vẫn còn suy nghĩ về lời Cẩu Trụ nói sao, Lâm Nhất?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, tựa hồ sợ hãi chạm vào vết thương lòng của hắn.
Lâm Nhất khẽ thở dài, mùi gỗ mục và khói bếp từ phòng ăn bên dưới vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi trà thoang thoảng mà nàng vừa pha. Hắn gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi tấm phù hiệu kia. "Cẩu Trụ nói, Hắc Vân Phái chỉ là một nhánh nhỏ, bị Xích Lân Môn thao túng. Hắn nói, Xích Lân Môn còn tàn độc hơn, chúng bóc lột dân lành để khai thác linh thạch, không chỉ ở một nơi mà có lẽ là nhiều nơi khác nữa." Hắn dừng lại, lời nói chậm rãi, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Tiên đạo mà người đời theo đuổi, hóa ra lại là con đường của dục vọng, của sự tranh giành, của việc chà đạp lên sinh mệnh phàm nhân. Chúng không chỉ cướp đoạt tài nguyên, mà còn hủy hoại cả cuộc đời, cả hy vọng của những con người nhỏ bé, vô tội."
Nàng Tô Mạt Nhi siết chặt tay hắn hơn. "Vậy huynh định làm gì tiếp theo? Xích Lân Môn... nghe có vẻ lớn hơn, nguy hiểm hơn Hắc Vân Phái rất nhiều." Nàng biết, hắn sẽ không bao giờ quay lưng lại với bất công, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho sự an nguy của hắn. Hình ảnh những kẻ áo đỏ hung hãn, những pháp thuật đáng sợ mà hắn có thể phải đối mặt, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. "Chúng ta có nên... cẩn trọng hơn không? Huynh đã làm quá nhiều rồi, đã cứu được Bà Cháo và những dân làng kia."
Lâm Nhất lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt nàng, kiên định và không thể lay chuyển. "Làm sao ta có thể làm ngơ, Mạt Nhi? Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Nếu ta quay lưng lại, thì con đường 'Vô Tiên chi Đạo' mà ta đang đi, còn ý nghĩa gì nữa? Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Những người phàm kia, họ cũng có linh hồn, có cuộc sống, không đáng bị chà đạp như vậy." Hắn nhớ lại những khuôn mặt hốc hác, những ánh mắt tuyệt vọng của dân làng trong mỏ linh thạch, và một cơn phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng. "Hắc Vân Phái chỉ là một con tốt thí, Xích Lân Môn mới là kẻ giật dây. Điều này ám chỉ một mạng lưới rộng lớn hơn của sự thao túng và bóc lột, vượt xa những gì ta từng tưởng tượng."
"Nhưng... chúng ta chỉ có hai người." Tô Mạt Nhi nói khẽ, giọng nàng mang theo chút bất lực. Nàng không nghi ngờ khả năng của Lâm Nhất, nhưng đối đầu với cả một môn phái, nàng biết đó không phải là chuyện đùa.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ xua tan đi phần nào sự u ám trong căn phòng. "Tiên đạo tại tâm, Mạt Nhi. Nếu tâm không chính, thì pháp thuật cao cường cũng chỉ là tà đạo. Ta tin, lẽ phải vẫn sẽ thắng. Sức mạnh không phải là tất cả. Quan trọng là chúng ta không đơn độc." Hắn đặt Lá Bùa Thái Bình lên lòng bàn tay, khẽ vuốt ve. "Nó đã bảo vệ chúng ta rất nhiều lần. Và còn có nàng, luôn ở bên ta." Hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. "Chúng ta phải tìm hiểu. Phải vạch trần những kẻ đội lốt tu sĩ, làm bại hoại danh tiếng của tiên đạo chân chính."
Nàng Tô Mạt Nhi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai xua đi màn đêm u tối. Bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy tay Lâm Nhất, như một lời khẳng định về sự đồng hành không rời. "Vậy thì, ta sẽ đi cùng huynh. Dù có gian nan đến đâu, ta cũng sẽ không rời bỏ huynh một bước." Nàng biết, con đường phía trước còn nhiều hiểm nguy, nhưng đứng cạnh Lâm Nhất, nàng cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin vững chắc vào lẽ phải. Ngoài kia, tiếng gió vẫn gào, tiếng mưa vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ ấm cúng, một quyết tâm mới đã được hun đúc, một con đường mới đã mở ra cho Lâm Nhất, một con đường mà hắn sẽ không hề đơn độc, một con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, một con đường để trở thành một con người chân chính trước khi thành tiên nhân. Hắn đã chọn không quay lưng, mà dấn thân sâu hơn vào cái hồng trần hỗn loạn này, để tìm kiếm ánh sáng cho những số phận lầm than.
***
Sáng hôm sau, khi ánh dương rạng rỡ đầu tiên xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn, Phàm Nhân Thị Trường đã bừng tỉnh, đón chào một ngày mới bằng sự hối hả và nhộn nhịp. Nắng ấm trải dài trên những mái nhà lợp ngói, luồn lách qua các quầy hàng gỗ và lều vải dựng san sát nhau, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và tràn đầy sức sống. Tiếng người mua kẻ bán rao hàng, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói giòn tan, tiếng bánh xe ngựa lạch cạch trên con đường lát đá, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc cuộc sống sôi động, ồn ã. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, lẫn với mùi mồ hôi và mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bức tranh hương vị đặc trưng của chợ búa.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi hòa mình vào dòng người tấp nập, bước chân chậm rãi, ánh mắt quan sát mọi ngóc ngách của khu chợ. Hắn vẫn vận đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát, trầm tĩnh. Nàng Tô Mạt Nhi bên cạnh, trong bộ y phục màu sắc tươi sáng, dáng người nhỏ nhắn, hoạt bát, đôi mắt lanh lợi không ngừng đảo quanh. Cả hai không vội vã mua sắm, mà chú tâm lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời than vãn của dân chúng, tìm kiếm những manh mối nhỏ nhất về Xích Lân Môn.
"Nước mía mát lạnh, giải khát ngày hè! Nước mía đây! Ngọt lịm, thanh mát!" Một giọng rao sang sảng, đầy sức sống vang lên giữa đám đông ồn ào. Đó là Ông Nước Mía, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt sạm nắng phong trần, tay thoăn thoắt ép những cây mía to tròn. Đôi mắt tinh tường của ông lấp lánh nụ cười hiền lành khi nhìn những ly nước mía sóng sánh chảy ra. Quầy nước mía của ông luôn đông khách, bởi nước mía của ông không chỉ ngon mà ông còn là một người bán hàng chất phác, hiền lành, luôn sẵn lòng trò chuyện cùng mọi người.
Một khách quen, một lão nông mặt mũi khắc khổ, đưa tay đón lấy ly nước mía, thở phì phò. "Haizz, ông Nước Mía à, dạo này làm ăn thế nào? Chứ tôi thấy dân làng mình cứ thưa thớt dần đi ấy."
Ông Nước Mía dừng tay, khuôn mặt hiền lành thoáng nét ưu tư. "Cũng tạm thôi ông bạn. Chứ nói thật, dạo này tôi cũng lo lắm. Mấy kẻ áo đỏ ấy, chúng nó cứ hay lảng vảng quanh làng mình. Lại còn hay bắt dân làng đi làm phu mỏ ở phía Tây, bảo là đi khai thác linh thạch. Mà lạ lắm, đi thì đông, về thì ít, có khi chẳng thấy ai về nữa. Không biết có phải đi làm phu mỏ thật không, hay là..." Ông Nước Mía bỏ lửng câu nói, lắc đầu ngán ngẩm, ánh mắt xa xăm. "Mấy người đi rồi, gia đình ở nhà cứ khóc than suốt. Cuộc sống đã khó khăn, giờ lại thêm cái nạn này. Đúng là hồng trần gian nan mà!"
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trao đổi ánh mắt. Thông tin này khớp hoàn toàn với lời khai của Cẩu Trụ, xác nhận sự tàn bạo và quy mô của Xích Lân Môn. 'Kẻ áo đỏ', 'phu mỏ ở phía Tây', 'đi thì đông, về thì ít'... tất cả đều chỉ về một hướng. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lâm Nhất, không phải vì cái lạnh của gió sớm, mà là vì sự tàn nhẫn của những kẻ đội lốt tu sĩ.
Hắn tiến đến quầy nước mía, dáng điềm đạm, không khoa trương. "Ông Nước Mía, cho chúng tôi hai ly." Giọng hắn ôn hòa, chân thành.
Ông Nước Mía cười hiền, nhanh chóng ép mía. "Hai vị đạo trưởng đi đường xa chắc khát nước lắm. Nước mía của tôi đảm bảo ngọt lịm, giải nhiệt tức thì." Ông nhận ra đạo bào của Lâm Nhất, nhưng không tỏ vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ đơn thuần là một người dân chất phác đối đãi với khách.
Lâm Nhất nhận lấy hai ly nước mía, trao cho Tô Mạt Nhi một ly. Hơi ấm từ ly nước mía truyền vào lòng bàn tay, nhưng tâm trí hắn lại lạnh toát. "Cảm ơn ông. Chúng tôi cũng vừa từ xa đến, nghe thấy ông nói chuyện có nhắc đến 'kẻ áo đỏ' và việc dân làng bị bắt đi làm phu mỏ. Chuyện này đã xảy ra bao lâu rồi thưa ông?" Hắn khéo léo bắt chuyện, lời lẽ chậm rãi, không tỏ vẻ tò mò thái quá.
Ông Nước Mía, với bản tính chất phác, hiền lành, yêu nghề, không hề nghi ngờ gì về đạo trưởng thanh tú trước mặt. Ông lại thở dài. "Chuyện này cũng đã mấy tháng nay rồi, đạo trưởng ạ. Lúc đầu thì còn ít, sau này thì cứ dồn dập hơn. Cứ dăm ba hôm lại có mấy tên áo đỏ lảng vảng, rồi lại có người bị bắt đi. Mà lạ lắm, chúng nó không chỉ bắt trai tráng khỏe mạnh đâu, đôi khi còn bắt cả người già yếu nữa. Cứ như là... cần người lấp chỗ trống ấy." Ông lắc đầu. "Dân làng mình thì sợ lắm, có ai dám hó hé gì đâu. Chúng nó có pháp thuật, có ai mà dám chống lại. Đành chịu thôi, số phận phàm nhân là vậy."
"Cần người lấp chỗ trống?" Lâm Nhất lặp lại, ánh mắt hắn sắc bén, như tia chớp xé toang màn sương mù trong tâm trí. Câu nói vô tư của ông Nước Mía vô tình cung cấp thêm một manh mối quan trọng, ám chỉ rằng những phu mỏ không chỉ đơn thuần là làm việc nặng nhọc rồi bỏ mạng, mà có lẽ còn có một mục đích khác, tàn nhẫn hơn đằng sau. "Họ đi về phía Tây, vậy là hướng đến dãy núi Lạc Phong?"
"Đúng rồi, đạo trưởng. Dãy núi Lạc Phong đó. Nghe nói ở đó có nhiều mỏ linh thạch lắm. Mấy năm trước cũng có vài phái tu tiên nhỏ đến khai thác, nhưng rồi cũng bỏ đi hết. Không hiểu sao dạo này lại rầm rộ thế." Ông Nước Mía gật gù, rồi lại quay sang tiếp tục công việc của mình, tiếng ép mía lại vang lên đều đặn. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng mấy kẻ đó, lòng tham lam đã che mờ cả chân tâm rồi."
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cảm ơn ông Nước Mía, rồi lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người đông đúc. Từng lời nói của ông Nước Mía, từng chi tiết nhỏ nhặt về những "kẻ áo đỏ" và số phận bi thảm của dân làng, đều được Lâm Nhất ghi nhớ cẩn thận, ghép nối lại với lời khai của Cẩu Trụ. Một bức tranh u ám, tàn khốc về Xích Lân Môn dần hiện rõ. Họ không chỉ là những kẻ bóc lột tài nguyên, mà còn là những kẻ lợi dụng sinh mệnh con người một cách trắng trợn. Sự phẫn nộ trong lòng Lâm Nhất càng dâng cao, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, bởi hắn biết, đối đầu với một thế lực như Xích Lân Môn cần sự cẩn trọng và trí tuệ hơn là chỉ dựa vào lòng nhiệt huyết. Hắn nhìn về phía Tây, nơi dãy núi Lạc Phong ẩn hiện trong màn sương mờ, cảm giác một luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy vùng đất ấy.
***
Chiều tối, khi ánh mặt trời đã khuất dạng sau đỉnh núi, nhường chỗ cho một bầu trời u ám, nặng trĩu mây đen, không khí trở nên mát mẻ lạ thường, báo hiệu một cơn mưa sắp đổ xuống. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, sau nhiều giờ lẩn tránh và dò la, cuối cùng cũng bí mật tiếp cận được một mỏ khoáng nhỏ hơn, nằm sâu hơn trong vùng núi Lạc Phong. Khác với mỏ Hắc Vân Phái chỉ là một vết sẹo trên sườn núi, mỏ này nằm ẩn mình trong một thung lũng hẹp, lối vào được che khuất bởi những tảng đá lớn và cây cối rậm rạp.
Họ ẩn mình sau những tảng đá lởm chởm, mùi đất đá ẩm ướt, mùi mồ hôi và một thứ mùi tanh thoang thoảng lẫn với mùi linh khí thô từ sâu trong lòng đất xộc vào mũi, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó chịu. Từ vị trí ẩn nấp, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Bên trong mỏ, dưới ánh sáng leo lét của những ngọn đuốc và pháp khí phát quang yếu ớt, những dân làng gầy gò, hốc hác, quần áo rách rưới, đang oằn mình làm việc. Khuôn mặt họ tái xanh, đôi mắt vô hồn, bước chân nặng nhọc, như những cái xác không hồn bị điều khiển.
Những đệ tử Xích Lân Môn, với phù hiệu rồng đỏ thêu trên áo đỏ sẫm, đi lại nghênh ngang, tay cầm roi da, đôi khi quất mạnh xuống lưng những phu mỏ đang chậm chạp. Tiếng roi quất nghe "chát chát" vang vọng trong không gian ẩm ướt, tối tăm của mỏ, hòa lẫn với tiếng búa đập vào đá "cộp cộp", tiếng xe đẩy linh thạch "lạch cạch", và cả những tiếng than khóc yếu ớt, nghẹn ngào của những người phu mỏ.
"Nhanh lên! Nếu không hoàn thành định mức, đừng hòng có cơm ăn!" Một tên đệ tử Xích Lân Môn quát tháo, giọng điệu kiêu ngạo và tàn nhẫn, không chút nhân tính. Hắn giơ roi quất mạnh vào lưng một lão nông đã quỵ xuống vì kiệt sức. Lão nông khẽ rên rỉ, nhưng không thể đứng dậy.
Lâm Nhất siết chặt tay, hàm răng nghiến ken két. Cơn phẫn nộ trong hắn cuộn trào dữ dội. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Hắc Vân Phái, nhưng những gì Xích Lân Môn đang làm còn tàn nhẫn hơn gấp bội. Chúng không chỉ bóc lột sức lao động, mà còn chà đạp lên cả phẩm giá và sinh mệnh con người.
Ánh mắt hắn chợt dừng lại ở trung tâm mỏ. Ở đó, một pháp khí tà dị hình thù kỳ quái, được tạo nên từ xương và kim loại đen, đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy quỷ dị. Một luồng khí vô hình, đen sẫm, từ từ tỏa ra từ pháp khí, bao trùm lấy toàn bộ khu vực khai thác. Hắn cảm nhận được một sự dao động năng lượng khác thường, không phải là linh khí tinh thuần, mà là một thứ tà khí âm u, lạnh lẽo.
"Mạt Nhi, nhìn kìa..." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn khản đặc vì phẫn nộ. "Cái pháp khí đó... chúng không chỉ khai thác linh thạch... chúng đang rút cạn sinh khí của họ!" Hắn nhận ra, luồng khí đen sẫm kia không chỉ tăng tốc độ khai thác linh thạch, mà còn đang hấp thụ một phần sinh khí của những người phu mỏ. Điều này giải thích tại sao họ lại hốc hác, vô hồn đến vậy. Chúng đang biến những con người thành những cái vỏ rỗng, những con rối vô tri để phục vụ cho mục đích tà ác của mình.
Tô Mạt Nhi che miệng, đôi mắt nàng mở to kinh hoàng. Nàng cảm nhận được sự ghê rợn của tà khí đang lan tỏa, và sự yếu ớt của những người phàm nhân tội nghiệp.
Lâm Nhất tiếp tục quan sát kỹ lưỡng, đôi mắt hắn sắc bén như chim ưng. Hắn chợt phát hiện ra một dấu hiệu kỳ lạ xuất hiện mờ nhạt trên trán của một số dân làng, giống như một ấn ký màu đỏ sẫm, chìm sâu vào da thịt, chỉ có thể thấy rõ khi ánh sáng pháp khí chiếu vào. Ấn ký đó giống như một con bọ cánh cứng nhỏ, đang hút lấy chút sinh khí còn sót lại của họ.
"Thứ này..." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn chất chứa sự kinh hãi và phẫn nộ tột độ. Hắn đã từng đọc trong các điển tịch cổ của Huyền Nguyên Quan về những công pháp tà ác, những tà thuật lợi dụng sinh mệnh phàm nhân để tu luyện, để tăng cường sức mạnh. Đây không còn là sự tham lam thông thường, mà là một âm mưu kinh hoàng, một công pháp tà đạo đã bị cấm kỵ từ thời Đại Tiên Chiến, khi Chân Đạo suy tàn và tà đạo nổi lên. Xích Lân Môn không chỉ là một môn phái nhỏ bóc lột tài nguyên, mà chúng còn là những kẻ tu tà, đang lợi dụng mạng lưới khai thác linh thạch để che giấu một âm mưu kinh khủng hơn.
Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, những giọt nước lạnh lẽo rơi xuống khuôn mặt Lâm Nhất, hòa lẫn với mồ hôi và bụi bặm. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội. Hoài nghi về con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, về việc liệu hắn có đủ sức chống lại những thế lực đen tối này không, hay chỉ là sự ngây thơ viển vông, đã tan biến. Thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào hồng trần, và hắn không thể làm ngơ trước cảnh tượng này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của Lâm Nhất lúc này, đang thúc giục hắn phải hành động. Hắn không thể quay lưng lại. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang đi, chính là con đường phải đối mặt với những thử thách này, phải tìm ra chân lý trong mớ bòng bong của thế gian, và phải bảo vệ những sinh linh yếu ớt đang bị chà đạp.
Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn sắc bén nhưng lại chứa đựng một tia an ủi. "Họ đang dùng những người phàm này để luyện tà công, Mạt Nhi. Thứ này... còn tàn độc hơn những gì chúng ta tưởng." Hắn siết chặt nắm đấm. "Chúng ta không thể để yên."