Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, những giọt nước lạnh lẽo rơi xuống khuôn mặt Lâm Nhất, hòa lẫn với mồ hôi và bụi bặm. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội. Hoài nghi về con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, về việc liệu hắn có đủ sức chống lại những thế lực đen tối này không, hay chỉ là sự ngây thơ viễn vông, đã tan biến. Thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đã lựa chọn dấn thân vào hồng trần, và hắn không thể làm ngơ trước cảnh tượng này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của Lâm Nhất lúc này, đang thúc giục hắn phải hành động. Hắn không thể quay lưng lại. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang đi, chính là con đường phải đối mặt với những thử thách này, phải tìm ra chân lý trong mớ bòng bong của thế gian, và phải bảo vệ những sinh linh yếu ớt đang bị chà đạp.
Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn sắc bén nhưng lại chứa đựng một tia an ủi. "Họ đang dùng những người phàm này để luyện tà công, Mạt Nhi. Thứ này... còn tàn độc hơn những gì chúng ta tưởng." Hắn siết chặt nắm đấm. "Chúng ta không thể để yên."
***
Màn đêm buông xuống đặc quánh, nhưng trong lòng mỏ linh thạch, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc leo lét lại càng khiến cảnh tượng thêm phần u ám và đáng sợ. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ẩn mình trên một vách đá cao, nơi hơi ẩm và gió lạnh luồn qua từng khe đá, mang theo mùi đất đá, mùi mồ hôi chua chát và cả mùi linh khí thô chưa được tinh luyện. Phía dưới họ, một thế giới khác đang hiện hữu, một thế giới của sự bóc lột và đau khổ, nơi nhân tính bị chà đạp không thương tiếc.
Hàng chục bóng người gầy gò, hốc hác, bước chân nặng nề, đang còng lưng trong những đường hầm chằng chịt, được chống đỡ bằng những cột gỗ mục và đá vụn. Tiếng búa đập vào đá "cộp cộp" vang vọng, đều đặn như tiếng gõ vào lương tâm, hòa cùng tiếng xe đẩy linh thạch "lạch cạch", tiếng nước nhỏ giọt từ vòm đá, và thỉnh thoảng là tiếng thở dốc nặng nhọc của những người phu mỏ kiệt sức. Cứ mỗi khi một thân ảnh đổ gục, tiếng roi "chát chát" xé gió lại vang lên, kèm theo những lời quát tháo tàn nhẫn của đám đệ tử Xích Lân Môn khoác đạo bào đỏ sẫm. Khuôn mặt chúng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén đầy vẻ khinh thường, dường như sinh mệnh của phàm nhân trong mắt chúng chẳng đáng một xu.
Ở trung tâm khu mỏ, nơi những mạch linh thạch lớn nhất hội tụ, pháp khí tà dị hình thù kỳ quái, được kết thành từ xương trắng và kim loại đen sì, đang lơ lửng trong không trung. Nó phát ra một thứ ánh sáng đỏ âm u, yếu ớt nhưng lại có sức mạnh hút hồn kỳ lạ. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng khí vô hình, đen sẫm, từ từ tỏa ra từ pháp khí, bao trùm lấy toàn bộ khu vực khai thác. Đó không phải là linh khí tinh thuần, mà là một thứ tà khí âm u, lạnh lẽo, mang theo sự mục ruỗng và suy tàn.
"Lâm Nhất ca ca... họ... họ đang làm gì vậy? Thật tàn nhẫn quá!" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh mở to kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng dưới mỏ. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, cơ thể nhỏ nhắn khẽ run lên vì lạnh lẽo và sợ hãi. Lòng nàng quặn thắt trước những tiếng rên rỉ yếu ớt, những cái ngã quỵ vô vọng của những con người tội nghiệp.
Lâm Nhất siết chặt tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn dán chặt vào khu mỏ, nơi những mảnh đời đang dần tàn úa. "Không chỉ tàn nhẫn... mà còn là tà ác, Mạt Nhi." Giọng hắn trầm đục, ẩn chứa một cơn phẫn nộ đang cuộn trào dữ dội. "Chúng đang hút sinh khí của dân lành, dùng làm vật hiến tế hoặc để tăng cường tu vi... Đây không phải là tiên đạo, đây là ma đạo!" Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận rõ hơn luồng năng lượng hỗn loạn đang lan tỏa. Hắn thấy rõ sự tà ác của pháp khí kia không chỉ dừng lại ở việc thúc đẩy quá trình khai thác linh thạch, mà nó còn đang từng chút, từng chút một, rút cạn sức sống, tinh thần và cả linh hồn của những người phu mỏ.
Hắn lại mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu bóng tối và bụi bặm. Mỗi khi pháp khí đỏ âm u lóe sáng, một số dân làng lại khẽ rên rỉ đau đớn, tựa như có thứ gì đó đang cắn xé họ từ bên trong. Trên trán họ, một dấu hiệu đỏ sẫm, mờ nhạt như một ấn ký hình con bọ cánh cứng nhỏ, lại xuất hiện, rồi mờ dần, mang theo chút sinh khí cuối cùng của họ. Lâm Nhất đã đọc trong các điển tịch cổ của Huyền Nguyên Quan về những công pháp tà ác tương tự, những tà thuật đã bị cấm kỵ từ thời Đại Tiên Chiến, khi Chân Đạo suy tàn và tà đạo nổi lên. Loại tà thuật này không chỉ tàn phá thể xác mà còn ăn mòn linh hồn, biến con người thành những cái vỏ rỗng tuếch, phục vụ cho mục đích đen tối của kẻ tu luyện.
"Thứ này... thứ này còn kinh khủng hơn cả những gì ta tưởng tượng," Lâm Nhất thì thầm, hàm răng hắn nghiến chặt. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Hắc Vân Phái, nhưng đó chỉ là lòng tham tầm thường. Còn Xích Lân Môn, chúng không chỉ bóc lột sức lao động, chúng còn chà đạp lên phẩm giá và sinh mệnh con người một cách có hệ thống, biến họ thành những vật hiến tế sống, những công cụ vô tri cho mục đích tà ác của mình. Vô vàn những cảnh đời khốn cùng, những số phận bất hạnh mà hắn đã chứng kiến từ khi rời Huyền Nguyên Quan bỗng chốc ùa về, nhưng không nỗi đau nào sánh bằng cảnh tượng này, cảnh tượng mà sinh mệnh con người bị tước đoạt một cách trắng trợn và tàn nhẫn.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, ôm chặt lấy hắn hơn. Nàng cảm nhận được sự ghê rợn của tà khí đang lan tỏa, và sự yếu ớt của những người phàm nhân tội nghiệp. Nước mắt nàng rưng rưng, thương xót cho những mảnh đời bé nhỏ đang bị vùi dập. "Lâm Nhất ca ca... chúng ta... chúng ta phải làm gì đây? Không lẽ cứ nhìn họ chết dần chết mòn sao?" Giọng nàng nghẹn lại, xen lẫn sự bất lực.
Lâm Nhất chậm rãi hít một hơi thật sâu, như để nuốt trọn cả sự phẫn nộ và đau xót vào lồng ngực. Hắn nhìn xuống, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn theo đuổi không bao giờ cho phép hắn quay lưng lại với những bất công này. Chân tâm của hắn, vốn đã được tôi luyện qua bao gian nan hồng trần, giờ đây bùng cháy dữ dội, đòi hỏi hắn phải hành động. "Không, Mạt Nhi. Chúng ta không thể để yên." Hắn nhẹ nhàng vỗ về tay nàng, truyền đi một chút hơi ấm và trấn an. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta không thể làm ngơ trước nỗi đau của đồng loại." Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất không còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi đơn độc, mà là hiện thân của lòng trắc ẩn, của chính nghĩa, đứng lên bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Hắn biết, hành động này có thể dẫn đến những hiểm nguy khôn lường, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của Lâm Nhất, giờ đây, đã đưa ra quyết định cuối cùng.
***
Lòng trắc ẩn của Lâm Nhất đã đạt đến cực điểm, như một dòng sông bị đập ngăn chặn quá lâu, giờ đây đã vỡ bờ, cuồn cuộn trào dâng. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng những sinh linh vô tội bị chà đạp dưới gót giày của tà ác thêm một khắc nào nữa. Bất chấp sự lo lắng hiển hiện trên khuôn mặt Tô Mạt Nhi, một sự kiên định sắt đá đã thay thế vẻ trầm tư thường ngày của hắn. Hắn đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng quyết đoán.
"Mạt Nhi, hãy ở đây đợi ta. Cẩn thận." Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm ấm nhưng không thể lay chuyển, như một lời thề nguyện. Hắn biết hành động này đầy rủi ro, nhưng lương tâm hắn không cho phép làm ngơ. Tô Mạt Nhi nắm chặt vạt áo hắn, đôi mắt nàng ngấn lệ nhưng cuối cùng cũng buông tay, chỉ khẽ gật đầu, sự ủng hộ không lời truyền đến hắn. Nàng biết, khi Lâm Nhất đã quyết định, không gì có thể thay đổi được.
Không chút do dự, Lâm Nhất lao xuống khu mỏ. Thân hình gầy gò của hắn thoăn thoắt, nhanh nhẹn như một con chim ưng sà xuống con mồi. Hắn không tạo ra tiếng động lớn, chỉ là một bóng hình lướt đi trong ánh sáng đỏ âm u của pháp khí và ánh đuốc leo lét. Các đệ tử Xích Lân Môn đang mải mê quát tháo, quất roi vào những người phu mỏ, hoàn toàn không ngờ tới sự xuất hiện bất ngờ này.
Khi Lâm Nhất đặt chân xuống sàn mỏ ẩm ướt, hắn vung Phù Trần Mộc trong tay. Thanh Phù Trần Mộc, vốn là vật tùy thân của một đạo sĩ, giờ đây không phải để tấn công, mà để hóa giải. Một luồng khí trong lành, tinh khiết, tỏa ra từ Phù Trần Mộc, quét qua không gian nặng nề của mỏ. Luồng khí này va chạm với tà khí đen sẫm tỏa ra từ pháp khí hình xương, tạo thành một sự hỗn loạn tạm thời. Pháp khí tà dị chao đảo dữ dội, ánh sáng đỏ lập lòe như ngọn nến trước gió, rồi yếu ớt đi trông thấy. Ngay lập tức, những người phu mỏ đang quỳ rạp, rên rỉ, cảm thấy một luồng khí nhẹ nhàng hơn lan tỏa, dù chỉ trong chốc lát.
Các đệ tử Xích Lân Môn đang mải mê hành hạ phu mỏ giật mình, ngỡ ngàng trước sự thay đổi đột ngột này. Chúng quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh và đầy vẻ ngạo mạn lướt qua thân ảnh Lâm Nhất.
"Kẻ nào dám xen vào việc của Xích Lân Môn? Ngươi muốn chết sao?" Một tên đệ tử, thân hình cường tráng, vẻ mặt hung hãn, mặc đạo bào đỏ sẫm, hét lớn, giọng nói vang vọng trong khu mỏ chật hẹp, đầy vẻ khinh thường và giận dữ. Hắn giơ cao cây roi đầy gai nhọn, sẵn sàng ra tay.
Lâm Nhất đứng thẳng, ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua từng tên đệ tử Xích Lân Môn. Giọng hắn vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, át đi cả tiếng búa đập đá và tiếng roi quất: "Dừng tay! Các ngươi tự xưng là tu sĩ, lại dám làm những việc táng tận lương tâm này ư?" Hắn không hề né tránh, một luồng khí trong lành bao bọc lấy hắn, như một bức tường vô hình.
"Ha! Tu sĩ? Ngươi là cái thứ gì mà dám dạy đời chúng ta?" Một tên khác cười khẩy, hắn không chút kiêng nể, vung roi quất thẳng về phía Lâm Nhất. Nhưng cây roi chưa kịp chạm vào hắn, đã bị một luồng linh khí vô hình chặn lại, rồi bị hất ngược ra xa, khiến tên đệ tử loạng choạng suýt ngã.
Lâm Nhất không nói thêm lời nào, hắn biết lời nói suông không có tác dụng với những kẻ này. Hắn vung Phù Trần Mộc, không phải để gây sát thương, mà để đẩy lùi. Một luồng linh lực tinh thuần từ hắn tuôn ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một làn sóng vô hình, đẩy lùi vài tên đệ tử Xích Lân Môn đang xông tới. Chúng không bị thương, nhưng mất thăng bằng, ngã lộn nhào, vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận. "Tiên đạo không phải là nơi dung dưỡng cho lòng tham và tà ác. Ta sẽ không để các ngươi tiếp tục làm hại dân lành!" Lâm Nhất tuyên bố, giọng hắn vang vọng như lời sấm truyền, mang theo sự chính nghĩa không thể lay chuyển.
Hắn không dừng lại ở đó. Nhanh như cắt, Lâm Nhất lao đến chỗ những người phu mỏ đang bị xiềng xích. Hắn dùng thủ ấn, linh lực từ đầu ngón tay hắn tuôn ra, hóa thành những tia sáng mềm mại nhưng sắc bén, cắt đứt từng sợi xích sắt đang trói buộc những người phàm nhân. Tiếng kim loại "loảng xoảng" rơi xuống đất, như tiếng nhạc giải thoát.
Một lão nông gầy gò, hốc hác, trên trán vẫn còn dấu hiệu đỏ sẫm mờ nhạt, chính là A Khổ, người đã quỵ xuống vì kiệt sức. Lão ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt đã mất hết hy vọng bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt. Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ lão dậy, truyền vào cơ thể lão một chút linh khí để trấn an. "Hãy đi đi! Nhanh lên!" Hắn thúc giục, đồng thời dùng Phù Trần Mộc đẩy lùi những tên đệ tử Xích Lân Môn đang dần lấy lại bình tĩnh và xông tới.
Các đệ tử Xích Lân Môn không ngờ rằng một người đạo sĩ trẻ tuổi lại có thể ra tay nhanh gọn và mạnh mẽ đến vậy. Chúng thấy những người phu mỏ, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu lảo đảo chạy trốn theo lối thoát hiểm mà Lâm Nhất đã chỉ. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng chúng. "Dừng lại! Ngươi tưởng có thể cứu được bọn chúng sao?" Một tên thủ lĩnh, có vẻ là kẻ mạnh nhất, gầm lên, vung một thanh kiếm sắc bén chém thẳng về phía Lâm Nhất.
Lâm Nhất chỉ khẽ nghiêng người tránh né, Phù Trần Mộc trong tay hắn vung lên, tạo ra một luồng gió mạnh, cuốn theo bụi bặm và linh khí hỗn loạn, khiến tên thủ lĩnh phải lùi lại. Hắn không muốn giết chóc, chỉ muốn giải thoát những người phàm nhân này. Dù biết rằng việc này sẽ chọc giận Xích Lân Môn, nhưng hắn không hối hận.
Ở phía xa, Tô Mạt Nhi, dù lo lắng đến tột độ, vẫn kiên cường đứng đó, trấn an những dân làng đầu tiên thoát được khỏi xiềng xích và đang hoảng loạn tìm đường thoát ra khỏi khu mỏ. "Nhanh lên! Đi theo ta! Có người sẽ bảo vệ các ngươi!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, như một ánh sáng dẫn đường trong màn đêm.
Lâm Nhất tiếp tục dùng đạo pháp đẩy lùi những đệ tử Xích Lân Môn đang cố gắng ngăn cản dân làng. Hắn không tấn công trực diện, chỉ tạo ra rào cản, phân tán sự chú ý của chúng, và liên tục cắt đứt xiềng xích cho những người còn lại. Sự xuất hiện của hắn đã tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có trong khu mỏ, nơi vốn dĩ chỉ có sự tuyệt vọng. Hắn biết, mình không thể cứu tất cả, nhưng hắn sẽ cứu được càng nhiều càng tốt. Ánh mắt kiên định của hắn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, đủ khiến những kẻ tàn bạo phải dè chừng, khiến chúng không dám liều lĩnh xông vào một cách mù quáng. Hắn đã gieo mầm hy vọng vào những trái tim tưởng chừng như đã khô héo, và điều đó, đối với hắn, là đủ.
***
Màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh. Sương mù vẫn còn giăng mắc dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên những ngọn đồi và khu rừng, khiến không gian trở nên mờ ảo, u tịch. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cùng với vài dân làng thoát được, trong đó có lão nông A Khổ, đang ẩn náu trong một ngôi cổ miếu hoang tàn, cách khu mỏ không xa.
Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát theo thời gian, mái ngói vỡ vụn để lộ những thanh gỗ đã mối mọt. Bên trong, bức tượng thần bị phong hóa, khuôn mặt đã mờ nhạt đến mức không còn nhận ra được, đứng lặng lẽ trên bàn thờ cũ kỹ, rêu phong. Tiếng gió rít qua các khe hở của bức tường đổ nát, tạo nên những âm thanh kỳ dị, hòa lẫn với tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một bầu không khí u tịch, hoang tàn, mang chút bí ẩn và rùng rợn. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục len lỏi trong không khí lạnh lẽo.
A Khổ ngồi tựa vào một bức tường đá, thân hình lão vẫn còn run rẩy, đôi mắt hốc hác nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Lão đã kiệt sức đến nỗi không còn nước mắt để khóc, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau đớn cùng cực. Trên trán lão, dấu hiệu đỏ sẫm hình con bọ cánh cứng vẫn còn mờ nhạt, như một lời nhắc nhở về những gì lão đã trải qua.
Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt tay lên trán A Khổ, truyền một chút linh lực tinh thuần vào cơ thể lão. Đồng thời, hắn lấy ra một lá bùa màu vàng ngà, Lá Bùa Thái Bình, đặt lên ấn ký đỏ sẫm. Lá bùa phát ra một luồng sáng ấm áp, yếu ớt nhưng đầy sức sống, nhẹ nhàng bao phủ lấy ấn ký. Lâm Nhất đã đọc trong điển tịch, loại tà thuật này không chỉ rút cạn sinh khí mà còn gieo rắc sự tuyệt vọng vào linh hồn. Lá Bùa Thái Bình không thể chữa lành hoàn toàn, nhưng có thể trấn an tinh thần và hồi phục một phần sinh khí đã mất.
A Khổ khẽ rên rỉ, sau đó như được tiếp thêm chút sức lực, lão mở mắt, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa biết ơn. "Tiên nhân... cảm ơn tiên nhân... nhưng chúng ta... chúng ta không thể thoát được đâu... Chúng ta đã bị nguyền rủa rồi..." Giọng lão khàn đặc, yếu ớt, mang theo sự tuyệt vọng sâu sắc. Lão đã mất hết niềm tin vào cuộc đời, vào số phận.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định. "Không có nguyền rủa nào lớn hơn lòng người tà ác, A Khổ." Hắn nói, giọng hắn trầm ấm, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn lão nông. "Ấn ký trên trán lão là tà thuật của Xích Lân Môn, chúng dùng để rút cạn sinh khí của lão và đồng bào. Ta sẽ bảo vệ các ngươi. Tiên đạo chân chính là vậy, không phải vì sức mạnh mà chà đạp lên sinh linh." Hắn muốn lão hiểu rằng, vẫn còn có hy vọng, vẫn còn có những người sẵn lòng đứng lên vì chính nghĩa.
Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, nàng lặng lẽ đặt tay lên vai hắn, truyền đi sự ấm áp và ủng hộ không lời. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Xích Lân Môn, và cũng đã thấy được sự kiên cường, lòng trắc ẩn của Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà hắn đang đi. "Lâm Nhất ca ca, huynh... huynh định làm gì tiếp theo?" Nàng nhẹ giọng hỏi, ánh mắt lo lắng nhưng không hề nao núng.
Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa miếu, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng, che khuất tầm nhìn. Hắn biết, cuộc đối đầu với Xích Lân Môn chỉ mới bắt đầu. Hành động của hắn trong khu mỏ đêm nay chắc chắn đã chọc giận chúng, và chúng sẽ không bỏ qua. Nhưng hắn không hối tiếc.
"Ta sẽ khiến Xích Lân Môn phải trả giá cho những gì chúng đã làm." Lâm Nhất nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một lời tuyên chiến. Ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi ẩn chứa những thế lực đen tối đang thao túng hồng trần. "Thứ tà thuật chúng sử dụng, không phải là công pháp tu luyện thông thường. Ta đã từng đọc trong các điển tịch cổ của Huyền Nguyên Quan về những loại tà công tương tự, liên quan đến những thế lực tà ác đã từng nổi lên trong thời kỳ Đại Tiên Chiến, khi Chân Đạo suy tàn. Đây không chỉ là một môn phái nhỏ bóc lột tài nguyên, Mạt Nhi. Chúng đang che giấu một âm mưu kinh hoàng hơn." Hắn biết, việc này sẽ đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy của thế giới tu tiên đầy phức tạp và nguy hiểm, nơi có lẽ còn nhiều môn phái lớn hơn, tàn ác hơn Xích Lân Môn đang ẩn mình.
Lâm Nhất khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự thô ráp của lớp vải đạo bào. "Dù con đường này có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ đi đến cùng!" Hắn không tìm kiếm danh tiếng, không truy cầu sức mạnh siêu phàm, nhưng nếu đó là con đường để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để giữ vững chân tâm, thì hắn sẽ không lùi bước. Quyết định can thiệp của hắn đêm nay, dù có thể thu hút sự chú ý của Xích Lân Môn và cả những thế lực khác, nhưng đây chính là bước đi đầu tiên trên con đường định hình danh tiếng của một người đạo sĩ không vì danh lợi, mà vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hồng trần gian nan. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ bước tiếp trên con đường đó, dẫu biết rằng phía trước còn muôn vàn thử thách. Tô Mạt Nhi tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe từng lời, nàng biết, từ giây phút này, con đường của họ sẽ không còn yên bình. Nhưng nàng không sợ hãi, bởi vì nàng có hắn, có Lâm Nhất ca ca, người luôn đứng về phía chính nghĩa, và nàng sẽ luôn đồng hành cùng hắn.