Ánh bình minh nhuộm đỏ chân trời, nhưng màu sắc ấy chẳng mang chút hơi ấm hay hy vọng nào, trái lại, nó gợi lên một điềm báo kinh hoàng, tựa như máu tươi đang loang dần trên nền vải lụa của cõi thế gian. Sương mù vẫn còn lảng bảng trên sườn núi, gió se lạnh buốt rít qua những tán lá cây cổ thụ, mang theo âm thanh xào xạc như lời thì thầm của một linh hồn đang than khóc. Trong cái tĩnh lặng đáng sợ của buổi sớm tinh mơ, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của một đoàn người từ xa vọng đến, dội vào vách núi, vang vọng khắp thung lũng, tựa như tiếng trống trận đang giục giã hồn người. Mỗi bước chân là một nhát búa giáng vào lồng ngực những dân làng đang ẩn mình, khiến họ nín thở, tiếng nuốt nước bọt căng thẳng như tiếng kim rơi trong đêm.
Lâm Nhất đứng trên gò đất cao, cạnh Đại Hiệp Cô Độc, đôi mắt đen láy xuyên qua màn sương mỏng, nhìn về phía con đường mòn duy nhất dẫn vào Thôn Vân Thôn. Hắn cảm nhận rõ rệt từng luồng khí tức đang tiến đến, hỗn tạp, hung hãn, và trên hết là một luồng uy áp mạnh mẽ, tà ác cuồn cuộn, tựa như một con ác thú khổng lồ đang thức giấc. Hắn biết, đó chính là Môn chủ Xích Lân, kẻ sẽ lãnh đạo cuộc tấn công này. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì một nguồn năng lượng vô hình đang dâng trào, một ý chí kiên định sẵn sàng đối mặt với bão giông. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi gỗ mục từ hàng rào phòng thủ, mùi khói bếp còn vương vấn trong không khí lạnh se, xen lẫn mùi hương thảo mộc từ sườn núi, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết đang chờ đợi. Bầu không khí căng thẳng tột độ, tĩnh lặng đến đáng sợ trước cơn bão sắp ập đến, xen lẫn sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mỏng manh từ sự chuẩn bị đêm qua của họ.
Rồi, đoàn người xuất hiện. Hàng chục Xích Lân Môn Đệ tử, khoác trên mình y phục đỏ sẫm như máu, ánh mắt tham lam và khinh thường quét qua khung cảnh yên bình giả tạo của ngôi làng. Chúng cầm trong tay những pháp khí lạnh lẽo, sáng loáng dưới ánh bình minh, tạo thành một hàng dài như rắn độc đang trườn mình. Dẫn đầu đoàn quân là Môn chủ Xích Lân, thân hình cao lớn, khí tức tà ác cuồn cuộn bốc lên như khói đen từ địa ngục, bao trùm lấy hắn. Khuôn mặt Môn chủ lạnh lẽo, đầy sát khí, đôi mắt như chim ưng nhìn thấu mọi ngóc ngách. Hắn chậm rãi tiến đến, rồi bất chợt cất tiếng cười khẩy, âm thanh ghê rợn vang vọng khắp thung lũng, xé toạc màn sương, khiến những con chim đang ẩn mình trong cây phải hoảng loạn bay đi.
"Lũ kiến hôi các ngươi dám chống lại Xích Lân Môn? Thật không biết sống chết!" Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ khinh miệt, như thể đang nói chuyện với những vật vô tri vô giác. Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, xé tan vài tán lá cây khô, như một lời cảnh báo cho sự hủy diệt sắp tới.
Lâm Nhất khẽ siết chặt Phù Trần Mộc. "Đúng như dự đoán, hắn ta đích thân đến. Chuẩn bị..." Hắn thì thầm với Đại Hiệp Cô Độc, ánh mắt vẫn kiên định, không hề nao núng trước sự uy hiếp của đối phương. Trái tim hắn đập đều, như tiếng chuông chùa tĩnh lặng giữa bão tố, phản chiếu sự bình thản đến khó tin của một tiểu đạo sĩ giữa lằn ranh sinh tử. Hắn không sợ hãi, chỉ cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, gánh nặng của sinh linh, của đạo lý.
Đại Hiệp Cô Độc, gương mặt phong trần đầy sẹo của y nghiêm nghị hơn bao giờ hết, nắm chặt thanh kiếm cổ trong tay. "Đã sẵn sàng. Sinh tử có số, nhưng nghĩa khí không bao giờ tàn!" Giọng y trầm khàn, mang theo chút bi tráng nhưng cũng đầy quyết tâm. Y đã nhìn thấy quá nhiều cái chết, quá nhiều sự bất công, và y biết, đôi khi, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự khẳng định vĩnh hằng của một điều gì đó cao cả hơn.
Môn chủ Xích Lân không kiên nhẫn chờ đợi, hắn phất tay ra lệnh, một hành động dứt khoát như chặt đứt sợi dây sinh mệnh của ngôi làng. "Tấn công! Không để sót một mống!"
Ngay lập tức, hàng chục Xích Lân Môn Đệ tử như lũ ong vỡ tổ, ào ạt xông vào con đường mòn. Tiếng reo hò hung hãn của chúng vang vọng, mang theo sự khinh thường tột độ dành cho những phàm nhân yếu ớt. Nhưng khi chúng vừa đặt chân vào khu vực đã được Lâm Nhất sắp đặt, một tiếng "Rắc!" lớn vang lên, và một tảng đá khổng lồ từ trên vách núi lăn xuống, theo sau là hàng loạt những tảng đá nhỏ hơn, tạo thành một bức tường đá đổ nát, chặn đứng hàng ngũ tiên phong. Cùng lúc đó, những sợi lưới mỏng manh nhưng tẩm đầy độc dược được ngụy trang khéo léo bật lên từ dưới đất, cuốn lấy vài tên đệ tử Xích Lân Môn. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi chúng cảm nhận được chất độc đang ngấm vào da thịt. Đây chỉ là một bất ngờ nhỏ, nhưng nó đã làm chậm bước tiến của kẻ thù, mua thêm thời gian quý giá cho những người đang chờ đợi. Lâm Nhất khẽ thở dài, hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một trận chiến định mệnh, một trận chiến mà Thôn Vân Thôn sẽ phải viết nên bằng máu và nước mắt.
***
Tiếng hét xung trận của đệ tử Xích Lân Môn vang vọng khắp Thôn Vân Thôn, mang theo sự hung hãn và tàn bạo. Nắng đã lên cao, nhưng không khí vẫn đặc quánh khói lửa và bụi bặm do giao tranh. Những rào chắn thô sơ bằng gỗ và đá, cùng các cạm bẫy ban đầu, chỉ làm chậm bước tiến của Xích Lân Môn trong chốc lát. Với sức mạnh vượt trội và số lượng áp đảo, chúng nhanh chóng phá vỡ tuyến phòng thủ ngoại vi, tràn vào đường làng như một dòng lũ dữ. Tiếng cuốc xẻng, gậy gộc va chạm chan chát với pháp khí lấp lánh của tu sĩ, tạo nên những âm thanh chói tai, xé nát không gian yên bình vốn có. Tiếng kêu la đau đớn của dân làng vang lên, xen lẫn tiếng lửa bùng cháy từ những ngôi nhà bị đốt phá, và tiếng đất đá đổ sập khi các bức tường bị đập nát.
Mùi đất ẩm bốc lên sau những vụ nổ, quyện với mùi máu tanh nồng, mùi khói khét từ những ngôi nhà đang cháy, và mùi mồ hôi trộn lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Bầu không khí hỗn loạn, tuyệt vọng bao trùm lấy từng ngóc ngách của ngôi làng, nhưng đâu đó, một tinh thần chiến đấu kiên cường vẫn bùng lên, tựa như ngọn lửa nhỏ nhoi cố gắng cháy sáng giữa bão tố.
Dân làng, dưới sự chỉ dẫn của Lão Nông Phu Trần Bá, người giờ đây không còn là một lão nông còng lưng mà biến thành một vị tướng già đầy dũng khí, và sự hỗ trợ dũng mãnh của A Khổ, một người tù khổ sai đã tìm thấy mục đích sống cuối cùng của mình, dùng cuốc xẻng, gậy gộc và những vũ khí thô sơ khác để chống trả quyết liệt. Họ không có pháp lực, không có thần thông, chỉ có ý chí sống mãnh liệt và lòng căm thù đã tích tụ bấy lâu.
"Vì Thôn Vân Thôn! Vì gia đình ta! Đừng lùi bước!" Lão Nông Phu Trần Bá hét lớn, giọng ông khàn đặc vì khói và sự phẫn nộ, tay vung cây gậy gỗ thô nặng nề, đánh bật một tên đệ tử Xích Lân đang lao tới. Lưng ông đã còng, nhưng ý chí của ông thì thẳng như cột đình, không gì có thể bẻ gãy. Ông dẫn dắt những người phàm nhân khác, những người nông dân chân lấm tay bùn, nay biến thành chiến binh bất khuất, dùng chính sức lực và sự hiểu biết về địa hình để gây khó dễ cho kẻ thù.
A Khổ, thân hình gầy gò, tiều tụy nhưng giờ đây tràn đầy sức mạnh cuồng nộ, gầm gừ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Y vung cây gậy tre sắc nhọn, từng nhát đánh đều mang theo mối thù hằn sâu sắc. "Trả lại mạng cho những người vô tội! Chết tiệt bọn súc sinh!" Máu của kẻ địch văng tung tóe lên khuôn mặt hốc hác của y, nhưng y không hề nao núng, chỉ càng thêm dũng mãnh, xông vào giữa vòng vây của Xích Lân Môn Đệ tử, tạo thành một bức tường sắt thép. Mặc dù y không có tu vi, nhưng sự liều mạng và sức mạnh của một người bị dồn nén đến tận cùng đã khiến nhiều tu sĩ phải dè chừng.
Lâm Nhất và Đại Hiệp Cô Độc đứng ở vị trí chiến lược, không ngừng di chuyển, chỉ huy và yểm trợ. Lâm Nhất, với đôi mắt tinh anh, quét nhanh chiến trường hỗn loạn, ra lệnh dứt khoát. "Giữ vững vị trí! Kéo chúng vào các ngõ hẻm!" Hắn dùng Phù Trần Mộc, không phải để thi triển pháp thuật hoa lệ, mà là để chuyển hóa kình lực, tạo ra những luồng khí kình vô hình nhưng đầy uy lực, đẩy lùi nhiều kẻ địch cùng lúc. Mỗi lần Phù Trần Mộc vung lên, một luồng khí xanh nhạt thoát ra, đánh bật các đệ tử Xích Lân đang muốn tràn qua, tạo ra khoảng trống cho dân làng phản công hoặc rút lui.
Đại Hiệp Cô Độc, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thanh kiếm cổ trong tay y vung lên như một bức tường thép vững chắc. Y chặn đứng những đòn tấn công hiểm độc của các tu sĩ, tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng. Y không chỉ chiến đấu, y còn chỉ dẫn từng động tác cho dân làng, biến những người phàm nhân này thành một đội quân có tổ chức, biết cách phối hợp và tận dụng lợi thế địa hình.
Dù chênh lệch lực lượng quá lớn, tinh thần quả cảm của dân làng khiến đối phương bất ngờ và phải trả giá. Khi Xích Lân Môn Đệ tử tưởng chừng đã có thể tràn vào sâu hơn, Lâm Nhất ra hiệu. Ngay lập tức, các bẫy sập thứ hai được kích hoạt. Những tảng đá lớn được ngụy trang khéo léo trên các mái nhà bất ngờ đổ ập xuống, đè bẹp những kẻ đang chen chúc dưới con đường hẹp. Cùng lúc đó, những ngọn lửa bùng lên từ các ngõ hẻm được tẩm dầu, tạo thành một bức tường lửa tạm thời, cắt đứt đường tiến của một phần quân địch. Tiếng la hét kinh hoàng của đệ tử Xích Lân Môn vang lên khi chúng ngã xuống dưới những đòn tấn công liều mạng của dân làng hoặc bị mắc kẹt trong những cạm bẫy chết người.
Chiến trường Thôn Vân Thôn giờ đây là một minh chứng sống động cho ý chí bất khuất của phàm nhân, một lời thách thức thầm lặng gửi đến cái gọi là "tiên đạo" tàn bạo. Những giọt mồ hôi, những vết máu, và cả những giọt nước mắt hòa lẫn vào đất đá, vẽ nên một bức tranh bi tráng về cuộc chiến sinh tử này.
***
Với sức mạnh vượt trội và số lượng áp đảo, cùng với sự tàn bạo không giới hạn, Xích Lân Môn cuối cùng đã phá vỡ tuyến phòng thủ chính, tràn vào sâu hơn nữa trong Thôn Vân Thôn. Nắng đã lên đỉnh đầu, chiếu thẳng xuống ngôi làng, nhưng không khí vẫn đặc quánh khói lửa và mùi máu. Khói đen ngùn ngụt bốc lên từ những ngôi nhà đang cháy, biến bầu trời trong xanh thành một màu xám xịt, ngột ngạt. Chúng không chỉ tấn công mà còn thẳng tay cướp bóc và tàn sát, biến ngôi làng vốn yên bình thành địa ngục trần gian. Tiếng la hét thất thanh của phụ nữ và trẻ con, tiếng đổ vỡ của gốm sứ, tiếng xé rách của vải vóc, tất cả hòa quyện vào tiếng cười man rợ của đệ tử Xích Lân Môn, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Một góc chợ làng, nơi mà chỉ vài giờ trước còn là nơi buôn bán tấp nập, giờ đây đã bị phá hủy hoàn toàn. Những gian hàng đổ nát, hàng hóa vương vãi khắp nơi, trộn lẫn với đất đá và tro tàn. Mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh, mùi gia vị và thực phẩm bị đổ vỡ trộn lẫn, mùi gỗ cháy, và cả mùi sợ hãi vô hình, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta muốn nôn mửa.
Giữa cảnh hỗn loạn đó, Bà Tạp Hóa, người phụ nữ mập mạp phúc hậu với mái tóc đã rối bù, khuôn mặt lấm lem bụi bặm và nước mắt, đang cố gắng ôm lấy những món hàng ít ỏi còn sót lại của mình. Bà run rẩy, đôi bàn tay chai sần bấu chặt vào một chiếc giỏ mây đựng vài củ khoai, vài nắm rau khô – tất cả những gì bà có thể vớt vát được từ gian hàng nhỏ bé, là kế sinh nhai của cả gia đình. Ánh mắt bà tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng khi chứng kiến một đệ tử Xích Lân Môn có tu vi, với nụ cười khẩy trên môi, vung tay thi triển một đòn pháp thuật, đánh tan nát chiếc kệ gỗ cũ kỹ chứa đầy những đồ lặt vặt.
"Không! Đừng mà! Đây là tất cả những gì ta có! Xin các người..." Bà Tạp Hóa thét lên thất thanh, giọng lạc đi vì sợ hãi và tuyệt vọng, tựa như một con chim non bị xé cánh. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm trôi đi lớp bụi bẩn trên khuôn mặt bà, để lộ những vết nhăn hằn sâu của thời gian và nỗi cơ cực. Nhưng lời cầu xin của bà chỉ đổi lại tiếng cười khẩy tàn nhẫn.
"Thứ gì của phàm nhân chúng mày, đều là của Xích Lân Môn này! Câm miệng!" Tên đệ tử kia cười vang, rồi dùng chân đá đổ nốt chiếc bàn nhỏ, khiến những chiếc bát sứt mẻ và chén trà cũ kỹ vỡ tan tành trên nền đất. Hắn giẫm đạp lên những món hàng vương vãi, như thể đang dẫm đạp lên chính sinh mạng và phẩm giá của bà. Bà Tạp Hóa bị đẩy ngã, bà chỉ biết ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hòa vào tiếng đổ vỡ và la hét xung quanh, trở thành một phần của nỗi bi ai chung.
Không xa đó, Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn ngập nước mắt, đang cố gắng giúp đỡ những người bị thương. Nàng ôm chặt một đứa trẻ đang run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó trắng bệch vì sợ hãi. Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo này, nàng không kìm được nữa. Lòng căm phẫn dâng trào, cùng với nỗi đau xót vô hạn trước sự tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là tu sĩ. Nàng nhìn về phía Lâm Nhất, người đang chiến đấu ở tuyến đầu, giọng nàng nghẹn ngào, run rẩy.
"Lâm Nhất ca ca... Họ thật tàn nhẫn! Chúng ta phải làm gì đây?!" Tiếng khóc của nàng, trong trẻo và đau xót, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cuộc chiến khốc liệt, nhắc nhở Lâm Nhất về mục đích thực sự của hắn. Nó không chỉ là chiến đấu, mà là bảo vệ, là giành lại một chút công bằng cho những sinh linh bé nhỏ này. Nàng hiểu rằng, cái đạo lý mà Lâm Nhất theo đuổi, "tiên đạo tại tâm," không phải là những phép tắc thần thông hay những lời kinh sách khô khan, mà là chính những hành động bảo vệ và yêu thương này. Nàng biết, hắn đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng, dù chỉ là một cô gái nhỏ bé, cũng muốn cùng hắn gánh vác phần nào.
***
Nắng chiều đã bắt đầu đổ bóng, nhưng không khí tại Thôn Vân Thôn vẫn đặc quánh khói lửa và mùi máu. Bầu trời, vốn đã bị khói đen che phủ, giờ đây càng thêm u ám, như một tấm màn tang đang dần buông xuống. Tiếng va chạm pháp khí chói tai, tiếng gầm thét của Xích Lân Môn Đệ tử, và tiếng gió rít điên cuồng do năng lượng va đập vẫn không ngừng vang lên, nhưng tất cả giờ đây dường như chỉ là nền cho một cuộc đối đầu định mệnh sắp sửa diễn ra.
Thấy dân làng đang dần thất thế, và điều đáng lo ngại hơn cả là Môn chủ Xích Lân đang tiến sâu hơn, trực tiếp đến gần nơi trú ẩn của những người còn lại – những phụ nữ, trẻ em và người già yếu – Lâm Nhất không thể chần chừ thêm nữa. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã điểm. Việc kéo dài cuộc chiến này chỉ khiến thêm nhiều người vô tội phải đổ máu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói cháy nồng nặc, mùi máu tanh xộc lên, và cả mùi ozon nồng nặc từ các đòn pháp thuật va chạm. Đó là mùi của sự sống và cái chết, mùi của định mệnh.
Với một quyết tâm sắt đá, Lâm Nhất lao ra, thân hình gầy gò của hắn thoăn thoắt như một cơn gió nhẹ giữa bão tố, chặn đứng Môn chủ Xích Lân ngay giữa quảng trường trung tâm của thôn, nơi có một cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê, được dân làng coi là biểu tượng của sự sống và sự bền bỉ. Ánh mắt Lâm Nhất sắc lạnh, không còn vẻ thư sinh trầm tư hay u buồn thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên quyết đến cùng cực, sẵn sàng đối mặt với cái chết. Hắn biết, đây là một trận chiến không cân sức, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đứng lên bảo vệ những người yếu thế. Đây là cái giá của "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, một đạo lý không né tránh hồng trần, mà dũng cảm đối mặt với nó.
Môn chủ Xích Lân, kẻ đang hùng hổ tiến bước, bất ngờ dừng lại khi thấy một tiểu đạo sĩ gầy gò xuất hiện trước mặt. Hắn nhìn Lâm Nhất với vẻ khinh miệt tột độ, nhưng trong đôi mắt lạnh lẽo của hắn cũng ẩn chứa một tia thích thú, như một con mèo đang vờn chuột. "Ồ, một tiểu đạo sĩ ghẻ rách dám múa rìu qua mắt thợ? Ngươi có biết mình đang đối mặt với ai không? Một phế vật như ngươi thì làm được gì?" Hắn cười lớn, tiếng cười ghê rợn vang vọng, tựa như một lời nguyền rủa. Hắn đã quen với việc những kẻ yếu đuối phải quỳ phục dưới chân mình, và giờ đây, sự kháng cự của Lâm Nhất chỉ khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc, cán gỗ thô ráp của nó truyền cho hắn một nguồn sức mạnh kỳ lạ. Ánh mắt hắn không lay chuyển, vẫn giữ nguyên sự kiên định. "Ngươi sẽ không được phép làm hại thêm bất kỳ ai nữa. Bước qua xác ta trước đã." Giọng hắn trầm, vang lên giữa tiếng ồn ào chiến trận, không quá lớn nhưng đủ để truyền đi sự quyết tâm không gì lay chuyển. Đó không phải là lời nói suông, mà là lời thề từ tận đáy lòng, một lời hứa mà hắn sẵn sàng đổi bằng cả sinh mạng. "Ta chỉ biết mình đang đối mặt với kẻ tàn ác. Và ta sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng."
Hắn không nói nhiều nữa. Ngay lập tức, Lâm Nhất phóng Phù Trần Mộc về phía Môn chủ Xích Lân. Phù Trần Mộc, tưởng chừng đơn giản, nhưng giờ đây nó đã được truyền vào toàn bộ ý chí và tinh thần của Lâm Nhất, mang theo một luồng khí kình mạnh mẽ, xé gió lao đi. Môn chủ Xích Lân dễ dàng né tránh với vẻ khinh thường, hắn thậm chí còn không thèm nhúc nhích nhiều, chỉ khẽ nghiêng đầu. Đối với hắn, đòn tấn công này quá yếu ớt, quá vô nghĩa.
Nhưng đối với Lâm Nhất, đó không phải là một đòn tấn công để hạ gục đối thủ, mà là một tín hiệu. Một tín hiệu cho cuộc đối đầu trực diện, một trận chiến sinh tử giữa một bên là sự tàn bạo vô độ của "tiên đạo" giả tạo và một bên là ý chí bất khuất của một con người mang theo "chân tâm" và "đạo lý".
Môn chủ Xích Lân, sau khi né đòn, không còn giữ được vẻ khinh mạn hoàn toàn nữa. Hắn nheo mắt nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tóe lên tia sát khí. "Được lắm, tiểu tử. Ngươi đã tự tìm đến cái chết!" Hắn vận công, một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng lên từ cơ thể, bao trùm lấy hắn, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một mùi vị khó chịu của sự chết chóc. Luồng hắc khí ấy không chỉ là pháp lực, mà còn là sự tham lam, tàn bạo đã tích tụ qua bao năm tháng. Hắn giơ tay, luồng hắc khí hội tụ thành một quả cầu đen kịt, chuẩn bị tung ra đòn tấn công đầu tiên mang theo uy lực kinh hồn về phía Lâm Nhất, như muốn nghiền nát tất cả những gì dám cản đường hắn.
Lâm Nhất đứng vững, đón nhận luồng uy áp kinh hoàng ấy. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, một bước ngoặt lớn trên con đường tu thân của hắn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và giờ đây, cái tâm ấy phải được tôi luyện trong lửa và máu. Cuộc chiến định mệnh đã thật sự bắt đầu.