Vô tiên chi đạo
Chương 92

Kế Hoạch Dưới Bóng Đêm: Đối Mặt Với Đạo Lý Khác Biệt

3691 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 91: Lâm Nhất đối mặt với gánh nặng và quyết tâm sau khi nhận ra sự mục ruỗng của 'tiên đạo'.,Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc cùng nhau vạch ra kế hoạch giải cứu những người bị giam giữ tại Linh Thạch Khoáng Mạch và làm suy yếu thế lực của Xích Lân Môn.,Khắc họa rõ nét sự khác biệt trong triết lý hành động giữa Lâm Nhất (tối thiểu hóa thương vong, bảo vệ sinh linh) và Đại Hiệp Cô Độc (pragmatic, chấp nhận tổn thất để diệt trừ cái ác tận gốc).,Làm sâu sắc thêm nhận thức của Lâm Nhất về sự phức tạp và tàn khốc của giang hồ, đặc biệt là trong bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo'.,Giới thiệu nhân vật mới 'Người Bán Rau Củ (Bác Rau)' để củng cố hình ảnh 'hồng trần' mà Lâm Nhất muốn bảo vệ.,Tăng cường căng thẳng và chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện với Xích Lân Môn, đẩy Arc vào cao trào.
Nhân vật: Lâm Nhất, Đại Hiệp Cô Độc, Tô Mạt Nhi, Người Bán Rau Củ (Bác Rau)
Mood: Tense, determined, philosophical, a touch of melancholy and urgency.
Kết chương: [object Object]

Đêm khuya, sương mù vẫn giăng mắc đặc quánh quanh Âm Phong Cốc, như tấm màn lụa trắng giấu đi những bí mật ngàn năm. Trong động phủ nhỏ bé mà Đại Hiệp Cô Độc tạm trú, ngọn lửa bếp tí tách cháy leo lét, soi rọi bóng hình Lâm Nhất đang ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn cũ kỹ. Những lời của Đại Hiệp Cô Độc vẫn văng vẳng bên tai hắn, nặng trĩu như đá tảng, đè nén lên tâm hồn vốn đã nhiều trăn trở. "Thiên Đạo Môn, Hắc Ám Cung... những cái tên đó chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm." Mỗi câu nói của y như một nhát dao xé toạc bức màn che giấu sự thật tàn khốc về cái gọi là "tiên đạo" mà hắn từng ngưỡng vọng, từng theo đuổi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh dân làng hốc hác, đôi mắt rỗng tuếch vì bị rút cạn sinh khí, nhưng chúng cứ như những bóng ma, ám ảnh không thôi.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá lạnh, mùi đất ẩm đặc trưng của hang động, xen lẫn chút khói bếp và mùi rượu nồng của Đại Hiệp Cô Độc còn vương vấn. Tâm hắn tựa như một mặt hồ bị khuấy động, từng làn sóng hoài nghi, phẫn nộ và cả một nỗi buồn man mác cứ thế dâng trào. Sư phụ từng dạy, "Vô Tiên chi Đạo" là thuận theo tự nhiên, là tu thân dưỡng tính, là giữ gìn cái chân tâm giữa hồng trần vạn biến. Nhưng cái hồng trần mà hắn đang đối mặt lại không hề bình yên, không hề thuận tự nhiên chút nào. Nó là một chiến trường, nơi kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu, nơi đạo lý bị bóp méo, nơi sinh mệnh con người bị coi rẻ hơn một viên linh thạch vô tri. Hắn tự hỏi, liệu cái "chân tâm" của mình có đủ sức để chống lại cả một dòng chảy cuồn cuộn của sự tha hóa và tàn bạo này không? Liệu hắn có thể giữ vững con đường của mình khi đối diện với những thế lực khổng lồ, những kẻ đã tồn tại từ "thời Đại Tiên Chiến khốc liệt ấy" như lời Đại Hiệp Cô Độc nói?

Hắn vươn tay, rút Phù Trần Mộc ra khỏi hông, nhẹ nhàng vuốt ve cán gỗ trơn nhẵn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Chiếc Phù Trần Mộc này đã theo hắn từ những ngày đầu ở Huyền Nguyên Quan, là vật bất ly thân, là cầu nối với sư phụ, là biểu tượng cho con đường hắn đã chọn. Mỗi khi tâm trí loạn động, việc chạm vào nó, cảm nhận sự tĩnh lặng từ chất liệu gỗ tự nhiên, dường như có thể giúp hắn tìm lại được bình yên. "Vô Tiên chi Đạo không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, dù phải trả giá đắt. Nhưng giá nào mới là hợp lý?", hắn thì thầm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió rít nhẹ bên ngoài hang đá, nghe tựa hồ như một lời hỏi vọng vào hư vô, không có đáp án. Hắn không sợ hãi cái chết, cũng không sợ gian nan, nhưng hắn sợ rằng, trong cuộc chiến này, hắn sẽ phải đánh đổi quá nhiều, sẽ phải làm những điều đi ngược lại với đạo lý mà hắn luôn gìn giữ. Hắn sợ rằng, để diệt trừ cái ác, hắn sẽ trở thành một phần của nó.

Đêm dần về khuya, trăng mờ nhạt dần sau những đám mây, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như đôi mắt của tạo hóa đang im lặng dõi theo. Hắn nhắm mắt, thử vận chuyển công pháp "Vô Tiên Tâm Kinh", để linh khí trong cơ thể lưu chuyển, cố gắng gột rửa những tạp niệm. Dần dần, hơi thở của hắn trở nên đều đặn, tâm trí cũng dần lắng dịu hơn. Một tia sáng yếu ớt, bền bỉ nhen nhóm trong lòng hắn. Dù thế giới có mục ruỗng đến đâu, dù "tiên đạo" có tha hóa đến thế nào, thì vẫn còn những sinh linh vô tội, những phàm nhân khốn khổ cần được bảo vệ. Và đó chính là ý nghĩa đích thực của "Vô Tiên chi Đạo" đối với hắn. Đó là lý do hắn không thể lùi bước.

Hắn mở mắt, lấy ra một pháp khí truyền âm nhỏ, một mảnh ngọc giản nhỏ nhắn mà sư phụ đã ban cho. Hắn khẽ vận linh lực, truyền vào đó một dòng thần niệm, gửi đi những lời nhắn nhủ đến Tô Mạt Nhi. "Mạt Nhi, muội và dân làng hãy cố gắng bình an. Ta sẽ sớm trở lại. Đừng lo lắng cho ta." Giọng hắn truyền đi, mang theo sự ấm áp và kiên định, như muốn xoa dịu nỗi lo lắng của cô bé. Hắn biết, Tô Mạt Nhi chắc hẳn đang rất lo lắng cho hắn, nhưng hắn cũng hiểu rằng, cô bé là người mạnh mẽ, và quan trọng hơn, cô bé cần phải an toàn để chăm sóc cho những dân làng yếu ớt. Sự lo lắng cho Tô Mạt Nhi, cho những con người khốn khổ, không làm hắn yếu đi, mà ngược lại, nó trở thành một nguồn sức mạnh vô hình, một lời nhắc nhở không ngừng về trách nhiệm mà hắn đang gánh vác. Hắn không đơn độc. Con đường phía trước, dù hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không chùn bước. Hắn sẽ đối mặt.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ đá, xua đi màn sương đêm lạnh giá, mang theo hơi ẩm và sự tinh khiết của đất trời. Trong động phủ, Đại Hiệp Cô Độc đã ngồi chờ sẵn. Y không thiền định, cũng không tu luyện, chỉ đơn thuần ngồi đó, với thanh kiếm cổ đặt ngang đùi, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía vách đá. Khi Lâm Nhất bước ra từ nơi hắn thiền định, dáng vẻ vẫn thanh thoát, gầy gò nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định lạ thường, Đại Hiệp Cô Độc chỉ gật đầu nhẹ, không nói một lời. Y đã chuẩn bị một tấm bản đồ thô sơ vẽ tay, trải rộng trên mặt bàn đá. Trên đó, những đường nét ngoằn ngoèo, những ký hiệu khó hiểu, phác thảo Linh Thạch Khoáng Mạch và các tuyến đường xung quanh.

"Ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi chứ, tiểu đạo sĩ?" Đại Hiệp Cô Độc hỏi, giọng trầm khàn, mang theo chút lạnh lùng thường thấy. Y không quan tâm đến những cảm xúc giằng xé nội tâm của Lâm Nhất, chỉ quan tâm đến quyết định cuối cùng.

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn chạm vào những ký hiệu trên bản đồ. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Ta không thể đứng nhìn sinh linh đồ thán mà không làm gì." Hắn đáp, lời nói chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều như khắc sâu vào không khí.

Đại Hiệp Cô Độc không bình luận gì về câu trả lời mang đậm tính triết lý của Lâm Nhất. Y chỉ đưa tay chỉ vào bản đồ. "Đây là bố cục của Xích Lân Môn tại Linh Thạch Khoáng Mạch. Chúng có ba khu vực chính: khu vực khai thác, nơi dân làng bị giam giữ và làm việc; khu vực cất giữ linh thạch và pháp khí, nơi có pháp khí rút sinh khí được đặt; và khu vực sinh hoạt của đệ tử, cũng là nơi có vị trí của Trưởng lão Xích Lân Môn." Y nói, từng lời như những mũi tên sắc bén, chỉ thẳng vào mục tiêu. "Tổng cộng có khoảng ba mươi đệ tử, mười người ở khu khai thác, mười người canh gác kho báu, mười người còn lại luân phiên tuần tra và bảo vệ Trưởng lão."

"Pháp khí rút sinh khí... nó nằm ở đâu chính xác?" Lâm Nhất hỏi, giọng hắn căng thẳng. Hắn nhớ lại cảnh tượng dân làng bị rút cạn sinh khí, nỗi đau đớn và tuyệt vọng in hằn trên khuôn mặt họ. Đó là nguồn cơn của mọi tội ác.

"Ở sâu bên trong khu cất giữ linh thạch, dưới lòng đất." Đại Hiệp Cô Độc chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Nó được bảo vệ bởi một trận pháp nhỏ và vài tên đệ tử có tu vi khá. Hơn nữa, nó được kết nối với mạch linh thạch chính, việc phá hủy nó có thể gây ra chấn động lớn, thậm chí là sụp đổ khoáng mạch."

Lâm Nhất cau mày. "Sụp đổ khoáng mạch... vậy dân làng sẽ gặp nguy hiểm nếu chúng ta hành động mạnh tay?"

Đại Hiệp Cô Độc nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu bên hông. "Đó là điều không thể tránh khỏi, tiểu đạo sĩ. Chúng ta không thể cứu tất cả. Trong một cuộc chiến, luôn có những hy sinh. Xích Lân Môn không khác gì một khối u ác tính. Phải cắt bỏ tận gốc, không thể lưu lại mầm mống." Giọng y vang lên dứt khoát, không một chút do dự hay thương cảm. Đối với y, mục tiêu là diệt trừ cái ác, và nếu phải trả giá bằng vài sinh mạng vô tội để cứu lấy hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng khác trong tương lai, thì đó là cái giá đáng phải trả.

Lâm Nhất lắc đầu nhẹ. "Chúng ta có thể giải cứu dân làng và phá hủy pháp khí mà không cần đổ quá nhiều máu không? Có con đường nào khác ngoài bạo lực tuyệt đối?" Hắn nhìn thẳng vào mắt Đại Hiệp Cô Độc, ánh mắt hắn chứa đựng một nỗi trắc ẩn sâu sắc. Hắn không chấp nhận cái triết lý "hy sinh nhỏ để đạt được cái lớn" một cách mù quáng. Mỗi sinh mạng đều quý giá, mỗi hơi thở đều là một phần của hồng trần.

Đại Hiệp Cô Độc thở dài, tiếng thở dài nghe như tiếng gió lùa qua khe đá. "Trong giang hồ, lòng tốt đôi khi là gánh nặng. Kẻ yếu không có quyền chọn lựa con đường của kẻ mạnh. Ngươi phải hiểu, Lâm Nhất, đây là cuộc chiến, không phải là giảng đạo." Y nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí non trẻ của Lâm Nhất cái thực tế phũ phàng của thế giới tu tiên. "Nếu ngươi mềm lòng, sẽ có nhiều người hơn phải chết."

Lâm Nhất im lặng, ánh mắt hắn nhìn xuống bản đồ, nhìn những đường nét khô khan nhưng lại ẩn chứa biết bao sinh mệnh đang treo trên sợi tóc. Hắn hiểu lời của Đại Hiệp Cô Độc, hiểu cái logic tàn khốc của chiến tranh. Nhưng hắn không thể chấp nhận nó một cách dễ dàng. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không phải là con đường của kẻ mạnh dùng sức mạnh để áp đặt, mà là con đường của kẻ giữ gìn sự cân bằng, của kẻ bảo vệ cái thiện lương. Liệu có cách nào để dung hòa cả hai? Liệu có cách nào để vừa diệt trừ cái ác, vừa bảo toàn sinh mệnh? Tâm trí hắn quay cuồng trong những câu hỏi không lời đáp.

"Kế hoạch của ta là chia thành hai mũi. Một mũi đánh vào khu sinh hoạt của Trưởng lão, tạo sự hỗn loạn và thu hút sự chú ý. Mũi còn lại sẽ đột nhập vào khu cất giữ linh thạch, phá hủy pháp khí và giải thoát dân làng." Đại Hiệp Cô Độc tiếp tục, giọng y trở nên lạnh lùng và dứt khoát hơn, phớt lờ sự giằng xé trong lòng Lâm Nhất. "Ngươi, tiểu đạo sĩ, tu vi tuy chưa cao, nhưng có Phù Trần Mộc và đạo pháp kỳ lạ của ngươi, lại có khả năng ẩn nấp, nên đảm nhiệm mũi nhọn đột phá, phá hủy pháp khí. Còn ta, ta sẽ đối đầu với Trưởng lão và đám đệ tử còn lại. Ngươi có đồng ý không?"

Lâm Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Đại Hiệp Cô Độc. Hắn hiểu rằng, y đã đưa ra một kế hoạch tối ưu nhất theo cách nghĩ của y, một kế hoạch hiệu quả nhưng cũng đầy tàn khốc. "Ta sẽ làm theo kế hoạch của ngươi." Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm hơn bình thường. "Nhưng ta có một điều kiện. Ta sẽ cố gắng hết sức để đưa tất cả dân làng ra ngoài an toàn, trước khi pháp khí bị phá hủy, dù điều đó có thể làm chậm trễ hành động của ta."

Đại Hiệp Cô Độc nhìn Lâm Nhất thật lâu, ánh mắt y như muốn xuyên thấu tận đáy lòng hắn. Cuối cùng, y khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép thoáng hiện trên khuôn mặt phong trần. "Tùy ngươi, tiểu đạo sĩ. Lòng trắc ẩn của ngươi có thể là sức mạnh, cũng có thể là yếu điểm. Nhưng ngươi phải nhớ, thời gian không đợi ai. Và kẻ địch sẽ không cho ngươi cơ hội để thể hiện lòng nhân từ." Y nói, lời nói mang theo sự cảnh báo, nhưng cũng là một sự chấp thuận ngầm.

Sự khác biệt trong triết lý hành động giữa hai người hiện rõ như mặt trời và mặt trăng, nhưng trong khoảnh khắc đó, một sự hiểu ngầm, một sự tôn trọng lẫn nhau đã được thiết lập. Lâm Nhất hiểu rằng, hắn không thể thay đổi Đại Hiệp Cô Độc, cũng như Đại Hiệp Cô Độc không thể thay đổi hắn. Nhưng họ có thể cùng nhau chiến đấu, vì một mục đích chung, dù con đường đi có thể khác nhau. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, và hắn sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những quyết định có thể làm lay chuyển cả đạo tâm của hắn. Nhưng hắn sẽ không hối hận. Bởi vì, hắn đã chọn con đường của riêng mình, con đường "Vô Tiên chi Đạo" giữa một thế giới mục ruỗng.

***

Sau cuộc thảo luận căng thẳng, không khí trong động phủ trở nên ngột ngạt và nặng nề hơn bao giờ hết. Lâm Nhất cảm thấy cần phải rời đi, cần phải hít thở không khí của hồng trần, của cuộc sống mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Hắn không thể cứ mãi chìm đắm trong những toan tính chiến lược lạnh lùng hay những triết lý tàn khốc của Đại Hiệp Cô Độc. Hắn cần được nhìn thấy, được cảm nhận, được hòa mình vào dòng chảy của nhân gian để củng cố lại niềm tin, để nhắc nhở bản thân về lý do thực sự hắn dấn thân vào con đường đầy chông gai này.

Trời đã ngả trưa, nắng ấm rải vàng trên những con đường đất, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Hắn rời Âm Phong Cốc, đi về phía một khu chợ phàm nhân gần đó. Khu chợ không quá lớn, nhưng sầm uất và náo nhiệt, khác hẳn với sự tĩnh lặng đến rợn người của động phủ. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường lát đá… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của sự mưu sinh. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi mặn chát của những người lao động, và cả mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, tất cả xộc vào khứu giác, đánh thức những giác quan đã bị tê liệt bởi sự căng thẳng và suy tư.

Lâm Nhất đi chậm rãi giữa dòng người, đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình. Hắn nhìn những người phụ nữ tảo tần chọn mua mớ rau, cân gạo; những người đàn ông vạm vỡ khuân vác hàng hóa nặng nhọc; những đứa trẻ nhỏ nô đùa chạy nhảy vô tư lự. Mỗi người một số phận, mỗi người một nỗi lo toan, nhưng tất cả đều đang sống, đang cố gắng tồn tại, đang vun đắp cho những điều giản dị nhất của cuộc đời.

Bỗng, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc chợ, nơi một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi bên gánh hàng rau củ. Dáng người bà nhỏ nhắn, gầy guộc, khuôn mặt khắc khổ hằn lên những nếp nhăn của thời gian và sự vất vả. Đôi mắt bà mệt mỏi, trũng sâu, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên trì, một nghị lực sống mạnh mẽ. Bà mặc một chiếc áo bà ba đã bạc màu, đôi tay thoăn thoắt sắp xếp lại những bó rau xanh mướt, những củ cà rốt tươi rói, những quả cà chua đỏ mọng. Chúng đều là sản vật của đất, của mồ hôi và công sức.

"Rau củ tươi ngon, nhà trồng đó ạ! Mua ủng hộ bà đi cô chú ơi!" Tiếng rao của bà yếu ớt, khàn khàn, nhưng vẫn vang lên đều đặn, đầy cố gắng. "Rau sạch, không thuốc sâu đâu ạ!"

Lâm Nhất đứng lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt mệt mỏi của bà sự lo toan về bữa cơm, về những gánh nặng của cuộc đời. Bà chính là đại diện cho hàng ngàn, hàng vạn phàm nhân khác, những người đang ngày đêm vật lộn để mưu sinh, để giữ gìn sự sống mong manh của mình giữa cái hồng trần đầy khắc nghiệt. Và chính những con người này, những người yếu ớt và dễ bị tổn thương nhất, lại là những người phải chịu đựng sự áp bức, bóc lột từ những kẻ nhân danh "tiên đạo". Lòng trắc ẩn trong hắn lại dâng trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây chính là lý do hắn không thể chùn bước, không thể chấp nhận cái triết lý "hy sinh nhỏ" của Đại Hiệp Cô Độc một cách tuyệt đối.

Hắn tiến lại gần gánh hàng, cúi đầu chào bà một cách cung kính. "Bác cho con một ít rau này. Củ cải trắng và mớ rau cải này nữa ạ." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, đầy tôn trọng. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn đủ để truyền tải sự cảm thông sâu sắc.

Bác Rau ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi có chút ngạc nhiên khi thấy một thanh niên tuấn tú, ăn mặc tuy giản dị nhưng lại toát lên khí chất phi phàm, lại khiêm tốn mua rau của mình. Bà vội vàng chọn những củ cải trắng và mớ rau cải tươi ngon nhất, cân lên rồi nói: "Của công tử tổng cộng ba đồng tiền ạ."

Lâm Nhất lấy ra một thỏi bạc nhỏ, đặt vào tay bà. "Bác giữ lấy đi ạ." Hắn nói, ý muốn trả nhiều hơn giá trị thực của mớ rau.

Bác Rau ngớ người ra, đôi mắt bà mở to. "Ôi, công tử cho nhiều quá. Thế này là hơn nhiều rồi ạ!" Bà định trả lại tiền thừa, nhưng Lâm Nhất chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ.

"Không sao đâu ạ, bác cứ giữ lấy." Hắn nói, rồi nhanh chóng cầm lấy mớ rau và quay người đi, không để bà có cơ hội từ chối thêm.

Bác Rau nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất, rồi cúi xuống nhìn thỏi bạc trong tay, khóe mắt bà rưng rưng. "Cảm ơn công tử, người tốt bụng!" Giọng bà yếu ớt nhưng đầy biết ơn, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của chợ.

Lâm Nhất bước đi, lòng hắn nặng trĩu nhưng cũng đầy kiên định. Hình ảnh Bác Rau, tiếng rao hàng yếu ớt nhưng đầy nghị lực của bà, và cả ánh mắt biết ơn khi nhận thỏi bạc, tất cả như một lời nhắc nhở mạnh mẽ về con đường mà hắn đã chọn. Hắn không thể để những kẻ như Xích Lân Môn tiếp tục chà đạp lên cuộc sống của những người lương thiện này. Hắn không thể để "tiên đạo" trở thành cái cớ cho sự tàn ác. Dù cho con đường của hắn có khác biệt với Đại Hiệp Cô Độc, dù cho hắn có phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những thế lực khổng lồ hơn, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ giữ vững cái tâm đó, cái tâm nhân ái, bao dung, giữa một thế giới đã mục ruỗng. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Bác Rau đã củng cố thêm niềm tin vào con đường của hắn, dù nó khác biệt với Đại Hiệp Cô Độc. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ là một thử thách lớn, không chỉ với sức mạnh, mà còn với đạo tâm của hắn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ trở lại Âm Phong Cốc, trở lại với Đại Hiệp Cô Độc, và cùng y, đối mặt với bóng tối đang bao trùm Linh Thạch Khoáng Mạch. Bởi vì, hắn là Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ của Huyền Nguyên Quan, và hắn sẽ không bao giờ quên đi lời dạy của sư phụ, cũng như lý do thực sự của "Vô Tiên chi Đạo". Con đường phía trước còn xa xôi vạn dặm, và mỗi bước đi đều có thể là một vực sâu không đáy, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn có niềm tin, có trách nhiệm, và có cả hình ảnh của những con người lương thiện như Bác Rau trong tim.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ