Vô tiên chi đạo
Chương 97

Kế Hoạch Dưới Ánh Trăng Máu: Lời Hứa Chốn Thôn Vân

3842 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế nguy hiểm từ cliffhanger Chương 96, khi Xích Lân Môn tiến đến Thôn Vân Thôn.,Lâm Nhất tập hợp những người dân dũng cảm và các đồng hành, khẳng định vai trò lãnh đạo trong cuộc chiến sắp tới.,Lâm Nhất cùng Đại Hiệp Cô Độc và những người khác vạch ra kế hoạch phòng thủ, tận dụng địa hình và trí tuệ để đối phó với Xích Lân Môn.,Khắc họa sự quyết tâm và lòng dũng cảm của phàm nhân khi đối mặt với thế lực tu tiên tàn bạo.,Đẩy xung đột lên đến đỉnh điểm, tạo tiền đề vững chắc cho trận chiến trực diện ở Chương 98.,Lâm Nhất đối mặt với xung đột nội tâm giữa đạo lý tu thân và sự cần thiết phải dùng bạo lực để bảo vệ người yếu thế.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Lão Nông Phu (Trần Bá), Thôn Vân Thôn villagers, Môn chủ Xích Lân, Xích Lân Môn Đệ Tử
Mood: Tense, determined, melancholic, urgent, reflective, a glimmer of hope amidst despair
Kết chương: [object Object]

Trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya, cả thôn Vân Thôn bỗng bừng lên một sức sống mới, một sự đoàn kết mãnh liệt. Những tiếng thì thầm bàn bạc, những tiếng bước chân nhẹ nhàng, những ánh mắt trao nhau đầy quyết tâm. Sự chuẩn bị cho trận chiến định mệnh đã bắt đầu. Một đạo sĩ trẻ tuổi, một hiệp khách phong trần, và một nhóm phàm nhân nhỏ bé, yếu ớt, nhưng không còn cam chịu. Họ sẽ cùng nhau đứng lên, chống lại sự tàn bạo của Xích Lân Môn, dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai và máu đổ. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, chân tâm của Lâm Nhất đã hóa thành quyết tâm, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, để khẳng định rằng, trong thế giới hỗn loạn này, vẫn còn có công lý, vẫn còn có hy vọng.

***

Đêm càng về khuya, vầng trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên đỉnh núi, chỉ đủ sức rải một màn sương bạc mờ ảo xuống Thôn Vân Thôn đang chìm sâu trong tĩnh mịch. Từ trên vách đá cao, nơi những cơn gió đêm rít qua kẽ đá mang theo hơi lạnh buốt giá, Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò của hắn in đậm vào màn đêm, tựa một pho tượng trầm mặc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi xuống ngôi làng đang say ngủ, từng ngôi nhà gỗ đơn sơ mái ngói xám ẩn hiện dưới ánh trăng mờ, bao quanh bởi những vườn trà xanh mướt mát. Mùi trà tươi, mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình, giản dị mà Lâm Nhất đã từng khao khát cho chính mình và cho những con người nơi đây.

Thế nhưng, sự yên bình đó giờ đây lại mong manh như sợi chỉ, có thể đứt đoạn bất cứ lúc nào. Từ phía chân núi, nơi những con đường mòn lắt léo dẫn vào thung lũng, một luồng khí tức tà ác, nặng nề đang dần bò lên, như một con mãng xà khổng lồ nuốt chửng màn đêm. Đó là khí tức của Xích Lân Môn, của những kẻ tu sĩ đã quên mất đạo lý, đã biến tiên đạo thành công cụ để thỏa mãn dục vọng tham lam và tàn bạo. Lâm Nhất cảm nhận rõ ràng sự dao động của linh khí trong không gian, một sự nhiễu loạn báo hiệu tai ương sắp đến. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để không khí lạnh lẽo và mùi đất thấm vào phổi, như thể muốn dùng sự thuần khiết của thiên nhiên để xua đi cái tà khí đang đeo bám.

Lâm Nhất quay đầu lại, đôi mắt hắn chạm vào ánh mắt của Tô Mạt Nhi, của Đại Hiệp Cô Độc và của A Khổ. Không cần bất kỳ lời nói nào, họ cũng đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh của nàng giờ đây phủ một lớp sương lo lắng, nhưng đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Nàng siết chặt hai bàn tay nhỏ nhắn của mình, không rời mắt khỏi Lâm Nhất, như thể muốn truyền cho hắn một phần sức mạnh. Đại Hiệp Cô Độc, gương mặt phong trần đầy sẹo của y càng thêm khắc khổ dưới ánh trăng. Đôi mắt sắc bén của y nhìn về phía chân núi, nơi tà khí đang bốc lên, ẩn chứa một vẻ u hoài nhưng cũng đầy kinh nghiệm. A Khổ, người tù khổ sai giờ đã có tên gọi, thân hình hốc hác của hắn vẫn còn đó, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ trống rỗng tuyệt vọng nữa, mà thay vào đó là một ngọn lửa căm phẫn và hy vọng bùng cháy.

Họ lặng lẽ bước vào một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau vườn trà. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ những gương mặt đang căng thẳng. Không khí trong căn phòng đặc quánh sự lo lắng và chờ đợi.

"Chúng không buông tha chúng ta," Lâm Nhất mở lời, giọng hắn trầm buồn, hòa lẫn vào tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại lâu hơn nơi Tô Mạt Nhi, rồi đến A Khổ. "Và chúng cũng không buông tha nơi này." Lời nói của hắn không phải để hỏi, mà là một sự thật nghiệt ngã mà tất cả đều phải đối mặt. Hắn hiểu rằng, sự tàn bạo của Xích Lân Môn không chỉ nhắm vào tu sĩ, mà còn vươn đến cả những phàm nhân yếu ớt, biến họ thành cỏ rác trên con đường truy cầu thứ gọi là "tiên đạo" đầy giả dối.

Đại Hiệp Cô Độc khẽ hắng giọng, tiếng nói trầm khàn của y phá vỡ sự im lặng. "Chạy trốn không còn là lựa chọn. Chúng ta phải chiến đấu." Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời của y đều mang sức nặng của kinh nghiệm và sự thực tế tàn khốc của giang hồ. Y đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời như vậy, quá nhiều người bỏ chạy và cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Lâm Nhất gật đầu, hắn biết y nói đúng. Trốn tránh chỉ là tạm thời, chân lý không nằm ở sự hèn nhát mà ở sự đối mặt.

Tô Mạt Nhi bước đến gần Lâm Nhất, bàn tay nhỏ nhắn của nàng nhẹ nhàng đặt lên cánh tay hắn, truyền đi một sự ấm áp. "Em sẽ ở bên huynh, Lâm Nhất." Giọng nàng trong trẻo, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ lùng. Nàng đã đi theo hắn qua bao nhiêu gian nan, hiểm nguy, chứng kiến hắn từ một tiểu đạo sĩ ngây thơ trở thành người lãnh đạo đầy trách nhiệm. Trong lòng nàng, hắn không chỉ là một bằng hữu, mà còn là ánh sáng, là niềm tin. Lâm Nhất nhìn nàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không phải của sự vui vẻ, mà là sự cảm kích và một chút gì đó bi tráng. Hắn biết, hắn không đơn độc.

A Khổ khẽ thở ra, tiếng thở dài mang theo chút cay đắng của quá khứ. "Ta đã mất tất cả. Giờ ta có thể dùng mạng này để bảo vệ những gì các ngươi còn lại." Hắn nhìn Lâm Nhất, đôi mắt hắn rực lên ngọn lửa của sự trả thù, nhưng không còn là sự mù quáng, mà là sự quyết tâm được dẫn lối bởi một mục đích cao cả hơn: bảo vệ những người vô tội.

Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. "Sự tàn bạo của Xích Lân Môn là minh chứng rõ ràng nhất cho sự suy tàn của Chân Đạo trong thời kỳ này." Hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, nhưng cũng là lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. "Họ đã coi thường sinh mạng phàm nhân, đã biến con người thành những con thú khát máu. Nhưng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chúng ta không thể cúi đầu chịu đựng."

Giây phút đó, trong căn phòng nhỏ bé dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm Nhất đã đưa ra quyết định cuối cùng. Không còn sự do dự, không còn sự giằng xé nội tâm. Tiên đạo của hắn không phải là trốn tránh thế tục, mà là dấn thân vào hồng trần, dùng chân tâm để bảo vệ lẽ phải. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cảm nhận được sự cứng rắn, lạnh lẽo của nó. Chiếc Phù Trần, vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh, của đạo lý vô vi, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới, một ý nghĩa của sự bảo vệ, của sự đối đầu. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán chưa từng có. Lâm Nhất đã sẵn sàng đối mặt với cuộc chiến. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và máu đổ, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, để bảo vệ ánh sáng, đôi khi người ta phải dấn thân vào bóng tối.

***

Trong cái lạnh lẽo thấu xương của nửa đêm, sương đêm như một tấm màn lụa trắng dày đặc bao phủ Thôn Vân Thôn, biến những con đường đất nhỏ và những ngôi nhà gỗ thành những hình bóng mờ ảo, kỳ dị. Tại khoảng sân rộng nhất trong làng, nơi thường ngày trẻ con nô đùa và dân làng tụ họp, giờ đây không khí đặc quánh sự căng thẳng. Hàng chục gương mặt khắc khổ, tiều tụy của dân làng đang hướng về Lâm Nhất, ánh mắt họ xen lẫn sợ hãi, hoài nghi và một tia hy vọng mong manh. Những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần rồi im bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của số phận. Mùi khói bếp đã tàn từ bữa cơm tối còn vương vấn, hòa lẫn mùi đất ẩm và mùi mồ hôi chua chát, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự tuyệt vọng.

Lão Nông Phu Trần Bá, tấm lưng đã còng xuống vì bao năm tháng dãi dầu mưa nắng, đôi tay chai sần run rẩy, bước ra khỏi đám đông. Khuôn mặt nhăn nheo của ông giờ đây ướt đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một sự kiên cường đến lạ. "Chúng ta không thể chạy nữa... con cháu chúng ta sẽ đi đâu?" Giọng ông nghẹn ngào, khàn đặc, nhưng lời nói của ông lại như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim mỗi người dân. Họ đã chạy trốn quá nhiều, đã chịu đựng quá lâu. Giờ đây, mảnh đất này, căn nhà này, chính là nơi cuối cùng họ có thể bám víu.

Lâm Nhất bước tới, đứng ở giữa khoảng sân. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vẻ nhỏ bé giữa đám đông phàm nhân. Nhưng khí chất toát ra từ hắn lại khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về phía hắn. Hắn không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn những điều không tưởng. Hắn chỉ nói sự thật, bằng giọng trầm ấm, chân thành, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định. "Chúng ta không yếu đuối." Hắn nhìn thẳng vào từng gương mặt, như thể muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn họ. "Chúng ta có lý do để chiến đấu. Chúng ta có nơi này, có gia đình, và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Ta sẽ ở đây cùng mọi người." Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời hứa, một sự cam kết.

Ban đầu, sự hoài nghi vẫn còn vương vấn trong ánh mắt của vài người. Làm sao một nhóm phàm nhân yếu ớt, không vũ khí, không phép thuật, có thể chống lại những tu sĩ có thể bay lượn, có thể triệu hồi lửa nước? Thế nhưng, khi Lâm Nhất bắt đầu dùng một cành cây khô vẽ sơ đồ thôn làng lên nền đất ẩm, chỉ ra những vị trí phòng thủ, những con đường mòn hiểm trở, những nơi có thể đặt cạm bẫy, mọi người bắt đầu lắng nghe chăm chú hơn. Hắn giải thích cách tận dụng địa hình dốc và hẹp của thôn, cách biến những bụi cây, những tảng đá thành chướng ngại vật, những con suối nhỏ thành hào sâu. Kế hoạch của hắn không dựa vào sức mạnh siêu nhiên, mà dựa vào trí tuệ, vào sự hiểu biết về mảnh đất mà họ đã gắn bó cả đời.

"Ông trời có mắt không?" A Khổ, người đã từng là một tù khổ sai, giờ đây đứng thẳng lưng, giọng hắn khàn đặc nhưng đầy sức mạnh. Khuôn mặt hốc hác của hắn, ánh mắt rực lửa, đã biến đổi hoàn toàn. Hắn nhìn chằm chằm vào những người dân khác, như một tấm gương phản chiếu những nỗi đau mà họ đã phải chịu đựng. "Ta tin Lâm công tử! Ta đã thấy sự tàn ác của chúng, và ta không muốn ai phải chịu đựng như ta nữa! Chúng coi chúng ta như súc vật, như cỏ rác! Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi cúi đầu chịu đựng sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ để chúng cướp đi con cái, cướp đi sinh mạng của chúng ta mà không làm gì sao?" Những lời nói của A Khổ, xuất phát từ tận cùng nỗi đau và sự quật cường, như một luồng điện xẹt qua tâm trí của những người dân đang tuyệt vọng. Đó không chỉ là lời kêu gọi trả thù, mà là tiếng gào thét của một con người đã từng mất tất cả, giờ muốn dùng chút sinh mạng còn lại để bảo vệ những gì người khác trân quý.

Trần Bá, lão nông phu với tấm lưng còng, cũng đứng thẳng người lên, ánh mắt ông rực sáng. "Thằng A Khổ nói đúng! Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi! Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, nhưng chúng lại cướp đi tất cả. Chúng ta không thể chết trong sự hèn nhát!" Tiếng nói của ông không còn nghẹn ngào nữa, mà vang vọng, đầy quyết tâm. Lời nói của ông, như một lời nhắc nhở về công sức lao động, về mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống mảnh đất này, đã đánh thức ý chí chiến đấu trong lòng những người dân.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất nhìn A Khổ và Trần Bá, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. Hắn biết, hắn đã thành công trong việc nhen nhóm lên tia hy vọng, tia lửa của sự phản kháng trong lòng họ. Hắn quay sang Đại Hiệp Cô Độc, y gật đầu, ánh mắt y ánh lên vẻ tán thưởng. Y đã nhìn thấy sự trưởng thành, sự thay đổi trong Lâm Nhất. Từ một tiểu đạo sĩ chỉ chú tâm vào tu luyện, Lâm Nhất đã thực sự dấn thân vào hồng trần, đã biến "tiên đạo tại tâm" thành hành động cụ thể để bảo vệ "nhân sinh hữu tình".

"Ta sẽ giúp ngươi," Đại Hiệp Cô Độc cất giọng, "Nhưng nhớ kỹ, đây không phải trò đùa. Mỗi mạng người đều quý giá. Ngươi phải tính toán thật kỹ lưỡng, từng bước đi." Lời nói của y vừa là sự ủng hộ, vừa là lời cảnh báo, nhắc nhở Lâm Nhất về sự tàn khốc của cuộc chiến sắp tới, về cái giá của mỗi quyết định. Y biết, dù kế hoạch có hoàn hảo đến mấy, thì trước lực lượng của tu sĩ, những phàm nhân vẫn là những con kiến yếu ớt.

Với sự đồng lòng của A Khổ và Trần Bá, cùng sự hỗ trợ của Đại Hiệp Cô Độc, những người dân làng từ ánh mắt sợ hãi dần chuyển sang ánh mắt quyết tâm. Họ không còn là những nạn nhân cam chịu, mà là những chiến binh, dù không có vũ khí sắc bén, nhưng có ý chí kiên cường và lòng yêu thương mảnh đất, gia đình của mình. Sự kiện này sẽ là một bước ngoặt quan trọng, buộc Lâm Nhất phải đưa ra những quyết định khó khăn, ảnh hưởng sâu sắc đến con đường tu luyện của hắn, đồng thời đặt nền móng cho danh tiếng "hành hiệp trượng nghĩa" của hắn sau này.

***

Sương đêm dày đặc như một bức tường trắng xóa, bao phủ khắp Thôn Vân Thôn khi trời bắt đầu chuyển mình sang gần sáng. Cái lạnh cắt da cắt thịt, len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, nhưng không khí trong làng lại bừng bừng một sự khẩn trương và quyết tâm. Tiếng gió rít qua khe núi nghe như một bản nhạc bi tráng, hòa lẫn với tiếng suối chảy xa xa, tiếng cành cây gãy vụn, và tiếng đá lạo xạo dưới chân người. Mùi đất ẩm và mùi gỗ tươi từ những rào chắn mới dựng quyện vào nhau, xen lẫn mùi mồ hôi mằn mặn của những con người đang lao động không ngừng nghỉ.

Dưới sự hướng dẫn của Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc, cả làng đã biến thành một pháo đài tạm thời. Không một ai ngủ. Phụ nữ và trẻ em, dưới sự chỉ dẫn của Tô Mạt Nhi, khẩn trương chuẩn bị hậu cần. Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, thoăn thoắt đi lại giữa những căn nhà, cùng những người phụ nữ khác đun nước nóng, gói ghém lương khô, và chuẩn bị những vật dụng cần thiết để sơ tán hoặc tiếp tế. Giọng nàng trong trẻo, líu lo động viên mọi người, xua đi phần nào không khí nặng nề. Nàng không ngừng quan sát Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. Nàng biết, dù hắn có trầm tư đến mấy, thì trái tim hắn vẫn luôn hướng về những người yếu thế.

Đàn ông và những người khỏe mạnh hơn, tay chân chai sần, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô, ra sức dựng rào chắn tạm thời bằng gỗ và đá. Những tảng đá lớn được lăn đến chặn lối vào thôn, những cọc gỗ nhọn hoắt được cắm xuống đất, tạo thành những hàng rào thô sơ nhưng vững chắc. Hầm chông được đào vội vã, được ngụy trang khéo léo bằng lá cây và cành khô, chờ đợi những bước chân sai lầm của kẻ thù. Những vật cản tự nhiên như cây đổ, đá lở cũng được tận dụng tối đa trên những con đường mòn, biến chúng thành mê cung chết chóc.

Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc không ngừng di chuyển, kiểm tra từng vị trí, điều chỉnh kế hoạch, và động viên mọi người. Lâm Nhất, với đôi mắt tinh anh và trí tuệ sắc sảo, chỉ ra những điểm yếu, những góc khuất cần được gia cố. Hắn không ngừng nhắc nhở dân làng về tầm quan trọng của sự phối hợp, của việc giữ im lặng và ẩn mình. Đại Hiệp Cô Độc, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, bổ sung những lời khuyên thực tế về cách phòng thủ, cách sử dụng những vật dụng thô sơ thành vũ khí hiệu quả. Gương mặt phong trần của y nghiêm nghị, nhưng trong ánh mắt sắc bén lại ánh lên sự tôn trọng dành cho ý chí kiên cường của những phàm nhân.

"Kế hoạch này mạo hiểm... nhưng là cơ hội tốt nhất của chúng ta," Đại Hiệp Cô Độc thì thầm với Lâm Nhất khi hai người đứng trên một gò đất cao, quan sát toàn bộ thôn làng đang được biến hóa. Giọng y trầm khàn, mang theo chút suy tư. Y đã từng đối mặt với vô số trận chiến, và y biết rõ sự chênh lệch lực lượng giữa một môn phái tu tiên và một nhóm phàm nhân là lớn đến mức nào.

Lâm Nhất nhìn về phía chân núi, nơi bóng đêm vẫn còn đặc quánh, nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ hơn đang dần tiến đến, một khí tức tà ác và đầy ngạo mạn. Đó chắc chắn là Môn chủ Xích Lân, kẻ sẽ lãnh đạo cuộc tấn công này. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn sương. "Đôi khi, để bảo vệ ánh sáng, người ta phải dấn thân vào bóng tối." Lời nói của hắn không chỉ là lời đáp lại Đại Hiệp Cô Độc, mà còn là lời tự nhủ với chính mình, là sự chấp nhận một phần tăm tối trong cuộc chiến này để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Đây là đạo lý "Vô Tiên chi Đạo" của riêng hắn, một đạo lý không né tránh hồng trần mà dũng cảm đối mặt với nó.

Tô Mạt Nhi, sau khi hoàn thành công việc ở khu hậu cần, nhẹ nhàng bước đến bên Lâm Nhất. Nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn lên vai hắn, truyền đi hơi ấm và sự động viên. "Huynh không đơn độc." Nàng nói khẽ, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường. Nàng biết, gánh nặng trên vai Lâm Nhất là rất lớn, nhưng nàng cũng biết, hắn sẽ không gục ngã.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, quay sang nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích. Hắn siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, cán gỗ thô ráp của nó mang lại cho hắn một cảm giác vững chãi. Phù Trần Mộc, vật phẩm tưởng chừng đơn giản, giờ đây không chỉ là một công cụ tu luyện, mà còn là biểu tượng của ý chí, của sự kiên định.

Hắn lại quay đầu, đứng ở vị trí cao nhất của thôn, nhìn xuống những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường của dân làng. Những người nông dân, những bà mẹ, những đứa trẻ, tất cả đều đang đồng lòng hướng về một mục tiêu. Sự đoàn kết và ý chí sống mãnh liệt của họ đã biến Thôn Vân Thôn từ một ngôi làng yên bình thành một chiến trường đầy hy vọng và bi tráng.

Trời dần hửng sáng, nhưng màn sương vẫn chưa tan. Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt. Từ xa, một tiếng chim lợn kêu bi thảm xé toạc màn đêm, như một lời báo hiệu cho tai ương. Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi sương và cả mùi vị của trận chiến sắp tới. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự quyết đoán lạnh lùng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, Lâm Nhất đã sẵn sàng để viết nên một trang mới trong thiên trường ca của mình, bằng máu, bằng nước mắt, và bằng chính chân tâm của hắn. Một trận chiến định mệnh sắp bắt đầu, và Thôn Vân Thôn sẽ là nơi mà ý chí của phàm nhân đối đầu với sự tàn bạo của tu sĩ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ