Vô tiên chi đạo
Chương 94

Huyết Trì Phá Vỡ: Phản Kích Trong Loạn Đao

5547 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 93, đưa Lâm Nhất vào cuộc đối đầu căng thẳng tại Huyết Trì.,Khắc họa sự quyết đoán của Lâm Nhất khi buộc phải hành động để bảo vệ sinh mạng, dù điều đó đi ngược lại với mong muốn tối thiểu hóa thương vong của hắn.,Lâm Nhất thành công giải cứu một số con tin quan trọng, khẳng định đạo lý tu thân của mình trong hoàn cảnh khắc nghiệt.,Làm bộc lộ sự tàn bạo, cuồng nộ của Xích Lân Môn khi bị can thiệp, khiến chúng huy động toàn bộ lực lượng truy lùng Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc.,Đẩy cao trào của Arc lên một tầm mới, thiết lập tình huống bị truy đuổi gay cấn và mở rộng quy mô xung đột.,Củng cố nhận thức của Lâm Nhất về sự mục ruỗng của 'tiên đạo' và sự phức tạp của việc bảo vệ 'chân đạo' trong thời kỳ Đại Tiên Chiến.
Nhân vật: Lâm Nhất, Đại Hiệp Cô Độc, Môn chủ Xích Lân, Xích Lân Môn Đệ Tử, Người Tù Khổ Sai (A Khổ)
Mood: Tense, action-packed, emotional, grim, desperate but determined.
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối hun hút, nơi ánh sáng đỏ chập chờn, rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn không thể để nỗi sợ hãi hay sự căm phẫn làm lu mờ lý trí. Hắn là Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ của Huyền Nguyên Quan, người đã thề sẽ đi theo con đường Vô Tiên chi Đạo, con đường của chân tâm, của lòng nhân ái. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với cái ác này, không phải bằng sự bạo lực mù quáng, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên định và bằng chính đạo lý của mình. Đêm còn dài, và cuộc chiến còn chưa bắt đầu, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Khi đôi mắt đen láy ấy mở ra, sự trầm tư thường trực đã bị thay thế bằng một tia sáng kiên định, như ngọn lửa nhỏ nhoi bùng cháy trong đêm thâu. Hắn khẽ nín thở, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình, cố gắng hòa mình vào từng hơi thở của hang động ẩm ướt, lạnh lẽo. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tiếng búa đập cộp cộp từ những khu vực khai thác xa xôi, tất cả dường như chìm vào khoảng không vô định trước mùi máu tanh nồng nặc và làn âm khí đậm đặc đang cuộn trào từ phía trước. Đó là một mùi hương pha trộn giữa kim loại gỉ sét, vị tanh của máu tươi và một thứ gì đó mục rữa, nặng nề, khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.

Hắn từ từ di chuyển, thân hình gầy gò uyển chuyển lướt đi trong bóng tối, tựa như một bóng ma. Đạo bào cũ kỹ không tạo ra chút tiếng động, Phù Trần Mộc trong tay cũng im lìm như một phần kéo dài của cánh tay hắn. Hắn lách qua khe đá hẹp, nép mình sát vách, từng bước tiếp cận lối vào nơi ánh sáng đỏ mờ ảo chập chờn. Hai tên đệ tử Xích Lân Môn canh gác vẫn đứng bất động, ánh mắt dại dại trũng sâu, dường như đã bị rút cạn sinh khí đến mức không còn cảm giác về thế giới xung quanh. Trên trán chúng, những dấu ấn đỏ sẫm mờ nhạt hơn, như một lời nhắc nhở về sự tàn ác mà chúng đang phải gánh chịu, và cũng là một lời cảnh báo về cái giá mà chúng sẽ phải trả.

Càng đến gần, cảnh tượng bên trong càng hiện rõ, khiến trái tim Lâm Nhất như bị bóp nghẹt. Đó không phải là một pháp khí đơn thuần, mà là một Huyết Trì khổng lồ, được đục đẽo sâu vào lòng đất. Nước trong Huyết Trì không phải là nước, mà là một thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ tươi, bốc lên những bọt khí tanh tưởi, như thể nó đang sôi sùng sục. Xung quanh Huyết Trì, hàng chục thân người gầy gò, hốc hác đang bị xiềng xích, treo lơ lửng trên không trung. Họ là những phu mỏ khốn khổ, những người dân vô tội bị bắt cóc, và cả một số đệ tử Xích Lân Môn yếu ớt, những kẻ đã bị biến thành vật tế sống. Sinh khí từ cơ thể họ bị rút ra từng chút một, theo những sợi tơ máu vô hình, hội tụ về trung tâm Huyết Trì, nơi có một pháp khí hình thù kỳ dị đang chầm chậm xoay tròn, hấp thụ tất cả.

Chính giữa Huyết Trì, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đỏ sẫm, đang đứng trên một bệ đá. Hắn ta chính là Môn chủ Xích Lân, kẻ đã bịt kín khuôn mặt bằng một tấm mạng đen, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh, tàn độc, ánh lên vẻ tham lam vô độ. Môn chủ Xích Lân đang thì thầm những câu chú ngữ cổ xưa, âm thanh trầm đục, ghê rợn, khiến không khí trong hang động như đặc quánh lại. Hắn ta giơ hai tay lên cao, như đang ôm trọn lấy linh khí và sinh khí đang cuồn cuộn đổ về, khuôn mặt ẩn sau lớp mạng đen dường như đang vặn vẹo trong khoái cảm bệnh hoạn.

Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự đau đớn, tuyệt vọng tột cùng của những con người đang bị hành hạ. Một người phụ nữ trẻ, thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đã mờ đục vì sợ hãi và kiệt sức, khẽ thốt lên một tiếng rên yếu ớt: "Ông trời có mắt không?" Đó là A Khổ, người mà hắn đã tìm kiếm. Âm thanh ấy, dù nhỏ bé, lại như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất, đánh thức mọi sự căm phẫn và đau xót trong hắn. Cái gọi là 'tiên đạo' mà bọn chúng đang theo đuổi, thực chất chỉ là một con đường dẫn đến sự hủy diệt và tà ác. Đạo lý tu thân của hắn, Vô Tiên chi Đạo, tuyệt đối không cho phép hắn khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng này.

"Đạo lý tu thân không cho phép ta khoanh tay đứng nhìn cảnh tượng này. Dù có phải vấy máu, ta cũng phải ngăn chặn cái ác," Lâm Nhất thầm nhủ, giọng nói trong tâm trí hắn vang lên kiên định. Mặc dù hắn luôn cố gắng tối thiểu hóa thương vong, tránh xa bạo lực, nhưng có những lúc, sự im lặng đồng nghĩa với sự đồng lõa. Hắn không thể, và sẽ không, trở thành kẻ đồng lõa. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ nó, như một lời động viên thầm lặng.

Với một tốc độ đáng kinh ngạc, Lâm Nhất lao ra khỏi chỗ nấp. Thân hình hắn tựa một làn khói nhẹ lướt qua hai tên đệ tử canh gác. Chúng thậm chí còn chưa kịp nhận ra sự hiện diện của hắn, chỉ kịp khẽ rùng mình khi một luồng gió lạnh lướt qua, rồi ngã gục xuống đất, ngất đi mà không hề có tiếng động. Lâm Nhất không muốn giết người, ngay cả khi đó là kẻ thù. Hắn chỉ muốn vô hiệu hóa chúng, để có thể tập trung vào việc phá vỡ nghi lễ tà ác kia.

Hắn lao thẳng đến trung tâm Huyết Trì, đôi mắt tập trung vào pháp khí hình thù kỳ dị đang xoay tròn. Nó là nguồn gốc của mọi sự tà ác, là nơi sinh khí bị hút cạn và biến đổi. Môn chủ Xích Lân, đang say sưa trong cơn mê cuồng của nghi lễ, đột nhiên cảm nhận được một luồng linh lực thuần khiết, mạnh mẽ đang lao đến. Hắn ta giật mình mở to mắt, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tợn.

"Kẻ nào dám phá hoại đại sự của Xích Lân Môn?! Ngươi muốn chết sao?!" Môn chủ Xích Lân gầm gừ, giọng nói trầm đục vang vọng khắp hang động, mang theo một làn sóng áp lực vô hình. Hắn ta lập tức xoay người lại, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ tay áo bay ra, tựa như một con rắn độc khổng lồ, lao thẳng về phía Lâm Nhất.

Nhưng Lâm Nhất đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn không hề né tránh, mà thay vào đó, hắn tung Phù Trần Mộc trong tay ra. Những sợi tơ trắng muốt như ngàn vạn sợi tơ nhện, mềm mại mà kiên cố, bay lượn trong không trung, quấn lấy luồng hắc khí. Phù Trần Mộc không chỉ là một pháp khí, nó còn là biểu tượng của đạo lý, của sự thanh khiết. Khi nó tiếp xúc với hắc khí, một luồng hào quang trắng sáng bùng lên, thanh tẩy và phân tán luồng năng lượng tà ác ấy.

Cùng lúc đó, Lâm Nhất lao vút qua luồng hắc khí đang bị Phù Trần Mộc kìm hãm, như một mũi tên xé gió, thẳng tiến về phía pháp khí trung tâm. Hắn đưa tay ra, đặt lên khối đá chứa đựng pháp khí. Một luồng linh lực tinh thuần từ lòng bàn tay hắn tuôn trào, đối chọi trực diện với năng lượng tà ác đang cuồn cuộn chảy trong pháp khí. Hắn không dùng bạo lực để phá hủy, mà dùng chính đạo lý, dùng sự thanh khiết của Vô Tiên chi Đạo để làm suy yếu, để phá vỡ cấu trúc tà ác của nó.

Tiếng "rắc" nhẹ nhàng vang lên, nhưng lại đủ sức khiến Môn chủ Xích Lân phải giật mình kinh hãi. Pháp khí trung tâm bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, rồi lớn dần, như một tấm gương bị va đập. Ánh sáng đỏ rực từ Huyết Trì bắt đầu yếu ớt, chập chờn, rồi tắt hẳn. Luồng sinh khí đang bị hút cạn từ những người bị giam cầm đột ngột bị cắt đứt. Những thân người đang lơ lửng trên không trung, tuy vẫn còn xiềng xích, nhưng đã không còn bị rút cạn sinh lực. Họ rơi xuống Huyết Trì, may mắn thay, độ sâu của Huyết Trì không quá lớn, và chất lỏng sền sệt màu đỏ đó, tuy tanh tưởi, nhưng lại không quá độc hại, đủ để làm giảm chấn động khi họ rơi xuống.

Môn chủ Xích Lân chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt ẩn sau lớp mạng đen lóe lên vẻ cuồng nộ tột cùng. "Tiểu tạp chủng! Ngươi dám phá hoại đại sự của ta!" Hắn ta gầm lên một tiếng, thân hình vọt lên, như một bóng ma đỏ thẫm, lao thẳng về phía Lâm Nhất. Một chưởng mang theo luồng tà khí kinh người, nhắm thẳng vào đầu Lâm Nhất.

Lâm Nhất không kịp né tránh hoàn toàn. Hắn chỉ kịp nghiêng người, để luồng tà khí sượt qua vai, xé rách một mảng đạo bào cũ kỹ. Một cảm giác đau rát lan tỏa, nhưng hắn không quan tâm. Điều quan trọng nhất là hắn đã phá vỡ được pháp khí trung tâm, giải thoát được những con người vô tội khỏi nghi lễ tà ác.

Đúng lúc này, từ phía sâu trong hang động, một tiếng cười lạnh lùng vang vọng, tựa như tiếng kiếm khí xé gió. "Xích Lân Môn chủ, xem ra ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi!"

Đại Hiệp Cô Độc xuất hiện, thân hình cao lớn, gân guốc của y như một bức tường vững chãi, chặn đứng Môn chủ Xích Lân. Thanh kiếm cổ trong tay y lóe lên một luồng quang mang sắc bén, tựa như một con rồng đang vờn mây, chém thẳng vào luồng tà khí của Môn chủ Xích Lân. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, kéo theo một loạt tia lửa xẹt qua trong bóng tối, chiếu sáng khuôn mặt phong trần, đầy sẹo của Đại Hiệp Cô Độc. Đôi mắt y sắc bén như chim ưng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm, như thể đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của nhân thế.

Cả hang động rung chuyển dữ dội. Những phu mỏ đang nằm trong Huyết Trì, vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, giờ lại bị sự hỗn loạn và tiếng gầm thét của Môn chủ Xích Lân làm cho hoảng sợ. Họ cố gắng lê lết, bò ra khỏi Huyết Trì, thân hình gầy gò, hốc hác, run rẩy như những chiếc lá khô trước gió.

"Đi thôi! Không thể nán lại đây!" Đại Hiệp Cô Độc trầm giọng nói, ánh mắt y lướt qua Lâm Nhất, ra hiệu. Y biết rằng, mục tiêu của họ đã đạt được một phần, nhưng nơi đây giờ đây đã trở thành một cái bẫy chết người. Tiếp tục giao chiến trực diện với Môn chủ Xích Lân tại hang ổ của hắn là một hành động liều lĩnh không cần thiết.

Môn chủ Xích Lân, bị kìm chân bởi Đại Hiệp Cô Độc, vẫn không ngừng gào thét: "Đuổi theo! Tuyệt đối không để chúng thoát! Kẻ nào giết được chúng, trọng thưởng!" Hắn ta đã mất bình tĩnh hoàn toàn, sự cuồng nộ và khát máu hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ. Nghi lễ tà ác đã bị phá hủy, nguồn sinh khí quý giá mà hắn đã dày công chuẩn bị đã bị cắt đứt. Hắn không thể chấp nhận được sự thất bại này.

Tiếng gầm thét của Môn chủ Xích Lân vang vọng khắp các ngóc ngách của Linh Thạch Khoáng Mạch. Từ sâu bên trong, hàng loạt đệ tử Xích Lân Môn, những kẻ bị tiếng chuông báo động đánh thức, và cả những kẻ đã bị nhiễm tà khí, với đôi mắt dại dại, đỏ ngầu, bắt đầu lao ra như những con thiêu thân. Chúng mang theo đủ loại binh khí, từ kiếm, đao đến những chiếc búa khai thác linh thạch, tất cả đều ánh lên vẻ khát máu và điên cuồng. Chúng không còn là những kẻ tiều tụy sợ hãi, mà đã biến thành những cỗ máy giết chóc không suy nghĩ, bị điều khiển bởi sự cuồng nộ của Môn chủ.

Lâm Nhất không chần chừ. Hắn lập tức lao đến phía Huyết Trì, nơi những con tin đang cố gắng thoát ra. Hắn cúi xuống, nâng đỡ một người phụ nữ gầy yếu, chính là A Khổ. Nàng nhìn hắn với đôi mắt mở to, trong đó vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự yếu ớt, nhưng trên hết là một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. "Ông... ông là ai?" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc.

Lâm Nhất không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng dìu nàng đứng dậy, rồi quay sang những người khác. "Mọi người, theo ta! Mau lên!" Hắn nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa. Với Phù Trần Mộc vẫn còn trong tay, hắn nhanh chóng tạo ra một lối đi an toàn, đồng thời dùng linh lực đẩy những tảng đá nhỏ, tạo ra tiếng động đánh lạc hướng, khiến một số đệ tử Xích Lân Môn lao vào những con đường cụt.

Đại Hiệp Cô Độc chiến đấu như một chiến thần. Thanh kiếm của y không ngừng vung lên, tạo thành những luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi Môn chủ Xích Lân và chặn đứng những đợt tấn công của đệ tử. Y không giết chóc vô cớ, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo một sức mạnh kinh người, đủ để đánh gục đối thủ, hoặc ít nhất là làm chúng mất khả năng chiến đấu trong một thời gian ngắn. Y luôn giữ một khoảng cách nhất định, đảm bảo Lâm Nhất có đủ thời gian để dẫn dắt những con tin yếu ớt thoát ra.

"Nhanh lên!" Đại Hiệp Cô Độc hô lớn, một nhát kiếm chém bay một tên đệ tử đang lao đến gần Lâm Nhất. "Chúng sẽ không bỏ qua đâu!"

Cuộc rút lui diễn ra trong cảnh hỗn loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm chói tai, tiếng gầm gừ của Môn chủ Xích Lân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi và mùi tà khí nồng nặc lan tỏa khắp nơi, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Lâm Nhất vừa phải chống đỡ những đợt tấn công bất ngờ, vừa phải dìu dắt những người bị thương, những người kiệt sức. Thân hình gầy gò của hắn, tuy nhanh nhẹn, nhưng cũng bắt đầu cảm thấy nặng nề. Hắn biết rằng, với tình trạng hiện tại của những con tin, họ không thể chạy nhanh được.

"Đại Hiệp, ta sẽ dẫn họ đi trước!" Lâm Nhất nói vọng lại, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt tiều tụy, sợ hãi. Hắn không thể bỏ rơi bất cứ ai. Hắn đã đến đây để cứu họ, và hắn sẽ làm mọi cách để đưa họ đến nơi an toàn.

Đại Hiệp Cô Độc gật đầu, khuôn mặt y lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại lóe lên một tia tin tưởng. Y biết Lâm Nhất có những phương pháp riêng để bảo vệ những người vô tội. Y sẽ ở lại đây, kìm chân Môn chủ Xích Lân càng lâu càng tốt, tạo cơ hội cho Lâm Nhất.

"Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi tay ta sao?!" Môn chủ Xích Lân gầm lên, hắn ta đã hoàn toàn bị cơn cuồng nộ chiếm lấy. Hắn ta không chỉ muốn bắt lại Lâm Nhất, mà còn muốn xé xác hắn ra thành từng mảnh. Luồng tà khí từ cơ thể hắn ta bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến những vách đá xung quanh nứt vỡ. Hắn ta tung ra những đòn đánh hung hãn, không màng đến sự sống chết của chính mình, chỉ muốn tiêu diệt kẻ đã dám phá hoại đại sự của Xích Lân Môn.

Lâm Nhất dẫn theo những con tin, cố gắng len lỏi qua những đường hầm chằng chịt, tối tăm. Hắn sử dụng Phù Trần Mộc để mở đường, đôi khi tạo ra một luồng linh lực nhẹ nhàng, giúp những người yếu ớt có thể di chuyển nhanh hơn một chút. Hắn không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm những lối đi phụ, những khe nứt có thể che giấu họ khỏi tầm mắt của kẻ thù.

Những con tin, ban đầu còn run rẩy và hoảng loạn, dần dần nhìn thấy sự quyết tâm và lòng nhân ái trong đôi mắt của Lâm Nhất, và một chút niềm tin bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Dù thân thể rệu rã, họ vẫn cố gắng hết sức, bước từng bước nặng nhọc, theo sát bóng lưng gầy gò của vị đạo sĩ trẻ. Mùi đất đá, mùi mồ hôi và mùi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một chút hy vọng đã bắt đầu xua tan đi sự tuyệt vọng.

Họ tiếp tục di chuyển, tiếng bước chân dồn dập, tiếng thở dốc nặng nề. Từ phía sau, tiếng hò hét truy đuổi của đệ tử Xích Lân Môn ngày càng gần, như những bóng ma khát máu đang lao đến. Lâm Nhất biết rằng, thời gian không còn nhiều. Hắn phải đưa họ ra khỏi nơi này, càng nhanh càng tốt. Cuộc chiến, mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Cuộc rút chạy tiếp diễn, xuyên qua những hành lang đá ẩm ướt, lạnh lẽo của Linh Thạch Khoáng Mạch. Mùi tanh nồng của máu và tà khí từ Huyết Trì dần bị thay thế bằng mùi đất ẩm mục, mùi khoáng chất đặc trưng của lòng đất. Đôi khi, một luồng gió lạnh buốt từ các khe nứt thổi vào, mang theo hơi sương và một chút âm khí từ bên ngoài, báo hiệu rằng họ đang tiến gần đến lối ra. Tuy nhiên, sự truy đuổi của Xích Lân Môn vẫn không hề giảm bớt. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng binh khí va chạm, và cả những tiếng gầm gừ giận dữ của Môn chủ Xích Lân từ phía sau, tất cả như một bản hòa tấu ghê rợn, thúc giục Lâm Nhất và những con tin phải nhanh chân hơn nữa.

Lâm Nhất không ngừng quan sát, đôi mắt hắn sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, từng tảng đá. Hắn không chỉ tìm kiếm lối thoát, mà còn tìm cách che giấu dấu vết, tạo ra những cạm bẫy nhỏ để làm chậm bước kẻ truy đuổi. Với Phù Trần Mộc trong tay, hắn đôi khi khẽ phất một cái, một luồng linh lực nhẹ nhàng bắn ra, làm sập một số tảng đá nhỏ, chặn ngang đường đi của đệ tử Xích Lân Môn. Hoặc, hắn sẽ dùng Phù Trần Mộc vẽ một vài phù chú đơn giản lên vách đá, tạo ra ảo ảnh âm thanh, khiến kẻ thù phải phân vân, mất thời gian. Những kỹ năng này không phải là những phép thuật hùng mạnh, nhưng trong một môi trường chật hẹp và phức tạp như Linh Thạch Khoáng Mạch, chúng lại vô cùng hiệu quả.

Những con tin, tuy kiệt sức, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Nhất, họ vẫn cố gắng lê từng bước. A Khổ, người phụ nữ mà Lâm Nhất đã cứu, yếu ớt tựa vào hắn, khuôn mặt hốc hác đầy vẻ biết ơn và tin tưởng. "Đạo sĩ... ngài là ân nhân của chúng tôi," nàng thì thầm, giọng nói khản đặc.

Lâm Nhất chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào phía trước. Hắn biết rằng, khen ngợi lúc này là quá sớm. Chừng nào họ còn chưa thoát khỏi hiểm cảnh, chừng đó hắn còn chưa thể thở phào nhẹ nhõm. Trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, nhưng hắn không hề nao núng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," hắn thầm nghĩ. Chân tâm của hắn lúc này chính là bảo vệ những sinh linh vô tội này.

Cuối cùng, sau một hồi chạy trốn tưởng chừng như vô tận, một luồng không khí tươi mát, lạnh lẽo hơn hẳn không khí trong lòng đất ập vào mặt họ. Đó là lối ra. Nhưng thay vì một không gian rộng lớn, họ lại bước vào một thung lũng u ám, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và những vách đá dựng đứng, lởm chởm. Âm Phong Cốc.

Âm Phong Cốc đúng như tên gọi của nó. Nơi đây không có ánh nắng mặt trời, chỉ có sương mù dày đặc và một thứ âm khí nặng nề, khiến người thường khó thở, tu sĩ chính đạo cảm thấy khó chịu. Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, tiếng than khóc yếu ớt từ xa vọng lại, đôi khi là tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, hoặc những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, tất cả đều gợi lên một cảm giác chết chóc và đáng sợ. Mùi âm khí nồng đậm, mùi đất ẩm mục, và cả một chút mùi tanh của xác thối rữa, mùi lưu huỳnh, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí rợn người.

"Đây là đâu...?" Một người đàn ông yếu ớt thì thầm, đôi mắt hắn mở to vì sợ hãi.

"Âm Phong Cốc," Lâm Nhất trầm giọng trả lời. "Chúng ta phải nhanh chóng vượt qua nơi này. Âm khí ở đây rất nặng, không tốt cho những người yếu ớt như các vị."

Đúng lúc đó, từ phía sau, Đại Hiệp Cô Độc xuất hiện, thân hình y tựa một bóng ma trong màn sương. Thanh kiếm của y vẫn còn vương vãi những vệt máu khô, nhưng đôi mắt y vẫn sắc bén và lạnh lùng như trước. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Xích Lân Môn đã huy động toàn bộ lực lượng. Chúng sẽ không bỏ qua đâu." Giọng y khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự quyết đoán.

"Đại Hiệp," Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hai người giao nhau, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói.

Tiếng hò hét truy đuổi của Xích Lân Môn đã bắt đầu vọng lại từ phía sau, càng lúc càng gần. Lâm Nhất biết rằng, địa hình hiểm trở của Âm Phong Cốc, cùng với âm khí dày đặc, sẽ là một thử thách lớn cho những con tin yếu ớt, nhưng cũng có thể là một lợi thế để hắn và Đại Hiệp Cô Độc che giấu và phản công.

"Chúng ta không thể bỏ lại họ!" Lâm Nhất nói, giọng hắn kiên quyết. Hắn không thể để những người đã được giải thoát khỏi Huyết Trì lại phải bỏ mạng nơi Âm Phong Cốc lạnh lẽo này.

Đại Hiệp Cô Độc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Y biết Lâm Nhất sẽ không bao giờ bỏ rơi những người yếu thế. Dù cho điều đó có nghĩa là phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn, y cũng sẽ cùng Lâm Nhất gánh vác.

Họ bắt đầu hành trình xuyên qua Âm Phong Cốc. Lâm Nhất đi trước, dẫn đường, đôi khi phải cõng một người đàn ông lớn tuổi đã kiệt sức, hoặc dìu một người phụ nữ chân đã không còn đứng vững. Hắn sử dụng Phù Trần Mộc, không phải để chiến đấu, mà để cảm nhận luồng âm khí, tìm ra những con đường an toàn hơn, những nơi có thể ẩn mình tạm thời. Thân hình gầy gò của hắn, trong đạo bào cũ kỹ, giờ đây lại mang một vẻ kiên cường đến lạ.

Đại Hiệp Cô Độc đi phía sau, như một người bảo vệ thầm lặng. Mỗi khi một đợt đệ tử Xích Lân Môn lao đến, y sẽ dùng kiếm khí của mình để chặn đứng, tạo ra những tiếng va chạm chói tai trong màn sương. Y không cố gắng giết chúng, chỉ cố gắng làm chúng mất khả năng chiến đấu, hoặc đẩy lùi chúng. Y biết rằng, giết chóc vô tội vạ sẽ chỉ làm tiêu hao sức lực không cần thiết, và cũng sẽ khiến Lâm Nhất cảm thấy khó chịu. Y chỉ làm những gì cần thiết để bảo vệ Lâm Nhất và những con tin.

Âm Phong Cốc là một mê cung tự nhiên. Những vách đá dựng đứng, những khe nứt sâu hoắm, những hang động tối tăm, tất cả đều là những cạm bẫy tiềm ẩn. Sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, chỉ để lại một tầm nhìn hạn chế, khiến việc định hướng trở nên vô cùng khó khăn. Tiếng gió rít gào, tiếng lào xào của những bụi cây khô héo, và tiếng bước chân dồn dập của những kẻ truy đuổi, tất cả đều như một bản nhạc rùng rợn, bủa vây lấy họ.

Một tên đệ tử Xích Lân Môn, với đôi mắt đỏ ngầu, đột nhiên lao ra từ trong màn sương, vung một thanh đao lớn nhắm vào Lâm Nhất. Hắn ta không hề chú ý đến những con tin phía sau, chỉ muốn đoạt mạng vị đạo sĩ trẻ đã phá hoại đại sự của môn phái.

"Cẩn thận!" Đại Hiệp Cô Độc hô lớn.

Lâm Nhất không hề hoảng sợ. Hắn nhanh chóng đẩy người phụ nữ đang cõng xuống, rồi vung Phù Trần Mộc ra. Thay vì đối đầu trực diện, hắn dùng những sợi tơ trắng muốt của Phù Trần Mộc quấn lấy thanh đao của đối thủ, rồi nhẹ nhàng vẩy một cái. Sức mạnh không quá lớn, nhưng lại đủ để làm tên đệ tử mất thăng bằng, ngã nhào xuống một khe đá gần đó. Hắn không bị thương nặng, nhưng cũng đủ để không thể tiếp tục truy đuổi.

"Nhanh lên!" Lâm Nhất thúc giục, lại cõng người phụ nữ lên vai. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình đang đau nhức, linh lực trong đan điền cũng bắt đầu cạn kiệt. Nhưng hắn không thể dừng lại.

Môn chủ Xích Lân, dẫn theo một nhóm đệ tử tinh nhuệ, cuối cùng cũng đã đuổi kịp đến Âm Phong Cốc. Hắn ta đứng trên một vách đá cao, đôi mắt ẩn sau lớp mạng đen lóe lên vẻ hung tợn, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. "Khốn kiếp! Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi tay ta sao?!" Hắn ta gầm lên, giọng nói vang vọng khắp thung lũng, mang theo một làn sóng tà khí mạnh mẽ.

Hắn ta đã nhận ra, vị đạo sĩ trẻ kia không chỉ phá hoại nghi lễ của hắn, mà còn mang theo một thứ đạo lý khác, một thứ đạo lý mà hắn chưa từng thấy, nhưng lại khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp. Hắn ta không thể để Lâm Nhất thoát. Việc phá hủy Huyết Trì đã là một tổn thất lớn, nhưng nếu để Lâm Nhất thoát đi, lan truyền tin tức về sự tàn bạo của Xích Lân Môn, thì danh tiếng của môn phái sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Và quan trọng hơn, hắn cảm thấy, vị đạo sĩ trẻ này, dù yếu ớt, nhưng lại mang trong mình một tiềm năng đáng sợ, một thứ sức mạnh không thuộc về 'tiên đạo' mà hắn quen thuộc.

Môn chủ Xích Lân quyết định ra tay. Hắn ta giơ cao hai tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ lòng bàn tay bắn ra, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, nhắm thẳng vào Lâm Nhất và những con tin đang chạy trốn. Đó là một đòn tấn công toàn diện, không chừa một ai. Hắn ta không quan tâm đến sinh mạng của những người vô tội, chỉ muốn tiêu diệt mối họa này.

"Không xong rồi!" Đại Hiệp Cô Độc hô lớn, lao lên, thanh kiếm trong tay y hóa thành một luồng kiếm quang rực rỡ, cố gắng chặn đứng quả cầu hắc khí. Nhưng sức mạnh của Môn chủ Xích Lân quá lớn, quả cầu hắc khí vẫn tiếp tục lao đến, dường như không gì có thể ngăn cản.

Lâm Nhất nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác đau xót tột cùng. Hắn đã cố gắng hết sức, nhưng dường như, cái ác vẫn quá mạnh mẽ. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm thì, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên định cuối cùng. Hắn không thể để họ chết. Hắn không thể để đạo lý của mình bị đạp đổ.

Với một tiếng gầm nhẹ, Lâm Nhất đột nhiên buông người phụ nữ trên vai xuống, đẩy nàng vào một khe đá ẩn nấp. Hắn lao ra, Phù Trần Mộc trong tay không còn là một pháp khí phòng thủ, mà đã biến thành một vũ khí mang theo toàn bộ linh lực của hắn. Những sợi tơ trắng muốt, tinh khiết, bùng lên một thứ ánh sáng chói lọi, đối chọi trực diện với quả cầu hắc khí khổng lồ của Môn chủ Xích Lân. Đó là một cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa chính đạo và tà ma, giữa sự sống và cái chết.

Tiếng nổ vang trời, chấn động khắp Âm Phong Cốc. Sương mù bị xua tan, những vách đá rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn ra tứ phía. Lâm Nhất bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân hình hắn va vào vách đá, một cảm giác đau rát tột cùng lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy một vị tanh nồng trong cổ họng, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước.

Quả cầu hắc khí đã bị suy yếu đáng kể, nhưng nó vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. May mắn thay, Đại Hiệp Cô Độc đã kịp thời lao đến, tung ra một nhát kiếm cuối cùng, phá hủy hoàn toàn tàn dư của quả cầu hắc khí.

"Chạy!" Đại Hiệp Cô Độc gầm lên, giọng y khàn đặc. "Chạy đi!"

Lâm Nhất không chần chừ. Hắn biết rằng, với tình trạng hiện tại của hắn, hắn không thể tiếp tục chiến đấu. Hắn quay lại, dìu lấy những con tin đang hoảng loạn, và tiếp tục chạy trốn vào sâu hơn trong Âm Phong Cốc, về phía một con đường mòn bí mật mà Đại Hiệp Cô Độc đã chỉ dẫn.

Môn chủ Xích Lân, nhìn thấy Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc vẫn còn sống sót, và những con tin đã được giải thoát, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo trong cơn cuồng nộ. "Tiểu tạp chủng! Ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn ta gầm lên, và ra lệnh cho toàn bộ đệ tử Xích Lân Môn: "Truy đuổi! Tuyệt đối không để chúng thoát! Ta muốn đầu của chúng!"

Tiếng hò hét của đệ tử Xích Lân Môn vang vọng khắp Âm Phong Cốc. Cuộc truy đuổi tiếp tục, không ngừng nghỉ. Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc, cùng với những con tin yếu ớt, như những con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa cơn bão táp. Họ đã thành công giải cứu một số sinh mạng, nhưng cái giá phải trả là một cuộc chiến không hồi kết. Danh tiếng của Lâm Nhất, một đạo sĩ trẻ tuổi dám đối đầu với cái ác, đã bắt đầu được hình thành, nhưng cùng với đó, là sự chú ý không mong muốn từ một thế lực tàn bạo, và có lẽ là cả từ những thế lực lớn hơn, ẩn mình trong bóng tối của 'Đại Tiên Chiến'. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và con đường của Lâm Nhất, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ