Tiếng gầm giận dữ của Môn chủ Xích Lân vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa đeo bám, xuyên thấu màn sương đêm đặc quánh của Âm Phong Cốc. Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trong tay vẫn còn rung lên dư chấn của cuộc đối đầu, không dám chần chừ một khắc. Hắn biết, trong cuộc chiến sinh tử này, mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều mang ý nghĩa quyết định. Phía sau hắn, những người tù khổ sai, giờ đây là những linh hồn thoát khỏi xiềng xích nhưng vẫn mang nặng nỗi kinh hoàng, đang run rẩy bám víu vào chút hy vọng mỏng manh mà hắn và Đại Hiệp Cô Độc mang lại.
Âm Phong Cốc về đêm càng trở nên quỷ dị. Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng hàng ngàn oan hồn than khóc, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tận xương tủy. Sương mù đen đặc cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến thế gian thành một vực thẳm không đáy. Mùi âm khí nồng nặc, pha lẫn mùi đất ẩm mục và cả một chút mùi tanh tưởi của xác thối rữa từ đâu đó vọng lại, quẩn quanh trong không khí, khiến từng nhịp thở trở nên nặng nề, khó khăn. Dưới chân, những tảng đá lởm chởm, sắc nhọn cứa vào da thịt, nhưng không ai dám dừng lại. Tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong bóng tối, cùng những âm thanh lạ không rõ nguồn gốc, cứa vào thính giác, khiến lòng người thêm hoang mang, kinh hãi.
Lâm Nhất dìu một người phụ nữ gầy gò, hốc hác, từng bước men theo con đường mòn hiểm trở mà Đại Hiệp Cô Độc đã từng nhắc đến. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đau buốt, như bị xé toạc sau cú va chạm kinh hoàng với đòn tấn công của Môn chủ Xích Lân. Vị tanh nồng vẫn còn đọng lại nơi cuống họng, nhắc nhở hắn về cái giá phải trả cho sự kiên định của mình. Thế nhưng, đôi mắt đen láy của hắn vẫn ánh lên vẻ kiên cường, không một chút dao động. Hắn biết, hắn không chỉ chạy trốn cho bản thân, mà còn chạy trốn cho những sinh linh yếu ớt này, những người đã bị tước đoạt cả hy vọng sống.
"Chúng ta không thể kéo dài mãi. Phải có kế sách," Đại Hiệp Cô Độc lên tiếng, giọng y trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy cảnh giác. Y lướt qua bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt sắc bén lướt nhanh qua từng bóng cây, từng kẽ đá. Thanh kiếm của y vẫn nằm gọn trong vỏ, nhưng mỗi cử động đều toát lên sự sẵn sàng chiến đấu. "Bọn chúng đang thu hẹp vòng vây. Nếu cứ đi theo đường cũ, chỉ là tự chui đầu vào lưới."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây lấm lem bụi đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh lạ thường. Hắn nhìn những người tù khổ sai đang thở dốc, bước chân xiêu vẹo, thậm chí có người đã ngã quỵ. Họ cần được nghỉ ngơi, nhưng thời gian không cho phép. "Họ sẽ không ngờ chúng ta đi ngược lại..." Lâm Nhất thì thầm, giọng hắn dù yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự quyết đoán lạ lùng. "Con đường này, tuy nguy hiểm hơn, nhưng lại ít bị canh chừng. Âm khí dày đặc, địa hình hiểm trở, sẽ khiến bọn chúng chùn bước."
Đại Hiệp Cô Độc không nói gì, nhưng ánh mắt y thoáng qua một tia tán đồng. Y hiểu ý Lâm Nhất. Trong cuộc truy đuổi này, kẻ mạnh thường chọn con đường an toàn nhất, dễ đi nhất để truy lùng con mồi. Nhưng kẻ yếu, kẻ bị dồn vào đường cùng, lại phải tìm ra lối thoát trong những nơi hiểm nguy nhất. Đó là triết lý sinh tồn trong hồng trần gian nan này.
"Cứu... cứu chúng tôi..." Một giọng nói run rẩy vang lên. Đó là A Khổ, người tù khổ sai từng cầu xin sự giúp đỡ của Lâm Nhất. Hắn ta kiệt sức, hai chân gần như không thể nhấc nổi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh khi nhìn vào vị đạo sĩ trẻ.
Lâm Nhất khẽ đặt bàn tay lên vai người phụ nữ hắn đang dìu, trấn an nàng bằng một cái siết nhẹ. Hắn biết, lòng tin của những người này chính là sức mạnh giúp hắn vượt qua mọi giới hạn. "Đừng sợ," hắn nói, giọng nói ôn hòa, mặc dù chính hắn cũng đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi của riêng mình. "Chúng ta sẽ thoát được."
Hắn dẫn nhóm người luồn lách qua những con đường mòn cheo leo, nơi những vách đá dựng đứng như những bức tường thành cổ xưa, bị thời gian và âm khí ăn mòn. Đôi khi, họ phải bò qua những hang động tối tăm, nơi không khí lạnh lẽo đến thấu xương, và mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, gợi lên hình ảnh của một thế giới dưới lòng đất đầy rẫy hiểm nguy. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhắc nhở bản thân, cố gắng cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ đất đá, từ luồng gió, để tìm ra con đường ít bị chú ý nhất. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Giờ đây, con đường đó chính là bảo vệ những sinh linh này.
Đại Hiệp Cô Độc đi phía sau, như một cái bóng không ngừng nghỉ. Y dùng phi kiếm của mình, thỉnh thoảng tạo ra những tiếng động lớn ở những hướng khác, đánh lạc hướng những đệ tử Xích Lân Môn đang đuổi theo. Mặc dù y có vẻ khó chịu vì phải bảo vệ phàm nhân, nhưng lời hứa với Lâm Nhất, và có lẽ là cả một chút lương tri còn sót lại trong tâm hồn phong trần của y, đã giữ chân y ở lại.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ phía sau. Ba đệ tử Xích Lân Môn, với trang phục đỏ sậm và khuôn mặt bặm trợn, đã đuổi kịp. Ánh mắt chúng đầy sát khí, như những con thú đói khát. "Bọn tiểu tạp chủng kia! Định chạy đi đâu!" Một tên đệ tử gầm lên, vung thanh kiếm dài loang lổ máu, lao thẳng về phía nhóm người.
"Chạy đi!" Đại Hiệp Cô Độc gầm lên, không chần chừ. Y rút kiếm, một luồng kiếm khí lạnh lẽo bùng lên, đối đầu trực diện với ba tên đệ tử Xích Lân Môn. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng trong thung lũng, như những tiếng chuông tang báo hiệu cho sự sống và cái chết. Y chiến đấu một cách hiệu quả, không thừa một động tác, mỗi nhát kiếm đều nhắm vào tử huyệt, nhưng y cũng không cố ý gây ra những cái chết không cần thiết. Y chỉ muốn mở đường thoát cho Lâm Nhất và những người phàm trần.
Lâm Nhất không quay đầu lại. Hắn tin tưởng vào Đại Hiệp Cô Độc. Hắn biết, nếu hắn dừng lại, tất cả sẽ mất. Hắn chỉ còn biết dùng hết sức lực còn sót lại, đẩy nhanh bước chân, dẫn nhóm người lao vào một khe đá hẹp, nơi âm khí dày đặc đến mức mắt thường khó có thể nhìn thấy đường. Đây là một con đường mà ngay cả những kẻ tu tiên bình thường cũng không muốn đặt chân đến, bởi vì âm khí không chỉ gây khó chịu mà còn có thể làm suy yếu linh lực, thậm chí làm tổn hại đến nguyên thần. Nhưng đối với Lâm Nhất, với "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, thứ âm khí này lại không quá đáng sợ. Hắn từng lớn lên trong Huyền Nguyên Quan hoang tàn, tiếp xúc với sự thiếu thốn, với những cảnh đời khốn cùng. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự sống được tìm thấy trong chính những nơi mà cái chết ngự trị.
Khi thoát khỏi khe đá, bầu trời đã bắt đầu hừng đông. Màn đêm đen đặc dần lùi bước, nhường chỗ cho một sắc xám tro nhạt nhòa. Âm Phong Cốc vẫn chìm trong sương mù, nhưng sương mù giờ đây đã không còn đen đặc nữa, mà chỉ còn là một lớp mờ ảo, bồng bềnh như những dải lụa trắng. Tiếng gió rít cũng đã dịu đi, chỉ còn lại những âm thanh rì rầm của buổi sớm. Mùi tanh tưởi và lưu huỳnh cũng đã nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất đá, mùi cỏ cây dại dột.
Nhóm người kiệt sức đổ gục xuống một phiến đá lớn, thở dốc. A Khổ ho khan liên tục, cổ họng hắn rát bỏng, nhưng hắn vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía trước. Lâm Nhất cũng không khá hơn. Thân hình gầy gò của hắn run rẩy, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Hắn khẽ thở dài, cảm nhận sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể, nhưng trong tâm hắn, một tia hy vọng mới lóe lên. Họ đã thoát được.
"Tạm thời an toàn. Nhưng chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng." Giọng nói trầm khàn của Đại Hiệp Cô Độc vang lên. Y xuất hiện từ phía sau, thanh kiếm đã tra vào vỏ, nhưng trên trang phục giản dị của y có vài vết rách, và một vết máu nhỏ vương trên gò má phong trần. Ánh mắt y vẫn sắc bén, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Y đã phải chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ họ.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua nhóm phàm nhân đang nằm la liệt. Họ gầy gò, tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, quần áo rách rưới, chân tay còn hằn vết xiềng xích. "Họ cần nghỉ ngơi và thức ăn. Chúng ta phải tìm nơi an toàn trước." Hắn nói, giọng nói vẫn giữ được sự ôn hòa thường thấy, dù bản thân hắn cũng đang đói lả. Hắn quỳ xuống, dùng chút linh lực còn sót lại, nhẹ nhàng xoa dịu vết thương cho A Khổ và vài người khác. Linh lực của hắn không phải để chữa trị những vết thương thể xác nặng nề, mà để xoa dịu nỗi đau, trấn an tinh thần, giúp họ có thêm chút sức lực để tiếp tục.
"Cảm ơn... Đạo trưởng... Đại Hiệp..." A Khổ thều thào, ánh mắt hắn ngấn lệ, nhìn Lâm Nhất như nhìn thấy một vị thần. Hắn chưa từng nghĩ rằng có ngày mình sẽ được giải thoát khỏi địa ngục trần gian đó. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của hắn lúc này là sự biết ơn vô hạn.
Đại Hiệp Cô Độc đảo mắt nhìn xung quanh. "Phía trước là một con đường mòn dẫn đến Phàm Nhân Thị Trường. Chúng ta có thể tìm kiếm đồ ăn và một nơi ẩn náu tạm thời ở đó." Y chỉ tay về phía một con đường nhỏ, mờ ảo trong sương sớm, nơi những tán cây xanh tươi đã dần thay thế cho những vách đá khô cằn.
Lâm Nhất nhìn theo hướng tay của Đại Hiệp Cô Độc. Một thị trấn phàm nhân. Nơi đó sẽ có sự sống, có hơi ấm của con người, một sự tương phản hoàn toàn với Âm Phong Cốc chết chóc. Hắn đứng dậy, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm. Hắn biết, họ vẫn chưa thực sự an toàn. Xích Lân Môn sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng ít nhất, họ có thể tạm thời nghỉ ngơi, lấy lại sức lực, và quan trọng hơn, giúp những người phàm nhân này tìm thấy một con đường sống mới. Con đường của hắn, Vô Tiên chi Đạo, không phải là con đường trốn tránh thế tục, mà là con đường dấn thân vào hồng trần muôn mặt, thấu hiểu nhân tình thế thái, để rồi từ đó, tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng ấm áp đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, rắc vàng lên những con đường lát đá dẫn vào Phàm Nhân Thị Trường. Tiếng ồn ào, náo nhiệt của chợ búa vọng lại từ xa, như một bản giao hưởng của sự sống, hoàn toàn đối lập với bản nhạc bi thương của Âm Phong Cốc.
Phàm Nhân Thị Trường là một bức tranh sống động của hồng trần. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài theo con đường đá rộng lớn, chia thành nhiều khu vực nhỏ theo loại hàng hóa. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí sầm uất, ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của những người lao động, và cả mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương – tất cả kích thích khứu giác, khiến những người tù khổ sai đã đói lả càng thêm cồn cào.
Lâm Nhất dìu A Khổ, cùng với Đại Hiệp Cô Độc và những phàm nhân khác, lẫn vào dòng người tấp nập. Họ cố gắng không gây sự chú ý, cúi đầu bước đi, nhưng ngoại hình tiều tụy và những vết tích của xiềng xích vẫn khiến một vài ánh mắt tò mò ngoái nhìn. Lâm Nhất cảm nhận được sự mệt mỏi tột cùng đang đè nặng lên từng bước chân, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn phải là trụ cột cho những linh hồn yếu ớt này.
Giữa dòng người qua lại, một gánh hàng bún đậu nghi ngút khói, với hương thơm đặc trưng của mắm tôm và đậu rán, như có ma lực, thu hút sự chú ý của hắn. Ở đó, một cô gái trẻ tuổi, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt sáng, đang thoăn thoắt đôi tay, múc bún, xếp đậu, chan nước chấm. Nàng mặc một chiếc áo bà ba màu xanh lam đã phai màu, nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ, gọn gàng. Nàng là Cô Bún Đậu.
"Bún đậu mắm tôm, ngon tuyệt cú mèo! Mời khách dùng!" Cô Bún Đậu cất giọng trong trẻo, vui vẻ, mời chào khách hàng. Nàng không ngừng tay, thoăn thoắt chế biến món ăn, nhưng vẫn không quên nở nụ cười tươi tắn với mọi người.
Lâm Nhất cảm thấy một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa trong lòng. Giữa thế gian đầy rẫy hiểm nguy, giữa những cuộc tranh giành tàn khốc của tiên đạo, vẫn còn đó những góc nhỏ bình yên, nơi cuộc sống giản dị vẫn chảy trôi. Hắn dẫn nhóm người đến bên gánh bún đậu, đôi mắt hắn lướt qua khuôn mặt hốc hác của những người tù khổ sai, rồi dừng lại ở gương mặt rạng rỡ của Cô Bún Đậu.
"Xin hỏi, ở đây có nơi nào an toàn cho những người lữ hành gặp nạn không, đặc biệt là những người không có nhiều tiền bạc?" Lâm Nhất cất tiếng hỏi, giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, nhưng vẫn không che giấu được sự mệt mỏi. Hắn cố gắng giữ thái độ bình thường nhất có thể, không muốn gây sự chú ý không cần thiết.
Cô Bún Đậu ngước lên, đôi mắt nàng thoáng chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Lâm Nhất và nhóm người phía sau hắn. Nàng dừng tay một lát, nhìn kỹ những gương mặt tiều tụy, ánh mắt nàng ánh lên chút thương cảm. Nàng đã quen với việc chứng kiến đủ loại người qua lại ở chợ, từ những phú hộ giàu có đến những kẻ ăn mày khốn khổ, nhưng những người này lại mang một vẻ bi thảm khác.
"Phàm nhân chúng tôi sao dám nói an toàn trong thời buổi này?" Cô Bún Đậu khẽ thở dài, giọng nói nàng vẫn vui vẻ nhưng có chút trầm tư. "Thế sự nhiễu nhương, các đạo sĩ, tiên nhân tranh đấu, người phàm chúng tôi chỉ mong được yên ổn qua ngày. Nhưng nếu muốn yên thân, tránh xa những nơi tu sĩ qua lại... Có lẽ những ngôi làng ở sâu trong rừng, hoặc những con đường mòn ít ai biết đến sẽ an toàn hơn." Nàng nói rồi, lại thoăn thoắt làm bún đậu, như thể câu chuyện về sự an toàn chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống mưu sinh của nàng.
Lâm Nhất lắng nghe, hắn thầm gật gù. Lời nói của Cô Bún Đậu, tuy đơn giản, lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc về sự tồn tại trong hồng trần. Ở nơi mà "tiên đạo" trở nên tàn bạo, nơi mà sự tranh giành quyền lực làm lu mờ đạo lý, thì chính những góc khuất của thế gian phàm trần, những nơi bị lãng quên bởi các tu sĩ, lại trở thành nơi trú ẩn an toàn nhất.
Hắn mua rất nhiều bún đậu, đủ cho tất cả mọi người. Mùi thơm của món ăn giản dị này khiến những người tù khổ sai nuốt nước bọt. Họ ăn ngấu nghiến, như thể đây là bữa ăn cuối cùng của cuộc đời. Lâm Nhất quan sát Cô Bún Đậu, quan sát những người dân xung quanh. Hắn thấy họ sống một cuộc sống đơn giản, chân thật, không bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng và quyền lực như những tu sĩ Xích Lân Môn. Đó chính là cái mà "Vô Tiên chi Đạo" của hắn đang tìm kiếm.
Đại Hiệp Cô Độc đứng tựa vào một gốc cây gần đó, ánh mắt vẫn không ngừng cảnh giới xung quanh. Y không ăn, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Nhất và nhóm người. Y đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời, nhưng vị đạo sĩ trẻ này, với lòng trắc ẩn và sự kiên định của hắn, lại khiến y phải suy nghĩ.
Lâm Nhất nhìn những người tù khổ sai, giờ đây đã được no bụng, khuôn mặt dù vẫn tiều tụy nhưng đã ánh lên chút sinh khí. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Nhưng hắn cũng biết, cuộc hành trình vẫn còn rất dài. Lời đồn đại về sự tàn ác của Xích Lân Môn chắc chắn sẽ lan rộng, và sự chú ý của chúng sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Xích Lân Môn không chỉ là một môn phái nhỏ, sự cuồng nộ và tàn bạo của Môn chủ Xích Lân cho thấy chúng có thể được chống lưng bởi một thế lực lớn hơn, hoặc đang che giấu một bí mật kinh khủng nào đó.
Lời gợi ý của Cô Bún Đậu về "những nơi tu sĩ ít qua lại" đã gieo vào lòng Lâm Nhất một hạt giống. Có lẽ, đó chính là con đường tiếp theo của hắn. Con đường của một đạo sĩ trẻ, không truy cầu phép tắc thần thông, mà chỉ muốn bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những người yếu đuối trong hồng trần gian nan.
Hắn đứng dậy, Phù Trần Mộc khẽ lay động trong tay. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn thầm nhủ. Và chân tâm của hắn lúc này, chính là tiếp tục bước đi, tiếp tục dấn thân, không lùi bước. Cuộc chạy trốn vẫn chưa kết thúc, nhưng một con đường mới đã hé mở, một con đường dẫn hắn đến những thử thách mới, và có lẽ, đến những đồng minh mới trong cuộc chiến chống lại cái ác đang hoành hành khắp thế gian. Danh tiếng của hắn, một đạo sĩ dám đối đầu với cái ác, đã bắt đầu được hình thành, nhưng cùng với đó, là sự chú ý không mong muốn từ một thế lực tàn bạo, và có lẽ là cả từ những thế lực lớn hơn, ẩn mình trong bóng tối của Đại Tiên Chiến. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và con đường của Lâm Nhất, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.