Ánh hoàng hôn cuối cùng đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm Âm Phong Cốc, nơi những cơn gió lạnh lẽo như lưỡi dao vô hình rít lên từ những khe đá, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá đặc trưng của vùng núi hoang vu. Lâm Nhất đứng đó, bóng lưng gầy gò in hằn trên nền trời xám xịt của ráng chiều vừa tắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn vương vấn hình ảnh bác rau củ khắc khổ, và thỏi bạc nhỏ bé đã thắp lên tia hy vọng trong đôi mắt mệt mỏi kia. Cái hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm – lời ấy vang vọng trong tâm khảm hắn, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn, một con đường có thể khác biệt, nhưng lại là con đường chân chính nhất mà hắn có thể đi.
Bóng tối dần đặc quánh, nuốt chửng những chi tiết cuối cùng của cảnh vật, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ của vách đá cheo leo, những thân cây cổ thụ gân guốc và con đường mòn uốn lượn dẫn vào Linh Thạch Khoáng Mạch. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, buốt giá thấu xương, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định của Lâm Nhất. Hắn quay về phía Đại Hiệp Cô Độc, người vẫn đứng đó, lặng như một pho tượng đá cổ, đôi mắt sắc bén như chim ưng dõi về phía mục tiêu. Y không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, chứa đựng sự đồng thuận và cả một chút lo lắng khó tả.
Linh Thạch Khoáng Mạch hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt như một vết sẹo lớn trên thân thể Âm Phong Cốc, những cửa hầm đen ngòm há hốc như miệng quỷ dữ, nuốt chửng ánh sáng và hy vọng. Hệ thống đường hầm chằng chịt, được chống đỡ sơ sài bằng những cột gỗ mục nát và những tảng đá xám xịt, tạo thành một mê cung âm u, hứa hẹn vô vàn hiểm nguy. Từ xa, Lâm Nhất đã có thể nghe thấy những âm thanh yếu ớt vọng lại: tiếng búa đập vào đá lạch cạch, tiếng xe đẩy linh thạch kẽo kẹt như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm, xen lẫn tiếng trò chuyện lầm bầm của những kẻ canh gác, và đôi khi, là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, lạnh lẽo, như giọt thời gian đang rỉ máu. Không khí nơi đây mang một mùi đặc trưng của đất đá ẩm ướt, xen lẫn mùi mồ hôi chua loét và một thứ linh khí thô trọc, nặng nề, khiến lồng ngực hắn có chút ngột ngạt. Bầu không khí ấy, trầm buồn và ảm đạm, như chính số phận của những người phàm nhân đang bị bóc lột nơi đây.
Đại Hiệp Cô Độc không chờ đợi. Y giơ tay, một vật nhỏ lấp lánh trong bóng tối, rồi nhanh chóng bị ném đi, vẽ nên một đường cong ngắn ngủi trước khi va vào một vách đá cách đó không xa. "Ầm!" Một tiếng nổ không quá lớn, nhưng đủ để xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm, và ngay sau đó là một luồng khói đen bốc lên, kèm theo những tia lửa nhỏ xẹt qua. Âm thanh ấy, tuy không phải long trời lở đất, nhưng lại như một hiệu lệnh thức tỉnh cả khu vực. Những tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập vội vã vang lên từ phía xa, nơi những ánh đèn lờ mờ của lính gác đang chao đảo. Đại Hiệp Cô Độc đã thực hiện hành động đánh lạc hướng, tạo ra một sự hỗn loạn cần thiết để Lâm Nhất có thể hành động.
"Nhớ kỹ, không được manh động. Mục tiêu là thâm nhập, không phải giao chiến," Đại Hiệp Cô Độc khẽ nhắc nhở, giọng trầm khàn, như tiếng gió luồn qua khe đá. Y không nhìn Lâm Nhất, đôi mắt vẫn dán chặt vào những động tĩnh nơi xa.
Lâm Nhất không đáp lời, nhưng hắn hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực, rồi khẽ gật đầu. "Bảo vệ sinh linh, không phải sát sinh. Con đường của ta…" Hắn tự nhủ thầm trong tâm khảm, lời dặn của Đại Hiệp Cô Độc và đạo lý của riêng hắn, Vô Tiên chi Đạo, đang hòa quyện, tạo nên một quyết tâm vững như bàn thạch. Đạo lý của hắn không chấp nhận sự hy sinh vô ích, không chấp nhận việc sát hại những kẻ yếu thế, ngay cả khi chúng là tay sai của cái ác. Hắn sẽ tìm cách giải thoát, chứ không phải tàn sát.
Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn, khi phần lớn sự chú ý của lính gác bị kéo về phía tiếng nổ, Lâm Nhất nhẹ nhàng lướt đi. Thân pháp của hắn uyển chuyển như một bóng ma, hòa mình vào màn đêm, không để lại dù chỉ một tiếng động nhỏ. Hắn di chuyển dọc theo rìa vách đá, tránh né những ánh đèn tuần tra đang chao đảo và những cái bóng lướt qua của các đệ tử Xích Lân Môn đang vội vã chạy về phía tiếng động. Đôi mắt hắn tinh tường quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ hở, cảm nhận từng luồng gió, từng dao động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Sự cảnh giác cao độ hiện rõ trong từng bước chân, từng nhịp thở của hắn.
Hắn khéo léo lách qua một hàng rào dây thép gai thô sơ nhưng sắc lạnh, cảm nhận được một luồng linh khí độc hại thoang thoảng bám trên đó. Những kẻ này, không chỉ tàn độc với phàm nhân, mà còn rất xảo quyệt trong việc bố trí phòng thủ. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động, như một tấm gương phản chiếu những nguy hiểm tiềm ẩn. Hắn lướt qua một chốt canh gác bỏ trống, nơi một tên đệ tử Xích Lân Môn vừa vội vã rời đi, bỏ lại một chén trà nguội lạnh và một chiếc áo khoác thô cũ. Tất cả đều nói lên sự vội vàng và hoảng loạn của chúng.
Bước chân Lâm Nhất nhẹ như gió, không vướng bụi trần, nhưng lòng hắn lại nặng trĩu. Hắn nghĩ về những con người đang bị giam cầm bên trong, những số phận đã bị Xích Lân Môn tước đoạt cả sự sống lẫn hy vọng. Hắn nghĩ về lời Đại Hiệp Cô Độc đã nói, về sự mục ruỗng của tiên đạo, về những kẻ nhân danh tu tiên để làm điều tàn ác. Giữa bóng đêm thăm thẳm của Âm Phong Cốc, hắn tựa như một ngọn lửa nhỏ bé, kiên cường cháy, mang theo sứ mệnh của Vô Tiên chi Đạo, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của hồng trần. Con đường này, hắn biết, sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không bao giờ hối hận vì đã chọn nó.
***
Càng tiến sâu vào Linh Thạch Khoáng Mạch, không khí càng trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo hơn, nhưng đồng thời cũng bức bối, ngột ngạt hơn bởi sự tích tụ của linh khí thô trọc và mùi mồ hôi, mùi đất đá nồng nặc. Ánh sáng trở nên khan hiếm, chỉ có những ngọn đèn lồng dầu lờ mờ treo trên vách đá hoặc những phù chú phát sáng yếu ớt, tạo ra những cái bóng kỳ quái, chập chờn. Lâm Nhất di chuyển như một cái bóng, đôi mắt hắn đã quen với bóng tối, cảm nhận mọi thứ xung quanh không chỉ bằng thị giác mà còn bằng linh giác nhạy bén của Vô Tiên chi Đạo.
Hắn phát hiện ra những cái bẫy đơn giản nhưng hiểm độc, nằm rải rác trên các lối đi hẹp. Một sợi dây thép gai tẩm độc được giăng ngang lối đi, lấp lánh một cách chết chóc dưới ánh sáng yếu ớt. Một cái hố sâu được che phủ khéo léo bằng những cành cây khô và lá mục, chỉ một bước chân lơ đễnh cũng đủ để rơi vào vực thẳm. Nhờ Vô Tiên chi Đạo, hắn có thể cảm nhận được những dao động tinh vi của linh khí ẩn chứa trong những cạm bẫy ấy, một thứ linh khí mang theo hơi thở của tà thuật, giúp hắn dễ dàng tránh né. Hắn khéo léo lách qua một cái bẫy phù chú ẩn, một luồng khí lạnh lẽo lướt qua vai hắn, suýt chút nữa đã kích hoạt. Hắn rút Phù Trần Mộc ra, khẽ xua nhẹ, một làn khói độc thoang thoảng bám trên sợi dây thép gai liền tan biến vào hư vô.
Những cảnh tượng hắn chứng kiến càng khiến lòng hắn đau nhói. Khu vực khai thác đá rộng lớn, nhưng lại chật chội bởi hàng trăm phu mỏ đang oằn mình làm việc. Họ, những người phàm nhân bị bắt giữ, thân thể gầy mòn, quần áo rách rưới, khuôn mặt hốc hác, lem luốc bởi bụi bẩn và mồ hôi. Đôi mắt họ vô hồn, mờ đục, không còn chút tia sáng hay hy vọng nào, như những con rối bị tước đoạt linh hồn. Tiếng búa đập đá yếu ớt, tiếng xẻng cào, tiếng thở dốc nặng nhọc hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự khổ đau và tuyệt vọng.
Lâm Nhất ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát một tên đệ tử Xích Lân Môn. Tên này trông cũng không khá hơn là bao, thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hung tợn. Y cầm một cây roi da, không ngừng quất vào lưng một phu mỏ đang chậm chạp di chuyển xe linh thạch. "Nhanh lên! Đồ lười biếng! Các ngươi muốn chết à?" Giọng y khàn đặc, đầy vẻ bực tức. Phu mỏ kia không dám chống cự, chỉ biết cúi gằm mặt, tiếp tục kéo lê chiếc xe nặng trịch, trên lưng hằn lên những vết roi đỏ tấy.
Điều khiến Lâm Nhất chú ý hơn cả là, sau khi trừng phạt xong phu mỏ, tên đệ tử Xích Lân Môn kia lại tựa vào vách đá, rút ra một viên linh thạch thô từ trong túi. Y hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu hấp thụ linh khí từ viên đá. Nhưng thay vì sự sảng khoái, Lâm Nhất lại cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác đang len lỏi vào cơ thể y, và ngay sau đó, cơ thể tên đệ tử này khẽ run rẩy, khuôn mặt trắng bệch đi một cách rõ rệt. Đó không phải là sự hấp thụ linh khí bình thường, mà giống như một quá trình tự hủy hoại, một sự đánh đổi sinh mệnh để đổi lấy chút sức mạnh ảo ảnh.
"Đây là 'tiên đạo' sao? Không, đây là ác ma... Một đạo lý giả dối, tàn độc hơn cả những gì Đại Hiệp Cô Độc đã kể," Lâm Nhất thầm nghĩ, lòng hắn dâng lên một nỗi căm phẫn khó tả. Hắn từng hoài nghi về bản chất của tiên đạo, nhưng giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến sự tàn độc của nó, sự tha hóa đến tận cùng. Những kẻ này không chỉ hút cạn sinh khí của phàm nhân vô tội, mà còn lợi dụng chính đệ tử của mình, biến họ thành những con rối vô tri, những vật hy sinh cho một thứ mục đích tà ác nào đó. "Chúng không chỉ hút sinh khí của phàm nhân, mà còn của chính đệ tử mình... thật tàn nhẫn."
Ánh mắt hắn dừng lại ở một phu mỏ trẻ tuổi, có lẽ chỉ trạc tuổi hắn, đang ngồi co ro trong một góc, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Trên trán y, một dấu ấn màu đỏ sẫm hằn sâu, giống hệt những dấu ấn mà hắn đã thấy trên trán của những dân làng được giải cứu. Đó chính là vết tích của pháp khí rút sinh khí, một lời tố cáo đanh thép về tội ác của Xích Lân Môn.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Xích Lân Môn. Chúng không phải là một môn phái bình thường, mà là một tổ chức tà ác, bị điều khiển bởi một thứ triết lý hủy diệt, gieo rắc đau khổ và cướp đi sự sống. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng ở nơi đây, sự sống và tình cảm con người bị chà đạp không thương tiếc. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm – nhưng liệu những phu mỏ này có còn giữ được chân tâm của mình, khi mà linh hồn và sinh khí của họ đang bị hút cạn từng ngày?
Hắn lướt qua từng khu vực, tránh né những luồng linh khí biến dị tỏa ra từ những khối linh thạch thô, những thứ mà Xích Lân Môn dùng để nuôi dưỡng thứ tà pháp của chúng. Hắn nhận ra, sự mục ruỗng của cái gọi là "tiên đạo" đã ăn sâu vào từng ngóc ngách của thế giới này, biến những nơi lẽ ra phải tràn đầy linh khí thuần khiết thành những hang ổ của tà ma. Hắn phải làm gì đây, để cứu vớt những sinh linh tội nghiệp này, để khôi phục lại sự thanh tịnh cho vùng đất này, mà vẫn giữ vững đạo lý "Vô Tiên chi Đạo" của mình? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, thôi thúc hắn tiến sâu hơn, tìm kiếm nguồn gốc của mọi tội ác.
***
Sau khi vượt qua nhiều lớp canh gác sơ sài nhưng hiểm độc và vô số cạm bẫy được bố trí một cách xảo quyệt, Lâm Nhất cuối cùng cũng đến được một lối vào hang động sâu hơn, nằm khuất sau một vách đá cheo leo. Đây rõ ràng là khu vực cốt lõi của Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi mọi bí mật kinh hoàng nhất của Xích Lân Môn đang ẩn giấu. Không khí ở đây không còn chỉ là lạnh lẽo và ẩm ướt, mà còn mang theo một sự bức bối nặng nề, một cảm giác ngột ngạt đến khó thở, như có hàng ngàn linh hồn đang bị giam cầm, rên rỉ trong câm lặng. Bên trong hang động sâu, không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có bóng tối hun hút và một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ vách đá.
Từ lối vào, Lâm Nhất cảm nhận được một luồng linh khí biến dị mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn đã cảm nhận bên ngoài. Luồng linh khí này không chỉ thô trọc, mà còn mang theo một sự hỗn loạn đáng sợ, xen lẫn với mùi máu tươi tanh nồng và một loại năng lượng tà ác quen thuộc – dấu hiệu không thể nhầm lẫn của việc "hút sinh khí". Mùi máu ấy không chỉ là máu của phàm nhân, mà còn có cả một thứ mùi vị kim loại đặc trưng của máu tu sĩ, hay những sinh linh có linh lực khác. Hắn chợt rùng mình, nhận ra đây chính là nơi mà Xích Lân Môn thực hiện những nghi thức tàn độc nhất của mình, nơi mà chúng biến sự sống thành năng lượng, nơi mà đạo lý tu tiên bị bóp méo thành một thứ tà thuật ghê rợn.
Hắn nín thở, ẩn mình sau một khối đá lớn, quan sát lối vào. Khác với những chốt canh gác bên ngoài, nơi này được canh gác nghiêm ngặt hơn hẳn, với hai tên đệ tử Xích Lân Môn đứng bất động như những pho tượng đá. Chúng trông còn tiều tụy hơn những kẻ bên ngoài, khuôn mặt hốc hác đến mức đáng sợ, đôi mắt trũng sâu, đỏ ngầu, nhưng lại ánh lên một vẻ cảnh giác tột độ. Dưới ánh sáng mờ ảo của một ngọn đèn lồng dầu treo trên vách đá, Lâm Nhất có thể thấy rõ những vết sẹo cũ và mới trên cánh tay chúng, và trên trán chúng cũng có những dấu ấn màu đỏ sẫm tương tự những phu mỏ, dù có vẻ mờ nhạt hơn, như thể chúng cũng đang bị hút cạn sinh khí, nhưng ở một mức độ chậm hơn, có kiểm soát hơn.
"Dấu hiệu này... chính là pháp khí rút sinh khí. Chắc chắn rồi, bí mật nằm ở phía trước," Lâm Nhất thì thầm trong đầu, giọng hắn khẽ rung lên vì sự căng thẳng. Hắn đã từng nghĩ rằng Xích Lân Môn chỉ đơn thuần là một băng nhóm cướp bóc linh thạch và phàm nhân, nhưng giờ đây, hắn nhận ra chúng còn tàn độc hơn thế rất nhiều. Chúng đang thực hiện một thứ nghi thức tà ác, một thứ phép thuật cổ xưa bị cấm đoán, mà mục đích của nó vẫn còn là một ẩn số.
Từ bên trong hang động, một ánh sáng đỏ mờ ảo chập chờn, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ẩn mình trong bóng tối. Ánh sáng ấy không ổn định, lúc mạnh lúc yếu, và mỗi khi nó lóe lên, một làn sóng năng lượng tà ác lại lan tỏa ra ngoài, khiến không khí càng thêm nặng nề, ngột ngạt. Đó là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, mang theo điềm gở, một thứ ánh sáng của sự hủy diệt và cái chết. Lâm Nhất cảm thấy Phù Trần Mộc trong tay mình khẽ rung lên bần bật, như thể nó đang cố gắng cảnh báo hắn về một mối nguy hiểm khôn lường sắp tới.
Hắn khẽ vuốt nhẹ lên những sợi tơ trắng muốt của Phù Trần Mộc, đôi mắt trầm tư nhìn về phía ánh sáng đỏ mờ ảo. Trong lòng hắn, những câu hỏi không ngừng dấy lên: "Phải làm gì để cứu họ, và diệt trừ cái ác này mà không làm tổn thương những sinh linh vô tội khác?" Hắn biết rằng, việc thâm nhập vào đây là một chuyện, nhưng việc đối mặt với thứ tà pháp đang được vận hành bên trong, và giải cứu những người bị giam cầm, lại là một thử thách hoàn toàn khác. Liệu hắn có thể làm được điều đó, mà vẫn giữ vững đạo lý Vô Tiên chi Đạo của mình? Liệu hắn có thể đối phó với cái ác mà không bị nó làm vấy bẩn, không bị nó biến thành một kẻ sát nhân vô tri?
Sự tiều tụy của các đệ tử Xích Lân Môn cho thấy chính họ cũng là nạn nhân hoặc bị lợi dụng bởi một thế lực mạnh hơn bên trong môn phái, một kẻ đứng sau màn, thao túng tất cả. Ánh sáng đỏ mờ ảo và mùi máu tươi nồng nặc từ khu vực cốt lõi không chỉ ám chỉ một nghi thức tà ác đang diễn ra, mà còn có thể là một pháp khí cực kỳ nguy hiểm, một thứ vũ khí của sự hủy diệt. Việc Lâm Nhất ngày càng tiến sâu vào hang ổ cho thấy hắn sắp đối mặt với kẻ cầm đầu hoặc bí mật quan trọng nhất của Xích Lân Môn. Sự hiện diện của các bùa chú và cạm bẫy tinh vi gợi ý rằng Xích Lân Môn có thể không chỉ là một môn phái nhỏ mà còn có sự hỗ trợ từ một thế lực lớn hơn hoặc có kiến thức về tà thuật cổ xưa.
Lâm Nhất hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối hun hút, nơi ánh sáng đỏ chập chờn, rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn không thể để nỗi sợ hãi hay sự căm phẫn làm lu mờ lý trí. Hắn là Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ của Huyền Nguyên Quan, người đã thề sẽ đi theo con đường Vô Tiên chi Đạo, con đường của chân tâm, của lòng nhân ái. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với cái ác này, không phải bằng sự bạo lực mù quáng, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên định và bằng chính đạo lý của mình. Đêm còn dài, và cuộc chiến còn chưa bắt đầu, nhưng hắn đã sẵn sàng.