Vô tiên chi đạo
Chương 91

Bóng Kiếm Cô Độc: Vén Màn Giả Dối Tiên Môn

3793 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp 'cliffhanger' từ Chương 90, cho thấy hậu quả ban đầu của hành động Lâm Nhất và sự quyết tâm của hắn.,Khắc họa sự đau khổ và sợ hãi của dân làng được giải cứu, củng cố lòng trắc ẩn của Lâm Nhất.,Giới thiệu Đại Hiệp Cô Độc một cách bí ẩn và ấn tượng, thiết lập vai trò của ông như một người dẫn dắt Lâm Nhất vào những góc khuất của giới tu tiên.,Thông qua cuộc đối thoại với Đại Hiệp Cô Độc, Lâm Nhất bắt đầu nhận ra sự mờ ám, những toan tính và sự tha hóa sâu sắc đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của giới tu tiên, đặc biệt trong bối cảnh Đại Tiên Chiến.,Tăng cường xung đột nội tâm của Lâm Nhất giữa đạo lý tu thân và thực tại tàn khốc của giang hồ, thúc đẩy hắn tìm kiếm con đường chân chính của mình.,Foreshadowing các thế lực lớn hơn và bản chất mục ruỗng của một phần 'tiên đạo' đã hình thành từ thời Đại Tiên Chiến.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, A Khổ, Dân làng
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, căng thẳng, bí ẩn, thất vọng nhưng kiên định
Kết chương: [object Object]

Bên trong ngôi miếu cổ đổ nát, ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua những kẽ nứt, chiếu rọi lên gương mặt tiều tụy của những dân làng vừa thoát nạn. Mưa phùn vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương và mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong nồng nặc. Từng làn gió rít qua các khe hở trên vách đá mục nát, tạo nên những âm thanh ai oán như tiếng thở dài của thời gian. Tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng côn trùng kêu rè rè đâu đó, tất cả hòa vào một bản giao hưởng u tịch, hoang tàn, khiến bầu không khí thêm phần bí ẩn và rùng rợn.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đỡ A Khổ nằm xuống một góc khô ráo nhất, phủ lên lão tấm đạo bào của mình. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người dân làng đang co ro, run rẩy. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng, sự kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần hằn sâu trên mỗi khuôn mặt. Những đôi mắt trống rỗng, chứa đựng nỗi tuyệt vọng không lời, cứ như thể linh hồn họ đã bị rút cạn cùng với sinh khí. Trên trán họ, dấu hiệu đỏ sẫm hình con bọ cánh cứng vẫn còn mờ nhạt, như một lời nguyền ghì chặt lấy số phận. Lâm Nhất khẽ chạm tay vào một dấu ấn, cảm nhận luồng sinh khí lạnh lẽo đang dần dần thoát ra khỏi cơ thể phàm nhân, một quá trình chậm rãi mà tàn nhẫn, biến con người thành những cái xác không hồn. Hắn đã dùng Lá Bùa Thái Bình để trấn an họ, nhưng hắn biết, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Tà thuật này không chỉ ăn mòn thể xác mà còn gặm nhấm linh hồn, gieo rắc sự tuyệt vọng sâu thẳm.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú giờ đây cũng vương đầy lo lắng, nhanh nhẹn chăm sóc những người bị thương nặng hơn. Nàng dùng nước suối trong bình, cẩn thận rửa sạch vết bẩn trên tay chân họ, xé vạt áo của mình để băng bó. Nàng không ngừng an ủi bằng những lời lẽ dịu dàng, đôi khi còn pha chút hài hước để xua đi không khí ảm đạm. Nhưng chính nàng cũng không giấu được sự rùng mình khi nhìn thấy những dấu ấn ma quái trên trán dân làng. Lòng trắc ẩn của nàng trỗi dậy mạnh mẽ, pha lẫn với nỗi phẫn nộ trước sự tàn độc của Xích Lân Môn.

"Mọi người yên tâm, đã an toàn rồi." Lâm Nhất cất tiếng nói, giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một sự kiên định lạ thường, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm hy vọng giữa đêm đen. "Dấu vết này... ta sẽ tìm cách hóa giải. Chỉ cần chúng ta cùng nhau, sẽ không có nguyền rủa nào có thể trói buộc được." Hắn biết lời nói của mình có thể chưa đủ sức mạnh để xua tan đi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ, nhưng hắn vẫn phải nói, phải gieo một hạt mầm hy vọng.

A Khổ khẽ rên rỉ, cơ thể lão vẫn còn run rẩy từng chập. Đôi mắt trũng sâu, vô hồn của lão nhìn Lâm Nhất, rồi lại đảo qua những người xung quanh, chất chứa đầy sự bất lực. "Xích Lân... chúng nó là ác quỷ... chúng muốn hút khô chúng ta..." Giọng lão khàn đặc, thều thào, mỗi từ thoát ra đều như chứa đựng máu và nước mắt. "Chúng ta không thể thoát được đâu... Chúng ta đã bị nguyền rủa rồi..." Nỗi sợ hãi đã biến thành một phần của lão, một xiềng xích vô hình trói buộc tâm trí. Lão đã mất hết niềm tin vào cuộc đời, vào số phận, vào cả những lời hứa hẹn về tiên nhân.

Lâm Nhất thở dài, bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve Phù Trần Mộc, cảm nhận sự thô ráp nhưng vững chắc của cán gỗ. Hắn hiểu rằng, để chữa lành những vết thương thể xác thì dễ, nhưng để vực dậy một linh hồn đã vụn vỡ vì tuyệt vọng thì khó hơn gấp vạn lần. Hắn đã từng chứng kiến những cảnh đời tương tự ở Huyền Nguyên Quan, những con người bị cuộc đời vùi dập đến mức không còn tha thiết gì nữa. Đó là lý do vì sao hắn kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình, con đường không chỉ tu luyện sức mạnh mà còn tu dưỡng tâm hồn, giữ vững chân tâm giữa hồng trần vạn biến.

"Không có nguyền rủa nào lớn hơn lòng người tà ác, A Khổ." Hắn lặp lại, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng kiên định. "Ấn ký trên trán lão là tà thuật của Xích Lân Môn, chúng dùng để rút cạn sinh khí của lão và đồng bào. Ta sẽ bảo vệ các ngươi. Tiên đạo chân chính là vậy, không phải vì sức mạnh mà chà đạp lên sinh linh." Hắn muốn lão hiểu rằng, vẫn còn có hy vọng, vẫn còn có những người sẵn lòng đứng lên vì chính nghĩa. Hắn muốn cho lão thấy, không phải tất cả những kẻ mang danh tu tiên đều là ác quỷ. Chân lý không nằm ở phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong lòng người.

Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, nàng lặng lẽ đặt tay lên vai hắn, truyền đi sự ấm áp và ủng hộ không lời. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Xích Lân Môn, và cũng đã thấy được sự kiên cường, lòng trắc ẩn của Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà hắn đang đi. "Lâm Nhất ca ca, huynh... huynh định làm gì tiếp theo?" Nàng nhẹ giọng hỏi, ánh mắt lo lắng nhưng không hề nao núng, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi hiểm nguy sắp tới.

Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa miếu, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng, che khuất tầm nhìn. Hắn biết, cuộc đối đầu với Xích Lân Môn chỉ mới bắt đầu. Hành động của hắn trong khu mỏ đêm nay chắc chắn đã chọc giận chúng, và chúng sẽ không bỏ qua. Nhưng hắn không hối tiếc. "Ta sẽ khiến Xích Lân Môn phải trả giá cho những gì chúng đã làm." Lâm Nhất nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một lời tuyên chiến. Ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi ẩn chứa những thế lực đen tối đang thao túng hồng trần. "Thứ tà thuật chúng sử dụng, không phải là công pháp tu luyện thông thường. Ta đã từng đọc trong các điển tịch cổ của Huyền Nguyên Quan về những loại tà công tương tự, liên quan đến những thế lực tà ác đã từng nổi lên trong thời kỳ Đại Tiên Chiến, khi Chân Đạo suy tàn. Đây không chỉ là một môn phái nhỏ bóc lột tài nguyên, Mạt Nhi. Chúng đang che giấu một âm mưu kinh hoàng hơn." Hắn biết, việc này sẽ đẩy hắn sâu hơn vào vòng xoáy của thế giới tu tiên đầy phức tạp và nguy hiểm, nơi có lẽ còn nhiều môn phái lớn hơn, tàn ác hơn Xích Lân Môn đang ẩn mình.

Lâm Nhất khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự thô ráp của lớp vải đạo bào. "Dù con đường này có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ đi đến cùng!" Hắn không tìm kiếm danh tiếng, không truy cầu sức mạnh siêu phàm, nhưng nếu đó là con đường để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để giữ vững chân tâm, thì hắn sẽ không lùi bước. Quyết định can thiệp của hắn đêm nay, dù có thể thu hút sự chú ý của Xích Lân Môn và cả những thế lực khác, nhưng đây chính là bước đi đầu tiên trên con đường định hình danh tiếng của một người đạo sĩ không vì danh lợi, mà vì chính nghĩa. Tiên đạo tại tâm, hồng trần gian nan. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ bước tiếp trên con đường đó, dẫu biết rằng phía trước còn muôn vàn thử thách. Tô Mạt Nhi tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe từng lời, nàng biết, từ giây phút này, con đường của họ sẽ không còn yên bình. Nhưng nàng không sợ hãi, bởi vì nàng có hắn, có Lâm Nhất ca ca, người luôn đứng về phía chính nghĩa, và nàng sẽ luôn đồng hành cùng hắn.

***

Sương mù vẫn dày đặc, trùm phủ cả không gian như một tấm màn tang thương, che khuất tầm nhìn, nuốt chửng mọi âm thanh. Buổi chiều tà ở vùng ngoại vi Âm Phong Cốc càng thêm u ám, lạnh lẽo. Gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, mang theo hơi ẩm thấu xương và mùi âm khí nồng nặc, mùi đất ẩm mục, mùi tanh của xác thối rữa đâu đó trong thung lũng sâu, cùng với mùi lưu huỳnh khó chịu. Mỗi bước chân của Lâm Nhất trên nền đất ẩm ướt đều vang lên thật rõ, nhưng nhanh chóng bị màn sương và tiếng gió nuốt chửng, tạo cảm giác cô độc đến tột cùng. Hắn đã để Tô Mạt Nhi đưa dân làng đến một nơi an toàn hơn, một sơn thôn nhỏ khuất nẻo mà hắn từng ghé qua trên đường vân du. Nàng đã không muốn rời đi, nhưng hắn kiên quyết, bởi con đường sắp tới chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và hắn không muốn nàng cùng những người vô tội khác phải gánh chịu.

Một mình tiến sâu vào vùng ngoại vi Âm Phong Cốc, Lâm Nhất cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của không khí xung quanh. Âm khí nơi đây nồng đậm đến mức khiến người thường khó thở, còn tu sĩ chính đạo như hắn cũng cảm thấy khó chịu, tâm thần bất an. Hắn cẩn trọng từng bước, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét khắp xung quanh, không bỏ sót một dấu hiệu bất thường nào. Tiếng động lạ không rõ nguồn gốc cứ văng vẳng trong gió, đôi khi là tiếng than khóc yếu ớt từ xa, đôi khi là tiếng xương cốt va chạm khô khốc, khiến sống lưng hắn lạnh toát. Hắn biết, nơi này không chỉ là hang ổ của Xích Lân Môn, mà còn ẩn chứa những điều tà dị hơn nhiều.

Lâm Nhất không vội vàng, hắn dùng Đạo Pháp Tu Thân để cảm nhận từng luồng linh khí biến động trong sương mù, từng dấu vết dù là nhỏ nhất của sự sống hay cái chết. Hắn đi theo một trực giác mách bảo, một sợi dây liên kết vô hình dẫn hắn đến nơi mà hắn tin rằng sẽ tìm thấy manh mối về âm mưu kinh hoàng của Xích Lân Môn. Phù Trần Mộc trong tay hắn như một phần kéo dài của cánh tay, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn thấm đẫm hơi sương, nhưng thân hình gầy gò của hắn vẫn toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, ẩn chứa một sức mạnh kiên cường.

Bất chợt, một bóng người xuất hiện từ trong màn sương dày đặc, đứng tựa vào một vách đá gồ ghề, tĩnh lặng như một pho tượng cổ xưa. Hắn không hề phát ra bất kỳ linh khí dao động nào, như thể hắn hòa làm một với cảnh vật hoang tàn xung quanh, khiến Lâm Nhất giật mình. Đó là một nam nhân có khuôn mặt phong trần, hằn sâu những vết sẹo ngang dọc, như những dấu ấn của cuộc đời sóng gió. Râu tóc lấm tấm bạc được buộc sơ sài bằng một sợi dây thô, nhưng không hề luộm thuộm, ngược lại càng tăng thêm vẻ uy nghiêm, bất cần. Đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ u hoài, từng trải, như chứa đựng cả một bể khổ nhân sinh. Thân hình y cao lớn, gân guốc, toát lên vẻ mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi, cô độc. Thanh kiếm cổ, không vỏ bọc, vắt ngang lưng y, lưỡi kiếm cũ kỹ, xỉn màu, nhưng lại toát ra một khí tức lạnh lẽo, sắc bén đến lạ thường. Y đứng đó, giữa màn sương lạnh lẽo, toát lên khí chất cô độc đến tột cùng, như một linh hồn lạc lõng giữa hồng trần.

Lâm Nhất dừng bước, cảnh giác thủ thế, Phù Trần Mộc khẽ rung lên trong tay. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ nhưng không hề ác độc từ người đó, mà là một sự trầm ổn, sâu sắc đến mức khiến hắn phải dè chừng. "Tiểu đạo sĩ, ngươi không sợ chết sao, lại dám mò đến nơi này?" Giọng nói trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi và bi quan, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng khó tả, như thể đã chứng kiến vô vàn thăng trầm của thế sự.

Lâm Nhất không vội trả lời, hắn quan sát kỹ người đối diện. "Đạo lý tu thân của ta không cho phép ta làm ngơ trước sự tàn ác. Ngươi là ai?" Hắn hỏi, giọng hắn tuy ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được.

Đại Hiệp Cô Độc – bởi vì khí chất cô độc của y quá rõ ràng, Lâm Nhất thầm gọi y như vậy – không tấn công, chỉ quan sát Lâm Nhất bằng ánh mắt thâm trầm. Y khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt phong trần, như thể đang cười nhạo chính mình, hay cười nhạo sự ngây thơ của Lâm Nhất. Hai người đối mặt nhau trong màn sương lạnh lẽo, giữa tiếng gió rít và mùi âm khí nồng nặc, tạo nên một khung cảnh vừa căng thẳng vừa đầy ẩn ý. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại sự giao thoa của hai ánh mắt, một trẻ trung đầy lý tưởng, một già dặn đầy hoài nghi.

***

Đại Hiệp Cô Độc không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lưng bước đi, dẫn Lâm Nhất xuyên qua một khe đá hẹp, ẩn mình trong những lùm cây rậm rạp và màn sương mù dày đặc. Hắn đi theo y, cảm nhận sự thay đổi bất ngờ của không khí. Chỉ vài bước chân, âm khí nồng nặc của Âm Phong Cốc đã giảm đi đáng kể, thay vào đó là một sự yên tĩnh, thanh tịnh lạ thường. Y dẫn hắn đến một động phủ ẩn mình, được che chắn khéo léo bởi một thác nước nhỏ và những cây cổ thụ cao lớn. Bên trong động, không gian khá rộng rãi, không khí khô ráo và ấm áp hơn hẳn bên ngoài. Một bếp lửa nhỏ tí tách cháy ở giữa động, xua đi cái lạnh và ẩm ướt, tỏa ra mùi khói gỗ thoang thoảng. Vài tấm da thú được trải làm chỗ ngồi đơn giản mà ngăn nắp. Tiếng gió nhẹ bên ngoài lọt vào, tiếng côn trùng kêu rè rè, tạo nên một không gian cô tịch, thích hợp cho sự chiêm nghiệm.

Đại Hiệp Cô Độc ngồi xuống một tấm da thú, ra hiệu cho Lâm Nhất ngồi đối diện. Ánh lửa nhảy múa trên gương mặt trầm tư của Lâm Nhất, phản chiếu sự thay đổi trong đôi mắt hắn – từ cảnh giác ban đầu, giờ đây là sự tò mò và một chút bối rối. Ánh lửa cũng làm nổi bật những vết sẹo trên khuôn mặt Đại Hiệp Cô Độc, khiến y trông càng thêm khắc khổ và từng trải. Y lấy ra một bầu rượu cũ kỹ, nhấp một ngụm, rồi cất tiếng nói, giọng y trầm khàn, như tiếng suối chảy qua đá cuội, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của động phủ.

"Ngươi thấy Xích Lân Môn tàn ác, nhưng đó chỉ là một hạt cát trong sa mạc thối nát này." Đại Hiệp Cô Độc bắt đầu, ánh mắt y nhìn sâu vào ngọn lửa, như thể đang nhìn vào một ký ức xa xăm nào đó. "Cái gọi là 'tiên đạo' mà người đời tôn sùng, từ lâu đã biến chất thành trò chơi quyền lực và tham vọng. Ngươi nghĩ chúng cướp linh thạch để tu luyện? Chúng chỉ là những con chó săn cho kẻ mạnh hơn, những kẻ đang âm thầm hút cạn sinh khí của hồng trần, như chúng đã làm từ thuở Đại Tiên Chiến."

Lời nói của y như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã từng hoài nghi về "tiên đạo" sau những gì chứng kiến, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sự thối nát lại có thể sâu rộng đến thế. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc, cảm nhận sự lạnh lẽo của cán gỗ truyền vào lòng bàn tay. "Con chó săn cho kẻ mạnh hơn... hút cạn sinh khí hồng trần... từ thuở Đại Tiên Chiến..." Hắn lẩm bẩm, cố gắng ghép nối những mảnh ghép thông tin rải rác mà hắn từng nghe được ở Huyền Nguyên Quan, những lời đồn đại mơ hồ về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo. Lời của Đại Hiệp Cô Độc không chỉ là thông tin, mà là một lời phán xét cay đắng về một thế giới mà hắn từng tin là cao quý.

"Vậy Chân Đạo... có thật sự đã suy tàn?" Lâm Nhất hỏi, giọng hắn mang theo một chút run rẩy, một nỗi thất vọng sâu sắc. Nếu Chân Đạo đã suy tàn, vậy con đường mà hắn đang theo đuổi, "Vô Tiên chi Đạo," liệu có còn ý nghĩa gì nữa không?

Đại Hiệp Cô Độc nhấp thêm một ngụm rượu, tiếng nuốt khan vang lên rõ ràng trong tĩnh lặng. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt u hoài giờ đây pha lẫn một chút... hy vọng, hay là sự trắc ẩn. "Chân Đạo không suy tàn, tiểu đạo sĩ. Chỉ là con người đã quên mất nó." Y chậm rãi nói, từng lời như khắc vào tâm khảm Lâm Nhất. "Chúng đuổi theo sức mạnh ảo vọng, để rồi tự biến mình thành quỷ dữ. Chúng vứt bỏ nhân luân, đạo đức, chỉ vì một chút linh thạch, một chút pháp bảo, một chút hư danh. Chúng gọi đó là 'tiên đạo', nhưng thực chất chỉ là con đường dẫn đến địa ngục trần gian."

Lâm Nhất lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn dần chuyển từ ngạc nhiên sang trầm tư, rồi đến một nỗi buồn man mác. Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói, rằng tiên đạo không ở trên mây xanh, không ở chốn bồng lai tiên cảnh, mà ở ngay trong tâm mỗi con người, ở những điều giản dị nhất của hồng trần. Lời của Đại Hiệp Cô Độc đã khẳng định lại điều đó, nhưng theo một cách tàn khốc hơn. Giới tu tiên mà hắn từng nghe kể, từng mơ mộng, giờ đây hiện ra là một bức tranh đen tối, nhuốm màu tham lam và tàn bạo.

"Những kẻ mà ngươi gọi là Xích Lân Môn, chúng chỉ là những con tốt thí trên bàn cờ của kẻ khác." Đại Hiệp Cô Độc tiếp tục, giọng y nhỏ dần, như tiếng thì thầm của gió. "Có những thế lực lớn hơn, tàn độc hơn, những kẻ đã tồn tại từ rất lâu, kể từ cái thời Đại Tiên Chiến khốc liệt ấy. Chúng đã học được cách ẩn mình, thao túng, và hút cạn linh khí của hồng trần bằng những phương pháp tà ác nhất. Thiên Đạo Môn, Hắc Ám Cung... những cái tên đó chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm. Ngươi, tiểu đạo sĩ, con đường của ngươi... có lẽ là ánh sáng hiếm hoi còn sót lại giữa bóng tối mịt mờ này."

Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn Đại Hiệp Cô Độc, ánh mắt hắn chứa đựng biết bao câu hỏi. Thiên Đạo Môn, Hắc Ám Cung... những cái tên mà hắn chưa từng nghe thấy, hay chỉ thoáng qua trong những điển tịch cổ cũ nát của Huyền Nguyên Quan. Hắn bắt đầu nhận ra rằng, cuộc chiến của hắn với Xích Lân Môn chỉ là bước khởi đầu của một hành trình đầy hiểm nguy, đối mặt với những thế lực khổng lồ mà hắn chưa thể hình dung. Một cảm giác nặng nề, choáng ngợp bao trùm lấy hắn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng liệu tâm hắn có đủ kiên cường để đối mặt với một thế giới đã mục ruỗng đến tận gốc rễ? Liệu hắn có thể giữ vững "Vô Tiên chi Đạo" của mình khi đối diện với sự tha hóa và tàn bạo đến vậy?

Dù lòng đầy hoài nghi và trĩu nặng, nhưng Lâm Nhất vẫn cảm thấy một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong tim. Lời của Đại Hiệp Cô Độc, dù bi quan, lại cũng là một sự xác nhận cho con đường mà hắn đang đi. "Ánh sáng hiếm hoi còn sót lại..." Hắn không tìm kiếm danh tiếng hay sức mạnh siêu phàm, nhưng nếu đó là định mệnh của hắn, để trở thành một ngọn đèn soi rọi giữa bóng tối, thì hắn sẽ không lùi bước. Hắn nhìn ngọn lửa bếp tí tách cháy, nhìn Đại Hiệp Cô Độc trầm tư nhấp rượu, và hắn biết, con đường phía trước còn xa xôi vạn dặm, nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Những lời của Đại Hiệp Cô Độc như một tấm bản đồ ẩn chứa những bí mật kinh hoàng của thế giới tu tiên, và Lâm Nhất, hắn sẽ từng bước vén màn sự thật, dẫu biết rằng mỗi bước đi đều có thể là một vực sâu không đáy. Đêm khuya, sương mù dày đặc vẫn bao phủ Âm Phong Cốc, lạnh giá và bí ẩn, nhưng trong động phủ nhỏ bé này, một hạt mầm của hy vọng và quyết tâm đã được gieo trồng trong lòng tiểu đạo sĩ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ