Màn đêm buông xuống, như một tấm chăn đen nặng nề bao trùm lấy thế gian, nhưng không thể che khuất nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng những kẻ trốn chạy. Mùi bún đậu thơm lừng còn vương vấn nơi đầu mũi, hương vị của một bữa ăn hiếm hoi đã xoa dịu phần nào những cái dạ dày trống rỗng, nhưng không thể xua đi bóng ma của sự truy đuổi đang lơ lửng trên đầu. Lâm Nhất đứng giữa chợ, hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng cuối cùng của ngày đang tắt lịm, lòng nặng trĩu. Lời của Cô Bún Đậu, tuy mộc mạc, lại gieo vào tâm khảm hắn một hạt giống, một ý niệm về những nơi chốn bị lãng quên, những góc khuất của hồng trần mà có lẽ, tiên nhân chẳng thèm để mắt tới. Đó có phải là con đường mà hắn, một đạo sĩ mang danh "Vô Tiên", nên tìm đến?
Đại Hiệp Cô Độc, vẫn đứng tựa gốc cây, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách của phiên chợ đang dần thưa thớt người. Y không nói, nhưng sự cảnh giác của y là một lời nhắc nhở không lời về mối hiểm nguy vẫn còn đó. Xích Lân Môn, với sự tàn bạo và cuồng nộ của Môn chủ, sẽ không dễ dàng bỏ qua việc Huyết Trì bị phá hủy, và càng không tha thứ cho kẻ đã dám động vào nghi lễ tà ác của chúng. Danh tiếng của Lâm Nhất, kẻ dám đối đầu với cái ác, có thể đang bắt đầu được hình thành, nhưng cùng với nó, là sự chú ý chết chóc từ một thế lực tàn bạo, và có lẽ là cả từ những thế lực lớn hơn, ẩn mình trong bóng tối của Đại Tiên Chiến. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và con đường của Lâm Nhất, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, nhưng đã nhuốm màu máu và nước mắt.
Đêm đó, dưới ánh trăng non yếu ớt và làn gió lạnh buốt, Lâm Nhất dẫn nhóm người rời khỏi thị trấn. Con đường mòn lẩn khuất trong bóng tối, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp mà Cô Bún Đậu đã gợi ý, dường như là lối thoát duy nhất. Hắn đi trước, Phù Trần Mộc khẽ lay động, ánh sáng mờ ảo từ nó đủ để soi đường cho những bước chân mỏi mệt phía sau. Tô Mạt Nhi đi sát bên hắn, đôi mắt nàng dõi theo từng cử động của hắn, vừa lo lắng, vừa tin tưởng. Nàng biết, dù Lâm Nhất có vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong lòng hắn là một ngọn lửa không bao giờ tắt, một ngọn lửa của sự kiên định và lòng trắc ẩn. Những người tù khổ sai, dù kiệt sức, vẫn cố gắng lê bước theo. Họ đã trải qua quá nhiều đau khổ, và giờ đây, Lâm Nhất là tia hy vọng duy nhất của họ. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với nỗi sợ hãi, với sự mệt mỏi, nhưng họ không thể dừng lại. Đại Hiệp Cô Độc đi cuối cùng, ánh mắt y luôn cảnh giác, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau, nơi bóng đêm nuốt chửng mọi dấu vết. Gió rít qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh của núi rừng và đôi khi là tiếng vọng mơ hồ của những tiếng hú ghê rợn. Suốt đêm, họ không dám nghỉ ngơi, chỉ cố gắng tiến về phía trước, tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn, một chốn bình yên dù là tạm bợ giữa cuộc đời hỗn loạn này.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp ẩn mình sau làn sương mù giăng mắc, Lâm Nhất và nhóm người đã đến được một thôn làng nhỏ hẻo lánh trên sườn núi, một phần của Thôn Vân Thôn. Không khí nơi đây mang một vẻ thanh bình đến lạ lùng, như thể thời gian đã bỏ quên nơi này từ bao giờ. Mùi trà tươi thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương gỗ mục, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa xa lạ. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám bạc màu thời gian, nằm rải rác giữa những vườn trà xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới khe núi, cùng với tiếng người hái trà trò chuyện xa xa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của cuộc sống.
Thế nhưng, sự bình yên đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Khi bóng dáng mệt mỏi của nhóm người Lâm Nhất vừa hiện ra ở bìa rừng, những người dân đang hái trà lập tức dừng tay, ánh mắt họ từ ngạc nhiên chuyển sang cảnh giác, rồi sợ hãi tột độ. Họ nhìn những người tù khổ sai với đôi mắt hoảng loạn, như thể đang nhìn thấy chính số phận của mình trong gương. Vài đứa trẻ đang nô đùa trên con đường đất nhỏ cũng ngừng lại, chúng nép vào váy mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng đầy vẻ sợ sệt. Thôn Vân Thôn, vốn dĩ là một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, giờ đây lại bị phủ một màn u ám, tiêu điều bởi nỗi lo âu vô hình.
"Mọi người không sao chứ?" Lâm Nhất cất tiếng hỏi, giọng hắn khẽ khàng, thấm đẫm sự mệt mỏi sau một đêm dài chạy trốn. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng cố gắng trấn an những người tù khổ sai đang run rẩy. Hắn biết, họ đã kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đại Hiệp Cô Độc đứng cạnh hắn, ánh mắt sắc bén của y quét một vòng quanh thôn. Y không nói gì, nhưng từng cử động của y đều toát lên sự cảnh giác cao độ. Làn sương mù mỏng manh vẫn chưa tan hết, khiến những rặng núi xung quanh càng thêm vẻ bí ẩn, nhưng cũng là một lợi thế để ẩn mình. "Chúng ta chỉ mua được chút thời gian," y cất giọng trầm khàn, như thể nói với chính mình hơn là với Lâm Nhất. "Lưới trời của Xích Lân Môn đang giăng rộng hơn ta nghĩ. Ngay cả những nơi hẻo lánh thế này cũng không còn an toàn tuyệt đối." Y vừa dứt lời, một bóng đen khổng lồ bất chợt lướt qua trên bầu trời cao, nhanh như một mũi tên xé gió, rồi biến mất hút sau rặng núi. Đó là một con phi cầm khổng lồ, vật cưỡi của Xích Lân Môn, bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy sự truy lùng vẫn chưa hề dừng lại. Mặc dù chúng đã đi qua, nhưng nỗi kinh hoàng mà chúng để lại vẫn còn nguyên vẹn trong ánh mắt của dân làng.
Một lão nông phu với tấm lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần, chậm rãi tiến lại gần. Ông mặc một chiếc áo vải thô cũ kỹ, đầu đội nón lá đã bạc màu thời gian. Khuôn mặt ông khắc khổ, đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Đó là Trần Bá, người đứng đầu thôn Vân Thôn này. Ông nhìn Lâm Nhất và nhóm người, rồi nhìn những người tù khổ sai với vẻ đồng cảm. "Các vị... cứu chúng tôi..." Giọng ông run rẩy, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng. "Xích Lân Môn... chúng cướp bóc, bắt người... cuộc sống không còn yên ổn nữa rồi!"
Trần Bá kể, không khí bình yên của Thôn Vân Thôn đã bị phá vỡ từ vài tháng nay. Ban đầu, chỉ là những đợt thu thuế nặng nề, rồi đến cướp bóc lương thực, và gần đây nhất, chúng bắt đầu bắt thanh niên trai tráng trong làng đi làm "nô lệ" ở các mỏ linh thạch. "Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống," Trần Bá nói, ánh mắt xa xăm. "Nhưng chúng lại coi mạng người như cỏ rác. Con trai ta... nó đã bị chúng bắt đi rồi. Ta không biết nó còn sống hay đã chết." Nước mắt lã chã rơi trên gò má nhăn nheo của ông.
Lâm Nhất lắng nghe, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Trần Bá và những người dân xung quanh. Hắn quan sát những ngôi nhà tiêu điều, những gương mặt tiều tụy, và nhận ra rằng Thôn Vân Thôn này, dù có vẻ bình yên, nhưng bên trong đã mục ruỗng bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn thấy những đứa trẻ gầy gò, đôi mắt chúng không còn sự hồn nhiên, thay vào đó là một vẻ sợ sệt, rụt rè. Những người phụ nữ thì cúi gằm mặt, bàn tay chai sạn nắm chặt vạt áo bạc màu. Cảnh vật nơi đây, những vườn trà xanh mướt, những con đường đất nhỏ, những mái nhà cũ kỹ, dường như đang kể một câu chuyện bi thương về sự tàn phá của "tiên đạo" đối với hồng trần.
Hắn nhớ lại lời sư phụ từng nói: "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Nhưng giờ đây, linh khí của trời đất dường như đã bị vấy bẩn bởi sự tham lam và tàn bạo của con người, và tình người cũng bị chà đạp dưới gót giày của những kẻ tự xưng là "tiên nhân". Lâm Nhất cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng. Hắn đến với tiên đạo không phải để tìm kiếm sức mạnh hay quyền lực, mà để thấu hiểu ý nghĩa của sự tồn tại, để tu thân dưỡng tính. Nhưng giờ đây, con đường tu thân của hắn lại đang dẫn hắn đến một ngã rẽ khác, một ngã rẽ mà hắn phải đối mặt trực diện với cái ác, với sự bất công đang hoành hành khắp thế gian. Hắn biết, trốn chạy mãi không phải là giải pháp. Cái ác sẽ không ngừng truy đuổi, và nếu hắn không đứng lên, thì ai sẽ bảo vệ những con người yếu đuối này?
***
Trưa muộn, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở của mái nhà mục nát, rọi xuống nền đất lạnh lẽo. Lâm Nhất cùng Tô Mạt Nhi và Đại Hiệp Cô Độc đang ở trong một căn nhà cũ nát ở Thôn Vân Thôn, nơi một số dân làng đang ẩn náu. Căn nhà vốn dĩ đơn sơ, nay càng thêm phần hoang tàn, rách nát, mùi ẩm mốc và bụi bặm vương vất trong không khí. Bên trong, những người già yếu đang run rẩy vì đói rét, mấy đứa trẻ con thì co ro nép vào nhau, đôi mắt chúng lờ đờ, vô hồn. Không gian nặng trĩu một nỗi buồn tủi và sợ hãi.
Lâm Nhất quỳ xuống bên một người đàn bà lớn tuổi đang ho khù khụ, cố gắng trấn an bà bằng một vài lời lẽ nhẹ nhàng. Hắn sờ lên trán bà, cảm nhận cái nóng hổi của cơn sốt đang hành hạ. Phù Trần Mộc của hắn khẽ phát ra một luồng linh khí ấm áp, cố gắng xua đi chút lạnh lẽo trong cơ thể bà, nhưng hắn biết, đó chỉ là giải pháp tạm thời. Hắn không phải là một thầy thuốc, và phép thuật của hắn cũng không thể chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong tâm hồn con người.
Lão Nông Phu Trần Bá, sau khi đã lấy lại được chút bình tĩnh, lại tiếp tục kể về những đau khổ mà Xích Lân Môn đã gây ra. Nước mắt lưng tròng, giọng ông nghẹn ngào: "Chúng không chỉ cướp lương thực, mà còn cướp đi hy vọng của chúng tôi. Con trai tôi... nó đã bị chúng bắt đi rồi. Nó mới mười tám tuổi, còn chưa kịp lấy vợ sinh con..." Ông chỉ tay về phía một thanh niên đang ngồi thu mình trong góc, người run bần bật. "Thằng A Khổ đây, nó cũng bị chúng bắt đi làm phu mỏ, may mắn thoát được về nhưng giờ đây, nó chỉ còn là cái xác không hồn."
A Khổ, người tù khổ sai đã được Lâm Nhất giải cứu, ngồi im lặng trong góc tối, đôi mắt hắn trống rỗng nhìn ra khoảng không vô định. Thân hình hắn gầy gò, tiều tụy, những vết sẹo do xiềng xích vẫn hằn sâu trên cổ tay và cổ chân. Hắn không nói, nhưng sự hiện diện của hắn, sự im lặng của hắn, lại nói lên tất cả những nỗi kinh hoàng mà hắn đã trải qua dưới tay Xích Lân Môn. Hắn chính là bằng chứng sống động nhất cho sự tàn bạo của cái gọi là "tiên môn chính phái".
Tô Mạt Nhi ôm một đứa trẻ gầy yếu vào lòng, đôi mắt to tròn của nàng đong đầy nước mắt. Nàng khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của đứa bé, giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây lại mang một vẻ nặng trĩu: "Lâm Nhất, chúng ta không thể cứ mãi chạy trốn được... Nhìn những người này, ta cảm thấy... cảm thấy đau lòng quá." Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt nàng chất chứa bao nỗi xót xa và cả sự thúc giục không lời.
Lâm Nhất nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay gầy guộc. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi, nhìn A Khổ, nhìn những gương mặt tuyệt vọng xung quanh. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một cuộc chiến đang diễn ra. Hắn nhớ lại những lời dạy của sư phụ tại Huyền Nguyên Quan, về sự vô vi, về việc thuận theo tự nhiên, về việc giữ gìn chân tâm trong hồng trần. Nhưng giờ đây, "tự nhiên" đã bị bóp méo, "chân tâm" của con người bị chà đạp, và sự "vô vi" có còn là con đường đúng đắn? Nếu sự vô vi đồng nghĩa với việc khoanh tay đứng nhìn cái ác hoành hành, thì đó có còn là chân lý?
Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, ngọn lửa trong lòng hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh A Khổ, đặt tay lên vai hắn. "Ta biết," Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, "Chạy trốn chỉ là kéo dài nỗi đau. Đã đến lúc phải đối mặt." Mỗi lời hắn nói ra đều như một lời khẳng định, một lời thề nguyện.
Đại Hiệp Cô Độc trầm ngâm lắng nghe. Y đã từng chứng kiến vô vàn cảnh đời, chứng kiến bao nhiêu kẻ mạnh lạm dụng sức mạnh để chà đạp kẻ yếu. Y biết, trong giang hồ này, không phải lúc nào cũng có thể dùng lý lẽ để nói chuyện. Có những lúc, bạo lực là điều không thể tránh khỏi để bảo vệ chính nghĩa, dù điều đó có làm vấy bẩn đôi tay của kẻ hành hiệp. Ánh mắt y lóe lên một tia đồng cảm hiếm hoi, một sự công nhận đối với quyết định của Lâm Nhất. Y đã từng nghĩ vị đạo sĩ trẻ này còn quá non nớt, quá lý tưởng hóa về "tiên đạo", nhưng giờ đây, y thấy ở Lâm Nhất một sự kiên cường, một sự quyết đoán mà ngay cả nhiều tu sĩ lão luyện cũng không có được. Cái gọi là "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, có lẽ không phải là vô tri, mà là vô ngã, vô chấp, nhưng không vô tình.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên vách đá khô cằn, nhuộm một màu vàng cam u hoài cho cả vùng núi. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh từ đỉnh núi, khiến những tán lá cây thông reo xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Lâm Nhất ngồi trên một vách đá ẩn khuất gần Thôn Vân Thôn, nhìn về phía xa, nơi những bóng đen phi cầm của Xích Lân Môn vẫn có thể được nhìn thấy lướt qua trên bầu trời, như những con quỷ dữ không ngừng rình rập. Hắn suy nghĩ về "chân Đạo" và "tiên đạo" mà hắn từng theo đuổi, về những lời dạy của sư phụ, về cuộc đời của một tiểu đạo sĩ Huyền Nguyên Quan. Hắn nhớ lại hình ảnh sư phụ hiền từ, những buổi sớm mai tĩnh tọa bên hồ, những lời giảng kinh thư thấm đẫm triết lý "vô vi", "thuận theo tự nhiên".
"Sư phụ từng nói, chân lý nằm ở sự thuận theo tự nhiên... an nhiên tự tại giữa dòng đời," Lâm Nhất khẽ thở dài, giọng hắn trầm khàn, hòa vào tiếng gió. "Nhưng nếu tự nhiên đó bị bóp méo, bị tà ác xâm chiếm, thì sao? Nếu chúng ta chỉ an nhiên tự tại mà nhìn người vô tội bị giày xéo, thì đó có còn là chân lý nữa không?" Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh A Khổ hốc hác, hình ảnh những đứa trẻ gầy yếu, và khuôn mặt đẫm lệ của Trần Bá. Nỗi đau của hồng trần, nỗi khổ của chúng sinh, đã khắc sâu vào tâm khảm hắn, khiến hắn không thể nào giữ được sự "vô vi" mà sư phụ từng dạy. Hắn nhận ra rằng, chân lý không chỉ nằm ở sự vô vi mà còn ở sự bảo vệ, ở việc đứng lên chống lại cái ác, dù điều đó có khiến hắn phải vấy bẩn đôi tay mình.
Đại Hiệp Cô Độc đến bên, im lặng ngồi xuống cạnh hắn, ánh mắt y dõi theo những bóng đen lướt qua trên bầu trời. Y không cần hỏi, cũng chẳng cần giải thích, y đã quá quen thuộc với những cuộc đấu tranh nội tâm như thế này. Giang hồ hiểm ác, đâu phải chỉ có trắng đen rõ ràng. "Có những lúc, kẻ mạnh phải dùng sức mạnh của mình để bảo vệ kẻ yếu, dù điều đó có làm vấy bẩn đôi tay," y cất giọng trầm khàn, ánh mắt xa xăm. "Đây là giang hồ, Lâm Nhất, không phải tiên giới trong mộng tưởng của ngươi. Tiên đạo cũng có nhiều lối đi. Có những kẻ tu thành tiên, nhưng tâm ma lại dày đặc hơn phàm nhân. Và có những kẻ, dù không tu tiên, vẫn giữ được chân tâm, vẫn làm việc nghĩa."
Y tiếp lời, giọng nói mang theo sự từng trải và cả chút bi quan: "Ngươi không thể thay đổi cả thế gian, tiểu tử. Ngươi cũng không thể cứu tất cả mọi người. Nhưng ngươi có thể lựa chọn đứng lên, chống lại cái ác ngay trước mắt mình. Ngươi có thể cho chúng thấy, không phải ai cũng cam chịu bị chà đạp." Y đưa mắt nhìn Lâm Nhất, ánh mắt y sắc bén như lưỡi kiếm, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Xích Lân Môn... chúng không phải là môn phái tầm thường. Đằng sau chúng có thể là những thế lực lớn hơn, những con cá mập ẩn mình trong bóng tối của Đại Tiên Chiến. Ngươi đối đầu với chúng, đồng nghĩa với việc ngươi đang dấn thân vào một cuộc chiến lớn hơn rất nhiều."
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là một sự kiên định đến lạ lùng. Hắn đứng dậy, Phù Trần Mộc trong tay khẽ rung lên. "Vậy thì, ta sẽ dùng cách của mình. Ta sẽ đối đầu." Giọng hắn không cao, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của vách đá. Đó là một lời khẳng định, một lời tuyên chiến. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ non nớt chỉ biết trốn tránh và chiêm nghiệm nữa. Nỗi đau của những người dân Thôn Vân Thôn, sự tàn bạo của Xích Lân Môn, đã thức tỉnh một phần con người hắn, một phần "chân tâm" mà hắn vẫn luôn tìm kiếm. "Tiên đạo tại tâm" không có nghĩa là buông bỏ tất cả, mà là giữ vững đạo lý trong lòng, và hành động vì nó, dù phải đối mặt với khó khăn, nguy hiểm đến đâu.
Đại Hiệp Cô Độc nhìn hắn, đôi mắt y khẽ nheo lại. Y đã thấy rất nhiều người trẻ tuổi hùng hồn tuyên bố, nhưng rồi lại gục ngã trước hiện thực tàn khốc của giang hồ. Tuy nhiên, ở Lâm Nhất, y thấy một thứ gì đó khác biệt, một sự kiên cường không đến từ sức mạnh vũ lực, mà đến từ một niềm tin mãnh liệt vào lẽ phải. Y gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên khuôn mặt phong trần. "Tốt. Vậy thì, lão phu sẽ giúp ngươi. Nhưng nhớ kỹ, đây không phải trò đùa. Mỗi mạng người đều quý giá. Ngươi phải có một kế hoạch, một chiến lược, chứ không thể chỉ dựa vào nhiệt huyết. Xích Lân Môn không phải là đám sơn tặc."
Tô Mạt Nhi, nãy giờ vẫn đứng nấp sau một tảng đá, lặng lẽ lắng nghe cuộc đối thoại giữa Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc. Nàng siết chặt tay, trái tim nàng đập mạnh mẽ. Nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu được nỗi trăn trở trong lòng hắn. Dù có sợ hãi, nàng vẫn sẽ ủng hộ hắn, vẫn sẽ đi cùng hắn đến cùng trời cuối đất. Bởi vì, Lâm Nhất không chỉ là một người bạn, mà còn là ánh sáng, là hy vọng của nàng, và của rất nhiều người khác trong cái hồng trần đầy gian nan này.
***
Đêm khuya buông xuống Thôn Vân Thôn, trăng non yếu ớt treo lơ lửng giữa trời, chỉ đủ để phủ một lớp bạc mờ ảo lên những mái nhà xám cũ và những vườn trà xanh thẫm. Gió lạnh thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của núi rừng và chút mùi khói bếp nguội lạnh. Trong căn nhà cũ nát, nơi ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu lay lắt, Lâm Nhất triệu tập những người dân còn đủ sức lực và tinh thần. Không khí trong phòng căng thẳng, nặng nề, nhưng cũng bắt đầu nhen nhóm một tia hy vọng mong manh.
Hắn đứng giữa vòng vây của những gương mặt tiều tụy, ánh mắt hắn quét qua từng người, từ Trần Bá già nua, đến A Khổ hốc hác, và cả những người đàn ông trung niên với đôi mắt đầy sợ hãi nhưng cũng chất chứa sự phẫn uất. Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng vừa lo lắng vừa kiên định. Đại Hiệp Cô Độc đứng tựa vào bức tường, đôi mắt y vẫn sắc bén, quan sát từng phản ứng của dân làng.
"Chúng ta không thể ngồi yên chịu chết," Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn trầm nhưng rõ ràng, đủ để mọi người nghe thấy trong không gian yên tĩnh. "Xích Lân Môn sẽ không buông tha cho thôn Vân Thôn này. Chúng sẽ quay lại, và sẽ tàn bạo hơn trước. Cách duy nhất là cho chúng biết, chúng không thể muốn làm gì thì làm trên mảnh đất này." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. Hắn biết, đối với những phàm nhân yếu ớt này, đối đầu với một môn phái tu tiên là điều không tưởng, thậm chí là tự sát. Nhưng hắn cũng biết, họ đã bị dồn vào đường cùng.
"Ta hiểu nỗi sợ hãi của các vị," Lâm Nhất tiếp lời, giọng hắn ôn hòa hơn, "Ta không yêu cầu các vị phải cầm vũ khí xông lên chiến đấu trực diện với chúng. Đó là điều không thể. Nhưng chúng ta có thể dùng trí tuệ, dùng sự hiểu biết về địa hình nơi đây để chống lại chúng." Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, một chiến lược du kích, tận dụng địa hình hiểm trở của vùng núi, những con đường mòn lắt léo, những khe đá ẩn khuất mà chỉ người dân bản địa mới biết. Hắn sẽ không đẩy họ vào chỗ chết, mà sẽ cùng họ chiến đấu, bảo vệ mảnh đất này.
Ban đầu, dân làng vẫn e dè, sợ hãi. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc. Làm sao một nhóm phàm nhân lại có thể chống lại những tu sĩ có phép thuật, có phi cầm? "Lâm công tử... chúng tôi... chúng tôi chỉ là phàm nhân yếu đuối," một người đàn ông rụt rè lên tiếng. "Làm sao chúng tôi có thể...?"
"Ông trời có mắt không?" A Khổ bất chợt đứng lên, giọng hắn khàn khàn, nhưng đầy sức mạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào những người dân khác, ánh mắt hắn không còn trống rỗng nữa, mà thay vào đó là một ngọn lửa của sự căm phẫn và hy vọng. "Ta tin Lâm công tử! Ta đã thấy sự tàn ác của chúng, và ta không muốn ai phải chịu đựng như ta nữa! Chúng coi chúng ta như súc vật, như cỏ rác! Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi cúi đầu chịu đựng sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ để chúng cướp đi con cái, cướp đi sinh mạng của chúng ta mà không làm gì sao?" Những lời nói của A Khổ, xuất phát từ tận cùng nỗi đau và sự quật cường, như một luồng điện xẹt qua tâm trí của những người dân đang tuyệt vọng.
Trần Bá, lão nông phu với tấm lưng còng, cũng đứng dậy. "Thằng A Khổ nói đúng! Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi! Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, nhưng chúng lại cướp đi tất cả. Chúng ta không thể chết trong sự hèn nhát!"
Lâm Nhất nhìn A Khổ và Trần Bá, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. Hắn biết, hắn đã thành công trong việc nhen nhóm lên tia hy vọng, tia lửa của sự phản kháng trong lòng họ. Hắn quay sang Đại Hiệp Cô Độc, y gật đầu, ánh mắt y ánh lên vẻ tán thưởng.
"Ta sẽ giúp ngươi," Đại Hiệp Cô Độc cất giọng, "Nhưng nhớ kỹ, đây không phải trò đùa. Mỗi mạng người đều quý giá. Ngươi phải tính toán thật kỹ lưỡng, từng bước đi." Lời nói của y vừa là sự ủng hộ, vừa là lời cảnh báo, nhắc nhở Lâm Nhất về sự tàn khốc của cuộc chiến sắp tới.
Với sự đồng lòng của A Khổ và Trần Bá, cùng sự hỗ trợ của Đại Hiệp Cô Độc, những người dân làng từ ánh mắt sợ hãi dần chuyển sang ánh mắt quyết tâm. Những người đàn ông bắt đầu tập hợp những vật dụng có thể dùng làm vũ khí: cuốc, xẻng, gậy gộc, thậm chí là những phiến đá sắc nhọn. Phụ nữ và trẻ em, dưới sự hướng dẫn của Tô Mạt Nhi, bắt đầu chuẩn bị di tản đến những hang động bí mật, những nơi ẩn náu an toàn hơn sâu trong rừng. Họ không chiến đấu trực diện, mà sẽ trở thành tai mắt, là hậu phương vững chắc cho Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc.
Trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya, cả thôn Vân Thôn bỗng bừng lên một sức sống mới, một sự đoàn kết mãnh liệt. Những tiếng thì thầm bàn bạc, những tiếng bước chân nhẹ nhàng, những ánh mắt trao nhau đầy quyết tâm. Sự chuẩn bị cho trận chiến định mệnh đã bắt đầu. Một đạo sĩ trẻ tuổi, một hiệp khách phong trần, và một nhóm phàm nhân nhỏ bé, yếu ớt, nhưng không còn cam chịu. Họ sẽ cùng nhau đứng lên, chống lại sự tàn bạo của Xích Lân Môn, dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai và máu đổ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất đã hóa thành quyết tâm, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để khẳng định rằng, trong thế giới hỗn loạn này, vẫn còn có công lý, vẫn còn có hy vọng.